Bỏ qua nội dung

Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh

Chương 3: Người Yêu Cũ Vẫn Dịu Dàng

Chương 3: Người Yêu Cũ Vẫn Dịu Dàng

“Bản định giá cuối em để đâu? Hôm nay anh qua xem với em nhé?”

Giọng Phó Duy vẫn giống hệt ký ức của tôi. Dịu, thấp, luôn hạ xuống nửa nhịp ở cuối câu, khiến người nghe có cảm giác mình không bị yêu cầu mà đang được chăm sóc. Đời trước, tôi từng dựa vào thứ dịu dàng đó rất lâu. Khi cả tầng đầu tư thức trắng vì Hải Đăng, anh ta là người đặt áo khoác lên lưng ghế tôi, là người nhắc tôi ăn tối, là người bảo: “Em cứ làm phần khó nhất, phần còn lại có anh.” Tôi đã tin chữ “có anh” ấy đến mức khi bị đẩy vào phòng họp điều tra, tôi còn quay sang tìm anh giữa đám người đang im lặng.

Bây giờ nghe lại, tôi chỉ thấy cổ tay mình lạnh đi.

“Bản vẫn trong thư mục dự án.” Tôi nhìn dòng mã truy vết vừa được hệ thống sinh ra trên màn hình. “Anh cần xem phần nào?”

Đầu dây bên kia im rất khẽ. Phó Duy cười, tiếng cười như phủ một lớp vải mềm lên lưỡi dao. “Sao hôm nay em nói chuyện với anh như nói với tuân thủ vậy? Anh chỉ muốn rà cùng em một lần. Chiều họp với anh Cao, nếu có điểm nào bị hỏi, anh còn đỡ cho em được.”

Đỡ cho tôi. Đời trước, anh ta cũng nói câu này. Đến khi Cao Tuấn Kha đặt bản in rò rỉ lên bàn và hỏi ai có quyền truy cập bản cuối, Phó Duy đứng dậy, sắc mặt đau đớn vừa đủ, nói rằng anh không muốn nghi ngờ tôi nhưng “quy trình cần minh bạch”. Một người đỡ cho bạn không nhất thiết phải kéo bạn lên. Có khi anh ta chỉ cần đứng sau lưng, đỡ đúng lúc bạn ngã vào hố đã đào sẵn.

“Vậy anh qua đi.” Tôi nói. “Nhưng mọi thao tác với bản Hải Đăng hôm nay đi qua Vân Lưu, không gửi riêng.”

“Đương nhiên.” Anh ta đáp rất nhanh. “Em là người cẩn thận nhất mà.”

Tôi tắt điện thoại. Trong dòng thời gian này, Phó Duy vẫn là người yêu của tôi. Trong tôi, anh ta đã là người yêu cũ từ khoảnh khắc anh ta chọn đứng về phía bản án thay vì sự thật. Có những mối quan hệ không cần chia tay. Chỉ cần một lần chết đi, danh xưng tự khắc hết hạn.

Mười lăm phút sau, anh ta bước vào phòng tôi với một hộp cháo nóng và một túi thuốc dạ dày. Phó Duy luôn biết cách xuất hiện đúng hình ảnh người khác cần. Áo sơ mi màu xám nhạt, cà vạt nới vừa phải, tay áo xắn lên một nếp sạch sẽ. Anh đặt hộp cháo xuống bên trái bàn, vị trí tôi thường để tay khi đọc số liệu, rồi rất tự nhiên kéo ghế ngồi cạnh tôi.

“Anh nghe Hạ Nhiên nói em sáng nay không uống cà phê.” Anh nhìn thùng rác giấy, nắp ly cà phê sữa còn lộ ra một góc. “Dạ dày em yếu, bỏ bữa lại đau.”

Tôi mở nắp hộp cháo, hơi nóng bốc lên làm mắt cay nhẹ. Đời trước, mỗi lần anh làm những việc này, tôi đều thấy mình được yêu. Đời này, tôi mới hiểu chăm sóc cũng có thể là một loại quyền truy cập. Khi một người biết bạn ăn gì, đau ở đâu, thức mấy giờ, đi lối nào, anh ta không chỉ nắm thói quen của bạn. Anh ta nắm cả cách khiến người khác tin rằng anh ta vô hại.

“Cảm ơn.” Tôi cầm thìa khuấy nhẹ, không ăn ngay. “Hạ Nhiên khá quan tâm đến lịch của tôi.”

