Bỏ qua nội dung

Ngày Tôi Trở Lại Phòng Họp

Chương 23 - Chương 23: Không Đủ Điều Kiện Đối Tác

Chương 23: Không Đủ Điều Kiện Đối Tác

Không ai trong phòng 6A lên tiếng ngay sau ba dòng email đó. Tôi nghe tiếng quạt tản nhiệt của máy Kỷ Dương chạy mạnh hơn, nghe tiếng bút của Lâm Gia Nghi chạm nhẹ vào mép sổ rồi dừng lại. Ba dòng chữ từ tài khoản Hoàng Minh Đức vẫn nằm trên màn hình, lạnh và ngắn đến mức không giống lời cầu cứu.

Lâm Gia Nghi là người kéo mọi thứ trở lại quy trình trước tiên. Chị đặt bút xuống, giọng không cao nhưng đủ khiến Phùng Kiến Thành đang định nói gì đó phải ngậm lại. “Tạm thời không suy đoán danh tính người gửi. Ghi nhận: email phát sinh từ tài khoản Hoàng Minh Đức, terminal B1 Records Temporary Admin, nội dung chưa xác thực. Anh Kỷ Dương, giữ nguyên session log, không thao tác trên terminal từ xa khi an ninh chưa đến hiện trường.” Kỷ Dương đáp rất khẽ: “Đã khóa tác vụ truy xuất, chỉ giữ kênh quan sát.”

Đỗ Quang Vinh vẫn đứng phía sau ghế tôi. Suốt mấy giờ qua, anh luôn là người kéo mọi câu nói về lại ranh giới của chứng cứ. Nhưng lúc này, sự im lặng của anh khiến tôi thấy trong phòng như thiếu một điểm tựa. Câu “người duy nhất trong cuộc gặp không cần ký tên” không chỉ đe dọa một cái tên chưa biết. Nó đe dọa những người từng có quyền bước qua cánh cửa mà người khác phải ký sổ mới được vào.

Phùng Kiến Thành lau ngón cái lên khớp ngón trỏ. “Nếu tài khoản Hoàng Minh Đức bị dùng ở B1 trong lúc chúng ta đều ở đây, email này càng không có giá trị.” Lâm Gia Nghi không nhìn anh ta. “Không ai dùng nó làm kết luận. Nhưng nó là một sự kiện phát sinh trong chuỗi đối soát, và sự kiện phát sinh thì phải được truy.”

Cuộc gọi từ tổ an ninh B1 đổ vào loa ngoài sau đó chưa đầy hai phút. Người ở đầu dây báo cửa phòng quản trị hồ sơ tạm vẫn khóa từ bên ngoài, tem niêm phong phụ chưa rách, nhưng đèn terminal sáng. Camera hành lang không ghi nhận Hoàng Minh Đức đi vào khu B1 trong hai giờ gần nhất. Tôi nghe đến đó thì cổ họng khô lại. Nếu Hoàng Minh Đức không ở đó, ba dòng email vừa rồi là của ai?

Kỷ Dương cúi sát màn hình. “Terminal không đăng nhập bằng thẻ mới. Đây là phiên cục bộ được mở lại bằng cached credential. Có nghĩa là ai đó đã dùng một phiên từng được Hoàng Minh Đức xác thực trước đó, hoặc có token phục hồi phiên.” Võ Thành bật ra một tiếng cười rất khẽ, không vui. “Tức là anh Đức có thể không gửi, nhưng có người muốn chúng ta tin rằng anh ấy kịp gửi.”

“Hoặc,” tôi nói, “có người biết anh Đức từng xuống B1, biết tài khoản của anh ấy còn liên quan đến terminal đó, và dùng đúng cái bóng của anh ấy để đẩy chúng ta sang hướng khác.” Cả phòng nhìn tôi. Tôi không thích cảm giác ấy, nhưng cũng không né nữa. Đêm nay, nếu tôi không tự nói, hồ sơ sẽ tiếp tục nói thay tôi.

Kỷ Dương kéo cửa sổ log sang màn hình phụ. “Trước khi email được gửi, terminal B1 mở một file chỉ mục nội bộ. Không phải mục số bốn. Nó là bản cache của module PRELISTING.” Anh dừng lại một chút rồi đọc chậm từng chữ. “Partner Eligibility Exception – GUEST-TQH.”

Không đủ điều kiện đối tác. Dòng chữ tiếng Việt hiện ở cột trạng thái phụ, đơn giản và vô cảm như một kết quả kiểm tra tự động. Tạ Quốc Hoàng không phải nhân viên nội bộ. Nếu ông không đủ điều kiện đối tác, vì sao ông có mặt gần khu hồ sơ tạm? Vì sao ông được giao một phong bì mà ngay cả tên tôi cũng bị dùng để khóa quyền tiếp xúc?

