Bỏ qua nội dung

Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh

Chương 2: Một Ngày Trước Vụ Rò Rỉ

Chương 2: Một Ngày Trước Vụ Rò Rỉ

Tên file HAIDANG_FINAL_TA_0518 nằm yên trên màn hình, sạch sẽ đến mức gần như vô tội. Tôi nhìn nó rất lâu, không lập tức mở mô hình, cũng không vội làm bất cứ việc gì giống một người vừa được trời trả lại mạng sống. Đời trước, tôi thua không phải vì không đủ hoảng loạn, mà vì quá hoảng loạn nên đã làm đúng điều họ cần: giải thích, cầu xin, đưa cổ cho quy trình treo lên. Đời này, việc đầu tiên tôi phải học lại là thở đều. Tôi đặt tay lên mép bàn, cảm nhận mặt gỗ lạnh dưới lòng bàn tay, rồi nhìn góc phải màn hình. Ngày 18 tháng 5, 08:14. Một ngày trước vụ rò rỉ. Mười sáu tiếng trước email 0 giờ 17 phút.

Tôi mở lịch làm việc. Các ô màu nối nhau kín từ sáng đến tối, quen thuộc đến đau mắt. 09:30, kiểm tra điều kiện thẩm định với bộ phận tuân thủ. 14:00, họp rà soát định giá Hải Đăng với Cao Tuấn Kha. 16:30, cập nhật mô hình dòng tiền sau phản hồi từ nhóm kho vận. 19:30, Phó Duy từng nói muốn ở lại cùng tôi xem lại bản cuối. 23:40, đời trước tôi đi qua hành lang phía tây gần phòng dữ liệu vì thang máy khu chính bảo trì. 0:17, tài liệu mật bị gửi ra ngoài từ tài khoản của tôi. Mỗi mốc thời gian giống một chiếc đinh cũ đóng lại vào trí nhớ. Bẫy không được dựng bằng một hành động đơn lẻ. Nó được dựng bằng lịch, quyền truy cập, thói quen, lòng tin và vài giọt nước mắt đúng lúc.

Tôi không thử gọi cho Phó Duy. Không nhắn Hạ Nhiên. Không xông vào phòng Cao Tuấn Kha hỏi vì sao ông ta sẽ ép tôi nhận tội. Một người mang ký ức đời trước rất dễ phạm sai lầm vì tưởng mình biết trước mọi thứ. Tôi chỉ biết kết quả, không biết toàn bộ đường đi. Nếu hôm nay tôi đột ngột ngăn mọi chuyện xảy ra, người giấu trong bóng tối sẽ đổi cách khác, sạch hơn, kín hơn, còn tôi sẽ mất cơ hội nhìn thấy bàn tay thật sự chạm vào tài liệu. Tôi cần để họ động. Nhưng trước khi họ động, tôi phải khiến từng bước chân của họ để lại dấu.

Tôi mở thư mục dự án Hải Đăng. Bản mô hình đang nằm trong hệ thống vẫn là phiên bản V11 sạch, các giả định dòng tiền chưa bị đụng đến. Tỷ lệ chiết khấu ở mức tôi đã bảo vệ trong cuộc họp tuần trước. Chi phí tích hợp kho vận vẫn nằm đúng quý, không bị đẩy lùi để làm đẹp giá trị hiện tại. Tôi chạy chức năng so sánh phiên bản, xuất bảng lịch sử thay đổi và kiểm tra chữ ký số nội bộ của file. Tất cả đều bình thường. Chính sự bình thường ấy khiến sống lưng tôi lạnh hơn. Đời trước, khi mọi người chiếu bản định giá lên màn hình, vài con số đã bị chỉnh quá tinh vi. Nghĩa là ở thời điểm hiện tại, con dao vẫn chưa rơi xuống.

Tôi tạo một thư mục làm việc mới dưới quyền dự án, đặt tên khô khan như thao tác chuẩn bị thẩm định: DD_AUDIT_WORKING_0518. Trong đó, tôi lưu bản sao mô hình vừa tạo, bảng checksum, lịch sử phiên bản và ảnh chụp trạng thái quyền truy cập hiện tại. Tất cả đều nằm trong hệ thống Vân Lưu, không xuất ra ngoài, không chuyển sang thiết bị cá nhân. Tôi không cần một bằng chứng ly kỳ. Tôi cần một chuỗi chứng cứ đủ sạch để sau này, dù Cao Tuấn Kha có nói “đại cục” thêm một trăm lần, cũng không thể biến nó thành cảm xúc cá nhân của tôi. Ở Vân Lưu, mọi người thích quy trình. Vậy tôi sẽ dùng quy trình để giữ cổ họng mình khỏi bị bịt lại.

