Chương 118 - Chương 118: Một Bước Sai Lệch - Đứa Trẻ Biết Nhìn Linh Khí
Câu nói của đứa trẻ vừa dứt, gáy ta đã lạnh buốt. Không phải cái lạnh của đá dưới gối, cũng không phải luồng khí ẩm bò lên từ Cửa Câm, mà là thứ lạnh mỏng như lưỡi dao đặt sát sau cổ. Bản năng đầu tiên của con người khi nghe phía sau có nguy hiểm là quay đầu. Nhưng ta không quay. Trong từ đường đang đầy dây vô hình, hốc đèn, lời thề thiếu nửa câu và một đứa trẻ có đôi mắt sắp hỏng, một động tác theo bản năng có thể chính là thứ người sau màn chờ đợi.
Tạ Vân Chi khẽ nâng tay, ngân châm kẹp giữa hai ngón. A Mộc đã kéo Lục Thừa Viễn lùi nửa bước, nhưng ánh mắt hắn vẫn khóa sau lưng ta, cơ bắp dưới vai căng lên như chỉ cần ta gật một cái sẽ chém tới. Lục Thanh Hành chống kiếm gỗ đứng bên án chính, sắc mặt tái nhợt vì mất máu, nhưng vẫn cố dịch người che trước mảnh vải xám bạc có chữ “khách”. Từ dưới Cửa Câm, bàn tay Lục Sùng bám mép đá thêm chặt, móng tay cào ra tiếng khô khốc. Cả khoang đá giống như bị kéo căng thành một sợi dây, mà người sau lưng ta chỉ cần thở một hơi là đủ làm nó đứt.
Điều kỳ lạ là hắn không thở. Đứa trẻ nói đúng. Sau lưng ta không có tiếng hô hấp, không có tiếng áo quệt nền, cũng không có sức nặng của một người sống thật sự. Chỉ có một khoảng trống trong dòng linh khí, giống như ai dùng dao khoét một lỗ đen giữa nước chảy. Ta nhìn vào mắt Lục Thừa Viễn. Hắn cũng đang nhìn sau lưng ta, nhưng trong đáy mắt không phải mừng rỡ, mà là sợ. Sợ đến mức quên cả giấu chiếc nhẫn đã vỡ trong lòng bàn tay. Vậy bóng này không hoàn toàn nghe lệnh hắn. Hoặc đúng hơn, hắn tưởng mình giữ khóa, nhưng kẻ đứng sau màn mới là người biết ổ khóa thật nằm ở đâu.
“Đừng quay đầu,” đứa trẻ thì thào. Vải che mắt nó thấm máu, hai bàn tay nhỏ run rẩy siết lấy tay áo ta. “Nó đang chờ ngươi nhìn nó. Nó không có mặt… nó mượn mặt của người quay lại.”
Một vài tộc nhân Lục gia lập tức xôn xao. Có người lùi về phía cửa, có người quỳ sụp xuống trước bài vị, miệng lẩm bẩm gọi tổ tiên. Lục Thừa Viễn bỗng gằn giọng: “Yêu ngôn hoặc chúng! Một đứa trẻ tà nhãn cũng dám nói trong từ đường Lục gia có thứ không mặt? Hoài Tranh, nếu ngươi còn nhận mình là con cháu Lục gia thì lập tức mở hốc đèn phải, kéo Lục Sùng ra trước rồi hãy xử việc khác!”
Ta nghe ra sự vội trong câu ấy. Hắn muốn ta chọn việc đúng nhất để làm sai cách. Cứu Lục Sùng là đúng, dùng máu mở hốc đèn phải lúc này lại là sai. Tô Diên đã để câu cuối như một cái neo: nếu bóng sau màn tỉnh trước đứa trẻ, đừng mở cửa bằng máu. Hãy bắt nó tự gọi tên người giữ khóa. Cái khó nằm ở chữ “tự”. Không thể ép bằng dao, cũng không thể hỏi thẳng. Một thứ sống nhờ lẩn sau tên người khác sẽ không ngu đến mức tự xưng khi bị nhìn thấy.
