Bỏ qua nội dung

Ngày danh dự trở về

Chương 16: Vết thương không đóng vảy

Chương 16: Vết thương không đóng vảy

Chiếc taxi đổi tuyến ở giao lộ thứ ba. Tịch Nhiên không nói thêm, chỉ nhìn những vệt nước mưa bị bánh xe nghiền thành ánh bạc dưới đèn đường. Cô mở camera trước thêm một lần, để màn hình tối phản chiếu hàng xe phía sau. Chiếc xe màu bạc từng đứng bên kia đường không còn bám sát, nhưng cảm giác bị nhìn từ một góc khuất vẫn dính trên gáy như hơi lạnh. Cô không tin sự biến mất ấy là kết thúc. Những người đủ kiên nhẫn chụp ảnh cô trong hành lang pháp chế sẽ không vụng về đến mức theo đuôi suốt một tuyến đường thẳng.

Cô gửi vị trí hiện tại cho Tống Diệp, kèm một câu ngắn: “Nếu mười lăm phút nữa không nhận được tin của tôi, gọi thẳng cho Hứa Mạn, không đăng gì lên mạng.” Tống Diệp trả lời gần như ngay lập tức: “Biết rồi. Cô sống như quy trình khẩn cấp có chân vậy.” Tịch Nhiên nhìn dòng chữ ấy, khóe môi động rất nhẹ rồi tắt. Cà khịa còn ở đó nghĩa là thế giới chưa hoàn toàn nghiêng đổ, nhưng tối nay cô không có sức để đáp lại.

Viện phục hồi An Tâm nằm sau một con đường nhỏ trồng đầy ngô đồng. Buổi tối, cửa chính chỉ mở một nửa, ánh đèn vàng phủ xuống sảnh tiếp nhận làm mọi thứ trông mềm hơn thực tế. Tịch Nhiên xuống xe ở cổng, cố ý đi qua camera bảo vệ rồi mới vào trong. Cô ký tên vào sổ khách, ghi rõ thời điểm, hỏi nhân viên trực ca về danh sách khách thăm trong ngày của phòng cha cô. Người trực nhận ra cô, hơi ngạc nhiên vì giờ đến muộn, nhưng vẫn kiểm tra hệ thống. Không có khách lạ. Không có cuộc gọi yêu cầu chuyển phòng. Không có phí điều trị nào được thanh toán bất thường.

Không có gì bất thường, đôi khi mới là điều khiến người ta bất an nhất.

Phòng bệnh ở cuối hành lang tầng ba. Cha cô đang ngủ, nửa người bên trái hơi nghiêng, bàn tay đặt trên mép chăn gầy đến mức những đường gân xanh nổi rõ dưới lớp da mỏng. Máy tạo ẩm chạy rất khẽ. Mùi thuốc sát trùng, mùi khăn sạch và mùi cháo trắng còn vương trong bình giữ nhiệt hòa vào nhau, kéo Tịch Nhiên trở về ba năm trước trong một cái chớp mắt. Khi ấy, cũng là mùi này. Cô vừa bị thu thẻ nhân viên, vừa bị bảo vệ đưa khỏi Hằng Viễn qua cửa phụ, trong điện thoại là hàng chục cuộc gọi nhỡ của cha. Cô không dám bắt máy, vì sợ chỉ cần nghe tiếng ông gọi tên mình, tất cả sự bình tĩnh còn sót lại sẽ vỡ thành tiếng khóc.

Ngày hôm đó, Tạ Cảnh Hành đứng sau bàn họp dài, lạnh đến mức mọi ánh đèn trong phòng đều trở thành dao. “Trong tài chính, một lần phản bội là đủ để chôn vùi cả đời.” Câu ấy không lớn, cũng không cần lớn. Nó theo cô từ thang máy xuống sảnh, qua ánh flash của phóng viên, qua tiếng đồng nghiệp cũ thì thầm sau lưng, rồi theo cô đến tận bệnh viện, nơi cha cô ngồi trước màn hình tin tức với sắc mặt trắng bệch.

Tịch Nhiên khép mắt một giây. Khi mở ra, cô đã trở lại hiện tại. Vết thương cũ không chảy máu nữa, nhưng cũng chưa từng thật sự đóng vảy. Chỉ cần ai đó chạm vào cha cô, nó lại rách ra từ bên trong.

