Bỏ qua nội dung

Ngày danh dự trở về

Chương 17: Anh bắt đầu nghi ngờ chính mình

Chương 17: Anh bắt đầu nghi ngờ chính mình

Tin nhắn của Lâm Tịch Nhiên được gửi đến lúc hai mươi hai giờ bốn mươi chín phút. Không có lời giải thích, không có cảm xúc thừa, chỉ là ảnh chụp màn hình số lạ và một dòng cô tự ghi thêm bên dưới: “Đã lưu chứng cứ. Tôi rời viện theo tuyến của Hứa Mạn. Không cần người của anh.” Tạ Cảnh Hành nhìn ba chữ cuối rất lâu. Trong phòng điều phối an ninh tầng ba mươi hai, màn hình camera cửa phụ Hằng Viễn vẫn đang dừng ở khoảnh khắc chiếc xe màu bạc lướt qua vệt mưa đọng. Ánh sáng xanh lạnh phủ lên mặt anh, làm đường nét vốn đã sắc càng giống một tấm kim loại vừa được rút khỏi nước đá.

Anh đặt ngón tay lên phím gọi nội bộ, dừng lại ngay trước khi bấm xuống. Một mệnh lệnh rất dễ đưa ra: cho người đến viện An Tâm, bố trí hai xe bảo vệ, khóa chặt mọi lối ra vào. Ba năm trước anh cũng từng tin vào những mệnh lệnh nhanh, gọn, sạch sẽ như vậy. Chỉ cần ký một quyết định, đóng một hồ sơ, giao cho người bên dưới xử lý, khủng hoảng sẽ được ép lại trong một chiếc hộp có nhãn rõ ràng. Nhưng người bị nhốt trong chiếc hộp ấy đã mất ba năm để tự bò ra, còn anh đến tận bây giờ mới bắt đầu nhìn thấy trên nắp hộp có bao nhiêu dấu tay không thuộc về cô.

Tạ Cảnh Hành gõ lại một câu rất ngắn: “Đã nhận. Tôi sẽ không phái người đến viện.” Tin nhắn gửi đi xong, anh xoay màn hình về phía trợ lý trực đêm. “Lập biên bản truy xuất camera cửa phụ. Sao lưu bản gốc vào kho chứng cứ nội bộ, chỉ mở quyền đọc cho tôi, Mạc Khải và Hứa Mạn khi có yêu cầu bằng văn bản. Không gửi cho truyền thông, không gửi cho hội đồng.” Trợ lý nhìn anh một thoáng, có lẽ ngạc nhiên vì trong danh sách quyền đọc lại có tên một người ngoài Hằng Viễn, nhưng vẫn gật đầu. Tạ Cảnh Hành nói tiếp: “Sau đó mở kho hồ sơ Vân Hải ba năm trước. Tôi muốn xem toàn bộ hồ sơ kỷ luật của Lâm Tịch Nhiên, bản điện tử và bản giấy.”

Mười một giờ đêm, khu lưu trữ pháp chế của Hằng Viễn chỉ còn tiếng máy điều hòa thổi qua những dãy tủ thép. Nhân viên trực kho mang hộp hồ sơ đến, đặt lên bàn kiểm kê rồi yêu cầu Tạ Cảnh Hành ký vào sổ truy cập. Anh ký rất chậm, từng nét chữ như bị kéo qua một lớp cát. Ba năm trước, cũng chính chữ ký này nằm dưới quyết định sa thải. Khi đó anh không thấy nó nặng. Anh chỉ thấy một tập đoàn đang bị đốt bằng dư luận, một thương vụ nghìn tỷ đứng bên bờ vực, cổ đông gọi điện liên tục, hội đồng yêu cầu kết luận trong bốn mươi tám giờ. Tất cả đều thúc anh tin rằng sự chậm trễ là mềm lòng, mà mềm lòng trong thương trường là tự sát.

Nắp hộp được mở ra. Tài liệu bên trong xếp rất ngay ngắn, sạch đến mức không giống một hồ sơ từng giết chết danh dự của một người. Bản kết luận điều tra nội bộ nằm trên cùng, trang cuối có chữ ký của anh, bên cạnh là chữ ký của Chu Dục Thành, trưởng nhân sự năm đó và đại diện pháp chế. Tạ Cảnh Hành lật từng trang. Log truy cập, lời khai nhân viên IT, biên bản thu hồi thẻ, thông báo chấm dứt hợp đồng, bảng tổng hợp thiệt hại truyền thông. Từng mục đều có vẻ đầy đủ, nhưng càng đầy đủ lại càng giống một bức tường được xây quá thẳng, quá kín, không để lại khoảng hở nào cho một người sống đứng vào.

