Bỏ qua nội dung

Ngày Tôi Trở Lại Phòng Họp

Chương 17: Người Giữ Bản Sao Cuối

Chương 17: Người Giữ Bản Sao Cuối

Tên Hoàng Minh Đức rơi xuống phòng 6A như một vật nặng không phát ra tiếng. Không ai hỏi lại Lâm Gia Nghi lần thứ hai, bởi có những cái tên chỉ cần xuất hiện đúng thời điểm là đủ biến mọi nghi ngờ thành một đường thẳng. Tôi nhìn màn hình vẫn còn trắng lóa bởi ánh đèn pin của một năm trước, rồi nhìn điện thoại nội bộ vừa được đặt xuống. Khoảng cách giữa tầng sáu và tầng chín bỗng ngắn đến đáng sợ. Nó không còn là vài tầng thang máy. Nó là quãng đường từ một file giả đến một người có quyền khóa camera.

Đỗ Quang Vinh là người lấy lại nhịp trước tiên. Anh không đứng dậy, cũng không ra lệnh kéo người xuống như trong một màn đối chất rẻ tiền. Anh chỉ quay sang Lâm Gia Nghi. “Gửi thông báo bảo toàn hiện trạng cho tầng chín. Không ai rời khỏi khu vận hành cho đến khi cuộc rà soát tạm thời kết thúc. Ghi rõ đây không phải biện pháp kỷ luật, là yêu cầu tuân thủ.” Lâm Gia Nghi gật đầu, ngón tay lướt nhanh trên máy tính bảng. Cách chị dùng chữ rất sạch: không buộc tội ai trước khi dữ liệu đủ nói, nhưng cũng không để ai có cơ hội lau sạch dấu chân trên sàn.

Mai Lan ngồi xuống chậm hơn lúc đứng dậy rất nhiều. Chiếc ghế vừa va mạnh xuống sàn khi nãy bây giờ được chị kéo lại bằng hai tay, như thể chỉ cần thả ra, cả phòng sẽ nghe thấy tiếng run. Tôi từng nghĩ chị chỉ đang bảo vệ một tuyến người nào đó trong vận hành. Nhưng phản ứng của chị khi nghe tên Hoàng Minh Đức không giống phản ứng của người bị bắt quả tang. Nó giống người nhìn thấy một cánh cửa mà mình đã khóa rất lâu bắt đầu mở từ bên kia.

Kỷ Dương không nhìn chị. Anh nhìn bảng lỗi quyền truy cập trên màn hình, rồi hỏi Võ Thành: “Đoạn 22:58:22 đến 23:01:00 bị chuyển vào lưu trữ đặc biệt. Theo quy trình camera có cảnh báo điện áp thấp, khi chuyển cấp như vậy có tạo bản sao bảo toàn không?” Võ Thành im lặng đến mức tôi nghe được tiếng máy điều hòa đổi chế độ. Phùng Kiến Thành lập tức nhíu mày. “Câu hỏi đó vượt quá phạm vi—” Đỗ Quang Vinh cắt ngang: “Để anh ấy trả lời.”

Võ Thành nuốt khan. “Có.” Chỉ một chữ thôi, nhưng nó làm Mai Lan nhắm mắt. Anh nói tiếp, giọng thấp hơn: “Nếu camera nằm trong nhóm có cảnh báo nguồn hoặc rung khung hình, khi ai đó chuyển đoạn ghi hình sang lưu trữ đặc biệt, hệ thống an ninh sẽ tạo một bản sao bảo toàn dạng niêm phong. Nội dung không nằm trên console thường. Chỉ có manifest, hash và thông tin người giữ được hiển thị khi có yêu cầu tuân thủ.” Kỷ Dương hỏi: “Tên nội bộ?” Võ Thành nhìn xuống bàn. “LAST_COPY.”

Tôi không biết tại sao một cụm tiếng Anh khô cứng lại có thể khiến ngực mình đau đến vậy. Bản sao cuối. Trong một năm, mọi người nói với tôi rằng không còn gì để xem, không còn gì để chứng minh, không còn gì ngoài log ghi tên SELF_MH ở thời điểm cảnh báo đỏ bị rút. Hóa ra đâu đó trong hệ thống vẫn có một thứ cuối cùng được giữ lại, không phải vì ai thương tôi, mà vì quy trình lạnh lùng hơn lòng người. Có lẽ đây là lần đầu tiên tôi biết ơn sự lạnh lùng ấy.