Phó Duy khựng tay trong lúc mở laptop. Rất nhanh thôi, anh cười: “Cậu ấy là bạn thân của em mà. Cả tầng này ai chẳng lo cho em. Hải Đăng là dự án lớn nhất quý, em đừng tự gồng một mình.”

“Anh muốn xem bản nào?” Tôi hỏi.

Anh nghiêng màn hình về phía tôi, trên đó đã mở sẵn thư mục dự án. “Bản final. Anh muốn xem mô hình gốc, không phải memo. Memo không thể nhìn ra logic giả định.”

Câu trả lời quá chuẩn. Người thật sự muốn hỗ trợ cuộc họp chiều có thể xem memo rủi ro, bảng câu hỏi, thậm chí bản tóm tắt dòng tiền. Người muốn chạm vào lõi thương vụ sẽ đòi mô hình gốc, nơi một thay đổi nhỏ ở chi phí tích hợp hoặc tỷ lệ giữ chân người bán có thể khiến toàn bộ định giá lệch đi mà bề ngoài vẫn sạch.

Tôi nhìn anh. “Mô hình gốc đang khóa lịch sử phiên bản.”

“Khóa?” Đầu mày anh nhúc nhích.

“Chuẩn bị thẩm định cho Kỳ Hành.” Tôi nói bình thản. “Từ giờ đến hết 72 giờ, mọi chỉnh sửa, tải xuống, xóa bản nháp đều có ticket. Kiều San vừa xác nhận.”

Trong mắt Phó Duy có một thứ gì đó lướt qua. Không phải sợ. Chưa đến mức đó. Giống một người đang đi trên đường quen bỗng phát hiện vỉa hè có thêm camera. Anh lập tức cúi đầu, cười nhẹ, lấy thìa đẩy hộp cháo về phía tôi. “Tốt thôi. Em làm vậy rất đúng. Chỉ là anh thấy em căng hơn bình thường.”

“Tài liệu mật thì nên căng.”

“Với anh cũng vậy sao?” Anh hỏi, giọng mềm xuống. “Tĩnh An, chúng ta yêu nhau hai năm rồi. Anh không phải người ngoài.”

Tôi từng thua chính ở chỗ đó. Không phải người ngoài, nên có thể dùng máy tính của tôi để mở tài liệu khi tôi đi lấy cà phê. Không phải người ngoài, nên biết mật khẩu cũ của tôi từng lấy theo ngày sinh của mẹ. Không phải người ngoài, nên khi anh ta nói “có lẽ Tĩnh An quá áp lực”, mọi người càng dễ tin đó là lời đau lòng từ người hiểu tôi nhất.

Tôi đặt thìa xuống, không tạo ra tiếng động. “Trong dự án Hải Đăng, chỉ có quyền hạn và log. Không có người trong hay người ngoài.”

Phó Duy nhìn tôi vài giây. Nụ cười của anh không biến mất, chỉ mỏng đi. “Em giận anh chuyện gì à?”

Nếu là đời trước, tôi sẽ vội giải thích rằng không có, sẽ sợ anh buồn, sợ anh nghĩ tôi không cần anh. Bây giờ, tôi chỉ mở bảng phân quyền trên màn hình. “Anh vẫn có quyền chỉnh sửa theo nhóm mô hình đầu tư. Nhưng nếu cần bản rà riêng, tôi sẽ tạo một bản review cho anh trong hệ thống. Anh xem, ghi chú, không tải ra ngoài.”

Anh chậm rãi dựa lưng vào ghế. “Tôi?”

Một chữ đó rơi xuống giữa chúng tôi, nhẹ mà sắc.

Tôi ngước mắt. “Em đang nói theo quy trình.”

Phó Duy bật cười, như thể vừa bắt được một lỗi nhỏ đáng yêu. “Được, trưởng phòng Lâm. Theo quy trình của em.” Anh cúi gần màn hình hơn. “Nhưng tối nay anh vẫn ở lại cùng em. Sau 18:00 phải đồng bộ tài liệu về thư mục chung, anh Cao cũng nhắc rồi. Một mình em làm không hết đâu.”

Tôi nhìn dòng “sau 18:00” anh nói ra quá tự nhiên. Email của Cao Tuấn Kha gửi cho cả nhóm, Phó Duy biết là bình thường. Nhưng cách anh nhấn vào “ở lại cùng em” khiến ký ức 19:30 đời trước bật lên như vết bầm bị chạm. Tối đó anh cũng ở lại. Anh mua cơm, sửa giúp tôi một bảng phụ, rồi mượn máy tôi gọi điện vì laptop của anh “đột nhiên lỗi mạng”. Tôi không biết thao tác nào sau đó là ngẫu nhiên, thao tác nào là dây thừng.

