Chương 36 - Chương 36: Lùi Một Bước Không Phải Bỏ Cuộc
Chương 36: Lùi Một Bước Không Phải Bỏ Cuộc
Màn hình điện thoại của Dư Hạ sáng lạnh dưới mái hiên kho Bắc Tân. Khung hình dừng ở đúng khoảnh khắc tôi cúi đầu đọc trang đầu của quyển sổ TQ/02, còn phía sau, giữa khe tối của hai kệ sắt, bóng người kia đứng im như một vết mực không chịu khô. Trong vài giây đầu, tôi không nghe thấy tiếng mưa nữa. Tôi chỉ nghe tiếng tim mình đập rất rõ, từng nhịp một, như thể cơ thể đang nhắc tôi rằng thứ vừa tìm được không chỉ là di vật của mẹ, mà đã chính thức trở thành mục tiêu của một cuộc săn khác.
Dư Hạ siết điện thoại đến trắng cả khớp tay. “Có muốn quay lại không?” Câu hỏi của cô ấy rất nhỏ, nhưng tôi biết nếu tôi gật đầu, cô ấy sẽ cầm ô xông thẳng vào kho, vừa run vừa mắng người ta thiếu đạo đức nghề nghiệp. Tôi nhìn cánh cửa sắt đã khóa, nhìn dãy đèn bảo vệ vàng vọt trước sân, rồi lắc đầu. “Không. Người ta đứng trong bóng tối là để kéo mình quay vào đó. Mình không cho họ chọn sân.” Dư Hạ mím môi, mất hai giây mới gật. “Tốt. Tớ cũng không muốn tối nay lên hot search với tiêu đề hai cô gái truy đuổi bóng ma trong kho hồ sơ.”
Chúng tôi không rời đi ngay. Tôi yêu cầu bảo vệ mở sổ trực, ghi thêm một dòng về việc phát hiện dấu hiệu có người lạ trong kho qua video, đồng thời niêm phong ổ khóa hiện tại bằng băng keo có chữ ký của ba bên: tôi, Dư Hạ và người bảo vệ. Ông ta tái mặt, liên tục nói camera dãy C đã hỏng từ tuần trước, cửa phụ phía sau kho chỉ dùng cho bảo trì, bình thường không ai đi. Những câu “bình thường không ai” sau vài tháng qua đã trở thành thứ tôi ít tin nhất trên đời. Tôi chỉ ghi lại từng chữ ông nói, không tranh cãi, cũng không kết luận thay pháp luật. Sự thật cần được nhặt lên từng mảnh, còn phẫn nộ nếu đặt sai chỗ sẽ chỉ làm tay mình chảy máu.
Trên xe, Dư Hạ lập tức sao lưu video vào hai tài khoản đám mây, một ổ cứng di động và gửi cho chính mình qua email. Cô ấy vừa thao tác vừa lẩm bẩm: “Tớ thề, nếu sau này ai còn bảo làm truyền thông chỉ cần viết caption hay, tớ sẽ ném cho họ xem quy trình bảo toàn chứng cứ lúc hai giờ sáng.” Tôi cởi găng tay, đặt túi hồ sơ chống nước lên đùi. Bên trong là quyển sổ của mẹ, nhẹ đến mức gần như không có thật. Nhưng chỉ cần nghĩ tới một bàn tay lạ đã từng chạm vào những chiếc thùng ở kệ C, cổ họng tôi lại nghẹn. Có người đến trước, có người đứng sau, và có thể có người đang chờ tôi phạm sai lầm đầu tiên sau khi tìm thấy ánh sáng.
Dư Hạ nghiêng đầu nhìn tôi. “Đăng một tấm ảnh bóng người lên được không? Không nói gì về sổ, chỉ thả nhẹ một câu: đêm khuya ở kho cũ cũng đông vui ghê.” Tôi bật cười, nhưng tiếng cười khô đến mức chính mình cũng thấy lạ. “Không. Một bóng người quá dễ kéo dư luận đi chệch hướng. Họ sẽ hỏi mình vào kho làm gì, sổ có hợp pháp không, mẹ mình để lại tài liệu hay mình dựng chuyện. Cuối cùng, thứ cần được nhìn thấy sẽ không còn là nội dung quyển sổ, mà là việc mình có đáng tin hay không.” Dư Hạ im lặng một lúc rồi thở dài. “Ghét nhất là cậu nói đúng vào lúc tớ đang muốn làm người thiếu văn minh.”
