Chương 22 - Chương 22: Người Biết Tất Cả
Chương 22: Người Biết Tất Cả
Kỷ Dương không mở email ngay. Anh đặt hai tay lên bàn phím, nhưng các ngón tay dừng lại như đang chờ một mệnh lệnh thật rõ. Sau cả đêm chạy theo những mảnh thiếu, tôi hiểu vì sao một thao tác đơn giản như bấm vào tệp đính kèm cũng có thể khiến cả phòng nín thở. Một file đến quá đúng lúc có thể là chứng cứ, cũng có thể là cái bẫy.
Lâm Gia Nghi kéo ghế lại gần màn hình phụ. “Không tải trực tiếp vào máy cá nhân. Tạo bản lưu tạm trong vùng chứng cứ, ghi thời điểm nhận, người thao tác và mã băm trước khi mở.” Phùng Kiến Thành ngồi đối diện, hai tay đan vào nhau. Anh ta không nhìn email nữa, mà nhìn Lâm Gia Nghi như thể mở nó ra là bước đi quá xa.
“Email từ một cá nhân bên ngoài không đủ giá trị để làm căn cứ,” Phùng nói. “Tôi yêu cầu ghi rõ đây chỉ là tài liệu chưa xác thực.” Lâm Gia Nghi không ngẩng đầu. “Yêu cầu của anh đã được ghi. Chính vì chưa xác thực nên chúng tôi mới mở theo quy trình.” Đỗ Quang Vinh đứng phía sau ghế tôi. “Không ai kết luận trước khi đối soát. Nhưng cũng không ai có quyền chặn chứng cứ chỉ vì nó đến từ người mình không muốn nghe.”
Kỷ Dương tạo thư mục cách ly, kéo bản sao email vào đó, rồi đọc chậm từng bước cho Lâm Gia Nghi ghi lại. Một tệp PDF, một ảnh scan định dạng JPG và một file văn bản ngắn đi kèm. Mã SHA-256 hiện lên thành một dãy dài vô nghĩa đối với tôi, nhưng trong khoảnh khắc đó, tôi lại thấy an tâm vì ít nhất có thứ không phụ thuộc vào trí nhớ của ai.
Tệp văn bản được mở đầu tiên. Nội dung chỉ có vài dòng: “Tôi, Tạ Quốc Hoàng, xác nhận các tài liệu đính kèm là bản sao tôi lưu giữ từ cuộc gặp liên quan đến phong bì thẻ MH-TEMP. Tôi hiểu tài liệu này cần được đối soát với bản gốc, log hệ thống và người tham dự. Tôi gửi trước để ngăn chứng cứ tiếp tục bị di chuyển.” Bên dưới là một câu khiến cổ họng tôi khô lại: “Người yêu cầu tôi nhận phong bì thay Nguyễn Minh Hạ không phải Hoàng Minh Đức.”
Kỷ Dương chuyển sang ảnh scan. Màn hình phóng lớn một tờ giấy đã ngả màu, mép trái có vết gấp và góc phải bị lem như từng dính nước. Tiêu đề không phải biểu mẫu chính thức, chỉ là một dòng đánh máy: “Bàn giao tạm phong bì MH-TEMP – đối soát nội bộ.” Bên dưới có ba ô ký nhận. Ô đầu tiên ghi Tạ Quốc Hoàng, người nhận tạm. Ô thứ hai ghi Hoàng Minh Đức, người chứng kiến bàn giao hồ sơ phụ. Ô thứ ba, ở phần “người yêu cầu điều chuyển”, có một chữ ký kéo dài, hơi nghiêng về phải. Tôi chưa cần ai đọc ra. Trước khi Kỷ Dương phóng to tên đánh máy dưới chữ ký, Phùng Kiến Thành đã đặt mạnh lòng bàn tay xuống mặt bàn.
“Đủ rồi.” Giọng anh ta thấp hơn hẳn. “Một bản scan không rõ nguồn, không bản gốc, không chuỗi bảo quản, không thể được dùng để ám chỉ tôi.” Màn hình vẫn sáng, và dòng tên dưới chữ ký vẫn hiện ra: Phùng Kiến Thành. Không ai nói chữ đó thay màn hình. Chính sự im lặng làm nó lớn hơn. Tôi nhìn tên anh ta, nhìn chữ ký, rồi nhìn gương mặt không còn kiểm soát được độ căng ở quai hàm của anh ta. Nếu chữ ký ấy là thật, thì suốt một năm qua đã có người biết tôi không phải điểm bắt đầu của chiếc thẻ đó.
