Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh
Chương 17: Lỗ Hổng Trong Camera
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 17: Lỗ Hổng Trong Camera
Tôi quay lại phòng họp với cái tên Giang Tố Vân nằm dưới đầu lưỡi như một mảnh thủy tinh. Cô Chu mở cửa cho tôi, ánh mắt lướt rất nhanh qua mặt tôi rồi hạ xuống tập biên bản trong tay. Bên trong, điều hòa vẫn lạnh, màn hình vẫn dừng ở danh sách chứng cứ chờ niêm phong, còn Cao Tuấn Kha ngồi ở đầu bàn với vẻ kiên nhẫn của một người đã chuẩn bị sẵn cách gọi sự thật là rắc rối.
Tên mẹ tôi không nên xuất hiện trong Hải Đăng. Ít nhất, không nên xuất hiện trong thời điểm này, không phải từ miệng Tạ Minh Trì, không phải như một dòng bị xóa khỏi phụ lục chỉ mục cũ. Nhưng tôi không thể mang cảm xúc ấy vào phòng họp. Ở đây, chỉ cần một nhịp thở lệch, Hạ Nhiên sẽ biến nó thành hoảng loạn; chỉ cần một câu hỏi sai thứ tự, Cao Tuấn Kha sẽ biến nó thành bằng chứng tôi kéo chuyện cá nhân vào điều tra.
Tôi kéo ghế ngồi xuống. Tờ giấy Minh Trì đưa được kẹp trong sổ tay, nằm ngay dưới lòng bàn tay tôi. Tôi không mở ra. Một chứng cứ chưa vào quy trình thì chỉ là một thứ nguy hiểm. Tôi nhìn Kiều San ở cuối bàn. Cô ấy hơi nghiêng đầu, rất khẽ, như hỏi tôi còn chịu nổi không. Tôi cũng gật nhẹ. Còn chịu được. Trước mắt chưa phải mẹ tôi. Trước mắt là biên bản.
Cao Tuấn Kha đặt bút xuống. “Cô Lâm, vì cô vừa rời phòng họp để trao đổi riêng với bên ngoài, tôi đề nghị chúng ta quay lại trọng tâm. Danh sách niêm phong hiện gồm tài khoản cá nhân của cô, thiết bị từng đăng nhập thư mục Hải Đăng, máy in khu PR và bản trích xuất camera tầng ba mươi chín. Data room Hải Đăng tạm thời không đưa vào phạm vi, để tránh ảnh hưởng thương vụ và quyền lợi của công ty.”
Hai chữ “quyền lợi” được ông ta nói rất đúng nhịp. Đời trước, tôi đã thua rất nhiều lần trước loại nhịp điệu ấy. Khi người có quyền nói rằng họ đang bảo vệ đại cục, mọi người sẽ tự động tìm một cá nhân đủ nhỏ để hy sinh. Tôi nhìn bản danh sách trên màn hình, hỏi: “Bản trích xuất camera tầng ba mươi chín đang được dùng để chứng minh tôi xuất hiện gần phòng dữ liệu đúng thời điểm tài liệu bị gửi ra ngoài, đúng không?”
Trưởng an ninh ngồi cạnh pháp chế đáp thay Cao Tuấn Kha: “Đúng. Camera hành lang C39-D-03 ghi lại cô đi về phía phòng dữ liệu trước thời điểm email 0 giờ 17 được gửi.”
“Vậy data room Hải Đăng không phải phần ngoài lề.” Tôi nói. “Nếu cáo buộc xoay quanh tài liệu Hải Đăng, thiết bị phòng dữ liệu, camera phòng dữ liệu và log truy cập Hải Đăng phải nằm trong cùng một chuỗi bảo toàn. Tách data room khỏi phạm vi điều tra nhưng giữ camera làm chứng cứ buộc tội là chọn phần có lợi cho kết luận đã định.”
