Bỏ qua nội dung

Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh

Chương 8: Email Gửi Lúc 0 Giờ 17

Chương 8: Email Gửi Lúc 0 Giờ 17

File giả đã bị tải xuống từ một thiết bị nội bộ. Câu ấy không hiện thành chữ trong đầu tôi, nhưng toàn bộ phòng đầu tư tầng 27 như bị đóng băng quanh nó. Ngoài cửa kính, đèn cảm biến vừa tắt. Trên màn hình, dòng download completed nằm im trong bảng audit, khô khốc đến mức gần như vô tội. Điện thoại bên cạnh vẫn sáng với tin nhắn của Phó Duy: “Tĩnh An, em vẫn còn tin anh chứ?” Tôi không trả lời. Đời trước, tôi đã từng trả lời những câu hỏi như vậy bằng tất cả phần mềm yếu còn sót lại của mình, rồi để người hỏi lấy nước mắt của tôi làm bằng chứng rằng tôi hoảng loạn. Đời này, tôi chỉ đặt điện thoại úp xuống, chụp màn hình log tải xuống, xuất snapshot thứ hai và yêu cầu hệ thống đóng dấu thời gian độc lập.

Kiều San ở đầu dây bên kia cuối cùng cũng lên tiếng: “Tôi đã nhận snapshot. INV-27-SHARED-03 phải được bảo toàn ngay.” Tôi gõ lệnh yêu cầu niêm phong thiết bị, không dùng quyền cưỡng chế mà dùng đúng quy trình sự cố dữ liệu mức hai. Nếu ra lệnh vượt quyền, ngày mai câu chuyện sẽ biến thành Lâm Tĩnh An thao túng hiện trường. Nếu chậm một bước, chiếc máy dùng chung ấy có thể bị khởi động lại, lau sạch cache, biến mọi dấu chân thành vài dòng lỗi hệ thống vô nghĩa. Tôi gửi ticket, thêm ca trực an ninh, thêm Kiều San, thêm hộp thư compliance. Không có tên Phó Duy. Không có tên Hạ Nhiên. Không có kết luận. Chỉ có sự thật ở dạng nó chưa kịp bị trang điểm.

00:54:11, một cảnh báo màu đỏ bật lên trên bảng DLP. Tiêu đề ngắn đến tàn nhẫn: “Outbound confidential document detected.” Tôi nhìn xuống dòng người gửi, rồi nhìn lại một lần nữa. Người gửi là tôi. Lâm Tĩnh An. Tài khoản đầu tư cấp cao của tôi. Người nhận là một hộp thư ngoài hệ thống mang tên bộ phận phân tích của Thịnh Đạt, đối thủ đang bám sát thương vụ Quang Lộ – Hải Đăng. File đính kèm được đặt tên HD_S2_final_valuation.xlsx. Thời gian gửi hiển thị không phải 00:54. Nó là 00:17:32.

Trong một khoảnh khắc rất ngắn, cổ họng tôi như bị ai bóp lại. Không phải vì tôi bất ngờ. Tôi đã biết cú vu oan này sẽ đến. Nhưng con người không thể vì đã chết một lần mà trở thành máy móc. Khi nhìn thấy tên mình đứng ở vị trí người gửi, tôi vẫn nhớ đời trước mình đã bị kéo vào phòng họp thế nào, bị yêu cầu giải thích trong khi chưa được xem đầy đủ header email, bị ép thừa nhận chỉ vì mọi thứ “trông quá rõ ràng”. Khi ấy, tôi đã nói không phải tôi. Không ai tin. Lần này, tôi không nói câu đó nữa. Tôi chỉ mở cảnh báo, tải bản header thô về vùng evidence vault và ghi vào ticket: “Phát hiện cảnh báo DLP đối với email gửi ngoài lúc 00:17:32 bằng tài khoản Lâm Tĩnh An. Đề nghị bảo toàn full header, mail relay log, authentication trace, attachment hash và bản sao MIME gốc. Không mở attachment từ hộp thư cá nhân.”