Mai Lan khẽ kéo tay áo tôi dưới gầm bàn. Võ Thành cúi gần màn hình hơn. “Anh Kỷ Dương, giữ nguyên ảnh gốc, mở bản phóng từ bản sao thôi. Vết gấp này có vẻ trùng với mảnh giấy trong máy hủy không?” Kỷ Dương gật đầu. “Chưa kết luận được, nhưng bố cục mục số bốn giống nhau. Cần đối chiếu kích thước, font, vết cắt và nội dung còn lại.” Lâm Gia Nghi lập tức ghi thêm vào biên bản. Không ai được phép biến một cái tên trên màn hình thành lời kết tội, nhưng cũng không ai có thể giả vờ rằng nó chưa xuất hiện.
Phùng Kiến Thành đứng dậy, lần này không phải để rời phòng mà để lấy lại thế đứng của mình. “Tôi từng ký rất nhiều giấy điều phối nội bộ trước niêm yết. Một bản giấy bị tách khỏi ngữ cảnh có thể khiến bất kỳ ai trông như người ra lệnh. Nội dung khi đó là bảo toàn tài sản, không phải đổ trách nhiệm cho cô Hạ.” Anh ta nhìn sang tôi ở hai chữ cuối. Đó là lần đầu tiên trong đêm nay anh ta gọi tôi như một con người, không phải một khoản rủi ro.
“Bảo toàn tài sản khỏi ai?” tôi hỏi. Tôi nghe giọng mình khàn, nhưng không vỡ. “Nếu phong bì đó không nên nằm ở chỗ tôi, ai đã quyết định rằng tên tôi vẫn được để trong hồ sơ như người liên quan chính? Nếu anh ký để bảo toàn, vì sao một năm sau mảnh giấy này lại nằm trong máy hủy tài liệu?” Phùng nhìn tôi. Trong mắt anh ta có một thứ rất nhanh lướt qua, giống cảm giác của một người đã tính sai một biến số nhỏ và nhận ra cả bảng tính đang lệch.
Anh ta đáp: “Cô không hiểu bối cảnh lúc đó. Sau ADM-12, mọi thứ đều hỗn loạn. Chúng tôi phải tạm thời hạn chế những người có xung đột lợi ích tiếp xúc với gói hồ sơ.” Căn phòng im thêm một lớp. Tôi chưa kịp nhận ra chỗ sai trong câu nói ấy thì Kỷ Dương đã ngẩng phắt đầu lên. Lâm Gia Nghi đặt bút xuống. Đỗ Quang Vinh hỏi rất chậm: “Anh vừa nói xung đột lợi ích?”
Phùng Kiến Thành khựng lại đúng nửa giây. Nửa giây đó đủ dài để cả phòng nhìn thấy anh ta đã tự bước vào một nơi không định bước. Kỷ Dương gõ nhanh, mở lại timeline quyền hạn và nhãn hồ sơ của tôi. Trên màn hình, hai mốc thời gian xuất hiện cạnh nhau. Cuộc gặp bàn giao tạm phong bì MH-TEMP theo bản scan: 20:40. Nhãn “Potential Conflict – Nguyễn Minh Hạ” được tạo trong hệ thống Risk_Clearance: 21:13. Kỷ Dương không cần giải thích nhiều. “Lý do xung đột lợi ích được tạo sau cuộc gặp ba mươi ba phút. Nếu anh dùng lý do đó để giải thích chữ ký ở thời điểm 20:40, anh đang nói về một quyết định đã tồn tại trước khi hệ thống ghi nhận.”
Tôi thấy Phùng Kiến Thành lần đầu tiên không tìm được câu trả lời ngay. Anh ta nhìn sang Lâm Gia Nghi, rồi sang Đỗ Quang Vinh, như muốn tìm một khe hở trong quy trình. Không có. Lâm Gia Nghi nói: “Anh Phùng, anh có thể yêu cầu cố vấn pháp lý trước khi giải trình thêm. Nhưng câu vừa rồi sẽ được ghi vào biên bản như phát ngôn tự nguyện của anh trong quá trình đối soát.” Phùng ngồi xuống. Lưng ghế phát ra một tiếng rất nhỏ, nhưng trong phòng 6A nó vang như một thứ gì đó vừa nứt.
Tôi cúi nhìn hai bàn tay mình. Một năm trước, khi tên tôi bị dán nhãn xung đột, tôi đã nghĩ đó là hệ quả của một sai lầm không giải thích nổi. Bây giờ, mốc thời gian trên màn hình nói rằng có người đã chuẩn bị cái nhãn ấy trước khi đặt nó lên tôi. Minh oan không hề nhẹ. Nó chỉ chuyển sức nặng sang một khoảng tối lớn hơn.
