Bỏ qua nội dung

Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh

Chương 19: Bản File Của Phó Duy

Chương 19: Bản File Của Phó Duy

“Chuyển sang hỗ trợ hành chính?” Tôi lặp lại rất khẽ.

Cao Tuấn Kha nhìn tôi, vẻ mặt vẫn ôn hòa như thể ông ta chỉ vừa đổi vị trí một chiếc ghế trong phòng họp. “Đây là sắp xếp tạm thời. Cô Kiều đã tham gia quá sâu vào một nhánh kỹ thuật có khả năng phát sinh xung đột lợi ích. Ban điều tra cần bảo đảm tính khách quan.”

Khách quan. Hai chữ ấy từng đè lên cổ tôi ở đời trước. Họ dùng nó để yêu cầu tôi im lặng, dùng nó để bảo tôi chờ kết luận, dùng nó để biến mọi người có thể nói giúp tôi thành người “không khách quan”. Khi một hệ thống muốn nuốt một người, nó không cần gào thét. Nó chỉ cần đổi tên chiếc khóa thành quy trình.

Tôi nhìn sang Kiều San. Cô ấy đứng bên cạnh bàn thao tác, ngón tay vẫn đặt trên cạnh laptop, nhưng màn hình trước mặt đã thành một bức tường xám. Một người vừa bị cắt khỏi hệ thống thường sẽ muốn lùi lại để tự bảo vệ mình. Kiều San cũng có quyền làm vậy. Cô ấy không nợ tôi một lần liều mạng thứ hai.

“Được.” Tôi nói.

Trong phòng an ninh có vài người thở ra. Cao Tuấn Kha hơi nhướng mày, như không ngờ tôi dễ dàng chấp nhận. Nhưng tôi không nhìn ông ta nữa, mà quay sang cô Chu. “Trước khi phân công của cô Kiều thay đổi có hiệu lực trong biên bản, đề nghị lưu bản biên bản hiện tại, ghi rõ thời điểm lưu, người đang ghi biên bản và danh sách người có mặt. Đồng thời in một bản để các bên ký xác nhận các mốc log đã được nhìn thấy trên màn hình.”

Cô Chu khựng lại. Trưởng an ninh lập tức nói: “Biên bản điện tử của ban điều tra không cần in ngay tại phòng an ninh.”

“Không cần thì càng không sợ in.” Tôi đáp. “Tôi không yêu cầu kết luận. Tôi chỉ yêu cầu khóa lại phần sự kiện đã xảy ra trước khi người có quyền truy cập bị rút khỏi nhánh kỹ thuật. Nếu sau đó biên bản thay đổi, ít nhất chúng ta biết nó thay đổi từ đâu.”

Cao Tuấn Kha im lặng hai giây. Hai giây ấy đủ để tôi biết ông ta đang cân xem một tờ giấy có chữ ký nguy hiểm hơn, hay việc công khai ngăn tờ giấy ấy xuất hiện nguy hiểm hơn. Cuối cùng, ông ta nói: “Cô Chu, làm theo yêu cầu. Nhưng chỉ ghi sự kiện, không ghi nhận định.”

“Tôi cũng chỉ cần sự kiện.” Tôi nói.

Máy in nhỏ trong phòng an ninh bắt đầu chạy. Tiếng giấy trượt ra khỏi khe in nghe rất nhẹ, nhưng sắc hơn tiếng quạt máy chủ. Kiều San nhìn tôi, môi cô động một cái rất nhỏ. Không phải cảm ơn. Có lẽ là nhắc tôi cẩn thận. Tôi gật nhẹ, rồi đặt mắt trở lại màn hình biên bản.

Sau khi bản in được ký bởi cô Chu, trưởng an ninh, pháp chế và tôi, Cao Tuấn Kha chuyển cuộc họp về phòng điều tra. Ông ta nói phần camera cần tạm dừng để “xác minh hạ tầng”. Cụm từ ấy che được việc bản gốc không truy xuất được, che được admin_sec không có ticket và cả cuộc gọi từ văn phòng ông ta đến phòng an ninh.

Tôi để ông ta nói xong mới mở lời. “Nếu nhánh camera tạm dừng, tôi đề nghị chuyển sang nhánh file rò rỉ.”

Phó Duy, người từ đầu đến giờ gần như không nói, cuối cùng ngẩng lên. Anh ta mặc áo sơ mi xanh nhạt, cổ tay áo gập đúng một nấc, dáng vẻ mệt mỏi vừa đủ để trông giống một người bị kéo vào chuyện không mong muốn. Đời trước, tôi từng tin vẻ mệt mỏi ấy là vì anh ta đau lòng cho tôi. Về sau tôi mới hiểu, có những người không đau vì bạn ngã xuống. Họ chỉ mệt vì phải diễn cảnh đứng cạnh cái xác quá lâu.

