Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh
Chương 9: Buổi Họp Khẩn
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 9: Buổi Họp Khẩn
07:24, tôi đứng trước cửa phòng hội đồng tầng 42, nhìn bóng mình phản chiếu trên lớp kính xám lạnh. Đêm chưa kịp kết thúc hẳn, nhưng Vân Lưu đã thức dậy bằng một cách rất quen: đèn hành lang sáng trắng, thang máy vận hành liên tục, những bước chân cố tỏ ra bình tĩnh nhưng không giấu được tiếng gót giày gấp gáp. Đời trước, cũng sau email lúc 0 giờ 17, tôi bị kéo vào một căn phòng tương tự. Khi ấy, tôi ôm một xấp giấy in vội, nói từng câu rằng mình không gửi email, không phản bội dự án, không bán tài liệu cho Thịnh Đạt. Mỗi câu của tôi đều rơi xuống bàn như một thứ không có trọng lượng. Người ta không cần chứng cứ của tôi. Người ta chỉ cần vẻ hoảng loạn của tôi để kết luận tôi đang nói dối.
Lần này, tôi không mang xấp giấy nào. Trong túi áo vest chỉ có điện thoại đã khóa, bản ghi mã ticket sự cố, danh sách hash của các snapshot tôi xuất từ đêm qua và một cây bút ký màu đen. Có những thứ càng nhỏ càng khiến người ta khó cướp mất. Tôi nhìn đồng hồ. 07:29. Cửa mở ra từ bên trong. Trợ lý của Cao Tuấn Kha cúi đầu mời tôi vào, ánh mắt lướt qua tay tôi như muốn xác nhận tôi có mang laptop hay tài liệu gì không. Tôi mỉm cười rất nhạt. Người sợ bằng chứng thường nhìn tay người khác trước khi nhìn mắt họ.
Trong phòng, Cao Tuấn Kha ngồi ở vị trí giữa bàn dài, áo sơ mi phẳng đến mức không có một nếp nhăn thừa. Bên trái ông ta là đại diện an ninh hệ thống, trưởng ca đêm và hai người của compliance. Kiều San ngồi hơi lệch về cuối bàn, trước mặt đặt máy tính nhưng màn hình đã chuyển sang chế độ khóa; cô chỉ nhìn tôi một lần rất nhanh rồi cụp mắt xuống. Bên phải là Phó Duy và Hạ Nhiên. Phó Duy mặc chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt tôi từng mua cho anh ta vào sinh nhật năm ngoái. Hạ Nhiên thì mắt hơi đỏ, trên tay còn cầm khăn giấy. Nếu không biết rõ kịch bản, có lẽ tôi cũng sẽ thấy cảnh ấy rất cảm động: người yêu lo lắng, bạn thân đau lòng, cấp trên vì đại cục mà đau xót phải xử lý một nhân viên có vấn đề.
Cao Tuấn Kha chỉ vào ghế trống đối diện ông ta. “Trưởng phòng Lâm, ngồi đi. Chúng ta cần làm rõ sự cố nghiêm trọng đêm qua càng nhanh càng tốt.” Tôi kéo ghế ngồi xuống, đặt điện thoại úp mặt lên bàn, không mở khóa. “Tôi cũng vậy.” Ông ta khựng lại rất nhẹ, có lẽ vì câu trả lời của tôi không có xin lỗi, không có giải thích, cũng không có run rẩy. Người phụ trách compliance họ Chu mở biên bản, đọc lại thời gian họp, thành phần tham dự và mục đích cuộc họp. Tôi đợi cô ấy đọc xong mới nói: “Đề nghị bổ sung vào biên bản: đây là cuộc họp xác minh sự cố, không phải cuộc họp kết luận trách nhiệm.”
