Bỏ qua nội dung

Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh

Chương 1: Lần Cuối Cùng Tôi Cầu Xin

Lần cuối cùng tôi cầu xin người khác tin mình là vào chín giờ mười bảy phút tối, trong phòng họp tầng bốn mươi hai của Vân Lưu Commerce. Trên màn hình lớn trước mặt, email rò rỉ tài liệu mật của dự án Hải Đăng được phóng to đến mức từng dòng chữ như đang khắc vào da thịt tôi. Người gửi là tài khoản nội bộ của tôi. Thời gian gửi là 0 giờ 17 phút. Tệp đính kèm là bản định giá cuối cùng cho thương vụ tích hợp sàn bán hàng, kho vận, livestream thương mại và dữ liệu người bán mà cả tập đoàn đã đặt cược nửa năm để giành lấy. Mọi bằng chứng nhìn qua đều quá hoàn chỉnh: quyền truy cập cao nhất thuộc về tôi, chữ ký duyệt cuối cùng là tôi, camera ghi lại bóng tôi xuất hiện gần phòng dữ liệu trước nửa đêm. Hoàn chỉnh đến mức giống một chiếc hộp đã được đóng sẵn, chỉ chờ nhét tên tôi vào rồi khóa lại.

Tôi ngồi ở cuối bàn họp, lưng thẳng, hai tay đặt trên đầu gối. Cổ tay trái còn hằn vết đỏ vì lúc bị đưa lên đây, nhân viên an ninh kéo tôi hơi mạnh. Không ai xin lỗi. Trong mắt họ, tôi không còn là trưởng phòng Đầu tư từng thức trắng nhiều tháng để kéo Hải Đăng từ một bản ý tưởng hỗn loạn thành mô hình có thể gọi vốn. Tôi chỉ là người làm rò rỉ bí mật, người khiến Vân Lưu có nguy cơ mất thương vụ vào tay Thịnh Đạt, người khiến giá trị đàm phán của dự án rơi xuống như một đường đồ thị bị bẻ gãy. Tôi nhìn từng khuôn mặt quanh bàn. Có người né mắt. Có người tiếc nuối. Có người đã bắt đầu tính toán chỗ ngồi mới sau khi tôi bị loại khỏi cuộc chơi.

Cao Tuấn Kha ngồi ở đầu bàn, giọng vẫn lịch thiệp như mọi ngày. Ông ta chưa từng cần lớn tiếng để khiến người khác cúi đầu. “Tĩnh An, công ty hiểu cô chịu áp lực rất lớn. Hải Đăng là thương vụ quan trọng. Một sai lầm cá nhân nếu được xử lý đúng lúc vẫn có thể giảm thiểu thiệt hại cho đại cục.” Hai chữ đại cục rơi xuống mặt bàn, lạnh và nặng. Tôi đã nghe hai chữ ấy rất nhiều lần trong đời trước: khi một người cần ai đó nhận tội thay, khi một nhóm người muốn chôn một sự thật, khi kẻ có quyền quyết định rằng danh dự của một người nhỏ hơn lợi ích của cả hệ thống. Tôi hỏi: “Kết luận điều tra nội bộ đã có chưa?” Cao Tuấn Kha nhìn tôi bằng ánh mắt của người lớn nhìn một đứa trẻ bướng bỉnh. “Có những lúc thái độ hợp tác quan trọng hơn tranh luận kỹ thuật.”

Tôi quay sang Phó Duy. Anh ta ngồi cách tôi ba ghế, sơ mi trắng không một nếp nhăn, cà vạt xanh đậm tôi từng chọn cho anh ta trong ngày anh ta được bổ nhiệm phó phòng. Trong suốt ba năm yêu nhau, tôi từng nghĩ sự dịu dàng của anh ta là nơi có thể đặt lưng xuống khi cả thế giới ồn ào. Đến giờ tôi mới biết có những chiếc gối mềm chỉ được bọc nhung bên ngoài, bên trong là kim. “Phó Duy,” tôi gọi, giọng khô đến mức chính tôi cũng thấy lạ, “đêm đó anh biết tôi không gửi file ra ngoài. Anh đã ở cùng tôi đến hơn mười một giờ, anh thấy tôi khóa máy, anh thấy tôi trả thẻ phụ cho trợ lý dự án. Anh nói đi.”

