Chương 42 - Chương 42: Họp Báo Của Kỷ Mạn Dao
Chương 42: Họp Báo Của Kỷ Mạn Dao
Sau cuộc gọi của Dư Hạ, hành lang tầng pháp chế Cảnh Hành bỗng yên đến mức tôi nghe rõ tiếng điều hòa chạy trên trần. Câu ‘họp báo của Kỷ Mạn Dao’ không làm tôi bất ngờ, nhưng vẫn giống một cái móc lạnh kéo thẳng vào lồng ngực. Khi một người đã quen thắng bằng sân khấu, việc cô ta dựng thêm một sân khấu mới chỉ là bản năng. Tôi nhìn Lục Hoài Cẩn. Anh không hỏi tôi có sợ không, cũng không nói sẽ thay tôi xử lý. Sau Chương 41, có lẽ cả hai chúng tôi đều hiểu một câu an ủi sai thời điểm đôi khi còn khiến người nghe mệt hơn một đòn tấn công thật.
Dư Hạ gửi thư mời truyền thông vào nhóm làm việc. Logo Duyệt Nhan đặt ở góc trên, bên dưới là dòng chữ được chọn rất khéo: ‘Tôn trọng khoa học, trả lại sự thật cho ngành phục hồi da’. Tôi nhìn nó rồi bật cười rất nhẹ. Người từng dùng KOL, tài khoản bẩn và công ty vỏ để kéo Tự Quang xuống bùn, hôm nay lại mặc áo blouse trắng của khoa học. Dư Hạ nhắn tiếp: ‘Danh sách khách mời có mấy báo kinh tế, hai beauty blogger lớn, ba tài khoản từng đánh Tự Quang và một số phóng viên tự do. Livestream mở công khai.’ Thẩm Ngật gửi ngay sau đó một thư mục nén: ‘Toàn bộ log R&D TQ-R01, bản thất bại từ v1 đến v4, kết quả kích ứng, biên bản thay đổi tỷ lệ hoạt chất. Đừng công khai công thức lõi.’ Luật sư Hà chỉ trả lời một câu: ‘Không phản ứng bằng cảm xúc. Yêu cầu đối phương cung cấp chuỗi chứng cứ gốc.’
Lục Hoài Cẩn đứng cạnh tôi, tay vẫn cầm bản sao danh mục chứng cứ tôi vừa đưa. Anh hỏi: ‘Cô định đến đó?’ Tôi đáp: ‘Không đến thì họ sẽ nói tôi trốn. Đến thì họ sẽ nói tôi diễn. Kỷ Mạn Dao đã chọn sân khấu, tôi chỉ cần chọn cách không biến mình thành đạo cụ.’ Anh khẽ gật đầu. ‘Tôi có thể đi cùng, với tư cách đại diện Cảnh Hành quan sát rủi ro đối tác. Tôi không phát biểu thay cô.’ Tôi nhìn anh thêm một giây. Trước kia, câu ‘tôi đi cùng’ của anh thường khiến tôi nghe thấy nửa câu còn lại: tôi sẽ kiểm soát. Hôm nay, anh tự cắt nửa câu đó đi. Tôi nói: ‘Được. Nhưng nếu phóng viên hỏi, Cảnh Hành chỉ xác nhận quy trình. Không bênh tôi, không cứu tôi, không lấy tôi làm lý do.’ Anh đáp: ‘Tôi nhớ.’