Phòng họp yên xuống một nửa nhịp. Phó Duy nhìn tôi, giọng vẫn dịu như thể anh ta chưa từng biết mật khẩu cũ của tôi. “Tĩnh An, anh hiểu em muốn tự bảo vệ mình. Nhưng Hải Đăng là thương vụ trọng điểm. Mở rộng niêm phong vào data room lúc này có thể khiến nhà đầu tư nghĩ Vân Lưu không kiểm soát được dữ liệu.”
Tôi quay sang anh ta. “Nhà đầu tư sẽ nghĩ tệ hơn nếu biết Vân Lưu chỉ niêm phong phần có thể đổ lỗi cho một nhân viên.”
Nụ cười trên mặt Phó Duy mỏng đi. Hạ Nhiên ngồi bên cạnh anh ta, đôi mắt hơi đỏ, ngón tay nắm chặt mép khăn giấy. Cô ta không nói ngay. Người giỏi diễn không bao giờ vội vàng ở cảnh đầu; họ đợi người khác tạo khoảng trống rồi mới bước vào đúng ánh sáng.
Cao Tuấn Kha hơi ngả người ra sau. “Cô đang nghi ngờ quy trình điều tra của công ty?”
“Tôi đang yêu cầu quy trình điều tra tự bảo vệ mình.” Tôi mở sổ tay, rút ra một trang ghi chú mới bằng chữ của tôi, không dùng tờ giấy Minh Trì đưa. “Tôi đề nghị bổ sung vào biên bản các hạng mục cần bảo toàn: chỉ mục data room Hải Đăng, log export, log tạo tài khoản clean room, hash dữ liệu đã khử định danh và bản gốc camera liên quan đến lối vào phòng dữ liệu. Tất cả chỉ dừng ở mức bảo toàn, không mở nội dung, không sao chép dữ liệu người bán ra ngoài, không chuyển cho bất kỳ bên nào nếu chưa có phê duyệt pháp chế.”
Kiều San lập tức nhìn sang pháp chế. “Về nguyên tắc chuỗi chứng cứ, đề xuất này hợp lý. Bảo toàn không đồng nghĩa với truy cập nội dung. Hash chỉ dùng để chứng minh dữ liệu không bị sửa sau thời điểm niêm phong.”
Cao Tuấn Kha nhìn Kiều San lâu hơn bình thường. Ánh mắt ấy không gắt, nhưng đủ để một nhân viên trẻ hiểu rằng mình đang đứng sai hàng. Kiều San không tránh mắt. Tôi nhìn thấy đầu ngón tay cô ấy đặt trên bàn cứng lại, nhưng giọng vẫn đều. Có những đồng minh không nói nhiều câu hay. Họ chỉ đứng đúng vị trí vào lúc mọi người muốn họ lùi.
Điện thoại của cô Chu rung lên. Cô nhìn màn hình, sắc mặt đổi rất nhẹ rồi đứng dậy, bước tới đặt máy tính bảng trước mặt Cao Tuấn Kha. Trên màn hình là email vừa được gửi đến hộp thư pháp chế và ban điều tra nội bộ. Người gửi: văn phòng Kỳ Hành Capital. Nội dung hiển thị ở dòng đầu đủ rõ để cả bàn thấy: yêu cầu Vân Lưu bảo toàn chỉ mục data room Hải Đăng, log export và log tạo tài khoản clean room phục vụ thẩm định đầu tư.
Cao Tuấn Kha không nhìn tôi ngay. Ông ta nhìn email trước, sau đó mới nâng mắt. “Cô Lâm, thời điểm này trùng hợp quá.”
“Không trùng hợp.” Tôi đáp. “Tôi vừa phát biểu trước, Kỳ Hành gửi văn bản sau. Một bên yêu cầu bảo toàn chuỗi chứng cứ với tư cách người bị điều tra, một bên yêu cầu bảo toàn với tư cách nhà đầu tư. Hai yêu cầu độc lập cùng chỉ vào một lỗ hổng. Nếu công ty cho rằng đó là vấn đề, càng cần ghi vào biên bản.”