Ở trang thứ tư của kết luận, một dòng chữ khiến mắt anh dừng lại: “Đương sự không cung cấp được bằng chứng phản biện hợp lệ trước thời điểm xử lý.” Tạ Cảnh Hành nhớ mình đã đọc dòng này ba năm trước. Anh cũng nhớ cảm giác lạnh xuống trong lòng khi nghe phòng pháp chế báo rằng Lâm Tịch Nhiên từ chối thừa nhận sai phạm nhưng không có tài liệu chứng minh. Anh đã hỏi một câu: “Cô ấy có yêu cầu gặp riêng không?” Người trả lời khi đó là ai? Trong ký ức của anh, phòng họp quá sáng, rèm kéo kín, điện thoại của Chu Dục Thành đặt úp trên bàn, giọng một người nào đó rất đều: “Không có yêu cầu hợp lệ. Chỉ có phản ứng cảm xúc.”

Bây giờ nghĩ lại, câu trả lời ấy không phải chứng cứ. Nó chỉ là một câu nói. Vậy mà anh đã để một câu nói thay thế một cuộc gặp.

Tạ Cảnh Hành kéo bản mục lục hồ sơ đến trước mặt. Các phụ lục được đánh số từ VH/01 đến VH/18. Anh đối chiếu với tập giấy trong hộp. VH/01 có. VH/02 có. VH/07 là camera tầng mười bảy bị thiếu đoạn, chỉ còn biên bản giải trình “lỗi lưu trữ tạm thời”. VH/09 là bản sao log truy cập đã được phòng IT xác nhận. VH/16 là biên bản họp xử lý khẩn. Sau đó, trong hộp trực tiếp nhảy sang VH/18. Giữa hai bìa giấy có một khoảng trống rất mỏng, mỏng đến mức nếu không có dòng “VH/17 – tài liệu bổ sung compliance” trên mục lục điện tử, không ai biết ở đó từng có một thứ bị rút ra.

Anh mở hệ thống lưu trữ trên máy nội bộ, nhập mã hồ sơ. Màn hình yêu cầu xác thực hai lớp, rồi hiện ra danh sách phụ lục. VH/17 không có tệp đính kèm, chỉ có trạng thái: “thu hồi theo yêu cầu bộ phận nộp – không đưa vào hồ sơ xử lý cuối.” Dòng cập nhật được ghi trước thời điểm anh ký quyết định đúng bảy giờ. Người thực hiện là một tài khoản pháp chế chung, không phải tên riêng. Tạ Cảnh Hành nhìn dòng đó, bất giác nhớ đến ảnh chụp giấy nháp trong tay cha Tịch Nhiên: “VH/17 – nguồn tiền trước truyền thông.” Một ghi chú cá nhân yếu ớt, một phụ lục bị thu hồi, một công ty Minh Thịnh không có hoạt động thực tế. Chưa đủ để kết luận, nhưng đã đủ để làm lung lay cái gọi là đầy đủ của hồ sơ năm đó.

Cửa kho lưu trữ mở ra sau lưng. Chu Dục Thành đứng ngoài hành lang, áo vest khoác hờ trên tay, vẻ mặt vừa đủ mệt mỏi của một người tình cờ đi ngang sau một ngày dài. “Cảnh Hành, muộn thế này còn xem hồ sơ Vân Hải?” Ông ta nhìn chiếc hộp trên bàn, khóe miệng cong rất nhẹ. “Tôi tưởng chuyện ưu tiên hiện tại là khủng hoảng mới. Đào lại hồ sơ cũ lúc này dễ khiến hội đồng hiểu lầm rằng anh đang để cảm xúc của cố vấn Lâm dẫn đường.”

Tạ Cảnh Hành đóng nắp một tập tài liệu lại, không vội đáp. Sự im lặng của anh khiến tiếng điều hòa trên trần đột nhiên rõ hơn. “Hồ sơ không sợ bị xem lại.” Anh nói. “Chỉ có người từng động tay vào hồ sơ mới sợ.”

Nụ cười trên mặt Chu Dục Thành không biến mất, nhưng ánh mắt hơi cứng trong một nhịp rất ngắn. “Anh đang nghi ngờ ai?”

“Tôi đang nghi ngờ quy trình của chính mình.” Tạ Cảnh Hành nhìn thẳng vào ông ta. “Nếu quy trình sạch, kiểm tra lại chỉ làm nó sạch hơn.”

Chu Dục Thành nhìn anh thêm vài giây rồi cười khẽ. “Vậy anh nên cẩn thận. Quy trình năm đó là anh ký.” Ông ta bỏ lại câu ấy rồi đi, tiếng bước chân xa dần trên nền đá lạnh. Không cần nói thêm. Câu nhắc ấy vốn là con dao cũ được mài lại: nếu hồ sơ năm đó sai, người đầu tiên phải chịu trách nhiệm trên danh nghĩa vẫn là Tạ Cảnh Hành.

