Bỏ qua nội dung

Ngày Tôi Trở Lại Phòng Họp

Chương 21: Cuộc Gặp Không Có Biên Bản

Chương 21: Cuộc Gặp Không Có Biên Bản

Tiếng đọc từ đầu dây tầng bảy vừa dứt, phòng 6A im đến mức tôi nghe được tiếng quạt tản nhiệt trong máy của Kỷ Dương chạy nặng hơn. “Bảng đối chiếu thẻ MH-TEMP: người nhận bàn giao tạm thời trước sự cố – Tạ Quốc Hoàng.” Một câu không dài, nhưng nó kéo Tạ Quốc Hoàng từ mép ngoài của khung hình LAST_COPY vào giữa căn phòng này. Người đã không bước vào ADM-12. Người từng được chúng tôi mặc nhiên xếp vào nhóm đứng ngoài sự cố. Người, theo mảnh giấy chưa kịp chết trong máy hủy tài liệu, có thể đã cầm chiếc thẻ mang mã của tôi trước khi nó xuất hiện ở đầu đọc phụ.

Lâm Gia Nghi là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Chị không hỏi lại câu vô nghĩa như “có chắc không”, cũng không cho ai cơ hội biến phát hiện đó thành lời đồn. Chị yêu cầu tổ tầng bảy dừng toàn bộ thao tác, chụp hiện trường máy hủy tài liệu từ ba góc, niêm phong mảnh giấy trong túi chứng cứ riêng và ghi lại tên tất cả người có mặt cạnh khu lưu trữ từ lúc vào cửa. Sau đó, chị quay sang Kỷ Dương. “Truy dấu tài khoản khách mời Tạ Quốc Hoàng. Ai cấp, cấp lúc nào, phạm vi quyền đọc, và trong mười phút vừa rồi ông ta cố mở những gì.”

Kỷ Dương gật đầu, hai tay gần như không rời bàn phím. Các dòng log chạy dọc màn hình. Tôi chỉ bắt được vài cụm lặp lại: GUEST-TQH, READ_DENIED, EVIDENCE_HOLD, Incident_Supplement. Mỗi lần tên Tạ Quốc Hoàng hiện lên, ngực tôi lại nặng thêm. Tôi từng nghĩ sự thật chỉ cần tìm được người đã dùng thẻ của tôi là xong. Nhưng chiếc thẻ ấy giống một món đồ đã được chuyền qua nhiều tay, để cuối cùng dấu vết dễ nhìn nhất vẫn là tên tôi.

Phùng Kiến Thành đặt cặp tài liệu xuống bàn. “Tôi đề nghị tạm dừng phần suy đoán về ông Tạ,” anh ta nói. “Tạ Quốc Hoàng là bên có liên quan đến đánh giá vận hành cũ. Việc ông ta có tài khoản đọc một số tài liệu trong gói tiền niêm yết không chứng minh ông ta tham gia sửa hồ sơ hay bàn giao thẻ. Càng nhiều người bị kéo vào, rủi ro truyền thông càng khó kiểm soát.”

“Anh vẫn đang nói về kiểm soát,” tôi nói trước khi kịp tự ngăn mình. Cả phòng quay sang tôi. Tôi không nâng giọng, nhưng từng chữ đi qua cổ họng đều đau. “Mỗi khi có thêm một dấu vết mới, điều đầu tiên anh nghĩ không phải là ai đã làm sai, mà là chuyện này sẽ lan tới đâu. Tôi có thể không hiểu hồ sơ lên sàn, nhưng tôi bắt đầu hiểu cách các anh gọi một con người là rủi ro.” Phùng Kiến Thành nhìn tôi rất nhanh, ánh mắt giống một cánh cửa khép lại. Anh ta không đáp.

Đỗ Quang Vinh đứng bên cạnh bàn họp, một tay đặt lên lưng ghế nhưng không ngồi xuống. “Không ai kết luận ông Tạ phạm lỗi. Nhưng từ giây phút tên ông ấy xuất hiện ở mảnh giấy mục số bốn và tài khoản khách mời của ông ấy vừa bị chặn trong data room, ông ấy là nguồn thông tin bắt buộc phải đối soát. Nếu anh tiếp tục ngăn quy trình xác minh, tôi sẽ yêu cầu chị Gia Nghi ghi rõ phản đối của anh vào biên bản EVIDENCE HOLD.” Hai chữ biên bản làm quai hàm Phùng Kiến Thành cứng lại.

Lâm Gia Nghi đọc nhanh kết quả Kỷ Dương vừa đẩy sang màn hình chung. “Tài khoản GUEST-TQH được cấp quyền đọc ba ngày trước, nhóm quyền tạm thời, hết hạn sau khi gói FINAL CHECK khóa. Người phê duyệt quyền là tài khoản dự án PRELISTING-COORD, không phải tài khoản cá nhân.” Kỷ Dương bổ sung: “Trường ghi chú nội bộ có một dòng: Offline alignment completed. No minutes required.” Không ai cần dịch câu đó. Một cuộc thống nhất ngoài hệ thống đã hoàn tất. Không cần biên bản.

