Bỏ qua nội dung

Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh

Chương 7: Sau Trọng Sinh, Tôi Không Còn Cầu Xin

Chương 7: Sau Trọng Sinh, Tôi Không Còn Cầu Xin

Tôi không quay đầu ngay. Đời trước, tôi đã từng trả giá cho quá nhiều phản xạ bản năng: nghe tiếng động thì chạy theo, bị gọi tên thì giải thích, nhìn thấy nguy hiểm thì cố chứng minh mình không liên quan. Mỗi lần như vậy, tôi đều tự bước ra khỏi vùng có camera, tự cắt đứt chuỗi chứng cứ rồi đưa cho người khác một khoảng trống đủ rộng để viết lại câu chuyện. Lần này, tôi đứng yên dưới đèn hành lang tầng 39, để camera phía trước ghi rõ mặt mình, để camera phía sau ghi rõ lưng mình, rồi nhìn vào mảng kính đen cuối tường. Bóng người trong kính đã biến mất, nhưng sự biến mất ấy không làm hành lang sạch hơn. Nó chỉ chứng minh có người hiểu hệ thống camera đủ rõ để chọn đúng nơi không nên đứng.

Ca trực an ninh hệ thống đi sau tôi hai bước, sắc mặt lập tức đổi khi thấy tôi dừng lại. “Trưởng phòng Lâm?” Tôi giơ tay, không để anh ta bước qua vạch giao nhau giữa hai camera. “Anh đứng nguyên trong khung hình hiện tại.” Tôi mở chế độ quay trên điện thoại công ty, xoay màn hình để ghi được đồng hồ hệ thống ở cuối hành lang, cửa phòng dữ liệu đã khóa và vị trí của ca trực. Giọng tôi vang lên trong không gian cách âm, đều đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ: “00:36:48, sau khi rời phòng dữ liệu tầng 39 theo ticket HD-S2-006, phát hiện tiếng bước chân tại đoạn hành lang bị tủ điện che một phần góc quay. Tôi không rời khỏi vùng camera, không tiếp cận góc khuất, yêu cầu ca trực xác nhận chỉ ghi nhận hiện tượng, chưa truy định danh.”

Người an ninh nhìn tôi, rồi nhìn về phía góc chết. Bản năng của anh ta rõ ràng là muốn chạy tới kiểm tra. Tôi nói trước khi anh ta kịp bước: “Đừng đi.” Anh ta khựng lại. “Nhưng nếu có người thật ở đó…” “Thì càng không được đi một mình.” Tôi nhìn thẳng vào ống kính camera hành lang, nói đủ rõ để bản ghi âm bắt được: “Đề nghị đóng băng access log cửa thoát hiểm phụ, thang dịch vụ và khu tủ điện tầng 39 trong khung 00:30 đến 00:40. Không mở cửa, không truy đuổi, không chạm vào hiện trường khi chưa có yêu cầu bảo toàn.” Một người hoảng loạn sẽ đuổi theo cái bóng. Một người cần sống sót sẽ giữ cái bóng ở đúng nơi nó tự xuất hiện.

Điện thoại rung lên. Kiều San gọi qua kênh nội bộ. Tôi bật loa ngoài. Cô nghe xong câu đầu tiên đã im lặng hai giây, rồi nói: “Nếu cậu ghi ‘có người theo dõi’ mà không có hình rõ, họ sẽ nói cậu suy diễn.” “Tôi không ghi có người theo dõi.” Tôi đáp. “Tôi ghi có âm thanh bất thường tại góc chết camera và yêu cầu bảo toàn log cửa liên quan.” Đầu dây bên kia rất khẽ bật ra một tiếng thở. “Tốt. Đừng thêm tính từ. Đừng thêm cảm xúc. Đừng tự biến mình thành người kể chuyện.” Tôi nhìn mảng kính đen, nơi vài giây trước vừa phản chiếu một bóng người. “Tôi đã chết một lần vì kể sự thật không có phụ lục chứng cứ. Lần này, tôi không kể chuyện.”

Chúng tôi rời tầng 39 bằng thang máy chính. Tôi để ca trực quét thẻ trước, mình quét sau, đứng ngay góc có camera trong buồng thang và không nói thêm gì ngoài thời gian rời tầng. Hành lang tầng 27 khi tôi quay lại vẫn sáng đèn, yên tĩnh như chưa từng có một mạng lưới đang khép lại phía trên đầu. Ngăn kéo bàn làm việc của tôi còn khóa. Phong bì LTA-SPARE-02 vẫn nằm trong đó, dấu niêm phong không lệch. Ly cà phê của Hạ Nhiên đã ở trong túi chứng cứ nhỏ, nắp chưa mở, nhãn thời gian dán ngang thân ly. Tôi chụp lại tất cả, tải lên ticket phụ, rồi mới ngồi xuống. Bàn tay tôi lạnh, nhưng không run. Sợ hãi không biến mất chỉ vì người ta sống lại một lần; nó chỉ học cách đi chậm hơn lý trí.