Anh ta nhắm mắt một thoáng, như thể người đau nhất trong căn phòng này là anh ta chứ không phải tôi. Khi mở mắt ra, ánh nhìn ấy đầy bất đắc dĩ, đầy tiếc nuối, đầy thứ dịu dàng giả tạo khiến cổ họng tôi nghẹn lại. “Tĩnh An, anh rất muốn tin em.” Anh ta nói chậm, từng chữ giống một bàn tay vuốt ve trước khi đẩy người ta xuống nước. “Nhưng em cũng biết, anh không thể vì tình cảm cá nhân mà phủ nhận những gì hệ thống ghi lại. Tối đó em chịu áp lực rất nặng về chỉ tiêu hoàn vốn, còn nói nếu thương vụ này thất bại, vị trí giám đốc đầu tư sẽ không còn thuộc về em. Anh đã khuyên em nghỉ ngơi.” Tôi nhìn anh ta. Câu nói ấy từng tồn tại thật, nhưng không phải theo nghĩa anh ta vừa biến nó thành. Tôi từng nói nếu Hải Đăng thất bại, cả đội đầu tư phải chịu trách nhiệm. Qua miệng anh ta, nó trở thành động cơ phạm tội của riêng tôi.

Hạ Nhiên bật khóc đúng lúc. Cô ta luôn biết chọn đúng giây để nước mắt có giá trị nhất. Trong bộ váy màu kem mềm mại, cô ta đứng sau Cao Tuấn Kha, hai mắt đỏ hoe, tay siết chặt tập tài liệu PR như siết một đạo cụ được chuẩn bị kỹ. “Tĩnh An, mình thật sự không muốn nói những lời này.” Giọng cô ta run lên, đủ để người nghe thương xót. “Nhưng trước đó cậu từng hỏi mình nếu một người vì bảo vệ dự án mà vượt qua ranh giới thì có đáng được tha thứ không. Mình tưởng cậu chỉ quá mệt. Mình không ngờ…” Cô ta bỏ lửng câu, để khoảng trống còn lại cho trí tưởng tượng của mọi người tự hoàn thành. Tôi nhìn người bạn thân từng ôm tôi trong những đêm tăng ca, từng mang cà phê đến văn phòng, từng nói chỉ có cô ta hiểu tôi đã phải cố gắng thế nào. Hóa ra cô ta hiểu thật. Hiểu đủ sâu để biết nên đâm vào đâu thì máu chảy nhiều nhất.

Tôi đứng dậy. Ghế kéo trên sàn phát ra tiếng động ngắn, sắc, làm vài người giật mình. Tôi không nhìn Hạ Nhiên nữa, chỉ nhìn màn hình. Bản định giá đang chiếu không giống bản cuối cùng tôi ký duyệt. Một vài giả định dòng tiền bị điều chỉnh rất nhỏ, nhỏ đến mức nếu không phải chính tôi xây mô hình từ đầu, tôi cũng khó phát hiện ngay trong hỗn loạn. Tỷ lệ chiết khấu bị kéo thấp hơn 0,3%. Dòng chi phí tích hợp kho vận bị lùi sang quý sau. Một sai lệch đủ tinh vi để khiến giá trị Hải Đăng đẹp hơn trên giấy, cũng đủ nguy hiểm để khi rò rỉ ra ngoài, đối thủ có thể đoán được vùng giá mà Vân Lưu không thể rút lui. Tôi chỉ vào ô số liệu đó. “Bản này đã bị chỉnh.”