Hạ Nhiên cuối cùng cũng đặt khăn giấy xuống. Giọng cô ta rất mềm. “Tĩnh An, cậu vừa gặp riêng Tạ tổng ở phòng chờ. Mọi người đều đang rất nhạy cảm. Nếu ngay sau cuộc gặp đó, Kỳ Hành gửi yêu cầu giống điều cậu đề nghị, bên ngoài có thể hiểu rằng cậu đang dùng nhà đầu tư để ép công ty.”
Cô ta không nói tôi cấu kết. Cô ta chỉ đặt một con dao lên bàn và chờ người khác gọi tên nó. Tôi nhìn cô ta, trong đầu thoáng qua hình ảnh nước mắt đời trước dưới ánh đèn họp báo. Khi ấy cô ta cũng không nói tôi có tội. Cô ta chỉ nói mình đau lòng vì phải chọn sự thật.
“Cuộc gặp ở phòng chờ có cửa kính, có camera hành lang, có hai thiết bị ghi âm và có cô Chu gọi tôi quay lại đúng giờ.” Tôi nói. “Nếu cần, tôi đề nghị niêm phong luôn camera khu phòng chờ nhà đầu tư và bản ghi âm của tôi. Tôi không phản đối kiểm tra cuộc gặp ấy. Cậu phản đối niêm phong camera sao?”
Sắc mặt Hạ Nhiên thoáng trắng đi, rất nhanh rồi lại mềm xuống. “Mình chỉ lo cho cậu.”
“Đời này, tôi không cần ai lo bằng cách giữ chứng cứ ngoài biên bản.” Tôi nói xong mới nhận ra trong phòng có vài người ngẩng đầu nhìn tôi. Có lẽ câu ấy hơi thẳng. Nhưng tôi không muốn sửa. Có những lời nếu đã phải nói ra lần thứ hai, nó sẽ mất lực.
Kiều San gõ nhẹ lên bàn. “Trước khi biểu quyết bổ sung phạm vi niêm phong, tôi có một phát hiện cần trình bày.”
Cao Tuấn Kha nhìn cô. “Bây giờ?”
“Bây giờ.” Kiều San mở laptop, kết nối màn hình phụ. “Vì phát hiện này liên quan trực tiếp đến giá trị chứng minh của camera C39-D-03.”
Màn hình chuyển sang giao diện đối chiếu thời gian. Bên trái là khung hình hành lang tầng ba mươi chín: tôi trong chiếc áo sơ mi trắng đi ngang qua máy quay, đầu hơi cúi, tay cầm tập tài liệu. Dòng thời gian góc phải hiển thị 00:16:42. Bên phải là bảng log từ thang máy nội bộ và cửa kiểm soát vào khu dữ liệu, những con số khô khốc xếp thành hàng. Kiều San chỉ vào dòng thứ ba. “Theo log thang máy, chị Lâm rời thang số hai lúc 00:16:59. Theo log cửa kính ngoài khu dữ liệu, thẻ của chị ấy được xác nhận lúc 00:17:04. Nhưng trong clip an ninh cung cấp, chị ấy đã xuất hiện trước camera hành lang C39-D-03 từ 00:16:42. Chênh lệch 17 giây.”
Trưởng an ninh cau mày. “Chênh lệch đồng bộ camera là chuyện bình thường.”
“Đúng.” Kiều San không phản bác ngay, chỉ chuyển sang bảng thứ hai. “Nếu chỉ lệch 17 giây, có thể là lỗi NTP hoặc độ trễ thiết bị. Nhưng các camera cùng tầng C39-E-02 và C39-L-01 đều lệch dưới một giây so với server thời gian trung tâm. Chỉ C39-D-03 lệch 17 giây trong đoạn trích xuất được gửi cho ban điều tra. Trước và sau đoạn này, độ lệch trở lại dưới một giây.”
Không khí trong phòng như bị rút bớt oxy. Tôi nhìn khung hình của chính mình trên màn hình. Đời trước, tôi đã bị hình ảnh ấy đóng đinh. Một đoạn video vài chục giây đủ để mọi lời giải thích của tôi trở thành ngụy biện. Nhưng hóa ra cây đinh cũng có vết nối. Không phải vì tôi may mắn nhìn thấy. Là vì Kiều San chịu kiểm từng dòng log mà người khác muốn lướt qua.
