Chương 24 - Chương 24: Công Ty Không Sụp Trong Một Ngày
Chương 24: Công Ty Không Sụp Trong Một Ngày
Đỗ Quang Vinh không giải thích ngay. Anh bước khỏi phía sau ghế tôi, đi vòng qua mép bàn rồi đứng ở khoảng trống giữa màn hình phụ và dãy ghế đối diện. Chỉ một động tác đổi vị trí thôi mà tôi thấy khoảng cách giữa chúng tôi bị kéo dài ra rất xa. Vừa rồi anh còn là người đứng sau lưng tôi, kéo mọi câu hỏi về ranh giới chứng cứ. Bây giờ, anh tự đặt mình dưới ánh đèn trắng lạnh của phòng 6A, như một người phải trả lời vì sao chính tay mình đã mở cánh cửa đầu tiên.
Lâm Gia Nghi gõ nhẹ đầu bút xuống biên bản. “Anh Vinh, tôi nhắc lại. Từ thời điểm trường Internal Sponsor hiện tên anh, mọi lời anh nói sẽ được ghi nhận như giải trình của người liên quan trực tiếp. Anh có quyền yêu cầu dừng để chờ đại diện pháp chế độc lập.” Đỗ Quang Vinh nhìn chị, không né. “Không cần. Tôi yêu cầu ghi đầy đủ, kể cả phần bất lợi cho tôi.” Giọng anh bình tĩnh, nhưng bàn tay đặt cạnh mép bàn lại siết rất khẽ. Người quá quen kiểm soát tình thế thường chỉ để lộ sự mất kiểm soát ở những chỗ nhỏ như vậy.
Phùng Kiến Thành cười nhạt. “Anh nên cân nhắc. Một khi anh thừa nhận anh là người bảo lãnh, rất nhiều thứ tối nay sẽ đổi bản chất.” Đỗ Quang Vinh quay sang anh ta. “Đúng. Cho nên tôi mới không được phép nói thiếu.” Rồi anh nhìn tôi. “Minh Hạ, tôi không mong em tin tôi ngay. Tôi chỉ cần em nghe theo thứ tự thời gian.” Tôi rất muốn nói rằng tôi đã nghe quá nhiều người xin mình nghe theo thứ tự thời gian, rồi cuối cùng thứ tự nào cũng dẫn tên tôi đến chỗ xấu nhất. Nhưng cổ họng nghẹn lại. Tôi chỉ gật đầu.
Kỷ Dương mở thêm một cửa sổ ghi nhận. Lâm Gia Nghi yêu cầu khóa màn hình chính ở trạng thái tên Đỗ Quang Vinh vẫn hiển thị, để không ai nói dữ liệu đã bị thay đổi trong lúc nghe giải thích. Những thao tác ấy lạnh lùng đến mức tàn nhẫn, nhưng chính sự lạnh lùng đó làm tôi đứng vững. Nếu tôi phải nghe một người tôi từng xem là điểm tựa nói về phần anh chưa nói, tôi cần mọi thứ được ghi lại bằng cách không ai có thể thương hại hoặc bẻ cong.
Đỗ Quang Vinh bắt đầu từ ba ngày trước cuộc gặp không biên bản. Khi đó chuỗi ADM-12 trong giai đoạn tiền niêm yết phát sinh lệch chỉ mục: ba file tuyến kiểm tra bị chuyển trạng thái sang “đã đối soát nội bộ”, nhưng hồ sơ chứng kiến lại không có người xác nhận tương ứng. Vì dữ liệu liên quan tiền niêm yết, Ban chiến lược muốn có một người bên ngoài nhìn lại cách phân loại rủi ro mà không mở toàn bộ hồ sơ. Người đó là Tạ Quốc Hoàng. “Tôi không phê duyệt ông ta thành đối tác,” anh nói. “Hệ thống đã từ chối. Tôi chỉ đồng ý phương án hẹp hơn: cho ông ta vào B1 trong khung giới hạn, chỉ được nhìn chỉ mục, phải có nhân sự nội bộ chứng kiến, không được nhận bản giấy, không được phát sinh bàn giao vật lý.”