Kiều San đọc được dòng đó liền hạ giọng: “Cậu bình tĩnh thật đấy.” Tôi nhìn đồng hồ hệ thống. “Không. Tôi chỉ không rảnh để sụp đổ đúng lúc họ cần.” Email lúc 00:17 không khớp với vị trí của tôi nếu chuỗi log trước đó được giữ nguyên. Khi ấy máy trạm của tôi đang ghi màn hình thao tác trong vùng sandbox, ca trực tầng 27 đã xác nhận tôi không rời khỏi khu đầu tư, còn ticket HD-S2-006 vẫn có heartbeat định kỳ từ thiết bị chính của tôi. Nhưng bằng chứng không tự nói nếu người giữ nó để người khác cắt mất lưỡi trước. Vì vậy tôi không vội công bố alibi. Tôi muốn xem ai sẽ là người đầu tiên nhìn thấy email ấy rồi lập tức gọi nó là tội lỗi.

Tôi không phải chờ lâu. Chỉ ba phút sau, Cao Tuấn Kha xuất hiện trong nhóm incident bằng tài khoản phó tổng, dù trước đó ông ta im lặng rất lâu trước câu trả lời công khai của tôi. “Trưởng phòng Lâm, cảnh báo này nghiêm trọng hơn mức cô tự xử lý được. Vì đại cục của Hải Đăng, tôi đề nghị cô tạm ngừng mọi thao tác và bàn giao thiết bị.” Tôi đọc tin nhắn ấy hai lần. Đại cục luôn đến rất đúng giờ, nhất là khi nó cần một người cúi đầu. Tôi trả lời trong nhóm: “Đã ghi nhận đề nghị của Phó tổng Cao. Tôi đang thực hiện bảo toàn chứng cứ theo quy trình sự cố dữ liệu. Mọi bàn giao cần có biên bản, người chứng kiến và trạng thái hash tại thời điểm bàn giao.”

Một khoảng lặng ngắn rơi xuống. Sau đó Phó Duy gọi đến. Tôi vẫn không nghe. Anh ta nhắn ngay sau đó, lần này không còn hỏi tôi có tin anh ta không nữa: “Em đừng chống cự trong nhóm chung. Chuyện này càng kéo dài càng bất lợi cho em. Anh có thể giúp em nói với anh Cao rằng em chỉ nhất thời áp lực.” Tôi nhìn dòng chữ “nhất thời áp lực”, chợt cảm thấy buồn cười, nhưng khóe môi không nhúc nhích. Họ luôn cần một cảm xúc để nhét vào miệng tôi. Áp lực, ghen tuông, nóng vội, tham vọng, sợ bị thay thế. Chỉ cần tôi nhận một chữ, họ sẽ dùng chữ đó làm tay nắm kéo cả cánh cửa sự thật đóng lại.

Tôi chụp lại tin nhắn của Phó Duy và tải vào phụ lục cá nhân, chưa đưa vào ticket chung. Có những quân bài không nên lật chỉ để thỏa mãn cơn tức. Kiều San hỏi: “Cậu định để họ nói tiếp?” “Ừ.” Tôi đáp. “Người biết mình đang bịa thường nói nhiều hơn người chỉ đang hỏi.” Cô im lặng một giây rồi nói: “Cậu càng ngày càng đáng sợ.” Tôi nhìn phần preview của email rò rỉ. Nội dung thư chỉ có một câu: “Theo tài liệu đã trao đổi, gửi trước để bên anh có thời gian chuẩn bị.” Không có kính ngữ thừa, không có chữ ký đầy đủ, không có một lỗi chính tả nào. Nó sạch đến mức giống một chiếc dao đã được lau qua trước khi đặt vào tay tôi.

Tin nhắn của Hạ Nhiên đến sau Cao Tuấn Kha và Phó Duy, đúng như thứ tự của một sân khấu đã có người phân vai. “Tĩnh An, mình vừa nghe nói có email gửi ra ngoài bằng tài khoản của cậu. Cậu đang ở đâu? Cậu đừng sợ, nếu thật sự có hiểu lầm thì nói ra sớm còn kịp.” Tôi nhìn bốn chữ “đừng sợ”, cảm thấy ly cà phê đang nằm trong túi chứng cứ ở ngăn kéo bỗng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Người muốn an ủi tôi lúc này lại không hỏi chứng cứ đã được niêm phong chưa. Cô ta chỉ hỏi tôi đang ở đâu. Câu hỏi ấy có vẻ quan tâm, nhưng nếu tôi trả lời bằng một vị trí không nằm trong khung camera, nó sẽ trở thành miếng ghép cuối cùng cho câu chuyện họ muốn dựng.

