Bỏ qua nội dung

Ngày Tôi Trở Lại Phòng Họp

Chương 16 - Chương 16: Log Bị Chỉnh Sửa

Chương 19: Ánh đèn pin

Ánh đèn trong phòng 6A đã được bật suốt nhiều giờ, nhưng khi bản ghi camera đêm 19/08 hiện lên màn hình, tôi lại có cảm giác cả căn phòng vừa tối đi. Trong khung hình xám lạnh ấy, mọi thứ tôi từng nghĩ là vô hình bỗng có hình dạng: một cánh cửa mở hé, một vệt sáng nghiêng xuống sàn, và một người đã chọn bước vào vùng không có tên mình.

Đỗ Quang Vinh yêu cầu phát lại từ 22:52:00. Trưởng bộ phận công nghệ thông tin để video chạy ở tốc độ bình thường. Lâm Gia Nghi ngồi thẳng lưng. Kỷ Dương đứng cạnh màn hình, mắt không rời đồng hồ góc phải. Mai Lan vẫn im, nhưng sự im lặng của chị giống một sợi dây bị kéo quá lâu.

Trước đó, nội dung approval_note_hmd_2257.txt đã được mở trong phạm vi nghiệp vụ. File chỉ có ba dòng, nhưng đủ khiến phòng họp lạnh xuống. Nó ghi rằng theo trao đổi với tôi, các cảnh báo hệ thống có thể tạm ngưng để tránh nhiễu chuyển giao; người phụ trách dự án đã tiếp nhận trực tiếp; và OPS_HANDOVER_FASTTRACK cần được kích hoạt. Metadata lại nói một câu khác: file được tạo bởi TQ-HOANG, sửa lần cuối bởi HMD_OPS_ADMIN, rồi đính kèm vào workflow lúc 22:57:36. Không có chữ ký số của tôi. Không có phiên trao đổi với tôi.

Một file giả, dù được viết khéo đến đâu, vẫn chỉ là một nửa câu chuyện. Nửa còn lại nằm ở chỗ ai đã dùng nó để mở đường cho tài khoản SELF_MH rút cảnh báo đỏ lúc 22:59:12. Vì vậy chúng tôi quay lại thứ thô ráp nhất, ít biết nói nhất, cũng khó lừa nhất: camera hành lang.

22:53:18, hành lang trước phòng máy phụ ADM-12 trống rỗng. Cửa phòng đóng. Đèn trần nhấp nháy vì khu đó chạy chế độ tiết kiệm điện sau giờ làm. 22:55:49, camera rung nhẹ. Võ Thành giải thích rằng hệ thống camera tầng mười hai có cảnh báo điện áp thấp, không mất dữ liệu nhưng hình ảnh tối hơn bình thường.

Mai Lan lập tức nói: “Vậy đoạn này không thể dùng làm căn cứ nhận diện.” Chị nói nhanh hơn cần thiết. Tôi nghe thấy chính mình của một năm trước trong giọng chị: cố bám vào một khe hở kỹ thuật để mong cả bức tường không đổ xuống. Chỉ khác là khi đó tôi bám vì không còn gì để tự cứu. Còn chị bám vì không muốn ai đi tiếp.

Lâm Gia Nghi nhìn Võ Thành. “Không nhận diện khuôn mặt thì vẫn có thể đối chiếu thời điểm, hướng di chuyển, thẻ ra vào và hành vi. Tiếp tục.” Võ Thành gật đầu, nhưng trước khi bấm phát, anh nhìn tôi một cái rất nhanh. Người từng im lặng quá lâu thường không biết phải bắt đầu sửa sai bằng câu nào.

22:56:41, cánh cửa ADM-12 mở hé. Camera không bắt được tay người vì góc bị cột kỹ thuật che mất. Một khoảng tối đặc lại trước cửa, rồi ánh đèn pin bật lên. Không phải ánh sáng từ điện thoại hắt thẳng ra như người đi tìm đường. Nó thấp, hẹp, quét sát mép sàn, dừng lại đúng chỗ đầu đọc thẻ dự phòng được gắn bên trong khung cửa.

“Dừng ở đây,” Kỷ Dương nói. Video đứng lại. Vệt sáng trắng cắt ngang sàn như một đường dao. Anh chỉ vào rìa khung hình. “Người này biết vị trí đầu đọc phụ. Nếu đi nhầm phòng, họ sẽ bật đèn lên hoặc mở rộng cửa. Nhưng người này giữ cửa hẹp, dùng đèn pin soi đúng khu vực cần thao tác.”