Tôi nhìn bốn chữ “No minutes required”, bỗng nhớ lại những cuộc họp sau sự cố một năm trước, khi tôi bị gọi vào rồi được yêu cầu ngồi chờ ngoài cửa vì “phần này không liên quan đến em”. Mỗi biên bản tôi được xem đều sạch sẽ đến mức không ai chỉ ra được chỗ bẩn. Hóa ra, có những chuyện không để lại dấu vết không phải vì chúng không tồn tại, mà vì ngay từ đầu người ta đã thống nhất rằng chúng không được phép tồn tại.

Điện thoại nội bộ lại vang. Tổ an ninh tầng bảy báo: “Không thấy anh Hoàng Minh Đức. Camera đoạn giữa tầng bảy và tầng sáu bị che bởi xe đẩy hồ sơ trong khoảng bốn phút, từ 23:17 đến 23:21.” Võ Thành nghiêng người về phía loa. “Xe đẩy tự chạy được à?” Đầu dây bên kia im một nhịp. “Không. Nhưng trong khung hình trước khi bị che, chỉ thấy một cánh tay kéo xe vào góc chết. Không thấy mặt.”

Phùng Kiến Thành thở ra rất chậm. “Vậy là thêm một chi tiết chưa xác minh. Chúng ta không thể lấy từng mảnh rời rạc để buộc người khác ở lại phòng đến sáng.” Lâm Gia Nghi ngẩng lên. “Anh Phùng, hiện anh chưa bị hạn chế di chuyển. Nhưng anh đang là người tham dự buổi xác minh EVIDENCE HOLD. Nếu anh rời khỏi đây trước khi chúng tôi chốt biên bản hiện trường, tôi vẫn sẽ ghi lại thời điểm anh rời đi.” Chị nói bằng giọng đều, nhưng tôi thấy Phùng Kiến Thành hiểu. Ở lại hay rời đi, từ lúc này đều là một lựa chọn có dấu vết.

Kỷ Dương đột ngột đưa tay ra hiệu. “Có số điện thoại xác thực hai lớp của GUEST-TQH. Dùng được trong phạm vi truy cập dự án.” Lâm Gia Nghi nhìn Đỗ Quang Vinh. Anh gật đầu. Cuộc gọi được thực hiện từ máy bàn phòng 6A, bật loa ngoài, đồng thời Kỷ Dương tạo bản ghi thời điểm mới. Màn hình hiện CALL INITIATED. Đến hồi chuông thứ tư, bên kia bắt máy.

“Tôi biết các anh sẽ gọi,” giọng đàn ông vang lên. Trầm, mệt, không có vẻ bất ngờ. Tôi chưa từng nói chuyện trực tiếp với Tạ Quốc Hoàng, chỉ từng thấy ông trong đoạn video đứng ngoài ADM-12 như một người đi ngang qua sai thời điểm. Nhưng giọng nói này không giống người đi ngang qua. Nó giống người đã chờ cuộc gọi rất lâu và vẫn chưa chắc mình có nên trả lời. Lâm Gia Nghi giới thiệu tình trạng Evidence Hold, xác nhận cuộc gọi được ghi âm trong phạm vi đối soát chứng cứ, rồi hỏi: “Tài khoản GUEST-TQH có phải do ông sử dụng không?”

“Phải.” Câu trả lời đến nhanh hơn mọi người tưởng. Lâm Gia Nghi tiếp tục: “Ông vừa truy cập thư mục Risk_Clearance sau khi hồ sơ bị đặt Evidence Hold?” Tạ Quốc Hoàng im vài giây. “Tôi truy cập vì nhận được thông báo tài liệu tôi từng được yêu cầu xác nhận đã được cập nhật lần cuối. Tôi không biết nó đã bị hold cho đến khi hệ thống chặn.” “Tài liệu nào?” “Phần phụ lục liên quan đến người giữ thẻ MH-TEMP.” Tôi thấy lòng bàn tay mình ướt lạnh.

Lâm Gia Nghi hỏi: “Ông có xác nhận mình từng nhận bàn giao tạm thời thẻ MH-TEMP trước sự cố ADM-12 không?” Đầu dây bên kia vang lên một tiếng cười rất khẽ, không hề vui. “Tôi xác nhận đã có một cuộc gặp về việc đó.” “Cuộc gặp nào?” Mai Lan hỏi, rồi tự lùi lại khi Lâm Gia Nghi nhìn sang. Nhưng Tạ Quốc Hoàng đã nghe thấy. Ông nói: “Cuộc gặp không có biên bản.” Năm chữ ấy rơi xuống bàn họp như một vật nặng.