Tôi gửi vào nhóm incident một dòng duy nhất: “Tôi đang ở bàn làm việc khu đầu tư tầng 27, trong vùng camera hành lang và camera nội bộ. Đề nghị mọi trao đổi liên quan đến cảnh báo DLP thực hiện tại nhóm này hoặc email công vụ.” Cao Tuấn Kha trả lời gần như ngay lập tức: “Thái độ của cô không giúp làm rõ vấn đề.” Tôi gõ chậm từng chữ: “Thái độ không phải chứng cứ.” Lần này, không ai nhắn tiếp trong vài chục giây. Trong đời trước, tôi đã thua vì cứ cố làm người khác thấy mình đáng tin. Đời này, tôi chỉ cần khiến họ không thể sửa thứ họ đã lỡ để lại.

Kiều San gửi cho tôi một file trace rút gọn qua kênh evidence: “Chưa đủ để kết luận. Nhưng có điểm bất thường.” Tôi mở ra. Dòng đầu tiên là thời gian xác thực: 00:14:06. Thiết bị khởi tạo phiên không phải laptop của tôi, mà là INV-27-SHARED-03. Dòng thứ hai cho thấy webmail relay được mở qua chế độ dự phòng do hệ thống di trú email cũ chưa khóa hoàn toàn. Dòng thứ ba mới là thứ khiến đầu ngón tay tôi lạnh đi: authentication_method = legacy_password_fallback. Không phải SSO hiện tại. Không phải token công ty. Không phải xác thực hai lớp từ điện thoại của tôi. Một mật khẩu cũ.

Tôi ngồi yên rất lâu trước dòng log ấy. Ba năm trước, trước khi tôi được bổ nhiệm làm trưởng phòng, Vân Lưu từng di trú hệ thống thư nội bộ sang nền mới. Tôi đã đổi mật khẩu ngay sau lần đó, vì Kiều San khi ấy còn chưa vào công ty nhưng bộ phận tuân thủ đã gửi khuyến cáo toàn nhân viên. Mật khẩu cũ ấy không phải ngày sinh của tôi, không phải tên mẹ tôi, không phải một chuỗi dễ đoán. Nó là một câu nói riêng tư được Phó Duy nhìn thấy trong lần tôi đăng nhập vội trên máy anh ta khi cùng làm bản thuyết trình Hải Đăng đầu tiên. Anh ta từng cười, nói mật khẩu của em cũng giống em, đến cả mềm lòng cũng phải giấu bằng ký tự đặc biệt.

Tôi không nói ký ức ấy cho Kiều San. Tôi chỉ hỏi: “Có plaintext không?” “Không. Chỉ có hash khớp với credential cũ lưu trong relay dự phòng.” Cô dừng một chút. “Nhưng người dùng mật khẩu này biết nó trước khi cậu đổi. Và hệ thống dự phòng bị giữ mở bằng quyền cấu hình cấp cao hơn quyền của cậu.” Tôi lưu trace, tạo hash, đính vào nhánh bằng chứng riêng chưa công khai. Bên ngoài, thành phố vẫn tối. Bên trong màn hình, lời buộc tội đã chuẩn bị xong hình dạng của nó. Lịch họp khẩn được gửi tới ngay sau đó: 07:30, phòng hội đồng tầng 42, thành phần bắt buộc gồm tôi, Cao Tuấn Kha, Phó Duy, Hạ Nhiên, an ninh hệ thống và compliance.

Tôi nhìn lời mời họp, rồi nhìn lại dòng legacy_password_fallback. Đời trước, họ dùng email lúc 0 giờ 17 để kết án tôi. Đời này, cũng email ấy, cũng thời gian ấy, cũng cái tên của tôi đứng ở vị trí người gửi. Chỉ khác một điều: lần này tôi đã thấy phần dưới đáy của con dao. Người gửi không chỉ mượn tài khoản của tôi. Người đó dùng đúng mật khẩu cũ mà trên đời này, ngoài tôi ra, chỉ Phó Duy từng biết.