Chương 20 - Chương 20: Hồ Sơ Lên Sàn Bị Dừng
Chương 20: Hồ Sơ Lên Sàn Bị Dừng
Câu gạch chân trên bản scan nằm yên giữa màn hình, “Nguyễn Minh Hạ đã biết trước kịch bản giữ điều phối mười một phút để phục vụ thử tải khẩn.” Chỉ một dòng chữ, nhưng nó kéo cả đêm ADM-12 quay trở lại bằng một hình dạng khác: không còn là chiếc thẻ bị mất, không còn là báo cáo nội bộ cũ, mà là một lời buộc tội mới tinh, được in ra đúng lúc Hoàng Minh Đức mất dấu ở tầng bảy. Một năm trước, họ nói tôi bất cẩn. Bây giờ, họ chuyển sang nói tôi đồng lõa.
Lâm Gia Nghi không để ai chạm vào bản scan. Chị yêu cầu Kỷ Dương khóa cửa sổ xem trước ở chế độ chỉ đọc, rồi đọc từng thông tin trong log máy in cho biên bản: thời điểm phát sinh lệnh in, mã máy, tài khoản gửi lệnh, tên tệp, số trang, đường dẫn thư mục nguồn. Tệp không nằm trong thư mục sự cố ADM-12 thông thường. Nó nằm trong một nhánh có tên “Listing_Dataroom/Risk_Clearance/Incident_Supplement”. Tôi chưa kịp hiểu hết ý nghĩa của chuỗi chữ đó thì Mai Lan đã ngẩng phắt lên. “Đây là thư mục hồ sơ lên sàn?”
Không khí trong phòng 6A đổi màu trong đúng một giây. Từ nãy đến giờ, mọi chuyện đã đủ nghiêm trọng vì mười một phút điều phối có thể đã bị giữ lại bằng tay người. Nhưng hai chữ “lên sàn” khiến phạm vi của nó mở rộng đáng sợ hơn. Nếu bản tường trình giả này nằm trong thư mục đó, nghĩa là họ không chỉ muốn kết tội tôi trong nội bộ. Họ muốn dùng tên tôi để làm sạch một bộ hồ sơ chuẩn bị gửi ra ánh sáng.
Đỗ Quang Vinh quay sang Lâm Gia Nghi. “Tình trạng data room hiện tại?” Chị mở bảng điều khiển tuân thủ, đăng nhập bằng khóa xác thực hai lớp ngay trước mặt mọi người. Màn hình chuyển qua danh sách hồ sơ niêm phong theo dự án. Một dòng gần cuối đang sáng màu vàng nhạt: DƯ QUANG – PRELISTING REVIEW – FINAL CHECK. Cột trạng thái ghi “chờ khóa hồ sơ 23:30”. Đồng hồ ở góc màn hình chỉ 23:19. Tôi nhìn mười một phút còn lại mà cổ họng nghẹn xuống. Lại là mười một phút.
Phùng Kiến Thành phản ứng nhanh hơn tất cả. “Không được động vào hồ sơ lên sàn.” Anh ta đứng bật dậy, ghế kéo trên sàn phát ra một tiếng chói. “Đây là dự án cấp ban điều hành. Một tài liệu chưa được xác minh không thể làm căn cứ dừng quy trình công bố. Nếu bây giờ chị Gia Nghi đặt cảnh báo đỏ lên data room, hậu quả tài chính ai chịu?” Lâm Gia Nghi nhìn thẳng vào anh ta. “Nếu để một tài liệu có dấu hiệu dựng trách nhiệm cá nhân đi vào bộ hồ sơ giải trình rủi ro, hậu quả pháp lý ai chịu?”
Đỗ Quang Vinh cắt ngang bằng giọng rất thấp. “Anh Phùng, từ thời điểm LAST_COPY cho thấy có khả năng cảnh báo đỏ bị rút chủ động, ADM-12 không còn là một sự cố đã khép. Nó là rủi ro trọng yếu chưa được làm rõ. Hồ sơ lên sàn chỉ có thể tiếp tục nếu phần công bố rủi ro phản ánh đúng tình trạng đó.” Anh nói xong, quay sang Kỷ Dương. “Chụp trạng thái data room, xuất hash danh sách tệp hiện tại trước khi bất kỳ ai sửa thêm.”