“Tối nay tôi có lịch với tuân thủ.” Tôi nói. “Anh không cần ở lại quá muộn.”

“Tuân thủ không giúp em chịu áp lực thay được.” Anh hạ giọng. “Anh thì có thể.”

Tôi khép bảng phân quyền, mở chức năng tạo bản review. Tên file mới hiện lên trong ô nhập: HAIDANG_REVIEW_PD_0518. Tôi cố ý không che màn hình. Với người đang dò đường, đôi khi phải để họ nhìn thấy một cánh cửa đủ giống thật.

“Anh muốn giúp thì xem bản này.” Tôi nói. “Tôi sẽ giữ bản final gốc không chỉnh cho đến cuộc họp chiều.”

“Bản review khác gì bản final?”

“Có dấu nhận diện người nhận, mã phiên bản và giới hạn thao tác. Nội dung mô hình như nhau ở phần cần rà.” Tôi dừng một nhịp. “Anh có ngại không?”

Nếu anh ta nói ngại, câu hỏi tiếp theo sẽ rất thú vị. Nhưng Phó Duy không ngu. Anh chỉ cười, đưa tay muốn xoa tóc tôi như trước. Tôi nghiêng người lấy cốc nước, để tay anh rơi vào khoảng không rất nhỏ. Nụ cười của anh cứng lại trong nửa giây.

“Anh ngại gì chứ?” Anh nói. “Em làm chặt chẽ là để bảo vệ cả hai chúng ta.”

Không. Tôi làm là để bảo vệ sự thật khỏi những người luôn nhân danh “chúng ta”.

Tôi gửi một tin nhắn cho Kiều San: “Tạo bản review riêng cho Phó Duy trong hệ thống, không xuất ngoài, retention log áp dụng tự động chứ?” Cô trả lời sau chưa đến mười giây: “Có. Nếu đặt quyền cá nhân, mọi tải xuống/sửa/xóa đều ghi user, thiết bị, IP nội bộ. Đừng gửi qua chat.” Tôi đáp một chữ: “Rõ.”

Sau đó, tôi tạo bản review. Hệ thống mất vài giây để nhân bản mô hình. Tôi thêm watermark hiển thị rất nhạt ở footer, thêm một mã nhận diện trong thuộc tính tài liệu và một named range không tham gia tính toán, đủ để sau này phân biệt bản này với mọi bản khác nhưng không làm thay đổi số liệu. Tất cả đều nằm trong chức năng quản trị tài liệu của Vân Lưu, hợp lệ, sạch sẽ, không có một thao tác nào phải giấu. Đời trước, tôi từng cố dùng lời để chứng minh mình trong sạch. Đời này, tôi để mỗi bản sao tự mang một cái tên.

Phó Duy chống tay lên bàn nhìn tôi thao tác, ánh mắt vẫn dịu dàng. “Em thay đổi thật rồi.”

Tôi không ngẩng lên. “Tốt hay xấu?”

“Anh chưa biết.” Anh nói khẽ. “Nhưng anh hơi nhớ Tĩnh An trước đây hơn.”

Tĩnh An trước đây sẽ đau vì câu đó. Tĩnh An trước đây luôn sợ mình quá cứng, quá lý trí, quá khó yêu. Tĩnh An trước đây tưởng chỉ cần mềm đi một chút, những người xung quanh sẽ không nỡ tổn thương mình. Còn tôi bây giờ chỉ nghĩ: người ta thường nhớ nhất phiên bản dễ lợi dụng của bạn.

Tôi bấm “chia sẻ”. Hộp xác nhận bật lên: Người nhận: Phó Duy. Quyền: Review/Edit trong phạm vi dự án. Retention log: bật. Watermark: PD-0518-01.

“Gửi rồi.” Tôi nói.

Điện thoại của Phó Duy sáng lên ngay lập tức. Anh nhìn thông báo, khóe môi cong lên rất nhẹ, dịu dàng đến mức nếu có người thứ ba trong phòng, chắc sẽ thấy chúng tôi vẫn là một đôi ăn ý. “Anh biết em vẫn tin anh mà.”

Tôi nhìn dòng log mới xuất hiện trên màn hình: 10:49, HAIDANG_REVIEW_PD_0518 được chia sẻ thành công cho user PD_INV_023, mã dấu nước PD-0518-01 đã kích hoạt.

Tôi không đáp.

Tin hay không tin đã không còn quan trọng. Từ giây phút này, nếu con dao ấy rời khỏi tay anh, nó sẽ mang theo dấu vân tay của anh.