Cây bút của cô Chu dừng trên giấy. Cao Tuấn Kha nhìn tôi, giọng vẫn ôn hòa: “Tĩnh An, dùng từ không quan trọng bằng việc giải quyết vấn đề. Tài khoản của cô đã gửi tài liệu mật ra ngoài. Điều này ảnh hưởng trực tiếp đến Hải Đăng, đến niềm tin nhà đầu tư và đến danh tiếng Vân Lưu.” Tôi gật đầu. “Vậy càng cần dùng từ chính xác. Tài khoản của tôi xuất hiện trong header email, nhưng người thao tác chưa được xác định. Nếu chúng ta gọi nó là ‘tôi gửi’ trước khi bảo toàn relay log, auth trace và log thiết bị, biên bản này sẽ tự biến thành định hướng kết luận.” Phòng họp yên đi một nhịp. Tôi nghe rõ tiếng máy điều hòa thổi qua khe trần. Đời trước, khoảng im lặng như vậy từng khiến tôi hoảng. Đời này, nó chỉ là khoảng trống để người khác cân nhắc nên để lộ gì tiếp theo.
Trưởng an ninh hệ thống mở màn hình trình chiếu. Trên đó là cảnh báo DLP đã được rút gọn: người gửi Lâm Tĩnh An, người nhận là hộp thư ngoài hệ thống, file HD_S2_final_valuation.xlsx, thời gian gửi 00:17:32. Bốn dòng chữ đủ để giết chết một sự nghiệp nếu đặt vào tay đúng người. Cao Tuấn Kha nhìn mọi người quanh bàn rồi nói: “Chứng cứ sơ bộ rất rõ. Trưởng phòng Lâm có quyền truy cập cao nhất với bản định giá cuối. Đêm qua cô là người ở lại khu đầu tư. Và hệ thống ghi nhận email được gửi từ tài khoản của cô. Tôi đề nghị cô tạm thời thừa nhận sai sót quy trình, bàn giao thiết bị, dừng tham gia Hải Đăng để công ty xử lý truyền thông trước.”
Tôi nhìn ông ta. “Sai sót quy trình nào?” Ông ta cau mày rất nhẹ. “Cô đang ở vị trí bất lợi, đừng biến việc hợp tác thành đối đầu.” “Tôi đang hợp tác.” Tôi mở cuốn sổ trước mặt, nhưng không viết gì. “Nếu công ty cần tôi chịu trách nhiệm về việc tài khoản bị lợi dụng, chúng ta cần biết phương thức xác thực là gì. Nếu công ty cần tôi chịu trách nhiệm về việc thiết bị của tôi gửi mail, chúng ta cần xác định thiết bị nào khởi tạo phiên. Nếu công ty cần tôi chịu trách nhiệm về việc tài liệu thật bị rò, chúng ta cần hash attachment trong email với bản gốc trong kho dự án. Ba việc đó hiện chưa có trong slide của anh.”
Kiều San cuối cùng ngẩng đầu. Cô không nhìn tôi, mà nhìn người phụ trách compliance. “Theo quy trình sự cố dữ liệu mức hai, trước khi yêu cầu cá nhân nhận trách nhiệm, phải bảo toàn đầy đủ chuỗi chứng cứ: bản MIME gốc, header thô, relay log, auth trace, endpoint log, camera vùng thiết bị và hash tại thời điểm thu giữ.” Cô Chu gật rất chậm. Cao Tuấn Kha đặt tay lên tập tài liệu trước mặt, giọng thấp xuống: “Kiều San, cô đang nói về quy trình lý tưởng. Nhưng chúng ta đang đối mặt với khủng hoảng thật. Nếu không xử lý nhanh, Thịnh Đạt sẽ dùng chuyện này để ép giá Quang Lộ. Hải Đăng có thể mất cơ hội.”
Đại cục lại đến. Tôi gần như nghe thấy âm thanh của đời trước đập vào tai mình: chỉ cần cô xin lỗi trước, công ty sẽ tìm cách bảo vệ cô; chỉ cần cô nhận một phần trách nhiệm, mọi chuyện sẽ không quá khó coi; chỉ cần cô cúi đầu, chúng tôi sẽ nhớ công lao của cô. Sau đó họ dùng chính cái cúi đầu ấy làm bằng chứng rằng tôi có tội. Tôi đặt bút xuống bàn. “Phó tổng Cao, nếu Hải Đăng thật sự quan trọng, càng không nên dùng một kết luận chưa kiểm chứng để vá khủng hoảng. Một biên bản sai hôm nay sẽ thành rủi ro pháp lý ngày mai.”
