Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh
Chương 4: Bản Định Giá Thứ Hai
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 4: Bản Định Giá Thứ Hai
Phó Duy cúi đầu nhìn thông báo trên điện thoại, khóe môi vẫn giữ độ cong vừa phải. Anh nói anh biết tôi vẫn tin anh, như thể một bản review có watermark là một cái ôm, còn dòng log vừa sáng lên trên màn hình là bằng chứng tình cảm. Tôi đóng cửa sổ chia sẻ, không nhìn anh quá lâu. Có những lời càng dịu càng cần ghi lại.
“Em không ăn sao?” Phó Duy đẩy hộp cháo lại gần thêm một chút. “Để nguội sẽ tanh.”
Tôi cầm thìa khuấy một vòng cho có. “Anh xem file đi. Trước 11:30 tôi cần khóa danh sách câu hỏi cho cuộc họp chiều.”
Anh mở laptop. Chưa đầy mười giây sau khi nhận quyền, dashboard ở góc phải màn hình tôi nhảy thêm một dòng: PD_INV_023 đã mở HAIDANG_REVIEW_PD_0518 bằng thiết bị PD-LAPTOP-16, chế độ web viewer, IP nội bộ 10.18.7.42. Anh không tải xuống. Không chỉnh sửa. Chỉ mở. Nếu chỉ nhìn bề mặt, đó là một thao tác sạch sẽ đến mức đáng khen. Nhưng tôi biết Phó Duy không bao giờ bước thẳng vào bẫy ngay khi bẫy còn treo biển.
Tôi thu nhỏ dashboard, để nó nằm sau bảng câu hỏi thẩm định. Màn hình của tôi phản chiếu một phần bóng anh trên kính cửa sổ. Phó Duy không đọc từ trang đầu. Anh lướt qua sheet tổng hợp, bỏ qua phần memo rủi ro, dừng rất lâu ở tab giả định dòng tiền và bảng hệ số chiết khấu. Người muốn giúp tôi chuẩn bị trả lời nhà đầu tư sẽ nhìn câu hỏi trước. Người muốn biết con số nào có thể làm cả thương vụ nghiêng đi sẽ nhìn cách con số được sinh ra.
“Em đổi tên một số sheet?” Anh hỏi, giọng vẫn như đang trò chuyện về thời tiết.
“Tôi chuẩn hóa lại để tuân thủ dễ đọc.”
“Có cả ‘S2’?” Anh xoay nhẹ màn hình về phía tôi. “Bản định giá thứ hai à?”
Tôi nhìn ký hiệu nhỏ ở góc tab, không vội trả lời. S2 không phải tài liệu giả. Tôi không cần làm giả để thắng. Đó là phương án độ nhạy tôi từng lập ở đời trước nhưng không kịp đưa vào cuộc họp: tỷ lệ giữ chân người bán giảm, chi phí tích hợp kho vận tăng, chính sách trợ giá livestream bị siết. Một thương vụ thật không bao giờ chỉ có một con số. Nhưng với người chỉ muốn rò rỉ tài liệu, chữ S2 có thể giống một con mồi.
“Không phải bản dùng để ký.” Tôi nói. “Là sensitivity case. Nhà đầu tư hỏi đến rủi ro thì không thể đưa một con số đẹp rồi bảo đó là sự thật.”
Phó Duy cười nhẹ. “Em lúc nào cũng thích chuẩn bị thêm đường lui.”
“Không.” Tôi chỉnh lại tên file trên hệ thống: HAIDANG_VAL_S2_INTERNAL_0518. “Tôi chuẩn bị đường để người khác khỏi đẩy mình xuống vực.”
Tay anh dừng trên bàn phím. Chỉ một nhịp, rất ngắn. Tôi nhìn thẳng vào màn hình và thêm file S2 vào danh sách kiểm soát phiên bản. Hệ thống sinh mã nhận diện tự động. Tôi gắn watermark riêng cho từng nhóm người nhận: PD-0518-01 cho Phó Duy, CTK-0518-01 cho Cao Tuấn Kha, KS-0518-01 cho Kiều San, TEAM-0518-01 cho thư mục chung. Riêng bản S2, tôi đặt lớp dấu nước thứ hai trong thuộc tính tài liệu, không hiện rõ khi mở bình thường nhưng sẽ đi theo file nếu ai đó xuất ra ngoài. Tất cả thao tác đều có ticket, có ghi chú mục đích, có timestamp. Bẫy hợp pháp mới là bẫy khó phủ nhận nhất.
Tin nhắn của Kiều San hiện lên: “PD chỉ mở viewer. Chưa download. Nhưng vừa thử vào mục offline access, sau đó thoát. Có cần lưu snapshot log không?”
