Bỏ qua nội dung

Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh

Chương 20: Người Phản Bội Đầu Tiên

Chương 20: Người Phản Bội Đầu Tiên

Bóng Phó Duy in trên vách kính tối, mảnh và lạnh hơn con người thật của anh ta. Tôi đứng cách đó vài bước, tay vẫn cầm bản sao biên bản phòng an ninh. Câu anh ta vừa nói bị tiếng điều hòa nuốt mất một nửa, nhưng phần còn lại đủ rõ: trước khi log thiết bị được bàn giao, anh ta sẽ xử lý tôi.

Đời trước, nếu nghe được câu ấy, có lẽ tôi sẽ xông tới hỏi anh ta tại sao. Đời này, tôi biết câu hỏi “tại sao” là thứ xa xỉ dành cho kẻ phản bội. Họ không trả lời sự thật, chỉ chọn lời có lợi nhất.

Tôi không thể đưa câu nói nghe qua vách kính vào biên bản. Một đoạn âm thanh không được thu hợp lệ, một câu nói không có nhân chứng độc lập, chỉ đủ khiến tôi cảnh giác, không đủ khiến quy trình đứng về phía tôi. Cho nên tôi chỉ nhìn màn hình điện thoại công vụ màu đen trong tay Phó Duy tắt xuống, ghi nhớ thời điểm trên đồng hồ treo tường: 13 giờ 08 phút.

Khi Phó Duy quay lại, vẻ mặt anh ta đã chỉnh xong. Lớp sơn dịu dàng được phủ lại rất nhanh, chỉ có quai hàm căng hơn bình thường và ngón cái liên tục miết cạnh điện thoại. Anh ta đi ngang qua tôi, khẽ nói: “Tĩnh An, chúng ta nói riêng hai phút được không?”

“Không.” Tôi đáp.

Anh ta dừng lại, ánh mắt đau đớn vừa đủ để người khác nhìn thấy. “Em thật sự muốn để chuyện này đi đến mức không còn đường quay lại sao?”

Tôi nhìn chiếc điện thoại trong tay anh ta. Trên lưng máy còn dán nhãn tài sản của Vân Lưu, mã PD-MOB-07 đã hơi mờ ở cạnh dưới. “Đường quay lại không nằm ở chỗ tôi có muốn hay không. Nó nằm ở chỗ chứng cứ có còn nguyên vẹn hay không.”

Hạ Nhiên từ cuối hành lang bước tới đúng lúc ấy, ôm tập tài liệu vào ngực, giọng mềm đến mức nghe gần như thương xót. “Tĩnh An, cậu đừng đẩy căng quá. Nếu mọi người thấy cậu và Phó Duy tiếp tục đối đầu, truyền thông sẽ càng tin đây là mâu thuẫn tình cảm bị kéo vào thương vụ.”

“Tôi không kéo tình cảm vào thương vụ.” Tôi nói. “Người đang nhắc đến tình cảm là cô.”

Mắt Hạ Nhiên đỏ lên rất nhanh. “Mình chỉ lo cho cậu.”

“Vậy ghi điều đó vào biên bản PR đi.” Tôi nhìn tập tài liệu cô ta đang ôm. “Ghi rõ: phòng PR lo cho tôi đến mức chuẩn bị sẵn cách giải thích scandal trước khi kết luận kỹ thuật hoàn tất.”

Nụ cười yếu ớt trên mặt Hạ Nhiên khựng lại. Ở góc bìa nhựa trong, tôi thoáng thấy dòng tiêu đề bị che mất một nửa: HaiDang_crisis_QA_v3. Tôi không đưa tay giật lấy. Chứng cứ không phải thứ nhặt được bằng cảm xúc, nhưng mắt đã thấy thì não phải ghi nhớ.

Khi cuộc họp nối lại, Cao Tuấn Kha thông báo thiết bị VL-INV-PD07 sẽ được niêm phong và chờ đơn vị giám định độc lập đến nhận. “Trong thời gian chờ bàn giao, thiết bị tạm lưu tại phòng IT nội bộ. Bộ phận liên quan sẽ phối hợp trích xuất theo phạm vi pháp chế phê duyệt.”

“Tôi phản đối.” Tôi nói.

Không khí vừa mới ổn định lại lập tức căng lên. Cao Tuấn Kha nhìn tôi, giọng vẫn ôn hòa nhưng mắt không còn cười. “Cô Lâm, quyết định niêm phong đã được thông qua. Cô còn phản đối điểm nào?”