Phó Duy khẽ thở dài. Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt rất mệt, rất đau, như thể người đứng trước vực thẳm không phải tôi mà là anh ta. “Tĩnh An, anh biết em không muốn bị hiểu lầm. Nhưng tối qua em thật sự rất căng thẳng. Trước đó em từng hỏi anh nếu dự án Hải Đăng thất bại thì ai sẽ chịu trách nhiệm. Em cũng nói áp lực từ hội đồng và từ Kỳ Hành khiến em gần như không thở được. Anh không nói em cố ý phản bội công ty. Anh chỉ nghĩ có thể em đã chọn sai cách trong lúc quá áp lực.”
Tôi nhìn anh ta. Mỗi chữ đều mềm, nhưng mềm như bông tẩm thuốc mê. Đời trước, chính giọng nói này đã khiến tôi quay đầu tìm một điểm tựa, rồi phát hiện sau lưng mình là một bàn tay đang đẩy. Tôi hỏi: “Anh có ghi âm không?” Phó Duy sững lại. “Gì cơ?” “Anh vừa thuật lại lời tôi nói. Có ghi âm, tin nhắn hay email không?” Mặt anh ta thoáng cứng. Hạ Nhiên vội đặt khăn giấy xuống, giọng nghẹn lại: “Tĩnh An, Phó Duy chỉ đang lo cho cậu. Lúc này cậu đừng khiến mọi người cảm thấy cậu đang công kích người muốn giúp mình.”
Tôi quay sang cô ta. “Vậy cô có chứng cứ không?” Mắt Hạ Nhiên đỏ hơn. “Tôi chỉ… tôi chỉ biết đêm qua cậu rất lạ. Tôi nhắn hỏi cậu ở đâu, cậu cũng trả lời rất lạnh. Tĩnh An, chúng ta là bạn nhiều năm, tôi thật sự không muốn nhìn cậu đi sai đường.” Tôi gật đầu. “Vậy bổ sung vào biên bản: Hạ Nhiên không có chứng cứ trực tiếp, chỉ đưa ra nhận xét cảm xúc.” Cô Chu cúi đầu ghi. Hạ Nhiên cắn môi, nước mắt rơi đúng lúc. Trong phòng có người khẽ động, như thể nước mắt ấy là một tài liệu mật cần được bảo vệ. Tôi không nhìn nữa. Đối phó với nước mắt tốt nhất không phải lau đi, mà là buộc nó ký tên dưới mục ‘ý kiến chủ quan’.
Cao Tuấn Kha hơi nghiêng người về phía trước. “Trưởng phòng Lâm, thái độ của cô đang khiến cuộc họp khó tiếp tục.” Tôi đáp: “Thái độ không phá được Hải Đăng. Một relay dự phòng bị mở sai mới có thể.” Lần đầu tiên trong buổi sáng, ánh mắt Cao Tuấn Kha đổi rất nhanh. Chỉ một vệt tối, nhưng đủ để tôi nhìn thấy. Tôi không nói tiếp về legacy_password_fallback. Quân bài ấy quá sớm để lật. Tôi chỉ mở sổ, đọc từng mục tôi đã ghi từ trước. “Tôi đề nghị niêm phong INV-27-SHARED-03, sao lưu image ổ cứng theo chuẩn forensic, trích xuất camera hành lang khu đầu tư từ 00:00 đến 01:10, bảo toàn cấu hình legacy mail relay trong vòng ba ngày gần nhất và khóa thay đổi quyền quản trị liên quan đến relay cho đến khi hoàn tất đối soát.”
