Bỏ qua nội dung

Ngày Tôi Trở Lại Phòng Họp

Chương 18 - Chương 18: Cái Giá Của Một Lời Làm Chứng

Chương 18: Cái Giá Của Một Lời Làm Chứng

Câu nói của Mai Lan treo lại ở mép cửa, lơ lửng giữa phòng 6A và khoảng trắng lóa trên màn hình. Người bước vào ADM-12 đêm đó không phải Tạ Quốc Hoàng. Trong đầu tôi, cái tên vừa bị gạch khỏi vị trí gần như chắc chắn, để lại một khoảng trống còn đáng sợ hơn đáp án sai. Nếu không phải người cấp mã, người dùng mã là ai. Và nếu Mai Lan đã biết điều này từ một năm trước, cái giá của sự im lặng ấy đã được trả bằng bao nhiêu ngày tôi phải sống như một lỗi hệ thống có tên người.

Hoàng Minh Đức ở đầu dây bên kia không nghe rõ câu cuối, nhưng hình như anh ta vẫn cảm được căn phòng vừa đổi nhiệt độ. “Phòng 6A vừa có trao đổi gì ngoài phạm vi ghi biên bản?” Lâm Gia Nghi nhìn Mai Lan, rồi trả lời đúng chức trách: “Tất cả nội dung liên quan đến chứng cứ sẽ được đưa vào biên bản sau khi kiểm tra hash. Cuộc gọi này chỉ ghi nhận, không dùng để chỉ đạo quy trình mở niêm phong.” Đỗ Quang Vinh nói thêm: “Anh Đức, từ thời điểm này, đề nghị anh không liên lạc riêng với bất kỳ người nào trong nhóm mở LAST_COPY. Nếu có ý kiến pháp lý, gửi bằng văn bản qua kênh tuân thủ.” Đầu dây im rất lâu, rồi ngắt máy.

Mai Lan không quay lại giải thích ngay cho tôi. Chị cùng Lâm Gia Nghi và Võ Thành rời phòng để lấy khóa vật lý, còn tôi bị giữ lại bởi chính câu nói dang dở kia. Cửa phòng đóng lại, âm thanh hành lang bị cắt phăng. Trần Kỷ Dương kéo máy kiểm tra hash độc lập về phía mình, cắm nguồn, kiểm đồng hồ hệ thống và ổ lưu tạm đã niêm phong rỗng. Anh làm mọi thứ nhanh nhưng không cẩu thả.

Phùng Kiến Thành là người đầu tiên phá vỡ khoảng lặng. “Tôi đề nghị ghi nhận rằng cô Minh Hạ là đối tượng có quyền lợi trực tiếp, không nên có mặt trong quá trình mở chứng cứ gốc.” Anh ta nói bằng giọng của người vẫn cố bám vào một điều khoản còn sót lại. Đỗ Quang Vinh ngẩng lên. “Cô ấy có mặt với tư cách người bị nêu tên trong hồ sơ sự cố và là người cung cấp phản biện dữ liệu. Mọi thao tác kỹ thuật do người có thẩm quyền thực hiện. Đề nghị của anh được ghi nhận, không chấp thuận.” Phùng Kiến Thành liếc sang tôi rất nhanh. Cái liếc ấy làm tôi nhớ lại một năm trước, chính anh ta đặt trước mặt tôi bản tường trình cuối cùng và nói chỉ cần tôi ký, mọi chuyện sẽ không bị đẩy ra ngoài.

Tôi đã không ký. Nhưng trong một hệ thống đủ lạnh, chữ ký của một người không phải lúc nào cũng cần thiết nếu đã có đủ người khác chịu làm chứng thay cho sự thật. Tôi không hỏi Phùng Kiến Thành điều gì. Tôi sợ mình hỏi quá sớm, trước khi camera mở ra, anh ta sẽ lại có thêm một câu chữ sạch sẽ để giấu mình phía sau.

Khi ba người trở lại, Lâm Gia Nghi đặt lên bàn một hộp niêm phong nhỏ màu xám. Chị đọc số niêm phong, thời điểm lấy khỏi ngăn B-04, tên ba người hiện diện trong kho tuân thủ và tình trạng khóa. Mỗi chi tiết đều khô khan, đều chậm, nhưng chính sự chậm ấy khiến tôi hiểu vì sao Mai Lan từng nói nếu mở sai cách, đoạn video có thể bị dùng để dựng thêm một câu chuyện khác.

