Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh
Chương 18: Phòng An Ninh Im Lặng
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 18: Phòng An Ninh Im Lặng
“Ghi vào biên bản.”
Câu nói của tôi rơi xuống phòng họp như con dấu lạnh. Không ai phản bác. Khi một bản gốc biến mất, những lời như “đại cục”, “lỗi kỹ thuật”, “hiểu lầm” đều cần thêm vài giây để tìm lại vỏ bọc. Cô Chu nhìn Cao Tuấn Kha, ngón tay đặt trên bàn phím. Trưởng an ninh vẫn nhìn màn hình, như thể dòng thông báo kia sẽ tự biến mất trước khi kịp trở thành chứng cứ.
Cao Tuấn Kha là người đầu tiên lấy lại giọng điệu. Ông ta khép máy tính bảng, nói rất chậm: “Không ai nói bản gốc biến mất. Hệ thống lưu trữ có thể đang đồng bộ. Cô Lâm, cô nên phân biệt giữa lỗi truy xuất tạm thời và cáo buộc xóa chứng cứ.”
“Tôi không cáo buộc ai xóa chứng cứ.” Tôi nhìn cô Chu. “Tôi yêu cầu ghi đúng sự kiện: tại thời điểm ban điều tra yêu cầu đối chiếu bản gốc C39-D-03, server an ninh báo không tìm thấy tài nguyên gốc. Nguyên nhân chờ xác minh. Nếu là lỗi hệ thống, log sẽ chứng minh được.”
Kiều San lập tức tiếp lời: “Cần niêm phong audit log của NVR, export log của đoạn C39-D-03, log đăng nhập tài khoản quản trị, ticket bảo trì kho lưu trữ và lịch đồng bộ NTP trong khoảng từ 23 giờ 30 đến 0 giờ 30. Nếu để thêm người thao tác, giá trị đối chiếu sẽ giảm.”
Trưởng an ninh quay phắt sang cô. “Cô Kiều, cô không thuộc bộ phận an ninh. Cô không hiểu cách hệ thống camera lưu trữ vận hành.”
“Tôi không cần hiểu toàn bộ vận hành để biết log thao tác là một phần của chuỗi chứng cứ.” Kiều San nói. Giọng cô ấy vẫn đều, nhưng tôi thấy môi cô hơi khô. “Nếu anh cho rằng đây chỉ là lỗi hệ thống, việc xuất log sẽ bảo vệ bộ phận an ninh.”
Phòng họp lại im. Im lặng đôi khi không phải vì không có gì để nói, mà vì mọi người đang tính xem câu nào sẽ tự buộc dây vào cổ mình. Cao Tuấn Kha gõ nhẹ ngón tay lên bàn, rồi đứng dậy. “Được. Chúng ta xuống phòng an ninh kiểm tra tại chỗ. Nhưng tôi nói trước, mọi thao tác phải do bộ phận an ninh thực hiện. Không ai tự ý chạm vào server.”
Tôi cũng đứng lên. “Tôi không chạm vào server. Tôi chỉ yêu cầu mọi thao tác được chiếu công khai và ghi biên bản.”
Hạ Nhiên nhẹ giọng: “Tĩnh An, cậu đang làm mọi chuyện căng hơn rất nhiều. Nếu lát nữa chứng minh là lỗi hệ thống thật, người bị tổn thương không chỉ là cậu đâu. Cả Kiều San cũng sẽ bị kéo vào.”
Tôi nhìn cô ta. “Nếu hệ thống có lỗi, người đầu tiên cần biết là công ty. Nếu chứng cứ bị động tay, người đầu tiên cần được bảo vệ là người đang ghi nhận lỗi đó. Cậu lo cho Kiều San thì càng nên ủng hộ ghi biên bản đầy đủ.”
Mắt Hạ Nhiên đỏ lên rất đúng lúc. Nhưng lần này không ai có thời gian nhìn cô ta lâu. Chúng tôi rời phòng họp, đi qua hành lang kính dẫn tới khu an ninh nội bộ. Tôi đi sau Cao Tuấn Kha nửa bước, trong tay vẫn giữ sổ ghi chép. Tờ giấy có tên Giang Tố Vân nằm bên trong, chạm vào lòng bàn tay tôi qua lớp bìa mỏng. Một cái tên bị xóa, một đoạn camera không còn gốc, một server vừa im lặng đúng lúc. Chưa đến lúc nghĩ sâu hơn.
Phòng an ninh nằm cuối tầng, cửa thép xám, kính một chiều, bên trong là cả bức tường màn hình chia ô. Khi cửa mở, tiếng máy chủ và quạt tản nhiệt tràn ra trước, đều đều, khô khốc. Chỉ có ô C39-D-03 ở góc trên bên phải hiển thị trạng thái xám nhạt, như một con mắt đã tự nhắm lại.