“Thiết bị không nên rời khỏi tầm ghi nhận của pháp chế sau khi đã được xác định là nguồn metadata liên quan.” Tôi đặt bản biên bản lên bàn. “Đề nghị niêm phong tại chỗ bằng túi chống can thiệp, chụp mã tài sản, số serial, tình trạng cổng kết nối, người giữ chìa khóa tủ niêm phong và thời điểm chuyển tay. Nếu cần để tại phòng IT, phải có đại diện pháp chế đi cùng và ký nhận từng bước.”

Trưởng an ninh cau mày. “Cô đang nghi ngờ cả quy trình nội bộ?”

“Tôi đang yêu cầu quy trình nội bộ tự bảo vệ mình.” Tôi đáp.

Đại diện pháp chế nhìn Cao Tuấn Kha, rồi nhìn Minh Trì. Tạ Minh Trì không nói nhiều, chỉ hỏi một câu: “Kỳ Hành có thể nhận bản sao chuỗi bàn giao để đánh giá rủi ro kiểm soát không?”

Câu hỏi ấy không cần cao giọng vẫn khiến căn phòng im đi. Cao Tuấn Kha cười nhạt. “Tạ tổng rất quan tâm đến từng chi tiết nhỏ.”

“Chi tiết nhỏ thường là nơi một kết luận lớn bị làm hỏng.” Minh Trì nói.

Cuối cùng, pháp chế đồng ý niêm phong tại chỗ. Khi máy tính VL-INV-PD07 được đặt vào túi trong suốt, tôi thấy Phó Duy nhìn nó như nhìn một cánh cửa vừa đóng lại trước mặt mình. Anh ta không sụp. Người như Phó Duy còn biết than mệt, biết đau, biết để người khác nghĩ anh ta cũng chỉ là nạn nhân của một cuộc hiểu lầm. Nhưng từ khoảnh khắc serial được đọc lên và ghi vào biên bản, anh ta đã mất quyền viết lại bảy phút kia theo ý mình.

Tôi nhìn sang chiếc điện thoại công vụ trên bàn trước mặt anh ta. “Đề nghị bảo toàn metadata liên lạc của PD-MOB-07 trong khoảng 13 giờ 00 đến 13 giờ 12.”

Lần này, phản ứng của Phó Duy nhanh hơn Cao Tuấn Kha. “Điện thoại là dữ liệu cá nhân.”

“Máy công vụ.” Tôi sửa.

“Trong đó có tin nhắn riêng.” Anh ta đè giọng thấp xuống. “Tĩnh An, em nhất thiết phải làm đến mức này sao?”

“Tôi không yêu cầu đọc tin nhắn, không yêu cầu nghe nội dung cuộc gọi, không yêu cầu mở ảnh hay thư mục cá nhân.” Tôi nhìn đại diện pháp chế. “Tôi chỉ yêu cầu đóng băng metadata cuộc gọi đến trong mốc mười hai phút, vì người liên quan chính vừa nhận cuộc gọi ẩn số ngay sau khi thiết bị cần giám định được đề xuất niêm phong. Nếu cuộc gọi không liên quan, log sẽ bảo vệ anh ta.”

Hạ Nhiên lập tức nói: “Nhưng như vậy rất dễ khiến mọi người hiểu lầm Phó Duy đang bị theo dõi. Cậu ấy đã chịu áp lực rất lớn rồi.”

Tôi nhìn cô ta. “Cô đang lo mọi người hiểu lầm, hay lo metadata không hiểu lầm?”

Mặt Hạ Nhiên trắng đi. Cao Tuấn Kha đặt tay lên bàn, giọng trầm xuống. “Phạm vi điều tra không thể mở rộng vô hạn chỉ vì một cuộc gọi không rõ nội dung.”

“Vậy giữ metadata, không kết luận nội dung.” Tôi nói. “Tôi không cần ban điều tra tin tôi. Tôi cần ban điều tra không xóa mất thứ có thể chứng minh họ đã tin sai người.”

Đại diện pháp chế cuối cùng đề nghị phương án trung gian: kỹ thuật viên MDM snapshot metadata ngay tại phòng họp, dưới sự chứng kiến của các bên. Nội dung cuộc gọi, danh bạ và tin nhắn không được mở; chỉ ghi thời điểm, hướng cuộc gọi, trạng thái ẩn số và tuyến định tuyến nếu đi qua VCall nội bộ.

Kỹ thuật viên MDM cắm điện thoại công vụ vào máy trạm niêm phong và giải thích rất khẽ: “Máy công vụ dùng VCall nội bộ. Cuộc gọi ngoài ẩn số chỉ lưu carrier masked. Cuộc gọi nội bộ ẩn ID vẫn lưu route node. Không có nội dung âm thanh.”