Lâm Gia Nghi lập tức đi vòng sang phía Kỷ Dương. “Mở metadata, không mở nội dung nếu file nằm ngoài phạm vi Evidence Hold.” Trên màn hình hiện hồ sơ khách GUEST-TQH được tạo ba ngày trước cuộc gặp. Phần kiểm tra đối tác có ba dòng đỏ: chưa có NDA còn hiệu lực, tổ chức liên quan không nằm trong vendor master, và không đạt điều kiện tiếp xúc tài liệu tiền niêm yết. Bên dưới là ô ghi chú Manual Override.

Phùng Kiến Thành nói ngay: “Manual override không hiếm. Giai đoạn tiền niêm yết có rất nhiều bên tư vấn chưa kịp hoàn thiện hồ sơ.” Đỗ Quang Vinh lúc này mới lên tiếng, chậm và nặng hơn bình thường. “Nhưng người không đủ điều kiện đối tác không được vào khu hồ sơ B1 nếu không có bảo lãnh nội bộ chịu trách nhiệm. Đó là quy định tối thiểu.”

Tôi quay lại nhìn anh. Vẻ mặt Đỗ Quang Vinh không thay đổi, nhưng câu nói ấy như đã nằm sẵn trong miệng anh từ trước. Lâm Gia Nghi cũng ngẩng đầu. “Đúng. Nếu Tạ Quốc Hoàng không đủ điều kiện đối tác, hệ thống phải có người bảo lãnh. Người bảo lãnh không ký trên giấy bàn giao, vì họ không nhận hồ sơ và không chứng kiến bàn giao vật lý. Họ chỉ mở điều kiện để người ngoài xuất hiện trong khu vực hạn chế.”

Căn phòng như bị ai rút bớt không khí. Tôi hiểu ra trước khi Kỷ Dương kịp mở trường tiếp theo. Người duy nhất trong cuộc gặp không cần ký tên không hẳn là người đứng ngoài cuộc gặp. Có thể đó là người đã làm cho cuộc gặp được phép xảy ra. Một người không cần để lại chữ ký trên tờ giấy ngả màu, vì chữ ký của người đó nằm sâu trong hệ thống.

“Mở trường bảo lãnh,” Lâm Gia Nghi nói. Phùng Kiến Thành gần như bật dậy. “Tôi phản đối. Trường đó có thể chứa thông tin cấp điều hành, không nằm trong phạm vi cuộc đối soát hiện tại.” Lần này, Lâm Gia Nghi nhìn thẳng anh ta. “Phạm vi hiện tại là xác định vì sao một người không đủ điều kiện đối tác vẫn xuất hiện trong chuỗi bàn giao MH-TEMP. Trường bảo lãnh là dữ liệu trực tiếp. Phản đối của anh được ghi nhận.”

Kỷ Dương đặt ngón tay lên phím Enter nhưng chưa bấm. Anh nhìn sang Đỗ Quang Vinh như xác nhận ranh giới trách nhiệm. Đỗ Quang Vinh nói: “Mở phần mã định danh trước. Nếu có tên đầy đủ thuộc cấp hạn chế, che một phần cho đến khi Gia Nghi xác nhận quyền đọc.”

Một bảng nhỏ bung ra. Override Type: Internal Sponsor Liability. Reason: Không đủ điều kiện đối tác; chuyển sang trao đổi nội bộ hạn chế để bảo toàn chuỗi đối soát ADM-12. Thời điểm: 18:27, ba ngày trước cuộc gặp. Tôi đọc đi đọc lại chữ “bảo toàn” và bỗng thấy buồn cười đến mức muốn khóc. Từ đầu đến cuối, ai cũng nói họ làm mọi thứ để bảo toàn. Chỉ có tên tôi là không ai thấy cần bảo toàn.

Mai Lan siết nhẹ vai tôi. Lần này tôi không né. Phùng Kiến Thành im lặng quá lâu. Võ Thành thì không nhìn Phùng nữa, anh nhìn Đỗ Quang Vinh, rồi nhìn Lâm Gia Nghi, như thể vừa nhận ra ván này không còn xoay quanh một người hay một chữ ký. Nó xoay quanh quyền mở cửa.