Hoàng Minh Đức gọi vào phòng 6A trước khi chúng tôi kịp mở manifest. Lâm Gia Nghi đặt cuộc gọi lên loa ngoài sau khi thông báo nội dung cuộc trao đổi sẽ được ghi biên bản. Giọng anh ta truyền qua loa rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức gần như không có nhiệt độ. “Tôi đang ở tầng chín để xử lý một việc vận hành khẩn. Tôi đề nghị phòng 6A không mở rộng dữ liệu camera ngoài phạm vi đã được phê duyệt.” Đỗ Quang Vinh đáp: “Phạm vi đã được phê duyệt bao gồm đoạn bị khóa bởi tài khoản HMD_OPS_ADMIN.”

Đầu dây bên kia im nửa nhịp. “HMD_OPS_ADMIN là tài khoản vai trò, không phải tài khoản cá nhân.” Kỷ Dương nói ngay: “Tài khoản vai trò vẫn có người kích hoạt phiên. Chúng tôi sẽ đối chiếu sau. Hiện tại chúng tôi yêu cầu manifest của LAST_COPY cho đoạn ADM-12 từ 22:58:22 đến 23:01:00.” Giọng Hoàng Minh Đức hạ xuống. “Ai nói với các anh chị về LAST_COPY?” Không ai trả lời. Nhưng tôi thấy vai Võ Thành cứng lại, như một người vừa tự bước ra khỏi hàng mà chưa biết phía trước là tường hay cửa.

Lâm Gia Nghi mở quyền truy vấn bằng token tuân thủ của chị. Đỗ Quang Vinh nhập mã xác nhận thứ hai. Màn hình đổi từ thông báo lỗi sang một bảng nền xám. Những dòng chữ hiện lên chậm, không có âm thanh, nhưng mỗi dòng lại giống một tiếng gõ vào mặt bàn: ADM12_225822_230100_LASTCOPY; nguồn: camera hành lang tầng mười hai, cụm ADM-12; trạng thái: sealed; hash khởi tạo lúc 03:17:42 ngày 21/08; người tạo gói niêm phong: VOTHANH_SEC; người phê duyệt chuyển cấp: HMD_OPS_ADMIN; người nhận giữ bản sao: ML-LAN.

Không ai cần hỏi ML-LAN là ai. Mai Lan nhìn màn hình rất lâu. Những đường nét trên mặt chị không sụp xuống, nhưng cứng lại, như mọi sức lực còn lại đều dùng để giữ cho mình không nói ra câu đầu tiên sai nhất. Phùng Kiến Thành quay sang chị, lần này không giấu được hoảng. “Chị Lan?” Chị không nhìn anh. Còn tôi thì bỗng hiểu tại sao từ đầu buổi đến giờ, chị luôn là người muốn dừng camera, muốn đợi pháp chế cấp tập đoàn, muốn đóng mọi thứ lại trước khi tầng chín bị gọi tên. Không phải vì chị không biết có gì trong đó. Mà vì chị biết quá rõ có một bản sao vẫn còn người giữ.

Đỗ Quang Vinh nói chậm: “Chị Mai Lan, chị là người nhận giữ bản sao cuối?” Mai Lan đặt hai tay lên bàn. Móng tay chị không sơn, cắt gọn, sạch đến mức ánh đèn phòng họp hắt lên thành những vệt trắng nhỏ. “Đúng.” Một chữ ấy không có vẻ đầu hàng. Nó giống một cánh cửa tự mở khóa sau khi biết bên ngoài đã đủ người làm chứng. Lâm Gia Nghi hỏi: “Vì sao bản sao này không được liệt kê trong hồ sơ sự cố ban đầu?”

Mai Lan cười rất nhạt. “Vì hồ sơ sự cố ban đầu không muốn có nó.” Câu trả lời làm căn phòng lạnh đi. Hoàng Minh Đức ở đầu dây bên kia lên tiếng ngay: “Chị Lan, cẩn thận cách dùng từ.” Lần đầu tiên trong tối nay, giọng anh ta có vết nứt. Không lớn. Chỉ vừa đủ để tôi nghe thấy một người quen ra lệnh đang phát hiện người từng nghe lệnh không còn đứng đúng vị trí cũ.

Mai Lan nhìn chiếc điện thoại đặt giữa bàn. “Tôi luôn cẩn thận. Cẩn thận đến mức giữ nó đúng quy trình, đúng niêm phong, đúng hash, không sao chép ra ngoài, không mở khi không đủ hai quyền xác nhận. Nếu tôi không cẩn thận, anh nghĩ hôm nay nó còn ở trạng thái sealed sao?” Hoàng Minh Đức không đáp ngay. Sự im lặng từ loa ngoài khác với sự im lặng trong phòng. Nó có tiếng điện rè rất nhỏ, giống một đường dây đang cố che giấu hơi thở của người ở đầu kia.