Kiều San gửi bản ghi nhận tạm thời: gate log tầng 31 đã đóng băng, tầng 39 đang chờ quyền xác thực từ quản trị định danh, còn dòng badge alias refresh lúc 00:08:44 được đưa vào diện bảo toàn. Cô nhắn thêm một câu không giống văn phong thường ngày của cô: “Cậu có thể dừng ở đây. Gửi báo cáo, khóa toàn bộ quyền truy cập, chờ sáng mai.” Tôi nhìn câu đó rất lâu. Dừng ở đây là lựa chọn an toàn nhất trên bề mặt. Khóa toàn bộ quyền truy cập sẽ chặn rò rỉ trong vài giờ. Báo cáo đầy đủ sẽ khiến tôi có vẻ hợp tác. Nhưng nếu người đứng sau nhận ra bẫy đã bị tôi phá quá sớm, họ sẽ bỏ đường này, dựng đường khác sạch hơn, sâu hơn, và lần tới có thể không còn một Kiều San thức cùng tôi lúc nửa đêm.

Tôi trả lời: “Không khóa toàn bộ.” Chưa đầy mười giây sau, Kiều San gọi lại. “Cậu biết câu đó nguy hiểm thế nào không?” “Biết.” “Nếu file tiếp tục bị lấy đi, họ sẽ nói cậu cố ý thả tài liệu.” “Vậy tôi sẽ không thả tài liệu thật.” Tôi mở thư mục dự án Hải Đăng, vào vùng sandbox nội bộ dành cho kiểm tra độ nhạy dữ liệu, nơi trưởng phòng đầu tư có quyền tạo bản mô phỏng phục vụ kiểm soát rủi ro. Quyền này đời trước tôi từng dùng để giải thích mô hình định giá cho hội đồng, và cũng từng bị họ biến thành chứng cứ rằng tôi có thể tự tạo mọi bản file. Đời này, tôi vẫn dùng quyền đó, nhưng không dùng trong bóng tối.

Tôi tạo một bản giả, đặt tên bình thường đến mức không đáng chú ý: HD_S2_review_copy.xlsx. Nội dung trong đó đủ giống bản S2 để kẻ tham lam nghĩ mình đã chạm được lõi, nhưng những con số quan trọng đều là dữ liệu mô phỏng: hệ số logistics bị đẩy lệch, giả định chi phí livestream bị thay bằng kịch bản kiểm tra, phần dữ liệu người bán chỉ là mã shop giả lấy từ bộ test công khai của Vân Lưu. Tôi gắn watermark ẩn vào từng sheet, thêm một chuỗi ký tự nằm trong metadata thuộc tính tùy chỉnh, tạo hash trước và sau khi tải lên, rồi ghi rõ trong ticket: tạo bản mô phỏng phi thương mại để kiểm tra tuyến truy cập bất thường, không chứa dữ liệu người bán thật, không dùng làm cơ sở quyết định đầu tư. Từng chữ đều khô khốc, bởi chữ càng khô, người khác càng khó bẻ thành cảm xúc.

Kiều San im lặng theo dõi màn hình chia sẻ. Khi tôi cấp quyền đọc tạm thời cho nhóm STRATEGY_EXT_REVIEW theo đúng quyền đã xuất hiện trong session token trước đó, cô mới nói: “Cậu đang để cửa mở.” “Tôi đang để cửa mở trong phòng có camera, cảm biến và mực đánh dấu.” “Nếu họ không vào?” “Vậy chúng ta mất một bản mô phỏng.” Tôi dừng lại, nhìn tên nhóm quyền trên màn hình. “Nếu họ vào, chúng ta biết họ không chỉ muốn xem. Họ muốn lấy thứ họ nghĩ là có thể giết tôi.” Đời trước, tôi cố đóng tất cả cửa, rồi bị vu là người duy nhất biết chìa khóa ở đâu. Đời này, tôi mở một cánh cửa giả và để mỗi bước chân đi qua nó tự in dấu lên sàn.

