Bỏ qua nội dung

Ánh hào quang của riêng em

Chương 35 - Chương 35: Mẹ Đã Để Lại Ánh Sáng

Chương 35: Mẹ Đã Để Lại Ánh Sáng

Vệt bánh xe mới tinh dừng trước kệ C-17. Dưới ánh đèn pin, nó giống một đường mực đen kéo ngang qua lớp bụi xám, quá rõ để có thể tự an ủi mình rằng bảo vệ vừa đi kiểm tra kho. Tôi đứng yên vài giây, nghe tiếng mưa gõ lộp bộp trên mái tôn cũ và tiếng thở của Dư Hạ ở bên cạnh. Kho Bắc Tân không lớn, nhưng vào ban đêm, từng dãy kệ sắt cao quá đầu người đều giống những bức tường dựng lên từ quá khứ. Tôi từng nghĩ mình đã quen với mùi giấy ẩm của hồ sơ cũ, nhưng mùi ở đây khác hẳn. Nó có vị của thứ bị nhốt quá lâu, bị người ta cố tình để quên, lại bị ai đó lén lút chạm vào trước khi chúng tôi tới.

Dư Hạ nâng điện thoại lên, bật quay video. Ánh sáng màn hình hắt vào gương mặt cô ấy, làm đôi mắt vốn đã đỏ vì thiếu ngủ trông càng lạnh. “Tớ ghi hình từ bây giờ. Thời gian, địa điểm, tình trạng hiện trường, vệt bánh xe, vị trí kệ. Đỡ lát nữa có người bảo hai đứa mình tự biên tự diễn trong kho để câu drama.” Cô ấy nói rất nhỏ, nhưng từng chữ đều sắc. Tôi gật đầu, lấy từ túi áo ra đôi găng tay cao su mỏng mà cô ấy vừa nhét cho tôi ở cửa. “Cậu còn chuẩn bị cả cái này?” Dư Hạ nhếch môi. “Tớ là người làm truyền thông, không phải người muốn để dấu vân tay lên di sản mẹ bạn thân.”

Chúng tôi không mở thùng ngay. Bài học đau nhất sau khi rời Hứa thị là: sự thật không được bảo vệ bằng cảm xúc. Nó cần trình tự. Tôi chiếu đèn dọc theo kệ, đọc từng mã dán trên cạnh thùng, đối chiếu với ảnh chụp phụ lục kiểm kê trong điện thoại. Ba thùng tài liệu cá nhân của Diêu Thanh Lam đáng lẽ nằm ở C-17, C-18 và C-19. Nhưng trước mắt tôi, C-17 trống một khoảng bằng đúng chiều rộng của một thùng carton nhỏ; C-18 bị kéo lệch khỏi vạch bụi cũ; còn C-19 nằm quay mặt nhãn vào tường, như thể có người vừa vội đẩy nó trở lại nhưng không kịp chỉnh đúng hướng. Người đến trước không mò mẫm. Người đó biết cần tìm gì.

Tôi ngồi xổm xuống, dùng đèn pin rọi vào vết bụi dưới chân kệ. Dư Hạ nhìn theo, hỏi khẽ: “Có khi nào bị lấy mất rồi không?” Tôi không trả lời ngay. Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh mẹ năm tôi mười bảy tuổi, ngồi trước bàn thí nghiệm gia đình, vừa dán nhãn lọ mẫu vừa nói: thứ quan trọng nhất không bao giờ được để trong chiếc hộp ghi hai chữ quan trọng. Lúc ấy tôi cười bà quá cẩn thận. Bây giờ, sau nhiều năm bị người thân dạy cho thế nào là lòng tham có họ tên, tôi mới hiểu mẹ không đa nghi. Bà chỉ nhìn người quá rõ.