Đỗ Quang Vinh hỏi đầu đọc phụ dùng trong trường hợp nào. Công nghệ thông tin trả lời: khi đầu đọc ngoài hành lang lỗi, hoặc khi cần ghi nhận phiên vào phòng bằng quyền bảo trì nội bộ. Nó không phổ biến với nhân sự dự án. Câu cuối khiến Phùng Kiến Thành ngẩng lên, rồi lại cúi xuống ngay.

Video chạy tiếp. 22:57:31, ánh đèn pin bật lại, lần này cao hơn, lia rất nhanh qua mép kính cạnh cửa. Trong chưa đầy một giây, mặt kính phản chiếu nửa cổ tay áo của người cầm đèn. Hình quá mờ để thấy mặt, nhưng trên tay áo có một dải phản quang nhỏ, loại thường gắn trên áo khoác của đội vận hành đêm. Võ Thành lập tức nói: “Một số kỹ thuật bảo trì cũng có áo này.” Giọng anh vội, nhưng không còn chắc.

Kỷ Dương không tranh luận. Anh yêu cầu xuất frame gốc và hash ngay tại chỗ. Lâm Gia Nghi đồng ý. Mọi thao tác được ghi vào biên bản tạm. Tôi nhìn vệt sáng trên màn hình. Đèn pin không có mặt, không biết nói dối hay nói thật. Nhưng cách nó di chuyển có ý thức hơn rất nhiều lời giải thích trong căn phòng này.

“Đối chiếu access log của đầu đọc phụ,” Đỗ Quang Vinh nói. Công nghệ thông tin nhập lệnh. Một bảng sự kiện mở ra. 22:56:44, thiết bị ADM-12-INTERNAL-READER ghi nhận mã bảo trì tạm thời OPS-MAINT-77. Trạng thái: accepted. Người cấp mã: TQ-HOANG. Thời hạn mã: 22:30 đến 23:10 ngày 19/08. Lý do cấp: kiểm tra kênh cảnh báo chuyển giao sau sự cố điện áp thấp.

Tên Tạ Quốc Hoàng xuất hiện lần thứ hai trong cùng một đường đi, và lần này nó không còn nằm trong metadata xa xôi của workflow. Nó nằm ngay trước cánh cửa. Phùng Kiến Thành lên tiếng, khàn hơn lúc trước. “Mã bảo trì được cấp không có nghĩa anh Hoàng trực tiếp vào phòng.” Không ai phản bác ngay, vì câu đó đúng. Dữ liệu tốt không ép người ta kết luận nhanh. Nó chỉ ép người ta không được quay lưng.

Bảng chi tiết mở sâu hơn. OPS-MAINT-77 được nhập thủ công trên đầu đọc phụ, không dùng thẻ vật lý, không có sinh trắc. Nhưng trường ghi chú hệ thống có một dòng tự động: local keypad active, flashlight detected by low-light sensor. Tôi nhìn dòng tiếng Anh khô khốc ấy và bỗng hiểu tại sao điều đang ám tôi không phải tên một con người, mà là tên của ánh sáng. Đêm đó, người ta đã tắt đủ thứ để che tôi đi, nhưng lại cần một ánh đèn pin để tìm đúng chỗ hại tôi.

Kỷ Dương yêu cầu mở camera đối diện cuối hành lang. Võ Thành nói camera đó trong hồ sơ cũ được đánh dấu “không có dữ liệu hữu ích” vì bị lóa bởi biển thoát hiểm. “Không có dữ liệu hữu ích không có nghĩa là không có dữ liệu,” Kỷ Dương đáp. Võ Thành im lặng mở file lưu trữ phụ. Tay anh hơi run khi gõ mật khẩu kho an ninh.

Camera cuối hành lang xấu hơn camera trước. Biển thoát hiểm xanh chiếm một góc lớn, làm mọi thứ phía sau loang thành bóng. Nhưng khi tua đến 22:57:32, đúng khoảnh khắc ánh đèn pin lia lên mặt kính, camera đối diện bắt được một chấm sáng phản lại từ vật gì đó trên ngực người đứng trước cửa ADM-12. Không phải mặt. Không phải thẻ tên rõ ràng. Chỉ là một miếng kim loại nhỏ, rung lên theo nhịp thở, rồi biến mất khi người đó nghiêng người vào trong.

“Phóng vùng này,” tôi nói trước cả khi kịp tự hỏi mình có quyền nói không. Hình ảnh được phóng lên, vỡ thành những hạt vuông xám. Kỷ Dương không cho dùng phần mềm làm nét suy diễn, chỉ yêu cầu giữ bản gốc và tăng tương phản ở mức không làm thay đổi dữ liệu. Chấm sáng dần hiện rõ hơn. Nó là cạnh dưới của một chiếc kẹp thẻ, loại kẹp kim loại có khắc ba chữ cái nhỏ theo mã bộ phận.