Cao Tuấn Kha đặt tay lên mép bàn. “Nhánh file đã có kết luận sơ bộ. Dấu nước dẫn đến bản cô gửi cho Phó Duy, nhưng tài khoản gửi ra ngoài là của cô. Chính vì vậy mới cần kiểm tra camera.”

“Dấu nước chỉ chứng minh bản rò rỉ xuất phát từ bản phân phối cho Phó Duy. Tài khoản gửi ra ngoài chỉ chứng minh có người dùng tài khoản của tôi. Camera đang có dấu hiệu bị can thiệp.” Tôi nhìn thẳng ông ta. “Vậy phần còn lại phải là metadata của chính file rò rỉ.”

Phó Duy khẽ cười, giọng vẫn dịu. “Tĩnh An, em biết anh từng mở file đó để góp ý mô hình. Nếu metadata có tên anh, cũng không chứng minh anh gửi nó đi. Em đừng biến chuyện kỹ thuật thành chuyện tình cảm.”

Tôi nhìn anh ta. “Tôi chưa nói tên anh.”

Nụ cười trên mặt Phó Duy dừng nửa nhịp. Hạ Nhiên ngồi bên cạnh lập tức hạ mắt, như không nỡ nhìn chúng tôi đối đầu. Cô ta nói rất nhỏ: “Tĩnh An, Phó Duy chỉ đang lo em hiểu nhầm. Hai người từng thân thiết, mọi người đều biết. Nếu em cứ nhằm vào anh ấy, người ngoài sẽ nghĩ cuộc điều tra bị kéo bởi cảm xúc cá nhân.”

Tôi không trả lời Hạ Nhiên ngay. Dao mềm phải được đặt xuống đúng mặt bàn nó định cắt. Tôi quay sang pháp chế. “Đề nghị mở bản sao file rò rỉ đã được hệ thống DLP lưu lại lúc 0 giờ 17, chỉ đọc trường metadata và chữ ký thiết bị. Không mở nội dung mô hình. Không thay đổi file. Toàn bộ thao tác ghi biên bản.”

Đại diện pháp chế nhìn Cao Tuấn Kha. Ông ta không thể nói không. Sau khi camera mất gốc, nếu file rò rỉ cũng bị từ chối kiểm tra, kết luận buộc tội tôi sẽ giống một tòa nhà dựng trên hai tầng kính nứt. Ông ta gật đầu rất nhẹ. “Mở ở chế độ chỉ đọc.”

Kỹ thuật viên được gọi từ bộ phận an toàn dữ liệu đến, không phải người của phòng an ninh. Anh ta dùng máy trạm niêm phong của pháp chế, nhập mã hồ sơ, rồi mở bảng thông tin kỹ thuật của file đính kèm trong email 0 giờ 17. Các dòng chữ hiện ra trên màn hình lớn. Hash thu giữ. Thời điểm DLP chặn sao lưu. Watermark phân phối: FD-INV-07. Last Saved By: duy.pho. Export Host: VL-INV-PD07. User Profile Path: C:Usersduy.phoDocumentsHaiDangreview_final. Thời điểm lưu cuối: 00:14:26.

Phòng họp im xuống.

Tôi nghe tiếng ngòi bút của cô Chu chạm vào giấy. Lần này cô ấy tự ghi mà không cần tôi nhắc. Phó Duy nhìn màn hình, vẻ dịu dàng trên mặt anh ta mỏng đi như một lớp sơn bị nước nóng dội qua. Nhưng anh ta vẫn chưa sụp. Anh ta từng sống bằng việc đứng sau lưng người khác, nên cũng rất giỏi tìm lưng người khác để trốn.

“Máy tính công ty không phải lúc nào cũng chỉ một người dùng.” Anh ta nói. “Thiết bị của tôi từng để ở khu vực chung sau buổi họp mô hình. Tĩnh An cũng biết mật khẩu máy cũ của tôi.”

Tôi thấy vài ánh mắt lập tức chuyển sang mình. Hạ Nhiên cắn môi, nói như không đành lòng: “Tĩnh An, cậu và Phó Duy từng dùng chung rất nhiều thứ. Có thể cậu không cố ý, nhưng khi một mối quan hệ rạn nứt, người ta dễ nhớ mọi chuyện theo cách làm mình bớt đau hơn.”