Anh biết. Chính vì biết nên lồng ngực mới nặng đến vậy.

Tạ Cảnh Hành trở lại bàn, không chạm ngay vào tài liệu nữa. Anh mở một hồ sơ khác: nhật ký lưu chuyển email được lưu theo quy định kiểm soát nội bộ. Nội dung thư cá nhân đã bị giới hạn quyền, nhưng metadata và bản ghi gateway vẫn còn trong kho giám sát bảy năm. Ba năm trước, anh từng tin đội điều tra đã rà soát toàn bộ email liên quan. Tối nay, lần đầu tiên anh tự gõ tên người gửi: Lin Xiran. Sau đó anh thêm địa chỉ hộp thư điều hành của mình, khoảng thời gian bốn mươi tám giờ trước khi quyết định sa thải được ký, từ khóa Vân Hải, log, gặp riêng.

Hệ thống quay vòng rất lâu. Mỗi giây trôi qua, trong đầu anh lại vang lên một tiếng nói. “Cô ấy không có yêu cầu hợp lệ.” “Chỉ có phản ứng cảm xúc.” “Trong tài chính, một lần phản bội là đủ để chôn vùi cả đời.” Câu cuối là của anh. Anh từng dùng nó để kết thúc một đời người trong một buổi chiều nhiều mưa. Lúc đó anh nghĩ mình đang bảo vệ Hằng Viễn khỏi một kẻ phản bội. Bây giờ, trên màn hình đen phản chiếu gương mặt anh, anh chỉ thấy một người đã quá tin vào hồ sơ do người khác đặt trước mặt.

Kết quả hiện ra chỉ có một dòng.

Người gửi: Lâm Tịch Nhiên. Người nhận: Tạ Cảnh Hành. Thời gian: 23:17, hai ngày trước cuộc họp xử lý. Chủ đề: “Xin gặp riêng – bất thường trong log Vân Hải.” Trạng thái gateway: đã tiếp nhận. Trạng thái hộp thư đích: đã áp dụng xử lý tự động.

Tạ Cảnh Hành ngồi bất động. Không có tiếng sét, không có biến cố kịch tính nào rơi xuống từ trần nhà. Chỉ có một dòng chữ mảnh trên màn hình, lạnh lùng hơn mọi lời kết tội. Email của cô từng tồn tại. Cô từng tìm đến anh trước khi bị đóng dấu phản bội. Và anh, người tự nhận mình chỉ tin vào chứng cứ, thậm chí chưa từng biết cánh cửa ấy đã được gõ từ bên ngoài.

Anh đưa tay chạm vào con chuột, mở chi tiết bản ghi. Nội dung thư chưa được phép xem nếu không có phê duyệt compliance độc lập, nhưng phần hành động hệ thống hiện thêm một dòng bị ẩn gần hết: “RuleAction: MoveToFolder…” Chủ sở hữu quy tắc không hiển thị đầy đủ, chỉ còn mã tài khoản cũ của Văn phòng tổng tài. Tạ Cảnh Hành nhìn mã đó, cổ họng khô đến đau. Anh đã từng nghĩ sai lầm của mình là quá lạnh. Bây giờ anh bắt đầu hiểu, có lẽ sai lầm lớn hơn là anh đã trao quyền quyết định sự sống chết của một con người cho một quy trình mà anh không tự kiểm tra đến cùng.

Điện thoại trên bàn rung lên. Là tin nhắn mới từ Lâm Tịch Nhiên: “Tôi đã rời viện an toàn. Ghi chú Minh Thịnh sẽ chờ xác minh. Đừng kết luận trước tôi.”

Tạ Cảnh Hành đọc đi đọc lại câu cuối. Đừng kết luận trước tôi. Ba năm trước, anh đã kết luận trước cô. Tối nay, bằng chứng đầu tiên cho thấy cô từng xin một cơ hội biện hộ đang nằm trước mắt anh, muộn đến mức gần như tàn nhẫn.

Anh không trả lời ngay. Anh chỉ lưu lại bản ghi truy xuất, lập yêu cầu niêm phong độc lập, rồi nhập một lệnh mới vào hệ thống: truy vết toàn bộ quy tắc xử lý tự động từng áp dụng lên hộp thư tổng tài trong tuần xảy ra vụ Vân Hải. Màn hình hiện thông báo cần xác nhận của compliance cấp cao. Bên dưới thông báo ấy, dòng email của Lâm Tịch Nhiên vẫn nằm im như một vết cắt vừa mở lại.

Tạ Cảnh Hành nhìn chữ “Xin gặp riêng” trên màn hình. Lần đầu tiên sau ba năm, người anh nghi ngờ không còn là cô.

Mà là chính mình.