Tôi không chen vào. Tôi sợ nếu mình mở miệng, thứ đi ra sẽ không phải câu hỏi mà là một tiếng cười rất xấu. Một năm trước, khi tên tôi bị treo lên mọi báo cáo như cái móc tiện dụng nhất, có lẽ bản sao này đã nằm yên đâu đó dưới quyền giữ của Mai Lan. Tôi muốn hỏi chị vì sao không nói. Vì sao để tôi rời Dư Quang với lưng áo đầy mũi dao mà không ném bản sao ấy ra ánh sáng. Nhưng nhìn mặt chị lúc đó, tôi biết câu trả lời sẽ không đơn giản đến mức có thể dùng để tha thứ hay kết tội ngay.

Kỷ Dương thay tôi hỏi điều cần hỏi nhất. “Bản sao hiện ở đâu?” Mai Lan đáp: “Két niêm phong của kho tuân thủ tầng sáu, ngăn B-04. Tôi giữ khóa vật lý. Mã mở két thuộc Lâm Gia Nghi. Muốn mở nội dung cần thêm xác nhận của người chủ trì rà soát.” Đỗ Quang Vinh nhìn chị. “Vậy từ đầu chị đã biết chúng ta có thể mở đoạn 22:58:22 đến 23:01:00.” Mai Lan không né ánh mắt anh. “Tôi biết. Và tôi cũng biết nếu mở sai cách, đoạn đó sẽ bị dùng để dựng thêm một câu chuyện khác.”

“Câu chuyện khác về tôi à?” Tôi nghe giọng mình vang lên, khàn nhưng không vỡ. Mai Lan quay sang. Trong mắt chị có thứ gì đó rất mệt, rất cũ. “Về cô. Và về người đã xuất hiện trong đoạn đó.” Cả phòng như bị kéo về phía trước. Tôi đặt tay lên mép bàn để giữ mình ngồi yên. “Nếu người đó có liên quan đến việc dùng tài khoản của tôi, tôi có quyền biết.” Mai Lan nói nhỏ: “Tôi không phủ nhận quyền đó.”

“Vậy chị đã phủ nhận điều gì suốt một năm?” Câu hỏi bật ra trước khi tôi kịp làm nó mềm hơn. Mai Lan nhận lấy nó mà không chớp mắt. “Tôi phủ nhận quyền của họ được mở đoạn đó trong một căn phòng chỉ có người của họ, viết kết luận của họ, rồi bắt cô ký vào một sự thật đã bị cắt sẵn.” Chị dừng lại. “Đó là lý do tôi giữ bản sao cuối. Không phải để cứu cô. Tôi không dám nhận mình tốt như vậy. Tôi giữ vì nếu nó biến mất, người cuối cùng biết nó từng tồn tại cũng sẽ thành đồng phạm.”

Tôi không biết nên ghét chị hơn hay ghét mình vì đã muốn tin câu đó. Bên kia loa, Hoàng Minh Đức nói rất khẽ: “Mai Lan, chị đang vượt quá thẩm quyền.” Mai Lan nhìn màn hình manifest, nơi tên chị đứng cạnh dòng người nhận giữ bản sao. “Không. Lần đầu tiên sau một năm, tôi đang quay lại đúng thẩm quyền của mình.”

Lâm Gia Nghi đứng dậy. “Tôi sẽ cùng chị Mai Lan lấy khóa vật lý. Anh Quang Vinh ở lại phòng. Anh Kỷ Dương chuẩn bị máy kiểm tra hash độc lập, không mở nội dung trước khi đối chiếu toàn vẹn.” Kỷ Dương gật đầu. Võ Thành bỗng nói: “Tôi cũng cần ký xác nhận người tạo gói.” Giọng anh run, nhưng lần này không lùi. “Tôi đã ký tạo bản sao. Tôi nên ký khi nó được mở.” Đỗ Quang Vinh nhìn anh vài giây rồi đồng ý.

Mai Lan nhặt thẻ nhân sự của mình lên. Trước khi bước ra cửa, chị dừng lại cạnh ghế tôi. Khoảng cách giữa chúng tôi chỉ bằng một sải tay, nhưng tôi có cảm giác mình đang đứng trước một người vừa đi qua một năm dài hơn tôi tưởng. Chị nói rất nhỏ, đủ để những người gần nhất nghe thấy, nhưng không đủ để loa ngoài bắt rõ từng chữ: “Minh Hạ, trước khi đoạn đó được mở, cô cần chuẩn bị một việc.” Tôi ngẩng lên. “Chuẩn bị gì?”

Mai Lan nhìn sang màn hình trắng lóa, rồi nhìn thẳng vào tôi. “Người bước vào ADM-12 đêm đó không phải Tạ Quốc Hoàng.”