Đời trước, những câu như vậy đã giết tôi chậm hơn một bản cáo buộc. Nó không nói tôi có tội, chỉ nói tôi quá đau nên không đáng tin. Nó không phủ nhận chứng cứ, chỉ phủ một lớp sương lên người cầm chứng cứ.

Tôi khép sổ ghi chép lại. “Tôi không dùng chuyện riêng làm chứng cứ. Ngược lại, chính các người đang dùng chuyện riêng để làm yếu chứng cứ.” Tôi nhìn Phó Duy. “Anh nói thiết bị có thể bị người khác dùng. Vậy kiểm tra log mở khóa máy, log đăng nhập hệ điều hành, EDR process log lúc 00:10 đến 00:17 và vị trí mạng nội bộ của thiết bị VL-INV-PD07. Nếu không phải anh, log sẽ bảo vệ anh.”

Phó Duy siết tay lại dưới bàn. Rất nhẹ. Nhưng lần này tôi thấy. Cao Tuấn Kha lập tức chen vào: “Phạm vi đó quá rộng. Điều tra không thể vì một giả thuyết mà xâm phạm toàn bộ dữ liệu cá nhân của nhân viên.”

“Tôi không yêu cầu xem dữ liệu cá nhân.” Tôi đáp. “Tôi yêu cầu xác minh thiết bị công ty, trong khoảng bảy phút, liên quan trực tiếp đến file rò rỉ. Nếu ban điều tra có quyền dùng camera để kết luận tôi xuất hiện gần phòng dữ liệu, thì ban điều tra cũng có nghĩa vụ dùng log thiết bị để xác minh người đã lưu bản file rò rỉ ba phút trước khi email được gửi.”

Từ cuối bàn, Tạ Minh Trì cuối cùng lên tiếng. Anh không nói thay tôi, cũng không nói tin tôi. Anh chỉ đặt một câu hỏi đúng chỗ: “Nếu Vân Lưu từ chối kiểm tra log thiết bị sau khi metadata đã chỉ ra thiết bị cụ thể, Kỳ Hành nên hiểu rằng kết luận nội bộ của Vân Lưu không đủ điều kiện làm căn cứ đầu tư, đúng không?”

Cao Tuấn Kha nhìn anh. Nụ cười lịch thiệp của ông ta vẫn còn, nhưng khóe mắt đã lạnh đi. “Tạ tổng đang gây áp lực lên quy trình nội bộ của chúng tôi?”

“Không.” Minh Trì nói. “Tôi đang ghi nhận rủi ro kiểm soát.”

Một câu rất khô. Nhưng nó đặt chiếc khóa thứ hai lên cánh cửa mà Cao Tuấn Kha vừa định đóng. Cuối cùng, pháp chế đề xuất niêm phong thiết bị VL-INV-PD07 và giao cho đơn vị giám định độc lập trích xuất log trong phạm vi thời gian liên quan. Phó Duy không phản đối nữa. Anh ta chỉ nhìn tôi, ánh mắt lần đầu tiên không còn dịu dàng hoàn chỉnh.

Khi cuộc họp tạm dừng, tin đồn đã chạy nhanh hơn biên bản. Trên màn hình điện thoại của một nhân viên đi ngang, tôi thoáng thấy nhóm chat nội bộ hiện lên một câu: Lâm Tĩnh An cắn ngược Phó Duy vì bị chia tay thật à? Tôi không hỏi ai viết. Hạ Nhiên cúi đầu thu dọn tài liệu, vẻ mặt buồn đến mức gần như thánh thiện. Phó Duy đứng bên cửa kính, quay lưng về phía tôi, vai hơi cứng.

Điện thoại của anh ta rung lên đúng lúc ấy. Màn hình sáng trong một giây: Số không xác định.

Phó Duy nhìn quanh rồi bước nhanh ra hành lang phụ. Tôi không đi theo. Tôi chỉ đứng lại bên bàn, nhặt bản sao biên bản của mình, nhìn bóng anh ta phản chiếu trên vách kính tối. Anh ta nghe máy, im lặng rất lâu, rồi nói bằng giọng thấp đến mức gần như bị nuốt mất trong tiếng điều hòa: “Tôi biết. Trước khi log thiết bị được bàn giao, tôi sẽ xử lý cô ấy.”

Bóng anh ta trên kính nghiêng đầu về phía tôi.

Lần này, tôi không thấy một người yêu cũ. Tôi chỉ thấy một file vừa tự mở thêm một thư mục tối hơn phía sau nó.