Tôi gọi cho Thẩm Ngật. Anh bắt máy rất nhanh, như thể từ lúc nhận ba bức ảnh kia anh chưa từng đặt điện thoại xuống. Tôi kể ngắn gọn về bóng người trong video, về C-17 trống, về camera hỏng và cửa phụ. Đầu dây bên kia yên lặng vài giây, sau đó giọng anh thấp hẳn. “Đừng về nhà. Cũng đừng đưa bản gốc đến phòng R&D. Đến văn phòng tạm của Tự Quang trước, nơi có camera sảnh và bảo vệ tòa nhà. Tôi mang túi niêm phong, máy quét và liên hệ luật sư Hà. Sáng mai lập biên bản tiếp nhận chứng cứ.” Anh dừng lại, như cân nhắc điều gì, rồi nói thêm: “Tôi sẽ không gọi Lục Hoài Cẩn nếu cậu không muốn.”
Tôi nhìn mưa trên kính xe, nhìn những vệt nước kéo dài như những đường gạch xóa. “Cảm ơn.” Chỉ hai chữ đó thôi, nhưng Thẩm Ngật hiểu. Trong giai đoạn này, sự tôn trọng quý hơn mọi câu hứa sẽ bảo vệ tôi. Tôi không cần một đội quân lao ra chắn trước mặt mình mà không hỏi. Tôi cần những người đủ bình tĩnh để đứng đúng vị trí, đưa cho tôi thứ tôi cần, rồi để tôi tự quyết định bước tiếp theo.
Văn phòng tạm của Tự Quang lúc ba giờ sáng chỉ còn một bóng đèn hành lang và mùi cà phê nguội. Đây từng là nơi chúng tôi đóng gói những đơn hàng đầu tiên bằng tay, cũng là nơi tôi học được rằng một thương hiệu không sống nhờ khẩu hiệu treo trên tường. Nó sống nhờ những đêm mọi người vẫn ở lại khi lẽ ra nên bỏ cuộc. Dư Hạ bật toàn bộ camera trong phòng họp nhỏ, đặt điện thoại quay liên tục từ lúc tôi đặt túi hồ sơ lên bàn. Chúng tôi không mở sổ thêm lần nào. Tôi chỉ lập một bảng ghi chuỗi bảo quản: thời gian rời kho, người cầm giữ, tình trạng túi chống nước, tình trạng băng dính, số video đã sao lưu, vị trí bản gốc. Mỗi dòng đều cứng nhắc, lạnh lùng, nhưng chính sự lạnh lùng đó làm tôi bình tĩnh trở lại.
Gần năm giờ, Thẩm Ngật đến. Áo khoác của anh ướt ở vai, tóc rối vì chạy gấp, nhưng trên tay vẫn ôm một hộp dụng cụ niêm phong mới nguyên. Anh không hỏi tôi có ổn không. Câu đó lúc này vô dụng. Anh chỉ đặt hộp lên bàn, đeo găng, kiểm tra băng keo, rồi nói: “Từ bây giờ, mọi thứ có thể dùng được trước pháp lý hay không phụ thuộc vào việc chúng ta có đủ kiên nhẫn không.” Tôi gật đầu. Dư Hạ ở bên cạnh nhấc ly cà phê lên, nghiêm túc như đọc tuyên ngôn. “Vậy chúng ta xin long trọng kiên nhẫn, dù trong lòng rất muốn đập bàn.”
Tám giờ mười, luật sư Hà đến. Bà là người từng giúp Tự Quang rà điều khoản nhà máy sau vụ mẫu thử bị hỏng, nói chuyện không nhanh nhưng mỗi câu đều có móc khóa. Bà nghe chúng tôi trình bày, xem video, biên bản bảo vệ kho, ảnh chụp thùng C-19 và phong bì mẹ để lại. Khi mở đến trang có dòng “H.T.V. đề xuất thay nguồn A bằng nguồn B để giảm giá thành 18,7%”, bà dừng lại lâu hơn một chút. “Cô Hứa, tài liệu này có giá trị manh mối rất lớn, nhưng chưa phải kết luận cuối cùng. Cần giám định chữ viết, tuổi mực, vật liệu giấy, đối chiếu hồ sơ QA và truy vết nguồn nhập. Cô không công khai ngay là đúng.”
Tôi nghe chữ “đúng” ấy mà bàn tay đang đặt trên mép bàn mới từ từ thả lỏng. Lùi lại một bước, hóa ra không phải vì mình yếu đi. Đôi khi đó là cách giữ cho sự thật không bị đẩy vào một cuộc cãi vã ồn ào trước khi nó có đủ giáp. Tôi ký vào biên bản giao bản gốc cho luật sư quản lý tạm thời để đưa đi giám định. Ngòi bút lướt qua tên tôi, rồi khựng một nhịp ở phần mô tả: “sổ tay của Diêu Thanh Lam”. Tên mẹ nằm trong một văn bản pháp lý khô khốc, không còn là tiếng gọi trong ký ức, mà là một người làm chứng muộn màng cho chính mình.