Trưởng an ninh nói nhanh hơn: “Có thể lúc export clip, phần mềm tự chèn timestamp theo máy trạm. Không thể kết luận cắt ghép.”
“Tôi chưa kết luận cắt ghép.” Kiều San đáp. “Tôi kết luận bản trích xuất này không đủ điều kiện làm chứng cứ hình ảnh tuyệt đối trước khi đối chiếu bản gốc trên NVR, export log và tài khoản thao tác.”
Cao Tuấn Kha đặt hai tay lên bàn. “Cô Kiều, cô nên cẩn trọng. Một lỗi kỹ thuật nhỏ không thể phủ định toàn bộ điều tra. Chúng ta không thể vì 17 giây mà làm lung lay niềm tin nhà đầu tư, truyền thông và nhân viên.”
Tôi nhìn ông ta. “Nếu một đoạn video có thể kết án một người, 17 giây đủ để yêu cầu kiểm tra bản gốc.”
Phó Duy im lặng. Hạ Nhiên cũng im lặng. Sự im lặng ấy không giống nhau. Phó Duy đang tính xem khoảng cách giữa anh ta và đoạn camera có xa đủ không. Hạ Nhiên đang nghĩ xem nước mắt có thể dùng ở đây được nữa hay không. Còn Cao Tuấn Kha, người vừa nói vì đại cục, lần đầu tiên trong ngày không thể lập tức biến câu chuyện thành lỗi của tôi.
Pháp chế cuối cùng lên tiếng: “Đề nghị của cô Kiều và cô Lâm có cơ sở. Trước khi kết luận, cần trích xuất bản gốc từ server an ninh và lập biên bản hash.”
Cao Tuấn Kha nhìn trưởng an ninh. “Vậy lấy bản gốc ngay tại đây.”
Trưởng an ninh mở máy tính của mình. Tôi thấy ông ta nhập mật khẩu hai lần, lần thứ hai chậm hơn lần đầu. Màn hình chiếu giao diện server an ninh với những thư mục theo ngày. Con trỏ di chuyển đến ngày xảy ra sự cố, tầng ba mươi chín, camera C39-D-03. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, tôi bỗng nhớ đến tên mẹ mình bị xóa khỏi phụ lục cũ. Một cái tên biến mất khỏi tài liệu, một đoạn camera lệch khỏi thời gian, một bản log bị giữ ngoài phạm vi niêm phong. Những thứ bị xóa luôn để lại hình dạng của bàn tay đã xóa chúng.
Trưởng an ninh bấm mở thư mục. Giao diện đứng lại vài giây rồi bật ra một ô thông báo màu xám. Không tìm thấy tài nguyên gốc. Vui lòng kiểm tra trạng thái lưu trữ hoặc quyền truy cập.
Không ai nói gì. Tôi nghe rất rõ tiếng quạt máy chiếu chạy trên trần, đều đều đến lạnh người. Kiều San đứng bật dậy, cúi sát màn hình. “Không thể. Theo chính sách lưu trữ, bản gốc phải còn ít nhất ba mươi ngày.”
Cao Tuấn Kha nhìn trưởng an ninh. Lần này, vẻ đạo mạo trên mặt ông ta có một đường nứt rất mảnh. Trưởng an ninh nuốt khan, ngón tay vẫn đặt trên chuột. “Có thể… có thể là lỗi đồng bộ kho lưu trữ.”
Tôi nhìn dòng thông báo trên màn hình. Mười bảy giây vừa đủ để ai đó đặt tôi vào đúng vị trí cần bị kết án. Và cũng vừa đủ để bản gốc duy nhất chứng minh đoạn video bị động tay biến mất khỏi server an ninh.
Tôi khép sổ tay lại. “Ghi vào biên bản,” tôi nói, giọng mình bình tĩnh đến mức xa lạ, “bản gốc camera C39-D-03 trong server an ninh không còn truy xuất được ngay sau khi phát hiện lệch timestamp 17 giây.”