Danh sách quyền truy cập hiện ra sau vài giây tải. Chủ sở hữu dự án: Lâm Tĩnh An. Quyền chỉnh sửa: Phó Duy, nhóm mô hình đầu tư, hai tài khoản kỹ thuật được ủy quyền theo ca. Quyền đọc giới hạn: Kiều San của bộ phận tuân thủ, nhóm pháp chế thương vụ. Hạ Nhiên và PR không có quyền xem bản định giá, chỉ có quyền nhận tài liệu truyền thông đã được duyệt. Tôi kéo xuống cuối trang và dừng lại ở một dòng nhỏ gần như bị phần ghi chú che mất: “Yêu cầu sao lưu khẩn cấp – phòng dữ liệu tầng 39 – cửa sổ thao tác 23:30-00:30 ngày 18/5, người phê duyệt: Văn phòng Phó tổng chiến lược.” Không phải tên Cao Tuấn Kha trực tiếp. Chỉ là văn phòng của ông ta. Sạch sẽ, hợp lệ, đủ xa để phủi tay nếu có chuyện.

Tôi nhìn dòng chữ ấy đến khi mắt hơi cay. Đời trước, tôi chỉ nhớ mình bị camera ghi lại gần phòng dữ liệu trước nửa đêm. Khi đó tôi cố giải thích rằng mình không vào lấy file, chỉ đi ngang vì thang máy khu chính bảo trì. Không ai hỏi vì sao đúng đêm đó lại có một cửa sổ sao lưu khẩn cấp. Không ai hỏi tài khoản của tôi bị biến thành con đường thuận tiện nhất bằng cách nào. Tôi đã đặt sai câu hỏi. Tôi cứ hỏi họ có tin tôi không, trong khi đáng lẽ phải hỏi hệ thống đã cho ai mượn chìa khóa vào đúng giờ tôi đi qua.

Một cửa sổ chat nội bộ bật lên. Kiều San gửi tin nhắn, ngắn gọn như tính cách của cô ấy: “Chị Lâm, chị vừa yêu cầu xuất lịch sử quyền truy cập toàn bộ thư mục Hải Đăng?” Tôi nhớ đời trước cô từng ngẩng đầu trong phòng họp rồi lại cúi xuống vì không đủ quyền nói. Kiều San không dễ đứng về ai, chính vì vậy cô ấy đáng tin hơn những người luôn miệng nói đứng về phía tôi. Tôi trả lời: “Chuẩn bị thẩm định của Kỳ Hành. Tôi muốn khóa retention log trước khi gửi bản cuối.” Cô ấy đáp: “Nếu khóa retention, mọi thao tác xóa/sửa trong 72 giờ tới sẽ phải để lại ticket. Chị chắc không?” Tôi gõ lại: “Chắc. Ghi lý do: bảo toàn chuỗi truy vết phiên bản trước thẩm định đầu tư.” Mã VL-COMP-0518-0931 hiện lên. Nếu đêm nay có người định xóa dấu, họ sẽ phải đi qua một cánh cửa đã bật đèn.

Cửa kính phòng làm việc mở ra đúng lúc mùi cà phê sữa quen thuộc len vào. Hạ Nhiên ôm một túi giấy bước vào, nụ cười mềm như không có góc cạnh. “Tĩnh An, mình đặt cà phê cho cả tầng. Cậu lại đến sớm thế này, đừng nói tối qua không ngủ nhé?” Đời trước, tôi từng nghĩ những câu hỏi nhỏ như vậy là quan tâm. Bây giờ nghe lại, tôi mới nhận ra mỗi câu đều giống một ngón tay đặt nhẹ lên mạch đập của người khác. Tôi nhận ly cà phê, không uống. Hạ Nhiên nhìn màn hình của tôi, ánh mắt dừng ở thư mục dự án chỉ trong khoảnh khắc rất ngắn. “Hôm nay họp định giá đúng không? Đội PR muốn xin vài câu giới thiệu đẹp một chút, phòng khi cần dùng cho thông cáo hợp tác.”

“Thông cáo nào?” Tôi hỏi. Hạ Nhiên chớp mắt, nụ cười vẫn không rơi khỏi môi. “Thì thông cáo thành công của Hải Đăng thôi. Cậu căng thẳng quá rồi.” Nếu là đời trước, tôi sẽ giải thích dự án chưa đến giai đoạn thông cáo, rồi cuối cùng vẫn mềm lòng gửi cho cô ta một bản tóm tắt không có số liệu. Hôm nay, tôi chỉ đóng cửa sổ quyền truy cập lại. “Sau khi pháp chế duyệt, tôi sẽ gửi qua kênh chính thức.” Một vệt cứng rất mỏng lướt qua mặt Hạ Nhiên, rồi biến mất dưới lớp dịu dàng. “Ừ, cậu làm đúng quy trình là tốt.” Cô ta đặt ly cà phê xuống bàn tôi, giọng thấp hơn một chút. “Có điều, đôi khi quá đúng quy trình cũng khiến người ta thấy cậu khó gần.”