Ngay lúc luật sư Hà đóng dấu niêm phong lên túi chứng cứ, điện thoại của Dư Hạ rung lên. Một email không tiêu đề được gửi từ tài khoản lạ, bên trong chỉ có một tấm ảnh chụp tôi ôm túi hồ sơ dưới mái hiên kho Bắc Tân. Góc chụp cao và lệch, rõ ràng không phải từ điện thoại của Dư Hạ. Bên dưới ảnh là một dòng chữ: “Di vật cũng có thể là tài sản chưa phân chia của Hứa thị. Cô Hứa, đừng biến trộm cắp thành chính nghĩa.”
Không khí trong phòng họp chùng xuống. Thẩm Ngật lạnh mặt. Dư Hạ cười khẩy, nụ cười bén như dao rọc giấy. “Đám người này đúng là có phòng hành chính riêng cho nghiệp đe dọa à? Mẫu câu còn rất công ty gia đình.” Tôi nhìn bức ảnh rất lâu. Nếu là tôi của vài tháng trước, có lẽ tôi đã lập tức muốn phản bác, muốn ném tất cả bằng chứng ra trước công chúng để chứng minh mình không sai. Nhưng mẹ đã viết: đừng dùng ánh sáng để trở thành người giống họ. Tôi tắt màn hình, chuyển tiếp email cho luật sư Hà. “Gộp vào hồ sơ đe dọa và theo dõi. Không phản hồi.”
Luật sư Hà nhìn tôi, ánh mắt thoáng có chút tán thưởng kín đáo. “Đó là lựa chọn tốt nhất.” Tôi biết. Nhưng biết không có nghĩa là không đau. Có một phần trong tôi vẫn muốn chạy thẳng đến trước mặt Hứa Thừa Viễn, đặt quyển sổ lên bàn, hỏi ông ta rốt cuộc đã sống bao nhiêu năm bằng máu của gia đình. Nhưng tôi cũng biết những người như ông ta không sợ nước mắt, không sợ câu hỏi, thậm chí không sợ lương tâm. Họ chỉ sợ giấy trắng mực đen, dấu giám định, tài khoản ngân hàng và những chữ ký không thể chối.
Trước khi rời đi, luật sư Hà lấy từ cặp ra một phong bì khác, bìa trắng, mép dán niêm phong của một văn phòng luật quốc tế. “Còn việc này. Sáng nay bên pháp vụ Cảnh Hành thông qua văn phòng đại diện gửi tài liệu cho cô. Người ký ủy quyền là Lục Hoài Cẩn. Họ yêu cầu chỉ chuyển qua luật sư của cô, không liên hệ trực tiếp, không kèm bất kỳ điều kiện thương mại nào.” Bà đẩy phong bì đến trước mặt tôi. “Cô có quyền nhận hoặc từ chối.”
Tên anh rơi xuống bàn họp như một hòn đá nhỏ, không đủ làm vỡ thứ gì, nhưng đủ khiến mặt nước trong lòng tôi gợn lên. Dư Hạ liếc tôi, lần này không cà khịa ngay. Thẩm Ngật cũng im lặng. Tôi nhìn lớp niêm phong trắng, nhìn dòng chữ “tài liệu bổ sung liên quan đến hồ sơ rủi ro Hứa thị năm 2019”, rồi chậm rãi nói: “Nhận. Nhưng lập biên bản riêng. Tài liệu nào hợp pháp thì dùng, tài liệu nào không đủ nguồn thì bỏ. Người gửi không thay đổi tiêu chuẩn.”
Phong bì được mở trước camera. Bên trong là bản sao chứng thực một chuỗi email nội bộ Cảnh Hành năm đó, biên bản rà soát rủi ro đầu tư Hứa thị, và một bản tường trình do Lục Hoài Cẩn ký. Tôi đọc thấy mã HX-2019-07 ở giữa một đoạn cảnh báo bị gắn nhãn “chưa đủ cơ sở xác minh”. Tôi đọc thấy cụm “nguồn B” trong phụ lục nguyên liệu được một chuyên viên trẻ đánh dấu đỏ. Tôi cũng đọc thấy kết luận lạnh lẽo của một phó tổng Cảnh Hành khi ấy: “Không tham gia thương vụ, không cần tiếp tục truy trách nhiệm ngoài phạm vi đầu tư.” Một câu rất gọn, nhưng đủ để nhiều người sống tiếp trong im lặng, còn Hứa thị thì tiếp tục mục ruỗng từ bên trong.