Tôi kéo C-19 ra, xoay mặt thùng lại. Miếng nhãn cũ đã bị cào mất một góc, nhưng dưới lớp băng dính ố vàng vẫn còn một nét chữ xanh rất nhỏ, giống nửa vòng cung của mặt trời. Tim tôi đập mạnh đến mức đầu ngón tay hơi run. Đó là ký hiệu mẹ từng vẽ lên những trang công thức không muốn tôi làm bẩn bằng nước trái cây khi còn nhỏ. Một vòng sáng lệch, bên dưới có một chấm đen. Mẹ gọi nó là “đèn ngủ của Ninh Ninh”. Tôi không biết người đến trước đã bỏ qua nó vì không nhận ra, hay vì vội. Nhưng lần này, sự cẩn thận của mẹ thắng họ một lần.

Nắp thùng không bị khóa, chỉ được buộc bằng dây niêm phong mới. Tôi chụp lại dây, vị trí nút buộc, vết rách trên mép bìa rồi mới cắt. Bên trong không có cuốn sổ nào nằm chờ như trong phim. Chỉ có một lớp bao bì mẫu cũ, vài nắp chai thử nghiệm, giấy kiểm tra độ bền nhãn và những tấm carton lót đáy cong vì ẩm. Dư Hạ im lặng đến mức tôi biết cô ấy đang cố không thở dài. Tôi lấy từng lớp ra, xếp đúng thứ tự trên nền kho đã lót túi nilon sạch. Đến tấm carton cuối cùng, tay tôi khựng lại. Nó nặng hơn một tấm lót bình thường. Mép trái có một đường dán lại rất khéo, nếu không vì lớp keo đã lão hóa phồng lên một sợi mảnh, tôi cũng có thể bỏ qua.

Dư Hạ lập tức đưa điện thoại sát hơn. “Mẹ cậu đúng là không chỉ để lại ánh sáng. Mẹ cậu còn để lại cả bài thi tìm kho báu cấp địa ngục.” Tôi bật cười rất khẽ, nhưng cổ họng lại đau. Tôi tách đường dán bằng dao rọc giấy, chậm đến mức mũi dao gần như chỉ lướt qua lớp bìa. Bên trong khoang rỗng là một quyển sổ bìa vải màu kem, được bọc trong túi chống ẩm đã chuyển vàng. Trên bìa, nét chữ của Diêu Thanh Lam vẫn mềm mà chắc: “TQ/02 – bản lưu tay”. Bên dưới, có thêm một dòng nhỏ hơn: “Nếu ánh sáng bị che, hãy giữ lại hướng đi.”

Tôi đã nghĩ mình sẽ khóc nếu thật sự tìm thấy nó. Nhưng giây phút quyển sổ nằm trong lòng bàn tay, nước mắt lại không rơi ngay. Có những thứ đau đến mức cơ thể phải mất một lúc mới kịp hiểu. Tôi chỉ nhìn nét chữ của mẹ, nhìn đường chỉ sờn ở gáy sổ, nhìn vệt mực nhòe ở góc phải mà đột nhiên nhớ đến buổi tối cuối cùng bà còn thức trong phòng nghiên cứu. Khi ấy bà ho rất nhiều, vẫn cười với tôi qua lớp khẩu trang, nói rằng mỹ phẩm tốt không nên khiến phụ nữ ghét chiếc gương. Tôi từng tưởng đó chỉ là câu nói dịu dàng của một người mẹ. Hóa ra mẹ đã dùng cả đời để viết nó thành chứng cứ.

Trang đầu tiên không phải công thức. Đó là một bản định vị thương hiệu viết tay. “Tự Quang: không bán sự hoàn hảo, không hứa thay đổi một khuôn mặt, chỉ giúp làn da trở về trạng thái có thể thở.” Tôi đọc từng chữ, cảm giác như có ai đó đặt một bàn tay ấm lên lưng mình trong căn kho lạnh. Bên dưới bản định vị, mẹ viết: “Nếu Hứa thị một ngày không còn giữ được lời hứa ban đầu, Tự Quang sẽ là phương án thứ hai. Không phải để thắng ai. Để không phụ những người đã tin chúng ta.” Tôi cắn môi đến khi nếm thấy vị máu nhạt. Tự Quang không phải cái tên tôi tự bấu víu trong tuyệt vọng. Nó từng là con đường mẹ để sẵn cho tôi, trước cả khi bão đến.