“Làm.” Pháp chế nói.

Thanh tiến trình chạy rất chậm. Trong vài chục giây ấy, tôi nghe rõ tiếng bút của cô Chu, tiếng điều hòa, tiếng ai đó nuốt khan phía cuối bàn. Phó Duy không nhìn tôi nữa. Hạ Nhiên cũng không khóc. Cao Tuấn Kha ngồi rất yên, yên đến mức giống một người đã quen chờ cơn sóng đi qua mình rồi đánh vào người khác.

Kết quả hiện ra trên màn hình.

13:08:11. Inbound call. Caller ID: Masked. Channel: VCall Internal. Route Node: EXEC-42-GW. Authorization Group: Senior Office Relay. Duration: 00:43.

Không ai nói gì trong ba giây đầu tiên. Ba giây ấy dài đến mức tôi có thể nhìn thấy từng lớp mặt nạ trong phòng tự điều chỉnh lại vị trí. Cao Tuấn Kha là người lấy lại giọng trước. “Văn phòng cấp cao có rất nhiều tuyến chuyển tiếp. Dòng log này không chứng minh ai gọi, cũng không chứng minh nội dung cuộc gọi.”

“Đúng.” Tôi nói. “Nó chỉ chứng minh sau khi thiết bị của Phó Duy bị đề xuất niêm phong, một cuộc gọi ẩn ID đi qua tuyến văn phòng cấp cao đã gọi đến máy công vụ của anh ta. Tôi đề nghị ghi nguyên văn dòng log này vào biên bản, không thêm nhận định.”

Cô Chu lập tức ghi. Lần này, không ai dám bảo cô ấy dừng.

Phó Duy bỗng bật cười rất khẽ. Tiếng cười ấy không còn dịu dàng, cũng không còn đau đớn. Nó giống tiếng một người phát hiện mình bị đẩy ra trước mũi dao sớm hơn dự định. “Tĩnh An, em nghĩ kéo được anh xuống là mọi chuyện sẽ kết thúc sao?”

Tôi nhìn anh ta. Trong một thoáng rất ngắn, tôi thấy lại người đàn ông từng đứng bên tôi dưới màn mưa và nói rằng dù cả công ty nghi ngờ tôi, anh ta cũng sẽ hỏi tôi trước. Đời trước tôi đã tin. Đời này tôi không còn ghét bản thân vì từng tin.

“Không.” Tôi nói. “Anh chưa đủ để kết thúc mọi chuyện.”

Cuộc họp kết thúc bằng một biên bản dày hơn rất nhiều so với dự định ban đầu của Cao Tuấn Kha. Thiết bị VL-INV-PD07 được niêm phong tại chỗ. Điện thoại công vụ PD-MOB-07 bị đóng băng metadata mốc 13 giờ. Bản sao chuỗi bàn giao được gửi cho pháp chế và Kỳ Hành dưới dạng chỉ đọc. Những dòng chữ ấy chưa rửa sạch tên tôi, nhưng khiến câu chuyện không còn thuộc về miệng Phó Duy, nước mắt Hạ Nhiên hay chữ “đại cục” của Cao Tuấn Kha nữa.

Trước khi rời phòng, Hạ Nhiên đặt một phong bì lên bàn tôi. Giọng cô ta nhỏ, mềm và mệt mỏi. “Phòng PR muốn cậu xem trước bản phát biểu cho buổi họp báo ngày mai. Chỉ là phương án giảm thiệt hại. Cậu không nhất thiết phải quyết định ngay.”

Tôi không mở phong bì. Trên mép giấy lộ ra một dòng in đậm: Tôi xin lỗi vì đã để cảm xúc cá nhân ảnh hưởng đến dự án Hải Đăng.

Tôi bật cười rất nhẹ. Hóa ra khi log bắt đầu biết nói, họ lập tức chuẩn bị một cái miệng khác cho tôi.

Tôi cầm bản sao biên bản, bước ra khỏi phòng họp. Bên ngoài cửa kính, ánh chiều trên tầng ba mươi chín nhạt như màu kim loại lạnh. Trong bản ghi vừa được khóa lại, Phó Duy là cái tên đầu tiên có thiết bị, thời điểm và tuyến liên lạc bất thường. Nhưng dòng route node EXEC-42-GW mới là thứ khiến đầu ngón tay tôi lạnh đi.

Đời trước, tôi tưởng người phản bội đầu tiên chính là vực sâu. Đời này, tôi mới biết anh ta chỉ là bậc thang đầu tiên dẫn lên một cánh cửa cao hơn.