Tôi trả lời: “Lưu vào compliance archive. Ghi rõ là thao tác tự động của hệ thống, không diễn giải chủ quan.”
Cô gửi lại một icon dấu chấm, lạnh lùng đúng phong cách Kiều San. Người khác dùng cảm xúc để đứng phe. Cô ấy dùng quy trình để giữ mình không bị kéo xuống bùn.
Đúng 11:17, Cao Tuấn Kha gọi đến. Tôi đặt điện thoại trên bàn, bật loa vừa đủ để Phó Duy cũng nghe được nhưng không đủ lớn cho bên ngoài. Đây là thói quen công việc, không phải diễn. Những thứ hợp lệ không cần lén lút.
“Tĩnh An, tôi vừa thấy hệ thống báo em tạo thêm bản S2.” Giọng Cao Tuấn Kha ôn hòa, sạch sẽ như áo vest mới ủi. “Chiều nay là cuộc họp với nhà đầu tư, đừng làm mọi thứ phức tạp. Một bản final là đủ.”
“Bản S2 là phương án độ nhạy cho phần hỏi đáp.” Tôi nói. “Không thay thế bản final.”
“Anh hiểu em cẩn thận. Nhưng đội đang cần thống nhất.” Ông ta dừng nửa giây. “Quá nhiều phiên bản dễ gây hiểu lầm. Em gửi quyền co-edit cho Phó Duy để cậu ấy cùng kiểm tra lần cuối, rồi tối đồng bộ một bản duy nhất lên thư mục chung.”
Phó Duy ngồi cạnh tôi, mắt vẫn nhìn máy, như thể cuộc gọi không liên quan đến mình. Tôi nhìn dòng request offline access vừa được Kiều San lưu lại, rồi trả lời: “Co-edit sẽ mở sau khi bản review có bình luận cụ thể. Trước đó, tôi giữ quyền kiểm soát phiên bản.”
Đầu dây bên kia im một lúc. Cao Tuấn Kha không quát. Người quen ra lệnh bằng “đại cục” hiếm khi cần lớn tiếng. Ông ta chỉ hạ giọng hơn: “Tĩnh An, tôi hy vọng em đừng vì áp lực cá nhân mà làm chậm dự án. Hải Đăng không phải sân khấu của riêng ai.”
Đời trước, câu này khiến tôi sợ. Vì sợ bị nói không biết nhìn đại cục, tôi mở quyền cho quá nhiều người. Kết quả là khi tài liệu bị rò, chính sự rộng rãi đó biến thành dây siết cổ tôi.
“Tôi hiểu.” Tôi nói. “Vì Hải Đăng không phải sân khấu của riêng ai, nên mọi người đều dùng cùng một quy trình.”
Cao Tuấn Kha cười rất khẽ. “Được. Vậy em chịu trách nhiệm về hệ thống phiên bản của mình.”
“Vâng.” Tôi nhìn ô ghi chú trên ticket và gõ thêm một dòng: Theo yêu cầu chuẩn bị thẩm định, mọi bản phục vụ họp 18/5 được phân quyền theo người nhận, retention log bật, không gửi ngoài hệ thống. “Tôi chịu trách nhiệm về những gì hệ thống ghi nhận.”
Cuộc gọi kết thúc. Phó Duy đóng laptop chậm rãi, giống như vừa cân nhắc xong một điều không tiện nói. “Em nói chuyện với anh Cao cứng quá.”
“Cứng hơn tài liệu rò rỉ một chút thì tốt.”
Anh nhìn tôi. Nụ cười dịu dàng ban nãy mỏng đi, để lộ phía sau nó một đường nứt rất nhỏ. “Tĩnh An, em đang nghi ngờ tất cả mọi người à?”
Tôi cầm hộp cháo đã nguội lên, cuối cùng cũng ăn một thìa. Vị gạo nhạt trượt qua cổ họng, nóng không còn nóng, thơm không còn thơm. “Tôi chỉ đang để mọi người được trong sạch bằng cách dễ nhất.”
“Cách gì?”
“Để log nói thay.”
Buổi chiều trôi qua trong những con số bị kéo căng. Tôi không rời khỏi hệ thống quá mười phút. Bản final được khóa ở trạng thái chỉ đọc. Bản S2 ghi rõ “không dùng để ký, chỉ phục vụ hỏi đáp rủi ro”. Bản cho Cao Tuấn Kha chỉ có quyền xem và bình luận cấp điều hành. Bản cho Phó Duy giữ nguyên review/edit trong phạm vi dự án nhưng chặn xuất ngoại tuyến. Bản cho Kiều San có quyền kiểm tra log, không có quyền sửa mô hình. Với Hạ Nhiên, tôi chỉ chuẩn bị một bản PR brief rút gọn, không chứa mô hình gốc, không chứa hệ số định giá chi tiết.