Lâm Gia Nghi giữ giọng ổn định. “Ông Tạ, chúng tôi cần ông nói rõ thời gian, địa điểm, người tham dự và nội dung cuộc gặp.” Tạ Quốc Hoàng đáp: “Tôi sẽ làm việc đó bằng văn bản chính thức. Nhưng không phải qua một cuộc gọi mà trong phòng có người từng yêu cầu tôi ký vào bản xác nhận ngược với sự thật.” Phùng Kiến Thành đứng bật dậy. “Ông Tạ, tôi cảnh báo ông về trách nhiệm pháp lý khi phát ngôn ám chỉ người khác trong một cuộc gọi ghi âm.” Bên kia im một giây. Rồi Tạ Quốc Hoàng nói, chậm hơn: “Tôi chưa nêu tên anh, anh Phùng.”

Không ai thở mạnh, nhưng tôi nghe được tiếng bút trong tay Lâm Gia Nghi chạm vào mặt bàn. Phùng Kiến Thành nhìn quanh, như vừa nhận ra chính phản ứng của mình đã chạy trước lời buộc tội. Anh ta ngồi xuống, lần này lưng không còn thẳng như trước. Đỗ Quang Vinh nói: “Ông Tạ, nếu ông có bản sao hoặc căn cứ liên quan đến mục số bốn, đề nghị ông bảo toàn và chuyển theo kênh chứng cứ do Tuân thủ chỉ định.” “Tôi còn giữ một bản,” Tạ Quốc Hoàng nói. “Không phải bản gốc. Bản gốc lẽ ra nằm trong ADM-12 Original Witness Pack.”

Lâm Gia Nghi hỏi ngay: “Bản sao hiện ở đâu?” “Không ở chỗ tôi đang đứng. Và tôi sẽ không nói địa điểm qua đường dây này.” Ông dừng lại, rồi thêm một câu làm sống lưng tôi lạnh đi. “Nhưng trên bản đó có chữ ký của người yêu cầu tôi nhận phong bì thẻ MH-TEMP thay cho Nguyễn Minh Hạ.” Tên tôi vang lên từ miệng một người gần như xa lạ, nhưng lần này nó không giống lời buộc tội. Nó giống một sợi dây được ném về phía người đang chìm. Tôi nắm mép bàn, cố giữ cho giọng mình không run. “Ông Tạ, tôi có mặt ở đây. Tôi muốn biết vì sao lúc đó ông không nói.”

Đầu dây bên kia im lâu hơn tất cả những lần trước. Khi ông trả lời, giọng ông thấp xuống. “Vì cô không phải người duy nhất bị đặt vào hồ sơ, cô Minh Hạ. Và vì cuộc gặp không có biên bản đó có một câu tôi đã tin: nếu tôi nói, toàn bộ báo cáo cứu hộ sẽ bị coi là vô hiệu, gia đình nạn nhân sẽ không nhận được gì.” Tôi khựng lại. Gia đình nạn nhân. Những người đã mất, những người còn sống, những người bị dùng làm lý do để buộc người khác im lặng.

Lâm Gia Nghi nhắc lại yêu cầu chuyển giao bản sao theo quy trình. Tạ Quốc Hoàng đồng ý nhận thông tin kênh bảo toàn chứng cứ, nhưng trước khi cúp máy, ông nói thêm: “Đừng để anh Phùng rời phòng trước khi tôi gửi xác nhận đầu tiên. Và đừng tìm Hoàng Minh Đức ở tầng bảy nữa.” Đỗ Quang Vinh lập tức hỏi: “Ông biết Hoàng Minh Đức ở đâu?” Đầu dây bên kia chỉ còn tiếng thở rất nhẹ. “Tôi biết anh ta sợ ai.” Cuộc gọi ngắt ngay sau câu đó. Trên màn hình, dòng CALL ENDED hiện lên lạnh lùng.

Không ai nói gì trong vài giây. Rồi máy của Kỷ Dương báo một email mới gửi tới hộp chứng cứ tạm thời do Lâm Gia Nghi vừa kích hoạt. Anh mở tiêu đề trước mặt mọi người, không tải tệp đính kèm khi chưa tạo hash. Tiêu đề email chỉ có một dòng: “Xác nhận về cuộc gặp không có biên bản – người yêu cầu nhận thẻ không phải HMD.” Tôi nhìn dòng chữ ấy, cảm giác căn phòng 6A vừa nhỏ lại vừa sâu thêm. Hoàng Minh Đức vẫn mất tích, và người mà bản xác nhận loại ra khỏi vai trò yêu cầu nhận thẻ, lại chính là người cả đêm nay chúng tôi đang đuổi theo.