Tôi đọc không ra. Không ai trong phòng đọc ra ngay. Nhưng Võ Thành thì tái mặt. Anh lùi nửa bước, vai chạm vào mép ghế phía sau. Mai Lan quay phắt sang anh. Đó là phản ứng đầu tiên của chị không nhằm vào màn hình mà nhằm vào một con người cụ thể.

Đỗ Quang Vinh hỏi rất chậm: “Anh Võ Thành, anh nhận ra loại kẹp thẻ này?” Võ Thành mở miệng, rồi đóng lại. Sự im lặng ấy làm ngực tôi nặng xuống. Tôi từng ghét sự im lặng vì nó khiến người ngay thua người có tiếng nói. Nhưng có những im lặng lại là nơi sự thật đang cố thoát ra, chỉ chưa đủ can đảm.

“Đây là kẹp thẻ cấp cho ca trực khủng hoảng,” cuối cùng Võ Thành nói. “Không phát đại trà. Mỗi ca chỉ có trưởng ca và người được ủy quyền giữ.” Anh dừng lại rất lâu. “Đêm 19/08, ca trực khủng hoảng không thuộc tầng mười hai.” Lâm Gia Nghi hỏi: “Thuộc tầng nào?” Võ Thành nhắm mắt một giây, rồi nói nhỏ: “Tầng chín.”

Mai Lan đứng dậy lần thứ hai trong buổi tối. Lần này ghế của chị va xuống sàn. “Tôi yêu cầu dừng xem camera cho đến khi có đại diện pháp chế cấp tập đoàn.” Đỗ Quang Vinh không nhìn chị. “Yêu cầu của chị được ghi nhận. Nhưng cuộc rà soát này đã có pháp chế nội bộ và người phụ trách tuân thủ. Chúng ta tiếp tục trong phạm vi dữ liệu đã niêm phong.”

Tôi tưởng mình sẽ thấy hả hê khi Mai Lan bị chặn lại. Nhưng không. Tôi chỉ thấy cổ họng khô đi. Vì tầng chín không chỉ là một địa điểm. Tầng chín là phòng điều phối vận hành đêm đó, nơi từng báo rằng mọi cảnh báo đã được xử lý ổn định. Họ mượn quyền của tôi vì cần một người chịu trách nhiệm thay.

Video tiếp tục thêm mười tám giây. 22:57:50, người trước cửa ADM-12 nghiêng người bước hẳn vào trong. Cánh cửa khép lại, nhưng không đóng kín. 22:58:21, từ khe cửa hẹp, ánh đèn pin lóe lên ba lần rất ngắn. Một lần xuống sàn. Một lần lên tường. Một lần thẳng vào camera, khiến khung hình trắng lóa trong tích tắc. Cả phòng họp như bị ai đó bóp nghẹt.

Công nghệ thông tin mở đoạn tiếp theo. Màn hình báo lỗi quyền truy cập. Không phải file hỏng. Không phải mất dữ liệu. Là quyền xem đoạn 22:58:22 đến 23:01:00 đã bị chuyển sang cấp lưu trữ đặc biệt từ ngày 21/08 năm ngoái. Người chuyển quyền: HMD_OPS_ADMIN. Lý do: “Bảo vệ danh tính nhân sự hỗ trợ khủng hoảng.”

Tôi nhìn dòng chữ ấy, rồi nhìn ánh lóa cuối cùng còn đứng im trên màn hình. Ba lần đèn pin. Một mã bảo trì tạm thời. Một chiếc kẹp thẻ của ca trực tầng chín. Và một đoạn camera bị khóa đúng từ giây người đó bước vào phòng chứa máy ADM-12-02. Đỗ Quang Vinh chưa kịp ra lệnh tiếp thì điện thoại nội bộ trong phòng 6A reo lên. Lâm Gia Nghi bắt máy, nghe chưa đầy năm giây, sắc mặt chị đổi hẳn.

Chị đặt ống nghe xuống rất chậm. “Tạ Quốc Hoàng đang ở tầng chín,” chị nói. “Nhưng anh ta không đến một mình.” Tôi hỏi: “Ai đi cùng?” Lâm Gia Nghi nhìn tôi, rồi nhìn màn hình đang trắng lóa bởi ánh đèn pin của một năm trước. “Hoàng Minh Đức.”