Cuối tập tài liệu là quyết định nội bộ mới. Lục Hoài Cẩn rút khỏi mọi phê duyệt trực tiếp liên quan đến Tự Quang, chuyển toàn bộ trao đổi sang pháp vụ và bộ phận thương mại theo cơ chế minh bạch. Bên dưới, anh viết một dòng ngắn: “Tài liệu này thuộc quyền quyết định sử dụng của cô Hứa Chiêu Ninh và luật sư đại diện. Cảnh Hành không yêu cầu hồi đáp, không coi đây là điều kiện hợp tác, cũng không dùng nó để can thiệp vào lựa chọn của Tự Quang.”
Tôi đọc dòng đó ba lần. Lần đầu bằng mắt của một người đang cần chứng cứ. Lần thứ hai bằng sự cảnh giác của người từng bị bảo vệ đến nghẹt thở. Lần thứ ba, tôi không đọc với tư cách nhà sáng lập Tự Quang nữa, mà với tư cách một người phụ nữ từng hỏi anh có xem mình là đối tác ngang hàng không. Cổ họng tôi hơi nghẹn. Anh không xuất hiện dưới mưa, không gọi điện giải thích, không đứng trước mặt tôi bằng dáng vẻ muốn chuộc lỗi. Anh chỉ đặt phần trách nhiệm của mình vào đúng kênh nó nên đi qua, rồi lùi lại. Lùi một bước, không phải bỏ cuộc. Có lẽ là lần đầu tiên anh thật sự hiểu, khoảng cách cũng có thể là một cách tôn trọng.
Dư Hạ cuối cùng cũng không nhịn được. “Tổng tài nhà người ta sau ba mươi lăm chương cuối cùng cũng biết dùng luật sư thay vì dùng bản thân làm phụ lục hợp đồng. Tiến bộ cảm động.” Tôi bật cười, lần này nhẹ hơn. Tiếng cười không làm hết đau, nhưng làm căn phòng bớt lạnh. Tôi bảo luật sư Hà gửi xác nhận nhận tài liệu qua kênh chính thức, chỉ một câu: đã nhận, sẽ xem xét theo quy trình. Không thêm cảm ơn riêng, không thêm lời hẹn gặp. Có những mối quan hệ, muốn đi tiếp thì trước hết phải học cách không kéo nhau quay về vết thương cũ quá nhanh.
Đến chiều, bản gốc sổ TQ/02 được chuyển vào két chứng cứ của văn phòng luật. Chúng tôi chỉ giữ lại bản scan được đánh số trang và vài ảnh phục vụ đối chiếu R&D, tất cả đều có watermark ngày giờ. Khi Thẩm Ngật xem đến phần công thức nằm sau bản định vị thương hiệu, anh im lặng lâu đến mức Dư Hạ phải huơ tay trước mặt anh. “Này, anh đừng nói với tôi là mẹ Chiêu Ninh còn để lại thêm một quả bom nữa nhé. Tim truyền thông của tôi không có bảo hiểm.”
Thẩm Ngật ngẩng lên. Trong mắt anh không phải hoảng sợ, mà là thứ ánh sáng rất hiếm thấy ở một kỹ sư công thức khi nhìn thấy một hướng đi đủ sạch và đủ khó. “Không phải bom.” Anh xoay màn hình máy tính về phía tôi, chỉ vào dòng mẹ ghi cạnh mã TQ-Repair 01. “Đây là nền công thức phục hồi hàng rào da. Chưa hoàn chỉnh, nhiều nguyên liệu cũ phải thay bằng lựa chọn hiện tại, kiểm nghiệm sẽ rất tốn tiền. Nhưng nếu làm được, nó không chỉ là chứng cứ của quá khứ.” Anh dừng một chút. “Nó có thể là sản phẩm phục hồi mới của Tự Quang.”
Tôi nhìn dòng chữ của mẹ trên bản scan, rồi nhìn dấu niêm phong đỏ còn hằn trong trí nhớ. Ngoài kia, email đe dọa vẫn nằm trong hộp thư, bóng người trong kho vẫn chưa có tên, Hứa Thừa Viễn vẫn chưa trả giá, và Lục Hoài Cẩn vẫn đứng ở một khoảng cách đủ đau. Nhưng lần này, tôi không còn cảm giác mình đang lùi vào đường cùng. Tôi chỉ đang lùi một bước để lấy đà. Phía trước không phải sân khấu họp báo, cũng không phải vòng tay của ai đó. Phía trước là phòng lab, là bảng kiểm nghiệm, là một sản phẩm mẹ chưa kịp hoàn thành, và là lời hứa Tự Quang phải tự mình giữ lấy.