“Con đến rồi à?”

Giọng cha cô khàn và thấp. Tịch Nhiên lập tức bước đến, chỉnh gối cho ông, rót nửa cốc nước ấm rồi đưa ống hút đến bên môi. “Con làm ba thức à?”

Ông uống rất chậm, mỗi lần nuốt đều phải dừng lại. Khi bàn tay run của ông rời khỏi cốc, ánh mắt lại rơi vào cổ tay áo còn ẩm của cô. “Mưa đã tạnh lâu rồi.”

Tịch Nhiên đặt cốc xuống. Cô vốn có thể nói dối rằng vừa đi qua vòi phun trước viện, rằng điều hòa trong xe quá lạnh, rằng chỉ tiện đường ghé qua. Nhưng trước mặt người đã nhìn cô rơi xuống đáy rồi tự bò dậy, những lời dối trá nhỏ chỉ giống một lớp băng cá nhân dán lên vết nứt trên kính.

“Có người theo dõi con sau khi rời Hằng Viễn.” Cô nói rất bình tĩnh. “Con đã lưu hình, gửi vào thư mục chứng cứ. Hiện tại chưa có va chạm trực tiếp. Con đến đây vì muốn chắc chắn họ chưa chạm vào ba.”

Ngón tay cha cô co lại trên mép chăn. Một cử động rất nhỏ, nhưng Tịch Nhiên vẫn nhìn thấy. “Lại là chuyện năm đó?”

“Có thể.”

Ông quay mặt nhìn trần nhà. Ánh đèn đầu giường phủ lên nếp nhăn nơi khóe mắt, làm ông già đi nhiều hơn tuổi thật. “Ba tưởng con đã rời khỏi nó rồi.”

“Con từng thử.” Tịch Nhiên kéo ghế ngồi xuống, giữ giọng đều như khi đọc biên bản. “Nhưng có những thứ không rời khỏi mình chỉ vì mình quay lưng. Ba biết mà.”

Cha cô im lặng rất lâu. Mỗi lần ông im lặng, Tịch Nhiên lại nhớ đến quãng thời gian ông tập nói sau cơn đột quỵ. Một chữ đơn giản cũng phải tách thành từng mảnh, nhặt lên, ghép lại, phát âm, sai rồi làm lại. Khi cả ngành nói cô là kẻ phản bội, người duy nhất vẫn ép mình học lại từng âm tiết để nói với cô “ba tin con” chính là ông.

“Là lỗi của ba.” Ông nói.

Tịch Nhiên ngẩng lên. “Không phải.”

“Ba bảo con vào Hằng Viễn. Ba nói nơi đó có quy trình, có chuẩn mực, người biết làm việc sạch sẽ sẽ không bị chôn vùi.” Khóe miệng ông run nhẹ. “Ba còn nói, đừng sợ người có quyền, chỉ cần con giữ số liệu sạch, số liệu sẽ bảo vệ con.”

“Số liệu không sai.” Tịch Nhiên đáp. “Người dùng số liệu để giết người mới sai.”

Ông nhìn cô. Trong đôi mắt đục vì bệnh, một thứ đau đớn cũ nổi lên rõ ràng hơn cả tỉnh táo. “Năm đó, trước khi vụ của con nổ ra, ba từng làm một báo cáo rà soát sau vay cho một khách hàng nhỏ. Không phải dự án lớn, cũng không trực tiếp thuộc Vân Hải. Nhưng trong dòng tiền của nó có một điểm rất bẩn.”

Tịch Nhiên không cắt lời. Cô chỉ mở điện thoại, đặt lên bàn đầu giường, bật ghi âm sau khi hỏi: “Ba có đồng ý cho con ghi lại phần này không? Con chỉ dùng làm ghi chú điều tra, chưa coi là lời khai chính thức.”

Cha cô gật đầu. “Ghi đi. Trí nhớ của ba bây giờ không còn đủ sạch để làm chứng, nhưng có lẽ đủ để con biết phải nhìn vào đâu.”

Câu ấy như một chiếc kim đâm vào nơi mềm nhất trong ngực Tịch Nhiên. Cô vẫn giữ tay rất vững. “Tên pháp nhân là gì?”