Tôi nghe rất rõ từng điều kiện anh liệt kê, cũng nghe rất rõ khoảng trống nằm giữa chúng. “Nhưng cuối cùng ông ta vẫn nhận một phong bì.” Đỗ Quang Vinh nhắm mắt một nhịp. “Đúng.” Một chữ ấy rơi xuống, nặng hơn mọi lời biện minh. Anh không nói mình không biết để phủi trách nhiệm. Anh cũng không nói mình bị hại để biến bản thân thành nạn nhân. Chính điều đó khiến tôi khó chịu hơn. Một người chịu nhận phần của mình không làm vết thương nhỏ đi. Nó chỉ khiến tôi không thể ghét anh một cách dễ dàng.
Lâm Gia Nghi hỏi: “Nhân sự nội bộ chứng kiến mà anh yêu cầu là ai?” Đỗ Quang Vinh đáp: “Hoàng Minh Đức.” Cái tên ấy làm phòng 6A lặng thêm một tầng. Từ đầu đêm đến giờ, Hoàng Minh Đức cứ xuất hiện như một bóng người phía sau cửa kính: có tài khoản, có terminal, có email, có phiên cũ, nhưng không có người thật. Đỗ Quang Vinh nói tiếp: “Tôi chọn Minh Đức vì anh ấy phụ trách Records Temporary Admin, đủ quyền khóa thao tác và đủ thận trọng để từ chối nếu yêu cầu vượt phạm vi. Tôi không chọn Minh Hạ. Tôi cũng không biết vì sao sau đó tên em lại bị kéo vào chuỗi bàn giao.”
Tôi bật ra câu hỏi trước khi kịp cân nhắc. “Nếu anh có những điều này, vì sao một năm qua anh không nói?” Mai Lan đặt tay lên vai tôi, nhẹ đến mức như sợ tôi vỡ. Đỗ Quang Vinh nhìn tôi rất lâu. “Vì ngay sau sự cố, phần sponsor của tôi bị dùng như lý do để đẩy toàn bộ chuỗi ADM-12 ra khỏi kênh khiếu nại bình thường. Họ nói nếu tôi xuất hiện, mọi bằng chứng liên quan B1 sẽ bị xem là tôi tự cứu mình. Tôi đã nộp báo cáo rủi ro độc lập lên Hội đồng rà soát. Báo cáo đó bị trả lại với ghi chú: xung đột lợi ích tiềm tàng.”
Xung đột lợi ích tiềm tàng. Cụm từ ấy giống một con dao cùn, không giết ngay nhưng cứa đi cứa lại cho đến khi người ta kiệt sức. Phùng Kiến Thành lập tức nói: “Vậy anh thừa nhận anh có xung đột lợi ích, nhưng vẫn ngồi đây dẫn hướng cả buổi tối?” Đỗ Quang Vinh không quay đầu. “Tôi ngồi đây vì cuộc đối soát này không do tôi khởi tạo, không do tôi chọn phạm vi, và mọi thao tác đều do Gia Nghi kiểm soát. Nhưng anh nói đúng một nửa. Tôi có xung đột. Tôi mở cửa. Công ty không sụp trong một ngày, anh Phùng. Nó sụp bằng những cánh cửa nhỏ mà mỗi người nghĩ mình chỉ hé ra một chút.”
Câu đó làm tôi lạnh sống lưng. Một công ty không sụp trong một ngày. Một hồ sơ cũng không biến mất trong một đêm nếu trước đó không có đủ người ký vào những thứ họ cho là thủ tục, đủ người bỏ qua ngoại lệ họ cho là không đáng kể, đủ người im lặng vì nghĩ phần sai của mình chưa đủ lớn để nhận trách nhiệm. Tôi từng là cái tên đứng cuối bản lỗi. Còn hôm nay, lần đầu tiên, tôi thấy những viên gạch phía trên bắt đầu lộ ra từng lớp.
Kỷ Dương đột ngột ngẩng đầu. “Tôi tìm thấy revision history của trường Reason.” Lâm Gia Nghi ra hiệu chiếu lên màn hình phụ, chỉ hiển thị metadata. Dòng đầu tiên là bản lúc 18:27, đúng thời điểm Đỗ Quang Vinh vừa khai: “Không cấp partner status. Chỉ cho phép quan sát chỉ mục ADM-12 trong khu hạn chế, dưới chứng kiến RTA-HMD, không phát sinh bàn giao.” Tôi bấu ngón tay vào mép ghế. RTA-HMD. Hoàng Minh Đức không phải cái bóng được dựng lên sau này. Anh ta vốn là chốt khóa thứ hai.