Một tin nhắn từ Cao Tuấn Kha bật lên ở góc màn hình đúng lúc tôi lưu ticket: “Tĩnh An, tôi nghe nói cô kích hoạt incident lúc nửa đêm. Dự án Hải Đăng đang ở giai đoạn nhạy cảm, mọi xử lý cần cân nhắc đại cục.” Tôi nhìn hai chữ đại cục, khóe môi không nhúc nhích. Đời trước, hai chữ đó đã đè lên cổ tôi như một con dấu đỏ: vì đại cục, cô nhận lỗi trước; vì đại cục, cô tạm nghỉ việc; vì đại cục, cô đừng kéo công ty xuống nước. Tôi mở khung trả lời, không nhắn riêng mà cập nhật thẳng trong ticket có Kiều San và ca trực an ninh: “Đã ghi nhận ý kiến của Phó tổng Cao. Toàn bộ thao tác hiện tại nhằm bảo toàn chuỗi chứng cứ và giới hạn rủi ro dữ liệu trong vùng mô phỏng. Không có hành động ngoài quyền.”

Cao Tuấn Kha không trả lời nữa. Sự im lặng ấy có trọng lượng hơn một câu mắng. Nó cho thấy ông ta không thích những lời được đặt vào nơi có thể truy vết. Phó Duy lại gọi. Lần này tôi vẫn không nghe. Anh ta nhắn: “Anh đang ở dưới bãi xe, em đừng làm mọi chuyện thành không thể cứu được.” Tôi nhìn màn hình, cảm thấy một cơn mệt rất cũ bò qua lồng ngực. Thì ra ngay cả ở đời này, họ vẫn thích dùng chữ cứu. Cứu tôi bằng cách bắt tôi im, cứu dự án bằng cách bắt tôi nhận lỗi, cứu tình cảm bằng cách đòi tôi tin một người chưa bao giờ chọn sự thật. Tôi gõ bốn chữ rồi gửi: “Trao đổi bằng văn bản.” Không thêm dấu chấm than. Không thêm trách móc. Một người đã quyết định không cầu xin cũng không cần tranh nhau quyền đau khổ với kẻ phản bội.

00:52. Bản mô phỏng nằm yên trong sandbox bảy phút. Tôi không rời bàn, không chạm vào phong bì, không mở ly cà phê, không gọi ai ngoài kênh đã ghi nhận. Màn hình audit hiển thị các dòng trạng thái khô lạnh: permission propagated, token refreshed, read-only view established. Rồi một dòng mới nhảy lên. VL-TEMP-479 yêu cầu xem trước file. Nguồn cấp quyền vẫn là STRATEGY_EXT_REVIEW. Điểm phát sinh lần này không phải DC-39-MAINT-04, mà chuyển về một thiết bị nội bộ tầng 27: INV-27-SHARED-03. Tôi chụp màn hình, xuất snapshot, tạo hash của log ngay trong hệ thống. Kiều San ở đầu dây bên kia không nói gì. Chúng tôi đều biết khoảnh khắc này không phải chiến thắng. Nó là tiếng khóa của một cái bẫy vừa đóng lại một nửa.

Tôi mở sơ đồ tài sản thiết bị của khu đầu tư. INV-27-SHARED-03 là máy dùng chung đặt ở dãy bàn phụ gần phòng in nội bộ, cách chỗ Phó Duy thường ngồi chưa tới ba bước, cách lối sang khu PR bằng một cửa kính chỉ cần thẻ nhân viên phổ thông. Một thiết bị đủ gần để người trong phòng đầu tư bị nghi, đủ chung để không ai phải nhận ngay, đủ thuận tiện để một người biết lịch trực camera chọn đúng thời điểm. Tôi không kết luận. Tôi chỉ ghi: file mô phỏng HD_S2_review_copy.xlsx được tải xuống bởi VL-TEMP-479 từ thiết bị nội bộ INV-27-SHARED-03; yêu cầu bảo toàn trạng thái máy, không khởi động lại, không truy cập vật lý khi chưa có phê duyệt.

Đúng lúc tôi bấm gửi, trạng thái bên cạnh file chuyển từ preview sang download completed. Ngoài cửa kính khu đầu tư, đèn cảm biến bật sáng một nhịp rồi tắt. Điện thoại của tôi rung lên lần nữa, màn hình hiện tin nhắn của Phó Duy: “Tĩnh An, em vẫn còn tin anh chứ?” Tôi nhìn dòng thông báo tải xuống, rồi nhìn câu hỏi ấy. Đời trước, tôi đã từng trả lời bằng nước mắt. Đời này, tôi để hệ thống trả lời thay mình. File giả đã bị tải xuống từ một thiết bị nội bộ.