Một giờ bốn mươi, tôi trở về Tự Quang thay áo. Không phải váy chiến bào, cũng không phải sơ mi trắng để giả vờ vô tội. Tôi mặc bộ suit xám đơn giản, cài chiếc ghim nhỏ có chữ Tự Quang mà Dư Hạ từng đặt làm khi chúng tôi mới có một trăm khách hàng đầu tiên. Cô ấy đứng trước gương nhìn tôi, đột nhiên thở dài: ‘Tôi biết lúc này không nên nói chuyện nhảm, nhưng cô mặc thế này rất giống kiểu người sẽ dùng hợp đồng đập chết một kẻ đạo nhái.’ Tôi cài lại tay áo. ‘Tôi nghèo đến mức hợp đồng cũng phải in hai mặt. Đập chết người ta hơi phí giấy.’ Dư Hạ cười một tiếng, nhưng khóe mắt vẫn căng. Sự hài hước của chúng tôi lúc này giống băng cá nhân dán lên vết dao: không chữa khỏi, chỉ để máu đừng chảy bừa bãi trước mặt người khác.
Khách sạn nơi Duyệt Nhan tổ chức họp báo nằm trên đường Nam Kinh Tây, sảnh kính sáng đến mức có thể soi rõ từng biểu cảm mệt mỏi của người đi qua. Khi chúng tôi đến, màn hình lớn đã chiếu video thương hiệu của Kỷ Mạn Dao: phòng thí nghiệm sạch bóng, chuyên gia mỉm cười, phụ nữ da nhạy cảm chạm tay lên má rồi rơi nước mắt vì ‘được lắng nghe’. Tôi đứng ở cuối phòng, không ngồi hàng đầu. Dư Hạ mở laptop, tai nghe một bên, mắt chạy liên tục theo bình luận livestream. Thẩm Ngật không đến hiện trường; anh ở lại lab, sẵn sàng trả lời mọi câu hỏi kỹ thuật. Luật sư Hà ngồi cách tôi hai ghế, bình tĩnh đến mức giống người đang dự một buổi đọc điều khoản bảo hiểm. Lục Hoài Cẩn ngồi phía sau khu báo chí, không gần tôi. Khoảng cách ấy khiến tôi nhẹ hơn một chút.
Hai giờ đúng, Kỷ Mạn Dao bước lên sân khấu. Cô ta mặc váy trắng, tóc búi thấp, mặt trang điểm rất sạch. Vẻ ngoài ấy từng khiến không ít người tin rằng cô ta là kiểu phụ nữ tự đi qua bùn mà không để váy lấm. Tôi thì biết, có người không sạch vì không chạm bùn; họ sạch vì luôn biết để người khác đứng vào chỗ bẩn. Kỷ Mạn Dao cúi đầu trước truyền thông, giọng nghẹn vừa đủ: ‘Mấy ngày qua, Duyệt Nhan bị kéo vào một cuộc khủng hoảng không do chúng tôi tạo ra. Tôi từng im lặng vì tình cũ, vì không muốn nhắc lại quá khứ Hứa thị. Nhưng khi Tự Quang dùng công thức TQ-Repair 01 để dẫn dắt dư luận, biến người tiêu dùng thành lá chắn cảm xúc, tôi không thể tiếp tục im lặng.’
Màn hình phía sau đổi sang một loạt tài liệu. Có bản so sánh kết cấu sản phẩm, có ảnh chụp trang sổ công thức cũ, có một email nội bộ ghi ngày rất sớm và một slide được đặt tên ‘DY-Repair A – phục hồi hàng rào da’. Kỷ Mạn Dao nói chậm rãi rằng TQ-Repair 01 không phải phát triển độc lập, mà dựa trên tài sản công thức của Hứa thị và một dự án thử nghiệm Duyệt Nhan từng tiếp nhận hợp pháp. Cô ta không nói thẳng tôi ăn cắp, nhưng từng câu đều cắt đường lui của tôi: nếu tôi phủ nhận Hứa thị, tôi phủ nhận mẹ mình; nếu tôi thừa nhận nguồn gốc Hứa thị, cô ta sẽ nói Tự Quang đang dùng di sản chung để làm vũ khí riêng. Trên màn hình livestream, bình luận bắt đầu rẽ thành hai dòng. Một bên mắng Kỷ Mạn Dao giãy chết. Một bên hỏi Tự Quang tại sao chưa công khai công thức gốc.