Kỷ Dương tạo bản ghi thời điểm, kéo toàn bộ cây thư mục Risk_Clearance vào bảng đối chiếu, rồi dừng ở một tệp vừa bị sửa lúc 23:13:48. Tên tệp dài và sạch sẽ: “MH_Supplemental_Acknowledgement_v3.docx”. Bên dưới nó còn có một tệp PDF chưa hoàn tất, trạng thái “pending signature page”. Tôi nhìn tên mình trong mã tệp, cảm giác như có ai đó lấy một phần đời tôi đặt vào hộp kính, dán nhãn rồi chuẩn bị đưa cho người lạ xem như bằng chứng. “Trang chữ ký của ai?” tôi hỏi, và ngay khi câu hỏi rời khỏi miệng, tôi đã biết mình không muốn nghe câu trả lời.
Kỷ Dương mở thông tin spool, không mở nội dung tệp gốc để tránh phá chuỗi chứng cứ. “Trang chữ ký được ghép từ template xác nhận cá nhân. Chưa thấy chữ ký thật trong bản pending, nhưng tên trường là MH_CONFIRM.” Anh dừng lại một nhịp. “Tệp gốc tạo bảy ngày trước, sửa lần cuối tối nay. Người sửa cuối là tài khoản HMD-OPS. Template xuất phát từ kho pháp chế, nhóm Legal_Clearance.” Mai Lan quay sang Phùng Kiến Thành. “Anh vừa nói đây là tài liệu chưa được xác minh. Vậy sao nó đã nằm trong nhánh hoàn thiện của hồ sơ lên sàn, lại có sẵn trang ký xác nhận của Minh Hạ?”
Phùng Kiến Thành không nhìn Mai Lan. Anh ta nhìn Đỗ Quang Vinh, như vẫn tin rằng giữa hai người có một thứ ngôn ngữ quản trị đủ lạnh để bỏ qua tôi. “Hồ sơ lên sàn có rất nhiều bản nháp. Việc chuẩn bị một phương án giải trình không đồng nghĩa với sử dụng nó.” “Một phương án giải trình bằng cách viết rằng tôi đã biết trước kịch bản giữ điều phối mười một phút?” tôi hỏi. “Nếu đó chỉ là phương án, thì phương án còn lại là gì? Viết đúng rằng thẻ của tôi bị dùng khi tôi không có mặt? Hay viết đúng rằng người làm chứng năm trước đang đứng trong video?”
Căn phòng im đi. Sự im lặng lần này không còn đông cứng vì sợ, mà sắc như một đường cắt. Phùng Kiến Thành siết quai cặp tài liệu đến trắng khớp. “Cô không hiểu quy trình công bố.” Tôi gật đầu rất nhẹ. “Đúng. Tôi không hiểu cách biến một người thành phụ lục rủi ro. Nhưng tôi hiểu một điều: nếu hồ sơ này cần tôi là người đã biết trước để được lên sàn, thì hồ sơ đó không sạch ngay từ lúc các anh đặt tên tôi vào.”
Lâm Gia Nghi bấm nút trên bảng điều khiển. Trước khi xác nhận, chị đọc lớn nội dung lệnh để biên bản ghi lại đầy đủ: “Đặt trạng thái EVIDENCE HOLD đối với thư mục Risk_Clearance và toàn bộ gói PRELISTING REVIEW liên quan đến sự cố ADM-12; dừng khóa hồ sơ 23:30; yêu cầu ban dự án, kiểm toán độc lập và tư vấn niêm yết tạm ngừng sử dụng mọi tài liệu bổ sung về Nguyễn Minh Hạ cho đến khi hoàn tất đối soát LAST_COPY, log ADM-12 và nguồn tạo tài liệu.” Phùng Kiến Thành bước tới một bước. Đỗ Quang Vinh cũng đứng dậy. Anh không chặn đường bằng tay, chỉ đặt giọng ở đó, đủ nặng để không ai dám bước thêm. “Anh Phùng, ngồi xuống.”
Tôi nhìn nút xác nhận hiện lên. Từ giây phút nút ấy được bấm, câu chuyện sẽ không còn nằm trong một căn phòng hay một bản tường trình có thể bị xếp vào ngăn kéo. Nó sẽ kéo theo những người đã ký rằng quá khứ đã được xử lý. Tôi từng bị dạy phải sợ những thứ lớn hơn mình. Nhưng trong khoảnh khắc đó, tôi lại thấy thứ lớn hơn mình không phải là công ty. Là sự thật khi nó không chịu nằm yên.
Lâm Gia Nghi bấm xác nhận. Dòng trạng thái của PRELISTING REVIEW đổi từ “chờ khóa hồ sơ” sang “EVIDENCE HOLD – MATERIAL INCIDENT REVIEW”. Một thông báo tự động bật lên ở góc màn hình: “Final package lock cancelled.” Hồ sơ lên sàn bị dừng không bằng một cuộc họp ban tổng giám đốc, không bằng một thông cáo hoành tráng, mà bằng một dòng trạng thái lạnh lẽo trên hệ thống. Nhưng với tôi, đó là lần đầu tiên sau một năm, có một quy trình lớn hơn lời buộc tội đứng lại trước khi cán qua tên tôi.