“Ba không nhớ đầy đủ.” Ông nhíu mày, hơi thở nặng hơn. “Hình như có chữ Minh Thịnh. Một công ty tư vấn quản trị rủi ro, đăng ký vốn không lớn, địa chỉ ở khu văn phòng chia sẻ. Không có nhân viên đóng bảo hiểm, không có hợp đồng dịch vụ thật, nhưng trong hai tuần trước khi bài báo về Vân Hải xuất hiện, tài khoản của nó nhận một khoản tiền tư vấn rất lớn. Sau khi giá cổ phiếu rơi, tiền lập tức chuyển qua ba lớp tài khoản.”

Tịch Nhiên ghi nhanh vào sổ: Minh Thịnh, tư vấn quản trị rủi ro, văn phòng chia sẻ, không nhân viên, dòng tiền trước bài Vân Hải. Những chữ ấy nhìn qua rất khô, nhưng giữa chúng có mùi máu. Một công ty không có thân xác nhưng có thể nuốt tiền, một bản báo cáo bị bỏ quên, một vụ rò rỉ biến cô thành tội nhân. Ba năm trước, mọi thứ có lẽ đã đứng gần nhau hơn cô tưởng.

“Ba đã gửi báo cáo đó cho ai?”

“Đơn vị yêu cầu là một bên trung gian, nhưng sau đó có người của Hằng Viễn gọi cho ba.” Cha cô nhắm mắt, cố kéo ký ức ra khỏi lớp sương mù bệnh tật. “Họ nói phần đó không thuộc phạm vi, bảo ba chỉ giữ bản kết luận tín dụng, đừng ghi nhận nghi vấn về giao dịch liên quan. Ba không đồng ý. Ba gửi một bản ghi chú bổ sung qua kênh công việc.”

Tịch Nhiên siết bút. “Kênh nào?”

“Ba không chắc.” Ông thở gấp hơn. “Có thể là compliance, có thể là pháp chế. Ba nhớ người nhận nói sẽ chuyển lên cấp có quyền xem xét.”

Câu nói của Mạc Khải trong hành lang bỗng vọng lại trong đầu cô: Có những cảnh báo gửi lên rồi cũng không đến được nơi cần đến. Tịch Nhiên không để cảm xúc lộ ra. Cô chỉ kéo chăn lên cho cha, rồi nói chậm hơn: “Không sao. Chưa nhớ thì không ép. Chúng ta chỉ ghi nhận những gì ba chắc.”

“Sau khi con bị đuổi…” Giọng ông thấp xuống, gần như bị nghiền trong cổ họng. “Có người gọi đến. Họ nói, nếu ba còn cố nối báo cáo đó với vụ của con, bệnh viện sẽ không còn là nơi yên tĩnh. Ba đã tưởng đó chỉ là câu dọa. Rồi hồ sơ bảo hiểm của ba bị treo ba ngày. Thuốc phục hồi bị đổi sang danh mục phải tự chi trả. Ba không có chứng cứ đủ sạch. Ba cũng không còn sức kéo con ra khỏi bùn.”

“Ba đã kéo con rồi.” Tịch Nhiên đặt tay lên mu bàn tay ông. “Ba sống sót. Với con lúc đó, như vậy là đủ.”

Mắt ông đỏ lên. “Không đủ. Con mất ba năm.”

“Con còn sống.” Cô nói. “Con còn nhớ cách đọc số liệu. Con còn biết ai nói dối khi nhìn vào dấu thời gian. Ba dạy con những thứ đó, không ai lấy đi được.”

Ngoài hành lang vang lên tiếng bánh xe đẩy thuốc đi qua. Phòng bệnh lại yên tĩnh. Cha cô khẽ nghiêng đầu, như chợt nhớ ra điều gì. “Trong ngăn kéo dưới cùng có một túi hồ sơ cũ. Không phải bản báo cáo, chỉ là vài giấy nháp ba giữ để tập phục hồi trí nhớ. Con xem đi.”