Tôi nhìn kỹ slide thứ ba. Không cần Thẩm Ngật nhắc, tôi cũng nhận ra một vết khâu vụng trên tấm áo quá mới: mã phiên bản trong góc là ‘TQ-R01-v3’, nhưng ngày tạo tài liệu lại được đẩy về trước khi Tự Quang đặt tên dòng phục hồi mới. Một bản so sánh khác dùng đúng cách viết tắt nhóm nguyên liệu mà chúng tôi chỉ bắt đầu thống nhất sau đợt thử nghiệm với một trăm khách hàng đầu tiên. Những thứ ấy không đủ để kết án cô ta trước truyền thông, nhưng đủ để chứng minh cô ta đang dùng giấy tờ không sạch. Ở mép sân khấu, một cô gái trẻ ôm tập hồ sơ đứng sau Kỷ Mạn Dao. Tôi nhận ra cô ấy qua vài bức ảnh Mạnh Nghi từng gửi: Lâm Tố, trợ lý phụ trách lịch truyền thông của Duyệt Nhan. Khi Kỷ Mạn Dao nhắc đến ‘chuỗi chứng cứ hoàn chỉnh’, tay Lâm Tố siết chặt đến mức góc bìa hồ sơ cong lên.
Một phóng viên hỏi: ‘Kỷ tổng, Duyệt Nhan có thể cung cấp file gốc, metadata và biên bản bàn giao công thức từ Hứa thị không?’ Nụ cười của Kỷ Mạn Dao không rơi, chỉ mỏng đi. ‘Chúng tôi sẽ cung cấp cho cơ quan có thẩm quyền. Họp báo hôm nay không nhằm mở một phiên tòa trên mạng.’ Câu trả lời rất an toàn. An toàn đến mức vô dụng. Ngay sau đó, một blogger làm đẹp hỏi tiếp: ‘Nếu TQ-Repair 01 là công thức không sạch, tại sao Duyệt Nhan chỉ lên tiếng sau khi kiểm nghiệm độc lập và phản hồi người dùng của Tự Quang đảo chiều?’ Lần này, Kỷ Mạn Dao nhìn thẳng xuống khu khách mời. Ánh mắt cô ta dừng trên tôi như thể đã chờ giây phút ấy từ đầu. ‘Vì tôi vẫn còn hy vọng cô Hứa Chiêu Ninh tự dừng lại trước khi biến một câu chuyện kinh doanh thành vở diễn nạn nhân.’
Tất cả ống kính quay về phía tôi. Dư Hạ khẽ chửi một câu rất nhỏ. Luật sư Hà đặt ngón tay lên mép tập tài liệu, không ngăn tôi, chỉ nhắc bằng ánh mắt: đừng bước vào bẫy cảm xúc. Tôi đứng dậy. Trong vài giây, tiếng máy ảnh dồn tới như mưa đá. Tôi không đi lên sân khấu. Sân khấu đó là của Kỷ Mạn Dao, và tôi không có nghĩa vụ đứng lên tấm thảm cô ta trải sẵn. Tôi cầm micro nhân viên đưa, nói từ vị trí cuối phòng: ‘Tôi chỉ có ba câu hỏi. Thứ nhất, nếu Duyệt Nhan khẳng định nắm chuỗi chứng cứ công thức gốc, xin công khai danh mục file gốc, thời gian tạo, người bàn giao và đơn vị giám định độc lập sẽ xác minh. Thứ hai, nếu TQ-R01 là dự án của Duyệt Nhan, xin giải thích vì sao tài liệu của các vị dùng mã phiên bản nội bộ Tự Quang chỉ xuất hiện sau đợt thử nghiệm cộng đồng. Thứ ba, nếu các vị nói chúng tôi dẫn dắt dư luận, xin chỉ ra một tài khoản, một hợp đồng truyền thông, một khoản thanh toán do Tự Quang thực hiện để thao túng người dùng.’