Trưởng an ninh hệ thống nhìn Cao Tuấn Kha trước khi trả lời. Chính cái nhìn ấy nói nhiều hơn câu trả lời. Tôi ghi nó vào trí nhớ. Cao Tuấn Kha chậm rãi nói: “Cô đang yêu cầu vượt phạm vi của một trưởng phòng đầu tư.” “Không.” Tôi nhìn thẳng vào ông ta. “Tôi đang yêu cầu với tư cách người bị nêu tên trong cảnh báo DLP và là chủ tài khoản bị sử dụng. Nếu công ty có quyền lấy tên tôi để họp khẩn lúc bảy giờ ba mươi, tôi có quyền yêu cầu chuỗi chứng cứ không bị cắt lúc bảy giờ ba mươi lăm.”
Không khí trong phòng đột ngột nặng xuống. Phó Duy cúi mắt, ngón tay siết rất nhẹ mép cốc nước. Hạ Nhiên không khóc nữa. Người phụ trách compliance do dự nói: “Về mặt quy trình, yêu cầu niêm phong log là hợp lý. Nhưng việc mở rộng đến cấu hình relay cần phê duyệt cấp cao.” Cao Tuấn Kha lập tức tiếp lời: “Tôi sẽ xin phê duyệt sau. Trước mắt, để tránh thất thoát thêm, tôi quyết định tạm thu hồi quyền truy cập dự án Hải Đăng của Lâm Tĩnh An và yêu cầu bàn giao thiết bị cá nhân công vụ ngay tại đây.”
Cái giá đến rất nhanh. Tôi đã biết nó sẽ đến, nhưng khi nghe hai chữ thu hồi, ngực vẫn như có một sợi dây bị kéo căng. Quyền truy cập không chỉ là quyền mở file; nó là đường thở của tôi trong trận này. Bị cắt khỏi Hải Đăng nghĩa là tôi mất khả năng nhìn thấy nhiều chuyển động tiếp theo. Đời này không có chuyện thắng sạch. Nếu tôi ép họ giữ quy trình, họ sẽ ép tôi rời khỏi bàn dữ liệu. Tôi đặt tay lên điện thoại. “Tôi có thể bàn giao thiết bị công vụ theo biên bản, sau khi thiết bị được chụp ảnh hiện trạng, ghi mã serial, lập hash dữ liệu và có đại diện compliance chứng kiến. Còn thiết bị cá nhân, nếu công ty muốn kiểm tra, vui lòng gửi yêu cầu pháp lý phù hợp.”
Cao Tuấn Kha nhìn tôi rất lâu. Ông ta vẫn cười, nhưng nụ cười không còn phủ kín mắt. “Cô thật sự muốn kéo chuyện này đến mức khó coi?” Tôi cũng nhìn ông ta. “Không. Tôi chỉ không muốn lần sau có người nói chứng cứ đã mất vì chúng ta lịch sự quá.” Cửa phòng họp bị gõ đúng lúc đó. Ba tiếng, đều, lạnh và không hề vội. Trợ lý của Cao Tuấn Kha mở cửa với vẻ khó chịu chưa kịp che hết. Người đứng ngoài mặc vest đen, phía sau là một luật sư của Kỳ Hành Capital và một trợ lý cầm phong bì niêm phong. Tôi nhận ra gương mặt ấy ngay cả trước khi mọi người trong phòng kịp phản ứng. Tạ Minh Trì.
Anh bước vào, ánh mắt lướt qua màn hình DLP, qua Cao Tuấn Kha, qua tôi, rồi dừng lại ở biên bản đang mở trước mặt compliance. Không có một câu hỏi thừa. Không có một lời an ủi. Giọng anh thấp, rõ và đủ để cả phòng nghe thấy: “Kỳ Hành đã nhận được thông báo sự cố liên quan đến dữ liệu Hải Đăng. Theo điều khoản bảo mật trong thỏa thuận đầu tư sơ bộ, trước khi Vân Lưu đưa ra bất kỳ kết luận trách nhiệm nào, toàn bộ log liên quan đến email 0 giờ 17, thiết bị INV-27-SHARED-03 và legacy mail relay phải được niêm phong độc lập.” Cao Tuấn Kha đứng dậy, sắc mặt cuối cùng cũng trầm xuống. Tạ Minh Trì đặt phong bì lên bàn, nói tiếp từng chữ: “Từ bây giờ, đừng ai chạm vào log.”