Tịch Nhiên đứng dậy mở ngăn kéo. Bên dưới mấy quyển sổ tập viết là một túi giấy đã ố vàng, bên ngoài chỉ ghi ngày tháng bằng nét bút run. Cô không lấy ra ngay mà đeo găng y tế trong hộp cạnh giường, đặt túi giấy lên mặt bàn sạch, chụp lại hiện trạng, thời điểm và vị trí. Sau đó cô mới mở. Bên trong có vài tờ ghi chú rời, một mẩu in từ hệ thống tra cứu doanh nghiệp cũ đã phai mực, và một dòng được khoanh lại bằng bút đỏ: “Minh Thịnh – không có hoạt động thực tế phù hợp với dòng tiền tư vấn.”

Phía dưới dòng ấy còn có một ký hiệu: “VH/17 – nguồn tiền trước truyền thông.”

Không phải chứng cứ hoàn chỉnh. Không có chữ ký, không có đầy đủ phụ lục, không thể ném thẳng lên bàn ủy ban như một viên đạn kết thúc tất cả. Nhưng nó là dấu giày đầu tiên trên nền đất mềm. Người từng đi qua đó đã để lại vết.

Điện thoại của Tịch Nhiên rung lên. Là Tạ Cảnh Hành. Cô nhìn tên anh hiện trên màn hình vài giây rồi mới bắt máy.

“Cô đang ở viện An Tâm?” Giọng anh rất thấp.

Ánh mắt Tịch Nhiên lạnh xuống. “Anh theo dõi tôi?”

“Không.” Anh dừng nửa nhịp. “Tài xế của cô báo đổi tuyến cho tổng đài sau khi cô yêu cầu. Tôi vừa nhận được đoạn camera cửa phụ Hằng Viễn. Chiếc xe màu bạc bám theo cô đến giao lộ thứ hai. Tôi đã cho người giữ bản ghi, không công khai, không động vào bệnh viện.”

“Đừng đến đây.” Cô nói.

Đầu dây bên kia im một lúc. “Tôi biết.”

“Cũng đừng dùng danh nghĩa bảo vệ để đặt người quanh phòng cha tôi mà không hỏi tôi.”

“Tôi sẽ không làm việc đó.” Giọng anh nặng hơn. “Nhưng cô cần một tuyến rời viện an toàn.”

“Tôi sẽ tự sắp xếp với Hứa Mạn.” Tịch Nhiên nhìn mẩu giấy cũ trên bàn. “Tạ tổng, nếu anh thật sự muốn giúp, hãy kiểm tra lại toàn bộ hồ sơ phụ trợ từng đi qua compliance ba năm trước. Không chỉ Vân Hải. Tìm các pháp nhân tư vấn không có nhân viên, nhận tiền trước khi tin xấu xuất hiện.”

Tạ Cảnh Hành không hỏi vì sao ngay. Sự im lặng ấy khác ba năm trước. Khi đó anh dùng im lặng để kết luận. Bây giờ, ít nhất trong một khoảnh khắc, anh dùng nó để nghe.

“Tên?” anh hỏi.

“Minh Thịnh. Chưa đủ chắc.”

“Tôi hiểu.”

Cuộc gọi kết thúc. Tịch Nhiên lưu ảnh chụp ghi chú vào thư mục bằng chứng, đặt tên tệp theo thời gian, nguồn và tình trạng: ghi chú cá nhân của cha – chưa xác minh. Cô không cho phép mình vui mừng. Vết thương không đóng vảy không cần một bàn tay nóng vội cạy ra. Nó cần dao sạch, gạc sạch, và đủ can đảm để nhìn thấy bên dưới còn mưng mủ đến đâu.

Khi cô cất lại giấy nháp, điện thoại trên bàn đầu giường đột nhiên sáng lên. Một số lạ gửi đến màn hình của cô một tin nhắn mới.

Viện phục hồi không phải nơi lật hồ sơ cũ.

Tịch Nhiên nhìn dòng chữ ấy rất lâu. Sau đó cô tắt âm báo, chụp màn hình, ghi thời điểm, rồi ngẩng đầu nhìn cha. Ông cũng đang nhìn cô. Trong mắt ông không còn chỉ có tự trách, mà có cả nỗi sợ rất sâu của một người biết cơn bão đã tìm đến tận cửa phòng bệnh.

Tịch Nhiên đặt điện thoại xuống, giọng bình tĩnh đến mức gần như lạnh.

“Vậy là con tìm đúng ngăn kéo rồi.”