Kỷ Mạn Dao nhìn tôi, đôi mắt đẹp hơi đỏ lên. Cô ta rất giỏi dùng tổn thương làm lớp men phủ lên dao. ‘Chiêu Ninh, cô luôn như vậy. Cô nói về bằng chứng như thể người khác không có quyền đau. Năm đó ở Hứa thị, cô đứng dưới ánh sáng của mẹ cô, của gia đình cô, còn tôi chỉ là người xếp tài liệu. Bây giờ cô lại nói mọi thứ thuộc về cô chỉ vì cô có thể đặt tên mới cho nó.’ Nếu là mười mấy chương trước, có lẽ câu đó đã làm tôi tức đến run. Nhưng hôm nay, tôi chỉ thấy mệt. Một người có thể nghèo xuất phát điểm, có thể bị xem nhẹ, có thể phải chạy nhanh hơn người khác rất nhiều. Nhưng không ai nghèo đến mức được quyền cướp của người khác rồi gọi đó là công bằng.
Tôi đáp: ‘Mạn Dao, mẹ tôi không phải watermark để cô dán lên tài liệu nào thấy có lợi. Hứa thị không phải chiếc kho công thức vô chủ. Và quá khứ khó khăn của cô cũng không phải giấy phép sử dụng tài sản của người khác.’ Phòng họp báo lặng xuống rõ rệt. Tôi đưa mắt về phía Lâm Tố. Cô ấy cúi đầu, môi trắng bệch. ‘Tôi không yêu cầu cô chứng minh trước mạng xã hội bằng nước mắt. Tôi yêu cầu Duyệt Nhan bảo toàn toàn bộ file gốc, máy tính lưu trữ, email bàn giao và lịch sử chỉnh sửa liên quan đến tài liệu hôm nay. Tự Quang sẽ gửi yêu cầu pháp lý ngay sau họp báo. Nếu tài liệu của các vị thật, giám định sẽ trả lời. Nếu không thật, đừng lo, chúng tôi cũng không để công chúng phải đoán quá lâu.’
Có người hỏi Lục Hoài Cẩn vì sao Cảnh Hành có mặt. Anh nhận micro, đứng dậy nhưng không nhìn về phía tôi trước khi trả lời. ‘Cảnh Hành đang trong thời gian rà soát rủi ro đối tác và xung đột lợi ích liên quan đến nhiều bên. Chúng tôi không đưa kết luận thay Tự Quang hay Duyệt Nhan. Mọi tuyên bố thương mại sẽ dựa trên hồ sơ được giám định và quy trình pháp chế.’ Chỉ vậy thôi. Không một câu bênh vực. Không một ánh mắt che chắn. Nhưng lần đầu tiên, sự không che chắn ấy khiến tôi thấy được tôn trọng. Anh trả micro lại, còn Kỷ Mạn Dao thoáng cứng mặt. Có lẽ cô ta muốn kéo anh vào vai tổng tài chống lưng để biến tôi thành phụ nữ đứng sau quyền lực. Anh đã từ chối vai diễn đó bằng cách khô khan nhất.
Cao trào nhỏ của buổi họp báo không đến từ tôi, mà đến từ một động tác rất nhẹ của Lâm Tố. Khi Kỷ Mạn Dao yêu cầu cô ấy phát bản photo ‘chứng cứ bổ sung’ cho báo chí, cô ấy bước xuống bậc sân khấu rồi khựng lại. Một tập giấy trượt khỏi tay, rơi xuống thảm. Trang đầu hé ra dòng chữ ‘bản tóm tắt truyền thông – không phát hành bản gốc’. Máy quay ở gần đó lập tức bắt được. Kỷ Mạn Dao bước nhanh xuống, đỡ tập tài liệu lên, giọng vẫn mềm nhưng hàm siết chặt: ‘Trợ lý mới, hơi căng thẳng.’ Lâm Tố ngẩng đầu nhìn tôi trong chưa đến một giây. Ánh mắt ấy không phải cầu cứu rõ ràng, cũng không phải phản bội chủ cũ ngay lập tức. Nó giống một người đang đứng trên mép lan can, biết phía sau cháy nhưng trước mặt cũng là vực sâu.