Trước khi khóa được tra vào khe, Võ Thành đặt thẻ nhân sự của mình xuống cạnh biên bản. “Tôi cần bổ sung lời làm chứng.” Đỗ Quang Vinh nhìn anh. “Bây giờ?” Võ Thành gật đầu. “Bây giờ. Vì sau khi mở đoạn này, tôi có thể không còn quyền vào hệ thống để nói nữa.” Lâm Gia Nghi mở trang biên bản mới. Võ Thành nói từng chữ như tự kéo mình ra khỏi một vùng nước sâu: “Ngày hai mươi mốt tháng tám, lúc ba giờ mười bảy phút, tôi tạo gói LAST_COPY theo cảnh báo nguồn của cụm ADM-12. Sau đó tôi nhận chỉ đạo miệng rằng không đưa bản sao vào hồ sơ sự cố ban đầu. Người chuyển lời trực tiếp cho tôi là anh Phùng Kiến Thành, với lý do pháp chế đang xử lý hướng kết luận thống nhất.”

Phùng Kiến Thành đứng bật dậy. Ghế sau lưng anh ta trượt mạnh trên sàn. “Anh đang vu khống tôi.” Võ Thành không nhìn anh ta. “Tôi không nói anh là người sửa file. Tôi nói anh là người bảo tôi không đưa LAST_COPY vào hồ sơ. Tôi có tin nhắn xác nhận lịch gặp lúc 03:42 ở phòng trực pháp chế, và tôi chấp nhận giao nộp điện thoại để đối chiếu.” Đỗ Quang Vinh chỉ nói: “Ghi nhận. Sau khi mở niêm phong, điện thoại của anh Võ Thành sẽ được bảo toàn như chứng cứ phụ.”

Hộp niêm phong được mở. Tiếng khóa bật ra nhỏ đến mức bình thường sẽ bị điều hòa nuốt mất, vậy mà lúc này nó vang lên như một tiếng chốt cửa trong lồng ngực. Lâm Gia Nghi lấy ổ lưu trữ ra, đối chiếu số seri; Võ Thành ký xác nhận người tạo gói, Mai Lan ký xác nhận người giữ, Đỗ Quang Vinh ký xác nhận chủ trì. Kỷ Dương không phát nội dung ngay. Anh sao chép manifest sang máy độc lập, chạy kiểm tra hash, rồi để tất cả nhìn thấy hai chuỗi ký tự dài hiện lên trùng nhau đến từng dấu. “Toàn vẹn,” anh nói.

Đoạn video bắt đầu ở 22:58:22. Hành lang tầng mười hai hiện lên dưới ánh sáng xanh nhạt của camera đêm. chỉ có cửa ADM-12 ở cuối khung hình và đèn cảnh báo nguồn chớp nhẹ. Tôi thấy Tạ Quốc Hoàng xuất hiện lúc 22:58:39, nhưng ông ta không đi vào cửa. Ông ta dừng trước bảng phụ trợ, nhìn điện thoại, rồi quay lưng rời khỏi hành lang. Hơn hai mươi giây sau, một người khác bước ra từ cầu thang thoát hiểm.

Người đó mặc áo khoác kỹ thuật màu tối, đội mũ lưỡi trai thấp. Nếu chỉ xem một lần, có lẽ ai cũng sẽ nói đó là nhân viên vận hành. Nhưng dáng đi quá sạch, vai quá thẳng, tay phải luôn giữ mép áo như sợ lộ thứ gì bên trong. Kỷ Dương tua chậm ở mức một phần tư tốc độ. Khi người đó nghiêng mặt để nhập mã OPS-MAINT-77, ánh sáng từ bảng điều khiển hắt lên nửa khuôn mặt. Người trên màn hình là Phùng Kiến Thành.

Không ai nói ngay. Ngay cả Phùng Kiến Thành cũng đứng chết lặng, như chính anh ta vừa nhìn thấy một phiên bản của mình bước ra từ quá khứ mà anh ta đã tưởng khóa kỹ. Video tiếp tục chạy. 22:59:18, cửa ADM-12 mở. Phùng Kiến Thành không vào sâu ngay mà quay đầu nhìn về phía hành lang, giơ tay ra hiệu cho một người ở ngoài khung hình. Camera rung nhẹ vì cảnh báo nguồn, góc quay mất vài giây, rồi khôi phục đúng lúc anh ta kéo cửa khép hờ. Kỷ Dương dừng hình ở 22:59:43. Trên nền kính phản quang của tủ cứu hộ đối diện, có một bóng người thứ hai rất mờ. Không đủ rõ mặt. Chỉ thấy cổ áo sơ mi trắng, dây đeo thẻ màu xanh đậm và bàn tay đang cầm thứ gì đó giống thẻ nhân sự.