18:03, thư mục chung được đồng bộ. Hệ thống nhảy một loạt thông báo xanh. TEAM-0518-01 đã cập nhật. CTK-0518-01 đã mở. PD-0518-01 đã mở lần hai. Không có tải xuống. Không có chỉnh sửa. Không có xóa. Tất cả sạch sẽ đến mức giống một mặt bàn vừa được lau trước khi khách đến kiểm tra.
18:21, Hạ Nhiên gửi tin nhắn: “Tớ nghe nói cậu chuẩn bị thêm bản định giá thứ hai? PR có cần chuẩn bị phương án nếu nhà đầu tư hỏi chênh lệch không? Tối tớ mang cà phê lên nhé, cậu đừng tự gồng một mình.”
Tôi nhìn câu “bản định giá thứ hai” rất lâu. Trong hệ thống, Hạ Nhiên chưa được cấp quyền xem S2. Bản PR brief tôi chuẩn bị cho cô ta vẫn nằm ở trạng thái draft, chưa gửi. Cụm từ này có thể đến từ Cao Tuấn Kha, từ Phó Duy, hoặc từ một người thứ ba đang đứng sau cả hai và đọc luồng thông tin nhanh hơn tôi tưởng.
Tôi trả lời: “Chưa cần. Khi PR được cấp quyền, hệ thống sẽ báo.”
Một lúc sau, Hạ Nhiên gửi lại: “Cậu lạnh với tớ quá. Tớ chỉ lo cho cậu thôi.”
Tôi tắt màn hình điện thoại. Đời trước, tôi từng vì câu “tớ chỉ lo cho cậu” mà đưa thẻ phụ cho cô ta đi in tài liệu. Có những sự quan tâm không nhằm đỡ bạn đứng dậy. Nó chỉ cần khiến bạn cúi đầu xuống đúng lúc.
Đêm xuống rất chậm. Sau 22:00, tầng đầu tư chỉ còn tiếng điều hòa và tiếng bàn phím lẻ tẻ. Phó Duy đã rời đi lúc 20:16, trước khi đi còn đặt thuốc dạ dày cạnh bàn tôi. Cao Tuấn Kha gửi thêm một email nhắc cả nhóm giữ bảo mật, câu chữ mẫu mực đến mức có thể đặt vào sổ tay đạo đức nghề nghiệp. Kiều San gửi cho tôi bản snapshot log đầu tiên, kèm câu nhắc: “Từ 0:00 đến 1:00 là khung rủi ro. Nếu có temporary account, đừng tự xử lý. Chụp, lưu, báo.”
Tôi nhìn đồng hồ. 23:58.
Nếu mọi thứ giống đời trước, tài khoản của tôi sẽ bị dùng để gửi email lúc 0:17. Trước đó, chắc chắn phải có một bàn tay chạm vào thư mục dự án, lấy đúng thứ cần lấy, hoặc tạo ra thứ có thể vu ngược về tôi. Tôi không biết bàn tay đó là của Phó Duy, Hạ Nhiên, Cao Tuấn Kha hay một người khác cao hơn. Trọng sinh không biến tôi thành thần; nó chỉ cho tôi thêm một lần được đặt camera trước khi kẻ trộm quay lại.
00:06, thư mục Hải Đăng vẫn im lặng.
00:09, PD_INV_023 mở lại bản review trong 14 giây rồi đóng. Tôi ghi xuống giấy, không kết luận.
00:12, một dòng log màu xám bất ngờ nhảy lên, không nằm trong nhóm người nhận tôi đã tạo. User: VL-TEMP-479. Quyền: temporary read. Nguồn cấp quyền: STRATEGY_EXT_REVIEW. Thiết bị: UNREGISTERED-WS39. Vị trí mạng nội bộ: phân đoạn tầng 39.
Tôi ngồi thẳng dậy. Tầng 39 là khu phòng dữ liệu và phòng họp sao lưu, nơi đời trước camera từng ghi lại bóng tôi xuất hiện như một cái đinh đóng vào quan tài. Lần này tôi đang ngồi ở tầng đầu tư, trước màn hình sáng trắng, nhìn một tài khoản lạ mở thư mục dự án sau nửa đêm bằng quyền tạm thời không thuộc danh sách tôi phê duyệt.
Dòng thứ hai hiện lên.
VL-TEMP-479 đã mở HAIDANG_VAL_S2_INTERNAL_0518.
Tôi đặt tay lên nút chụp snapshot của hệ thống. Ngón tay không run. Không phải vì tôi không sợ. Mà vì cuối cùng, bóng đen trong đời trước đã bước vào vùng có đèn.
Không phải Phó Duy.
Hoặc, không chỉ là Phó Duy.