Trưởng an ninh bước nhanh tới máy trạm chính. “Kho lưu trữ đêm qua có cảnh báo dung lượng. Có thể hệ thống tự chuyển file sang node dự phòng, đường dẫn cũ chưa cập nhật.”
Kiều San hỏi ngay: “Có ticket cảnh báo dung lượng không?”
Ông ta khựng lại rất nhẹ. “Cảnh báo hệ thống không phải lúc nào cũng tạo ticket thủ công.”
“Vậy mở log cảnh báo tự động.”
Cao Tuấn Kha quay sang cô, giọng trầm xuống. “Cô Kiều, cô đang vượt quá vai trò của mình.”
“Vai trò của tôi là kiểm soát tuân thủ trong một cuộc điều tra nội bộ.” Kiều San đặt thẻ nhân viên của mình lên bàn thao tác, như thể đó là thứ duy nhất cô có thể dùng để giữ lưng thẳng. “Tôi không yêu cầu xem nội dung camera ngoài phạm vi. Tôi yêu cầu xem log chứng minh vì sao bản gốc không truy xuất được.”
Tôi nói thêm: “Nếu ban điều tra chỉ xem đoạn trích xuất buộc tội tôi nhưng từ chối xem log chứng minh đoạn đó có còn gốc hay không, kết luận điều tra sẽ không chịu nổi một câu hỏi của kiểm toán độc lập.”
Ba chữ “kiểm toán độc lập” làm không khí đổi màu. Kỳ Hành đã gửi văn bản bảo toàn chứng cứ, nên Cao Tuấn Kha không thể giả vờ rằng nhà đầu tư không tồn tại. Ông ta nhìn trưởng an ninh. “Mở audit log. Chỉ đọc, không export.”
Trưởng an ninh nhập mật khẩu. Một bảng sự kiện hiện ra. Kiều San yêu cầu cô Chu ghi từng mốc thời gian. Tôi đứng chếch phía sau, không chen tay vào, chỉ nhìn các dòng chữ chạy lên màn hình. 23:48, tài khoản duty_sec01 đăng nhập máy trạm an ninh. 23:52, truy vấn camera tầng ba mươi chín. 00:03, export đoạn C39-D-03. 00:06, tạo file trích xuất gửi ban điều tra. 00:11, tác vụ đồng bộ kho lưu trữ báo hoàn tất. 00:18, đường dẫn bản gốc C39-D-03 bị đánh dấu “resource relocated”. Không có cảnh báo dung lượng. Không có ticket bảo trì. Không có lỗi NTP.
Kiều San chỉ vào dòng 00:18. “Relocated sang node nào?”
Trưởng an ninh bấm mở chi tiết. Cửa sổ phụ hiện ra rồi trống rỗng. Trường đích chuyển lưu không có giá trị. Người thao tác hiển thị là tài khoản admin_sec. Lý do thao tác: maintenance override.
“Maintenance override không thể tự sinh,” Kiều San nói. “Nó cần quyền quản trị.”
Trưởng an ninh cứng mặt. “Tài khoản quản trị là tài khoản bộ phận, dùng cho xử lý sự cố. Có thể ca trực dùng mà chưa ghi chú.”
“Ca trực nào?” tôi hỏi.
Ông ta không trả lời ngay. Cao Tuấn Kha nói thay: “Cô Lâm, đừng biến một tài khoản dùng chung thành suy diễn cá nhân. Vấn đề quản lý tài khoản của an ninh sẽ được xử lý nội bộ.”
“Không thể xử lý nội bộ một mắt xích đang là chứng cứ trong điều tra tôi.” Tôi nhìn sang cô Chu. “Ghi thêm: tài khoản admin_sec thực hiện maintenance override lúc 00:18 nhưng không có trường đích chuyển lưu và không có ticket bảo trì tương ứng.”
Cô Chu do dự. Cao Tuấn Kha nhìn cô. Ánh mắt ấy không khác gì trong phòng họp, lịch sự đến mức không ai có thể gọi là đe dọa. Nhưng ngón tay cô Chu vẫn đặt xuống bàn phím. Từng chữ xuất hiện trên biên bản chung. Đó là âm thanh nhỏ nhất trong phòng an ninh, cũng là âm thanh duy nhất chưa bị khóa miệng.
Kiều San tiếp tục: “Cần xem log thay đổi quyền của admin_sec trong vòng hai giờ trước đó.”