Điện thoại nội bộ của Lâm Gia Nghi vang lên gần như ngay lập tức. Chị bật loa ngoài sau khi xác nhận cuộc gọi từ tổ niêm phong tầng bảy. Giọng nhân viên an ninh lẫn tiếng thở gấp và tiếng cửa kim loại va vào nhau. “Chúng tôi đã vào khu lưu trữ pháp chế. Máy in còn nóng, có ba bản giấy trong khay. Không thấy anh Hoàng Minh Đức tại chỗ. Cửa phụ phía kho hồ sơ mở bằng thẻ HMD-OPS lúc 23:16, sau đó không có log ra.” Đỗ Quang Vinh hỏi ngay: “Có hồ sơ giấy bị lấy đi không?” Đầu dây bên kia im vài giây, rồi một giọng khác đáp: “Có một ngăn tủ bị mở. Nhãn ngăn là ADM-12 Original Witness Pack.”
Kỷ Dương ngẩng lên khỏi màn hình. Võ Thành chửi rất khẽ trong cổ. Tôi thì chỉ nhìn chữ “Original” trên biên bản mới được gõ lại, thấy hai bàn tay mình lạnh đi. Hồ sơ lời chứng gốc. Nếu bản tường trình bổ sung là sự thật giả được chuẩn bị cho tương lai, thì bộ hồ sơ lời chứng gốc có thể là phần quá khứ mà họ chưa kịp xóa sạch. Lâm Gia Nghi yêu cầu mô tả hiện trường từng món. Nhân viên tuân thủ đọc: “Trong khay máy in có ba bản giống bản scan. Trên bàn có một phong bì rỗng, niêm phong bị bóc. Trong ngăn tủ còn lại danh mục tài liệu, nhưng thiếu mục số bốn: bản ghi đối chiếu người có mặt ngoài ADM-12 lúc 22:58 đến 23:04.”
Tôi nghe mốc thời gian ấy, tim đập mạnh đến đau. Đó là khoảng trước khi thẻ MH-TEMP được đặt lên đầu đọc phụ. Đó cũng là khoảng có thể trả lời câu hỏi ai đã cầm chiếc thẻ, ai đã đứng ngoài cửa, ai đã chờ đúng nhịp để bước vào phản chiếu của LAST_COPY. Phùng Kiến Thành đột nhiên nói: “Danh mục thiếu không có nghĩa là tài liệu tồn tại.” Giọng anh ta cố vững, nhưng câu chữ đã không còn kịp che cho nhau nữa. Mai Lan nhìn anh ta. “Anh biết mục số bốn là gì à?”
Không ai trả lời. Trong sự im lặng đó, màn hình của Kỷ Dương hiện thêm một cảnh báo mới từ hệ thống data room. Anh cau mày, mở rộng cửa sổ log. “Có truy cập bên ngoài vừa bị chặn vì thư mục đã vào Evidence Hold.” Đỗ Quang Vinh hỏi: “Tài khoản nào?” Kỷ Dương đọc chậm từng chữ. “Tư vấn niêm yết không phải. Kiểm toán cũng không phải. Là tài khoản khách mời được cấp quyền đọc ba ngày trước, tên hiển thị: Tạ Quốc Hoàng.”
Cái tên ấy làm toàn bộ phòng 6A lặng xuống theo một cách khác. Tạ Quốc Hoàng, người trong video không vào ADM-12, người tưởng như đã đứng ngoài hành lang của câu chuyện này, bỗng xuất hiện ở cửa sau của hồ sơ lên sàn đúng khi thư mục bị dừng. Ở đầu dây tầng bảy, nhân viên tuân thủ nói thêm một câu khiến tay Lâm Gia Nghi khựng lại trên bàn phím. “Chúng tôi vừa tìm thấy một mảnh giấy kẹt trong máy hủy tài liệu. Chưa bị cắt hết. Trên đó có tiêu đề của mục số bốn.” Đỗ Quang Vinh nói: “Đọc.” Tiếng giấy sột soạt vang qua loa, rất nhỏ, nhưng tôi nghe rõ từng chữ khi người bên kia đọc lên: “Bảng đối chiếu thẻ MH-TEMP: người nhận bàn giao tạm thời trước sự cố – Tạ Quốc Hoàng.”