Không ai hỏi tôi bị chỉnh ở đâu. Không ai yêu cầu đối chiếu lịch sử phiên bản. Một trưởng bộ phận pháp chế trẻ tuổi hơi ngẩng đầu, rồi lại cúi xuống khi Cao Tuấn Kha đặt tay lên tập hồ sơ trước mặt. “Tĩnh An,” ông ta nói, “bây giờ không phải lúc đẩy trách nhiệm cho hệ thống. Cô là người có quyền duyệt cuối. Dù file bị chỉnh thế nào, trách nhiệm quản lý vẫn thuộc về cô.” Rất hợp lý. Đó là điểm đáng sợ nhất. Họ không cần chứng minh tôi đã làm. Họ chỉ cần chứng minh tôi đủ gần với sự cố để bị biến thành câu trả lời dễ nhất. Trong một công ty lớn, đôi khi sự thật không thắng nổi một bản báo cáo được trình bày sạch sẽ.

Điện thoại trong túi tôi rung liên tục. Trên màn hình là tên ba tôi. Tôi bấm nghe trước mặt mọi người, như một người sắp chết đuối vẫn muốn nắm thêm một cọng rơm. Giọng Lâm Gia Duật truyền qua loa nhỏ, mệt mỏi và khàn đặc. “Tĩnh An, ba xem tin rồi. Công ty lớn như vậy sẽ không vô cớ kết luận. Con đừng cố chống nữa. Nhận lỗi, xin lỗi, giữ lại chút đường lui.” Tôi siết điện thoại đến đau tay. “Ba, con không làm.” Đầu dây bên kia im lặng vài giây. Tôi nghe thấy tiếng ông thở dài. “Mẹ con mất rồi, nhà này không chịu nổi thêm scandal nữa.” Tôi nhắm mắt. Thì ra ngay cả gia đình cũng có thể đặt chữ yên ổn lên trước chữ tin tưởng. “Ba chỉ cần nói ba tin con một lần thôi.” Tôi nói rất khẽ. Ông không nói. Sự im lặng ấy còn rõ hơn mọi bản án.

Sau cuộc gọi đó, tôi không nhớ mình đã cầu xin thêm bao nhiêu lần. Tôi nói với Cao Tuấn Kha hãy niêm phong log truy cập trước khi có người xóa dấu vết. Ông ta bảo bộ phận an ninh đã xử lý theo quy trình. Tôi nói với Phó Duy hãy đưa điện thoại của anh ta ra đối chiếu lịch sử nhận file. Anh ta nhìn tôi như nhìn một người mất kiểm soát vì tuyệt vọng. Tôi nói với Hạ Nhiên hãy nói lại nguyên văn cuộc trò chuyện của chúng tôi, đừng cắt một nửa rồi biến nó thành dao. Cô ta khóc đến vai run lên, khiến mọi câu của tôi nghe như bắt nạt. Tôi nói tôi muốn gặp Tống Kiều Dương, muốn hội đồng mở điều tra độc lập, muốn khóa toàn bộ bản sao của tài liệu Hải Đăng. Không ai từ chối thẳng. Họ chỉ dùng quy trình, đại cục, cảm thông và im lặng để đẩy tôi ra khỏi căn phòng từng thuộc về tôi.

Đến gần nửa đêm, thông cáo nội bộ được gửi đi trước khi tôi kịp ký vào bất kỳ biên bản nào. Trưởng phòng Đầu tư Lâm Tĩnh An tạm đình chỉ công tác để phối hợp điều tra. Vân Lưu Commerce lấy làm tiếc trước sự cố rò rỉ dữ liệu liên quan đến dự án Hải Đăng. Công ty sẽ bảo vệ quyền lợi của đối tác, nhà đầu tư và người dùng. Không có một chữ nào nói tôi có thể vô tội. Nhưng từng chữ đều đủ để người ngoài hiểu rằng tôi chính là người bị hiến tế. Hạ Nhiên bước đến trước cửa phòng họp, đặt một chiếc khăn giấy lên bàn cạnh tôi. “Tĩnh An, cậu đừng trách mọi người. Ai cũng chỉ muốn sự thật.” Tôi nhìn chiếc khăn giấy trắng tinh, bất giác bật cười. Thì ra nước mắt cũng có thể trở thành một phần của chiến lược truyền thông.