Trưởng an ninh bực hẳn: “Cô định kiểm tra cả bộ phận an ninh sao?”
“Không.” Kiều San nhìn ông ta. “Tôi định kiểm tra quyền đã chạm vào chứng cứ.”
Lúc đó, trên góc màn hình máy trạm hiện một khung thông báo cuộc gọi nội bộ đã bỏ lỡ từ tổng đài, vì hệ thống an ninh tích hợp cả nhật ký liên lạc ca trực. Nó chỉ lóe lên một giây rồi biến mất. Nhưng một giây cũng đủ. Tôi không nhìn thấy nội dung cuộc gọi, chỉ thấy một dòng ngắn trong lịch sử gần nhất: VP-CLK, 23:41, 03:12.
VP-CLK. Văn phòng Cao Tuấn Kha.
Tôi không nói ngay. Một phát hiện không nằm trong biên bản thì chỉ là một cái bóng. Tôi chờ trưởng an ninh mở mục thay đổi quyền. Khi bảng log mới hiện ra, tôi mới hỏi: “Nhật ký liên lạc ca trực có thuộc dữ liệu vận hành của phòng an ninh không?”
Trưởng an ninh nhíu mày. “Có, nhưng không liên quan camera.”
“Liên quan nếu cuộc gọi xảy ra trước thao tác maintenance override và trước khi bản gốc biến mất khỏi đường dẫn.” Tôi nhìn Cao Tuấn Kha, rồi quay sang pháp chế. “Tôi đề nghị bảo toàn nhật ký liên lạc nội bộ của phòng an ninh từ 23 giờ 30 đến 00 giờ 30. Không cần nghe nội dung, chỉ cần số gọi, số nhận, thời lượng và thời điểm.”
Cao Tuấn Kha cuối cùng cũng mất nửa nhịp. Rất nhỏ. Nếu không nhìn ông ta từ đầu, tôi sẽ bỏ qua. Ông ta cười nhạt: “Tôi gọi cho an ninh không có gì lạ. Đêm xảy ra sự cố, tôi là người phụ trách chiến lược, cần xác nhận tình hình.”
“Vậy càng cần ghi rõ để bảo vệ ông.” Tôi đáp. “Có cuộc gọi từ văn phòng ông đến phòng an ninh lúc 23 giờ 41, kéo dài ba phút mười hai giây. Sau đó tài khoản ca trực truy vấn camera tầng ba mươi chín, export đoạn C39-D-03, rồi admin_sec thực hiện maintenance override không có ticket. Tôi không kết luận nội dung cuộc gọi. Tôi chỉ yêu cầu đưa chuỗi thời gian này vào biên bản.”
Hạ Nhiên cúi mắt, hàng mi run rất nhẹ, nhưng lần này nước mắt của cô ta không tìm được chỗ rơi. Trong phòng an ninh, không ai có thể khóc thay cho một dòng log.
Cao Tuấn Kha nhìn tôi thật lâu. “Cô Lâm, cô đang đẩy cuộc điều tra từ chứng cứ kỹ thuật sang nghi vấn cá nhân với cấp quản lý.”
“Tôi đang kéo nó trở lại chuỗi thời gian.” Tôi nói. “Người vô tội không sợ chuỗi thời gian hoàn chỉnh. Đời trước tôi đã từng sợ phải giải thích quá nhiều. Đời này tôi chỉ cần biên bản đủ dài để sự thật có chỗ đứng.”
Cô Chu gõ xong dòng cuối cùng. Kiều San thở ra rất nhẹ, như vừa giữ hơi quá lâu. Nhưng ngay lúc ấy, laptop của cô vang lên một tiếng báo ngắn. Màn hình bật thông báo từ hệ thống quyền hạn nội bộ: Tài khoản KS-COMPLIANCE tạm thời bị khóa quyền truy cập log an ninh và log dự án Hải Đăng theo yêu cầu của ban điều tra. Vui lòng liên hệ quản lý trực tiếp để nhận phân công mới.
Kiều San nhìn thông báo, sắc mặt trắng đi. Tôi nghe Cao Tuấn Kha đặt cốc giấy xuống bàn, giọng lại trở về vẻ đạo mạo quen thuộc.
“Cô Kiều, từ giờ cô không cần tiếp tục tham gia phần log kỹ thuật nữa. Để tránh xung đột lợi ích, cô tạm thời chuyển sang hỗ trợ hành chính cho ban điều tra.”
Phòng an ninh im đến mức tôi nghe rõ tiếng máy chủ phía sau bức tường. Lần này, thứ bị cắt không phải camera. Là bàn tay duy nhất trong căn phòng này còn dám mở log.