Nhưng bên dưới là một revision lúc 19:43. Người sửa không phải Đỗ Quang Vinh. Màn hình hiển thị vai trò PRELISTING-COORD qua delegate token tạm thời. Nội dung sau sửa bị rút gọn thành câu chúng tôi đã đọc: “Không lập meeting record để tránh kích hoạt review đối tác.” Kỷ Dương nói, giọng thấp đi: “Đây không phải cùng một ý được viết lại. Đây là đổi điều kiện kiểm soát thành điều kiện né kiểm soát.” Lâm Gia Nghi ngồi thẳng hơn. “Ghi nguyên câu đó vào biên bản.”
Phùng Kiến Thành đứng bật dậy. “Delegate token của PRELISTING-COORD là nhóm quyền vận hành. Rất nhiều người có thể dùng. Không thể vì một dòng sửa mà suy diễn có người cố ý biến cuộc quan sát thành cuộc gặp không biên bản.” Võ Thành, người đã im lặng khá lâu, bỗng nói: “Nếu không có dòng sửa đó, ông Tạ không thể nhận phong bì mà không kích hoạt cảnh báo bàn giao. Nó không chứng minh ai lấy bản gốc, nhưng chứng minh ai đó đã tháo chuông báo động trước khi bản gốc biến mất.”
Tôi nhìn Đỗ Quang Vinh. Trong mắt anh không có vẻ nhẹ nhõm khi revision history xuất hiện để chia bớt lỗi cho mình. Ngược lại, anh trông mệt hơn. “Anh biết có revision này không?” tôi hỏi. Anh lắc đầu. “Không. Tôi chỉ biết sau sự cố, điều kiện sponsor của tôi không còn nguyên vẹn. Nhưng tôi không có quyền tự truy revision vì bị treo trạng thái xung đột. Mọi lần yêu cầu mở đều bị trả về.” Tôi hỏi rất khẽ: “Và anh để tôi gánh?” Anh nhìn thẳng vào tôi. “Tôi đã sai khi tin rằng một báo cáo gửi đúng cấp sẽ đủ kéo em ra khỏi bản lỗi. Phần đó, tôi không có quyền xin em bỏ qua.”
Lâm Gia Nghi không cho cảm xúc kéo dài. Chị yêu cầu Kỷ Dương truy nguồn delegate token 19:43 ở mức thiết bị, không unmask người dùng nếu chưa cần. Kỷ Dương thao tác rất nhanh, rồi dừng lại. “Token được cấp trong mười hai phút, từ máy thuộc dải Prelisting temporary workstation. Có fingerprint thiết bị.” Phùng Kiến Thành nói ngay: “Dải đó dùng chung.” Kỷ Dương không nhìn anh ta. “Đúng, nhưng fingerprint không dùng chung.” Màn hình phụ hiện thêm một dòng. Device Alias: F-KT-LAPTOP. Không ai cần đọc tên đầy đủ. Mặt Phùng trắng đi trong một khoảnh khắc rất ngắn. “Máy của tôi từng được cấu hình cho nhóm điều phối. Tôi không phải người duy nhất chạm vào nó.” Lâm Gia Nghi bình tĩnh ghi biên bản. “Từ thời điểm này, thiết bị của anh là một điểm chứng cứ trực tiếp.”
Đúng lúc đó, điện thoại nội bộ của Lâm Gia Nghi sáng lên. Chị bắt máy rồi nói “bật loa”. Giọng tổ an ninh B1 vang ra, lẫn tiếng nhiễu bộ đàm: “Phòng terminal không có người. Nhưng trong khay máy in nội bộ có một trang vừa in lúc 19:45 theo timestamp cục bộ. Nội dung là danh sách Witness Assignment của phiên GUEST-TQH. Chúng tôi chưa chạm vào bản giấy, đang chụp hiện trường.” Lâm Gia Nghi hỏi: “Có tên ai?” Đầu dây bên kia im hai giây. “Witness ban đầu: Hoàng Minh Đức. Witness thay thế: Nguyễn Minh Hạ.” Tôi nghe tên mình rơi xuống lần nữa, lần này không còn là nhãn lỗi mơ hồ. Nó là một vị trí được thay thế có chủ đích, nằm ngay sau thời điểm điều kiện kiểm soát bị sửa. Và tôi hiểu rằng chương khó nghe của đêm nay chưa kết thúc ở người đã mở cửa. Nó đang dẫn tôi đến người đã quyết định đẩy tôi bước vào căn phòng ấy thay cho Hoàng Minh Đức.