“Tôi có thể giải thích,” Phùng Kiến Thành nói. Giọng anh ta khô rát. Đỗ Quang Vinh không cho anh ta chọn nhịp. “Anh sẽ giải thích sau khi chúng tôi ghi nhận đầy đủ. Trước mắt, anh xác nhận người trong đoạn 22:59 là anh?” Phùng Kiến Thành không trả lời. Mai Lan nhìn anh ta, lần này ánh mắt chị gần như thương hại. “Anh từng nói với tôi nếu bản sao này được mở, Minh Hạ sẽ bị kéo vào một câu chuyện còn xấu hơn. Vì anh biết người đi cùng anh cầm thẻ của cô ấy.”

Tim tôi đập mạnh đến đau. Kỷ Dương phóng to khung phản chiếu, tăng tương phản vừa đủ để không làm sai dữ liệu gốc. Một góc thẻ hiện ra, không rõ ảnh, không rõ tên, nhưng dải tem kiểm định cuối năm và dây đeo màu xám nhạt thì tôi nhận ra ngay. Đó là dây đeo tôi đã dùng trong tuần trực khẩn tháng tám, loại dây không in logo phòng ban vì tôi thay tạm sau khi dây cũ bị đứt. Tôi đã báo mất thẻ sau đêm đó. Trong hồ sơ, dòng báo mất ấy bị ghi thành “tự ý khai báo muộn sau sự cố”. Phùng Kiến Thành cười rất ngắn, không giống cười mà giống tự vệ. “Các anh chị thấy chưa? Ít nhất cũng phải xem xét khả năng cô ấy giao thẻ cho người khác.”

Tôi nhìn anh ta, và lần đầu tiên trong tối nay, cơn giận trong tôi không bốc lên mà lạnh đi. “Anh Phùng, một năm trước anh bảo tôi ký vào bản tường trình nhận lỗi vì camera không còn gì để đối chiếu. Bây giờ anh lại dùng chính đoạn camera mà anh giấu để nói tôi có tội. Anh không thấy mình quá tham sao?” Phòng 6A im phăng phắc. Đỗ Quang Vinh kéo một tập hồ sơ cũ từ phía Lâm Gia Nghi, lật đến trang có chữ ký làm chứng trong buổi kết luận nội bộ năm trước. Anh đọc chậm: “Người làm chứng: Phùng Kiến Thành. Nội dung: xác nhận Nguyễn Minh Hạ có mặt gần khu ADM-12 trước thời điểm cảnh báo đỏ bị rút, không phát hiện người thứ ba liên quan.” Anh đặt trang giấy xuống. “Anh vừa xuất hiện trong đoạn camera bị giấu, lại từng làm chứng rằng không có người thứ ba. Anh hiểu cái giá pháp lý của một lời làm chứng sai không?”

Lần này Phùng Kiến Thành không còn đứng vững. Anh ta ngồi xuống ghế như bị rút mất xương sống, mắt dán vào màn hình nơi phiên bản một năm trước của anh ta vẫn đang giữ cửa ADM-12 cho một bóng người mờ không rõ mặt. Một lời làm chứng sai có thể chỉ mất vài phút để ký, nhưng nó đã lấy của tôi một năm, lấy của Mai Lan một năm im lặng, lấy của Võ Thành một năm sợ hãi, và có lẽ lấy của rất nhiều người khác quyền được biết họ đã đứng ở phía nào của sự thật.

Đúng lúc Kỷ Dương chuẩn bị chạy tiếp đoạn 23:00:00, điện thoại nội bộ của Lâm Gia Nghi sáng lên. Chị nhìn số gọi, sắc mặt đổi rất nhanh, rồi bật loa ngoài. Giọng nhân viên an ninh tầng chín vang lên gấp gáp: “Chị Nghi, báo cáo khẩn. Hoàng Minh Đức không còn ở khu vận hành. Tạ Quốc Hoàng vẫn ở đây, nhưng anh Đức đã rời khỏi tầng chín bằng thang bộ phụ trước khi lệnh bảo toàn được xác nhận trên chốt cửa.” Lâm Gia Nghi siết điện thoại đến trắng khớp tay. Còn trên màn hình, tại đúng mốc 23:00:00, bóng người mờ trong ADM-12 vừa quay nghiêng về phía camera phản chiếu, để lộ một nửa bảng tên mà tôi chỉ kịp đọc được ba chữ đầu: HMD.