Tôi ra khỏi Vân Lưu trong cơn mưa cuối hạ. Thành phố Lạc Thành sáng rực ánh đèn, nhưng không một ô cửa nào dành cho tôi. Màn hình quảng cáo bên kia đường đang chiếu slogan của Hải Đăng: kết nối mọi dòng chảy thương mại, đưa người bán đến thế giới rộng hơn. Tôi từng tin vào câu đó. Tin rằng dữ liệu có thể làm giao dịch minh bạch hơn, thương vụ tốt có thể nuôi sống nhiều đội ngũ hơn, một người chỉ cần đủ giỏi và đủ thẳng thì có thể đứng vững trong hệ thống. Đêm ấy, mọi niềm tin của tôi bị nghiền nhỏ dưới bánh xe của thứ gọi là lợi ích chung. Tôi không nhớ mình đã đi bao lâu. Chỉ nhớ mưa rất lạnh, cổ họng đau vì đã nói quá nhiều điều không ai muốn nghe. Đến cuối cùng, tôi không còn cầu xin nữa. Không phải vì mạnh mẽ, mà vì đã hiểu: khi người ta quyết định không tin, mọi lời giải thích đều chỉ là tiếng ồn.

Bóng tối sau đó đến rất nhẹ. Nhẹ như một trang tài liệu bị lật qua. Tôi không nhìn thấy máu, không nghe tiếng la hét, không có khoảnh khắc bi tráng nào dành cho một người thua cuộc. Chỉ có cảm giác lạnh thấm qua xương và một ý nghĩ cuối cùng, rõ ràng đến tàn nhẫn: nếu có lần sau, tôi sẽ không xin Phó Duy tin tôi, không xin Hạ Nhiên nói thật, không xin ba đứng về phía tôi, cũng không xin Vân Lưu trả lại công bằng. Tôi sẽ để từng dòng log, từng bản file, từng dấu vết họ tưởng có thể xóa sạch thay tôi lên tiếng. Danh dự đã bị kéo xuống bùn thì không thể xin người khác nhặt lên giúp. Phải tự tay lấy lại, dù bàn tay ấy có đầy bùn.

Khi tôi mở mắt, ánh sáng trắng của màn hình máy tính đâm thẳng vào đồng tử. Tiếng điều hòa chạy đều đều trên trần. Mùi cà phê nguội, giấy in mới và nước hoa văn phòng quen thuộc tràn vào phổi. Tôi ngồi bật dậy, tim đập mạnh đến mức đầu ngón tay tê đi. Trước mặt tôi không phải đường phố ướt mưa, cũng không phải căn phòng họp nơi tất cả đã kết án tôi. Đó là bàn làm việc của tôi ở tầng ba mươi chín Vân Lưu Commerce. Bên phải là tập hồ sơ Hải Đăng còn chưa đóng dấu duyệt cuối. Trên màn hình, lịch hệ thống hiển thị rõ ràng: ngày 18 tháng 5, 08:12. Một ngày trước khi tài liệu mật bị gửi ra ngoài lúc 0 giờ 17 phút.

Tôi ngồi im rất lâu. Không khóc. Không run. Chỉ nhìn con trỏ chuột nhấp nháy trong ô mật khẩu như nhìn nhịp tim của một đời khác vừa được trả về. Ngoài cửa kính, nhân viên bắt đầu đi qua hành lang. Ai đó cười nói về buổi họp định giá chiều nay. Ai đó nhắc Hạ Nhiên đã đặt cà phê cho cả tầng. Điện thoại trên bàn sáng lên, hiện tên Phó Duy cùng một tin nhắn dịu dàng đến hoàn hảo: “Tối qua em ngủ được không? Hôm nay anh qua xem bản định giá cuối với em nhé.” Tôi nhìn dòng chữ ấy, khóe môi không nhúc nhích. Đời trước, tôi đã dùng mọi lời cầu xin để đổi lấy một chút tin tưởng. Đời này, tôi sẽ không lãng phí thêm một chữ nào. Tôi đặt tay lên chuột, mở thư mục dự án Hải Đăng, rồi tạo một bản sao mới của mô hình định giá. Tên file hiện lên trên màn hình: HAIDANG_FINAL_TA_0518. Lần này, trước khi họ đưa tay vào bẫy, tôi sẽ dạy từng dấu nước biết nói.