Nhưng những trang sau không còn dịu dàng. Chúng là bảng đối chiếu nguyên liệu, ghi chú thử nghiệm, ngày tháng, mã mẫu và những dòng cảnh báo được gạch chân nhiều lần. “Nguồn B: chưa hoàn tất thử nghiệm kích ứng lặp lại 28 ngày. Không dùng mẫu thay thế.” “HX-2019-07: màu sắc và độ nhớt lệch với mẫu chuẩn. Cần chặn nhập kho.” “H.T.V. đề xuất thay nguồn A bằng nguồn B để giảm giá thành 18,7%. Không đồng ý.” Ba chữ cái ấy nằm trên giấy, không phải lời đồn, không phải nghi ngờ trong đêm mất ngủ, mà là nét bút của mẹ tôi, người từng cố giữ Hứa thị khỏi rơi xuống đúng cái vực mà sau này họ đẩy cả bà và tôi vào.

Dư Hạ không còn cà khịa nữa. Cô ấy đứng bên cạnh, cầm điện thoại quay đến mức tay cũng cứng lại. “Chiêu Ninh,” cô gọi rất khẽ, “đây có đủ để lật Hứa Thừa Viễn không?” Tôi nhìn những trang giấy đã ngả màu, nhìn các phiếu thử nghiệm được mẹ kẹp bằng ghim đồng, nhìn vài chỗ bà ghi “cần xác nhận bằng bản gốc QA” rồi lắc đầu. “Chưa đủ để kết thúc. Nhưng đủ để bắt đầu đúng cách.” Bằng chứng cảm xúc có thể làm tôi đứng dậy. Bằng chứng pháp lý cần được giám định, đối chiếu hồ sơ nhà máy, lấy xác nhận của người từng ký. Tôi không được phép vì quá đau mà biến di vật của mẹ thành một bài tố cáo vội vã. Nếu tôi làm thế, người vui nhất sẽ là kẻ đang chờ tôi sai quy trình.

Tôi chụp từng trang theo thứ tự, đọc số trang thành tiếng để Dư Hạ ghi vào video. Khi đến trang giữa, một phong bì nâu rơi ra từ gáy sổ. Trên phong bì viết: “Ninh Ninh, chỉ mở khi con đã không còn tin vào lời xin lỗi dễ dàng.” Lần này, nước mắt tôi rơi thật. Không nhiều, chỉ một giọt rơi lên mu bàn tay đã đeo găng, lạnh và vô ích. Tôi mở phong bì. Bên trong không phải thư dài, chỉ có một tấm ảnh cũ chụp mẹ đứng cạnh bàn thử nghiệm, trên bàn là vài lọ mẫu trắng không nhãn, phía sau lưng bà có bảng chữ nhỏ: “Tự Quang – phục hồi là quyền được bắt đầu lại.” Mặt sau tấm ảnh, bà viết: “Mẹ không chắc mình kịp đưa con ra khỏi bóng tối hay không. Nhưng mẹ đã để lại hướng có ánh sáng. Đừng dùng nó để trở thành người giống họ. Hãy dùng nó để bảo vệ thứ con tin.”

Tôi gập tấm ảnh lại, đặt vào túi chống ẩm cùng quyển sổ. Trong kho, mưa vẫn rơi, kệ sắt vẫn lạnh, những thùng giấy cũ vẫn im lìm như chưa từng chứa một phần đời của mẹ tôi. Nhưng tôi biết từ giây phút này, thứ bị chôn không còn nằm yên nữa. Hứa Thừa Viễn có thể dùng hai chữ gia đình để ép tôi cúi đầu. Kỷ Mạn Dao có thể dùng truyền thông để bẻ cong câu chuyện. Cảnh Hành có thể từng im lặng trước một cảnh báo. Nhưng mẹ tôi đã không im lặng. Bà chỉ giấu tiếng nói của mình vào nơi những kẻ tham lam tưởng là rác.