Buổi họp báo kết thúc trong hỗn loạn vừa đủ để Duyệt Nhan không thua ngay, nhưng cũng không thắng được như họ muốn. Kỷ Mạn Dao tuyên bố sẽ khởi kiện Tự Quang vì cạnh tranh không lành mạnh. Dư Hạ lập tức đăng thông cáo ngắn: Tự Quang yêu cầu giám định độc lập toàn bộ tài liệu Duyệt Nhan công bố, đồng thời không công khai công thức lõi khi chưa có cơ chế bảo vệ thương mại. Thẩm Ngật gửi thêm một tin nhắn: ‘Slide của họ có ít nhất bốn lỗi quy trình. Tôi đang lập bảng đối chiếu.’ Tôi đọc xong, ngón tay mới phát hiện mình lạnh. Căng thẳng không biến mất chỉ vì mình nói đúng. Nó chỉ đổi hình dạng, từ sợ hãi thành trách nhiệm phải đi đến cùng.
Ra khỏi khách sạn, trời Thượng Hải âm u như chuẩn bị mưa. Lục Hoài Cẩn đi sau tôi nửa bước, giữ khoảng cách đúng như anh đã hứa. Anh hỏi: ‘Cô cần gì trước?’ Tôi nói: ‘Bản gốc. Người đã sửa tài liệu. Và một lý do khiến Lâm Tố run như vậy.’ Anh gật đầu. ‘Tôi sẽ để pháp chế Cảnh Hành bảo toàn phần liên quan đến Duyệt Nhan trong hệ thống hợp tác, không chạm vào phần của Tự Quang.’ Tôi nhìn anh. ‘Cảm ơn.’ Hai chữ ấy không còn nặng như trước. Có lẽ vì lần này, nó không phải cảm ơn vì được cứu, mà là cảm ơn vì anh đã đứng đúng chỗ.
Đúng lúc chúng tôi chuẩn bị lên xe, điện thoại tôi rung. Một tin nhắn từ số lạ, không nội dung thừa, chỉ có một file âm thanh và một câu: ‘Đừng mở ở nơi có máy quay. Nếu cô muốn biết ai đưa công thức cho Kỷ Mạn Dao, hãy nghe đoạn đầu.’ Luật sư Hà lập tức bảo tôi không bấm vào. Chúng tôi trở về xe, bật chế độ ghi nhận thời gian nhận file, sao lưu vào máy của luật sư rồi mới mở loa ngoài. Tiếng rè rè vang lên vài giây, sau đó là giọng nữ rất thấp của Kỷ Mạn Dao: ‘Chú Hứa, ông chỉ cần xác nhận TQ-Repair 01 lấy từ kho cũ Hứa thị. Phần nguyên liệu năm đó, không ai còn muốn đào lại đâu.’ Một giọng đàn ông trung niên cười khẽ. Tôi không cần nghe hết cũng nhận ra. Hứa Thừa Viễn nói: ‘Mạn Dao, cháu muốn chú làm người tốt, thì cũng phải cho chú một cái giá tốt.’
Mưa bắt đầu rơi lên kính xe, từng hạt nhỏ làm méo đi ánh đèn ngoài phố. Tôi nhìn thanh âm thanh vẫn đang chạy, cảm giác lạnh trong người bỗng chuyển thành một thứ bình tĩnh đáng sợ. Kỷ Mạn Dao dựng sân khấu để kéo tôi trở lại vết nhơ Hứa thị. Nhưng cô ta quên rằng dưới lớp bụi ấy, còn có người chú tốt bụng của tôi đang giấu một bàn tay bẩn hơn tất cả. Tôi đặt điện thoại xuống, nghe giọng mình rất khẽ nhưng rõ ràng: ‘Vậy chương tiếp theo, đến lượt chú tôi lên sân khấu.’