Kỷ Dương kéo tiếp phần mã định danh. Trường Internal Sponsor ban đầu bị che, nhưng bên dưới có lịch sử truy cập. Một mã nhân sự được dùng để tạo override, sau đó PRELISTING-COORD cấp GUEST-TQH quyền vào khu hồ sơ tạm trong khung 20:00 đến 21:00. Không có thư mời. Không lịch họp. Không biên bản. Chỉ có một câu ghi chú: “Không lập meeting record để tránh kích hoạt review đối tác.”

Lâm Gia Nghi hít vào rất chậm. “Câu này không phải ghi chú kỹ thuật.” Kỷ Dương đáp: “Không. Đây là ghi chú của người duyệt.” Phùng Kiến Thành bỗng nói, giọng khàn đi: “Một ghi chú không chứng minh người đó hiểu chuyện xảy ra sau đó. Người bảo lãnh có thể chỉ duyệt vì được trình bày sai.”

Tôi nhìn anh ta. “Anh đang bảo vệ người đó à?” Phùng quay sang tôi. “Tôi đang nói rằng đừng biến mọi người trong quy trình thành tội đồ chỉ vì một dòng override.” Câu đó làm tôi đau hơn những lần anh ta cố phủi tên tôi khỏi hồ sơ. Một năm trước, không ai từng nhắc họ đừng biến tôi thành tội đồ chỉ vì một nhãn hệ thống.

Đỗ Quang Vinh nói: “Kỷ Dương, truy lịch sử hiển thị mã nhân sự. Không unmask tên nếu chưa đủ quyền.” Trên màn hình hiện một chuỗi thao tác cũ. Mã nhân sự bảo lãnh từng được hệ thống ghi theo định dạng rút gọn, rồi bị policy mới che lại sau đợt tái cấu trúc quyền. Ở bản log trước khi che, ba ký tự cuối vẫn còn sót trong cache: QV-7.

Không ai nói gì. Tôi không hiểu ngay. QV có thể là rất nhiều thứ, rất nhiều người. Nhưng sự im lặng của những người hiểu hệ thống nhanh hơn tôi khiến hai chữ cái ấy trở nên nặng bất thường. Lâm Gia Nghi quay sang Đỗ Quang Vinh. Chị không hỏi. Chính việc chị không hỏi làm tôi thấy sống lưng mình lạnh đi.

Đỗ Quang Vinh nhìn màn hình rất lâu. Rồi anh nói, từng chữ rõ ràng: “Unmask bằng quyền của tôi.” Kỷ Dương khựng lại. “Anh Vinh, nếu mã đó thuộc về anh, thao tác này sẽ được ghi nhận là anh tự cho phép mở dữ liệu liên quan đến mình.” Đỗ Quang Vinh đáp: “Ghi đúng như vậy.”

Lâm Gia Nghi không ngăn. Chị chỉ mở thêm một dòng trong biên bản, ghi thời điểm và người yêu cầu. Tôi nghe tiếng phím của Kỷ Dương như tiếng kim rơi xuống mặt kính. Mã xác thực của Đỗ Quang Vinh được nhập vào. Màn hình chớp một lần, rồi trường Internal Sponsor hiện tên đầy đủ.

ĐỖ QUANG VINH.

Tôi đã nghĩ nếu một cái tên đủ lớn xuất hiện, căn phòng sẽ nổ tung bằng những câu hỏi. Nhưng không. Phòng 6A chỉ chìm xuống. Tôi quay lại nhìn người đàn ông đã nhiều lần đứng giữa tôi và những câu buộc tội quá vội. Anh vẫn đứng đó, bình tĩnh đến mức làm tôi không thở nổi.

“Minh Hạ,” anh gọi tên tôi rất khẽ. “Có một phần tôi chưa nói, vì nếu nói sớm hơn, toàn bộ chứng cứ tối nay sẽ bị coi là do tôi dẫn hướng.”

Lâm Gia Nghi đặt bút xuống. “Anh Vinh, từ thời điểm này, mọi lời giải thích của anh phải được ghi nhận như giải trình của người liên quan trực tiếp.” Đỗ Quang Vinh gật đầu. Ánh mắt anh vẫn không rời tôi. “Tôi biết.”

Trên màn hình, dưới tên anh, dòng lý do override vẫn sáng lạnh: Không đủ điều kiện đối tác. Tôi bỗng hiểu vì sao Hoàng Minh Đức viết rằng hãy hỏi người không cần ký tên. Không phải vì người đó không có dấu vết. Mà vì dấu vết của người đó nằm ở cánh cửa đầu tiên, trước khi tất cả chữ ký phía sau trở thành cái bẫy. Và khi Đỗ Quang Vinh mở miệng lần nữa, tôi biết chương thật sự khó nghe của đêm nay chỉ vừa bắt đầu.