Tôi nhìn ly cà phê. Nắp nhựa trong suốt đọng hơi nước, giống một con mắt nhỏ không chớp. “Khó gần vẫn tốt hơn khó rửa sạch.” Hạ Nhiên hơi khựng lại. Tôi nói tiếp: “Ý tôi là tài liệu dự án. Càng sạch quy trình, sau này càng dễ nghiệm thu.” Khi cô ta ra khỏi phòng, tôi đặt nguyên ly cà phê chưa uống vào thùng rác giấy. Có lẽ chỉ là cà phê. Nhưng không phải thứ gì mềm mại đưa đến tận tay cũng là thiện ý.

Đến gần mười giờ, email của Cao Tuấn Kha được gửi tới nhóm dự án. Tiêu đề vẫn đạo mạo như con người ông ta: “Rà soát lần cuối vì lợi ích chung của thương vụ Hải Đăng.” Nội dung yêu cầu các bộ phận chuẩn bị bản định giá, bản tóm tắt chiến lược và danh sách câu hỏi rủi ro trước cuộc họp chiều. Dòng cuối cùng làm tôi dừng lại: “Sau 18:00, mọi bản cập nhật liên quan đến Hải Đăng cần đồng bộ về thư mục chung để thuận tiện phối hợp đêm nay.” Đêm nay. Hai chữ ấy nằm giữa văn phong công sở bình thường, không có gì đáng ngờ nếu người đọc chưa từng thấy bản án ngày mai. Tôi chuyển email vào thư mục theo dõi, đánh dấu màu xám. Không phải đỏ. Đỏ quá dễ khiến người khác nhìn thấy.

Tôi tiếp tục kiểm tra lịch bảo trì của tầng ba mươi chín. Thang máy khu chính quả nhiên có lịch dừng từ 23:20 để kiểm tra cảm biến. Hành lang phía tây có lịch đồng bộ camera lúc 23:45. Cửa sổ sao lưu phòng dữ liệu kéo dài đến 0:30. Ba việc đều có lý do riêng, đều được đăng ký bằng biểu mẫu nội bộ, đều không đủ để buộc tội ai. Nhưng khi đặt cạnh nhau, chúng giống ba mảnh kính vỡ ghép thành một con đường: khiến tôi đi qua đúng khu vực, khiến hình ảnh của tôi dễ bị dùng, khiến dữ liệu có lý do được chạm vào sau nửa đêm. Tôi không có bằng chứng kết luận. Tôi chỉ có một ngày và vài mảnh kính đủ sắc để cắt tay nếu nắm sai cách.

Tôi in danh sách lịch họp ra giấy, dùng bút chì khoanh từng mốc thời gian. Không ghi tên Phó Duy, không ghi Hạ Nhiên, cũng không ghi Cao Tuấn Kha. Tên người ở giai đoạn này chỉ khiến cảm xúc đi trước chứng cứ. Tôi chỉ ghi: quyền, giờ, thiết bị, tuyến đường, người phê duyệt. Khi viết đến dòng “0:17 – email gửi ra ngoài”, ngòi bút dừng lại rất lâu. Đời trước, thời khắc ấy là nơi mọi thứ kết thúc. Đời này, nó sẽ là nơi một số người bắt đầu tự khai ra mình đã đứng ở đâu.

Điện thoại trên bàn rung lên. Màn hình sáng, hiện hai chữ Phó Duy. Tôi nhìn tên anh ta, lòng không đau như tôi tưởng. Có lẽ nỗi đau khi bị giết bởi một con dao quen đã cháy hết trong đời trước, đời này chỉ còn lại phần cán dao để tôi nhìn cho rõ dấu vân tay. Cuộc gọi kéo dài ba hồi chuông. Tôi không nghe ngay. Trên màn hình, bản HAIDANG_FINAL_TA_0518 đang được hệ thống gắn mã truy vết đầu tiên. Sau hồi chuông thứ tư, tôi bấm nhận. Giọng Phó Duy truyền đến, dịu dàng, ấm áp, hoàn hảo như một chiếc bẫy được bọc nhung. “Tĩnh An, bản định giá cuối em để đâu? Hôm nay anh qua xem với em nhé?”