Tệp PDF cuối cùng là bản xác nhận dài hơn. Tạ Quốc Hoàng viết rằng ông được mời đến một cuộc gặp ngắn cạnh khu hồ sơ tạm, không thư mời chính thức, không ghi âm và không lập biên bản. Ông nhận phong bì vì được nói đây là “điều chuyển kỹ thuật để tránh báo cáo cứu hộ bị vô hiệu do sai chuỗi lưu giữ”. Hoàng Minh Đức có mặt, nhưng chỉ mang danh chứng kiến vì quản lý chìa khóa tủ phụ. Ở cuối trang, có một câu được gạch chân bằng bút đen: “Người biết toàn bộ mục đích của cuộc gặp không phải người ký nhiều nhất, mà là người quyết định không để cuộc gặp tồn tại trên giấy.”
Tôi đọc đi đọc lại câu đó. Người ký nhiều nhất. Người quyết định không để cuộc gặp tồn tại trên giấy. Nếu Tạ cố ý viết như vậy, nghĩa là còn một người khác đứng sau lựa chọn xóa sự tồn tại của cả cuộc gặp. Một người biết tất cả, nhưng không cần để lại chữ ký.
“Anh Kỷ Dương,” Võ Thành nói, giọng không còn vẻ châm chọc. “Truy PRELISTING-COORD theo câu này được không? Người cấp quyền cho Tạ ba ngày trước có thể không phải người ký trên bản scan.” Kỷ Dương đã gõ trước khi Võ Thành nói hết. PRELISTING-COORD không phải tài khoản cá nhân, nhưng mỗi lần dùng đều phải đi qua một mã xác thực nội bộ. Kỷ Dương lọc theo thời điểm cấp quyền GUEST-TQH. Màn hình hiện thiết bị đăng ký trong phòng quản trị hồ sơ tạm tầng hầm B1.
Lâm Gia Nghi lập tức gọi tổ an ninh. “Kiểm tra phòng quản trị hồ sơ tạm B1. Không vào một mình. Ghi hình trước khi mở cửa.” Đầu dây bên kia xác nhận, nhưng chưa đầy một phút sau, một cảnh báo khác bật lên trên máy Kỷ Dương. Anh cúi sát màn hình. “Có đăng nhập mới từ terminal B1. Tài khoản Hoàng Minh Đức.” Tim tôi như bị ai kéo mạnh. Phùng Kiến Thành ngẩng đầu. Đỗ Quang Vinh bước lên một bước. “Anh ta đang ở đó?” Kỷ Dương lắc đầu. “Chưa biết. Terminal vừa mở một file cục bộ rồi gửi một gói văn bản vào hộp chứng cứ tạm thời. Không có tệp đính kèm lớn.”
Email thứ hai hiện ra ngay dưới email của Tạ Quốc Hoàng. Người gửi là tài khoản nội bộ của Hoàng Minh Đức, vị trí thiết bị: B1 Records Temporary Admin. Lâm Gia Nghi yêu cầu hash lại trước khi mở, nhưng lần này tôi gần như không nghe thấy các bước. Trong đầu tôi chỉ còn câu Tạ nói trước khi cúp máy: đừng tìm Hoàng Minh Đức ở tầng bảy nữa, tôi biết anh ta sợ ai. Kỷ Dương mở nội dung sau khi ghi xong mã băm. Không có lời chào, không có giải thích, chỉ có ba dòng ngắn như được gõ trong lúc người gửi đang nhìn qua vai.
“Tôi không phải người yêu cầu nhận thẻ. Tôi cũng không giữ bản gốc mục số bốn. Người biết tất cả đã lấy nó trước khi tôi xuống B1. Nếu muốn tìm bản gốc, hãy hỏi người duy nhất trong cuộc gặp không cần ký tên.”
Tôi nhìn ba dòng chữ, rồi nhìn quanh phòng 6A. Phùng Kiến Thành đang trắng mặt. Lâm Gia Nghi cầm bút bất động. Đỗ Quang Vinh không nói gì, nhưng ánh mắt anh đã rời khỏi màn hình để quét qua từng người trong phòng. Lần đầu tiên, tôi nhận ra căn phòng này không chỉ có người đang điều tra sự thật. Có thể có cả người đã ngồi cùng chúng tôi từ đầu, chờ xem chúng tôi hiểu rằng chữ ký chưa bao giờ là thứ nguy hiểm nhất.