Điện thoại của tôi rung lên. Là Thẩm Ngật. Tôi gửi cho anh ba ảnh: trang “nguồn B”, trang “HX-2019-07” và dòng “không dùng mẫu thay thế”. Chưa đầy một phút sau, anh gọi lại. Đầu dây bên kia im đến mức tôi nghe được cả tiếng anh hít vào. “Đó là mã tôi từng thấy trong báo cáo bị rút lại,” anh nói. Giọng anh khàn hơn bình thường. “Chiêu Ninh, đừng rời kho một mình. Và đừng để bản gốc rời khỏi tay cậu trước khi có luật sư hoặc đơn vị giám định lập biên bản.” Tôi nhìn Dư Hạ. Cô ấy đã nghe thấy. Hai chúng tôi không ai nhắc tên Lục Hoài Cẩn. Không phải vì anh không thể giúp, mà vì lần này, con đường đầu tiên phải do tôi tự đặt chân lên.

Chúng tôi đóng thùng lại theo đúng thứ tự, giữ riêng quyển sổ trong túi hồ sơ chống nước, rồi quay ra văn phòng bảo vệ yêu cầu lập biên bản tình trạng tài liệu. Người bảo vệ ban đầu tái mặt, liên tục nói mình chỉ là người trông kho, không biết gì về thùng hàng. Tôi không ép ông ta nhận điều không thuộc trách nhiệm. Tôi chỉ đặt điện thoại đang ghi âm lên bàn, nói rõ: “Tôi không cần chú giải thích thay ai. Tôi chỉ cần chú xác nhận tối nay, khi chúng tôi vào kho, C-17 trống, C-19 có dấu hiệu bị di chuyển, và trước đó đã có người hỏi tài liệu của Diêu Thanh Lam.” Ông ta nhìn tôi, nhìn Dư Hạ, cuối cùng run tay ký vào tờ giấy ghi nhận hiện trường do chính chúng tôi soạn. Nét bút của ông méo đi ở chữ “Diêu”, nhưng vẫn là một nét bút thật.

Ra đến sân, mưa đã nhỏ hơn. Tôi ôm túi hồ sơ trước ngực, cảm giác nó nhẹ đến vô lý so với sức nặng của hai mươi bảy năm bị người ta đổi trắng thay đen. Dư Hạ mở cửa xe, vừa định chui vào thì điện thoại cô ấy báo bộ nhớ video đã lưu xong. Cô ấy tiện tay tua lại vài giây cuối để kiểm tra âm thanh. Tôi đứng dưới mái hiên, nghe tiếng mưa rơi từ mép tôn xuống nền xi măng, trong lòng lần đầu sau nhiều ngày có một khoảng sáng rất mỏng. Rồi Dư Hạ đột ngột bất động.

“Chiêu Ninh.” Giọng cô ấy thấp xuống. Tôi quay lại. Trên màn hình điện thoại, đoạn video chúng tôi vừa quay trong kho đang dừng ở khoảnh khắc tôi đọc trang đầu của quyển sổ. Sau lưng tôi, giữa khe hở của hai kệ sắt cuối dãy C, có một bóng người đứng im trong bóng tối. Người đó cầm điện thoại ngang ngực, ống kính hướng thẳng về phía chúng tôi. Tôi ngẩng đầu nhìn về phía cửa kho đã khóa lại. Gió đêm thổi qua sân, mang theo mùi giấy ẩm và kim loại gỉ. Mẹ đã để lại ánh sáng. Nhưng có người vẫn đang đứng trong bóng tối, chờ xem tôi sẽ dùng nó như thế nào.