Ta chậm rãi hạ tay khỏi mảnh đồng bài, để nó rơi nghiêng trên nền. Tiếng đồng chạm đá vang lên rất nhỏ. Sau lưng ta, khoảng trống linh khí dịch theo nửa tấc. Nó tưởng ta mất sức. Nó muốn ta hoảng. Vậy ta cho nó một bước sai.
“A Mộc,” ta nói, giọng đủ thấp để không kích động đám tộc nhân, nhưng đủ rõ để người sau lưng nghe thấy, “buông nhị thúc ra.”
A Mộc cau mày. Tạ Vân Chi lập tức nhìn ta, ánh mắt nàng sắc hơn ngân châm. Ngay cả Lục Thanh Hành cũng khàn giọng: “Hoài Tranh, ngươi điên rồi?”
Ta không giải thích. Người đang đứng sau lưng ta không thở, nhưng nó nghe. Nếu ta giải thích, cái bẫy sẽ chết trước khi khép lại. A Mộc do dự đúng một nhịp, rồi buông lỏng lực ở khuỷu tay Lục Thừa Viễn, chỉ giữ khoảng cách đủ để chặn hắn nếu hắn lao đến hốc đèn. Lục Thừa Viễn được tự do nửa phần, sắc mặt lập tức thay đổi. Hắn nhìn ta, rồi nhìn khe Cửa Câm đang hé, trong mắt hiện lên sự tính toán quen thuộc của kẻ cả đời quen đẩy người khác vào chỗ chết rồi gọi đó là gia quy.
“Tốt,” hắn nói. “Cuối cùng ngươi cũng hiểu ai mới là người có thể cứu nơi này.”
Hắn vừa nói vừa nhấc bàn tay đeo nhẫn vỡ lên. Mảnh kim loại cong bên trong vỏ ngọc đã lộ hẳn ra, ánh xám bạc bắt lấy lửa hương như một con mắt hẹp. Nhưng đúng lúc hắn định bước tới hốc đèn phải, ta nghiêng người sang trái. Không quay đầu. Chỉ nghiêng đủ để bóng sau lưng ta phải đổi vị trí nếu muốn tiếp tục đứng ở điểm mù của ta. Đứa trẻ lập tức rên lên một tiếng đau. Tạ Vân Chi dùng châm giữ mạch, quát khẽ: “Đừng nhìn theo nó, nghe dòng khí thôi!”
“Nó… lệch rồi,” đứa trẻ thở dốc. “Một bước. Nó lệch khỏi lưng hắn một bước.”
Một bước sai lệch. Ta chờ chính câu ấy. Người sau màn không phải vô hình tuyệt đối. Nó phải bám vào điểm mù của người bị gọi là chìa khóa, phải đứng sau lưng ta theo một khoảng nhất định để mượn liên kết giữa máu ta và Cửa Câm. Khi ta nghiêng người mà không quay đầu, nó bị buộc phải dịch. Dịch chuyển nghĩa là để lại vết kéo trong linh khí.
“Thanh Hành, tro nóng,” ta nói. “Không rải sau lưng ta. Rải chỗ đứa trẻ vừa nói lệch.”
Lục Thanh Hành cắn răng vung kiếm gỗ, hất một vốc tro hương còn âm ỉ khỏi giá đổ. Tro bay không nhiều, nhưng trong mắt đứa trẻ, nó không cần nhiều. Nó giơ ngón tay chỉ lệch khỏi vai trái ta. “Ở đó!”
Tro rơi xuống khoảng không. Lần này không chỉ mắc vào tơ vô hình. Nó dính lên một đường viền rất mỏng, phác ra nửa thân người cong vẹo, vai trái cao hơn vai phải, cổ dài một cách bất thường. Trên vị trí đáng lẽ là gương mặt chỉ có một mảng tối trơn nhẵn. Đám tộc nhân Lục gia bật tiếng kêu nghẹn. Lục Thừa Viễn cũng khựng lại, nhưng quá muộn. Thứ không mặt ấy nâng bàn tay trắng bệch, văn bạc nửa trăng khuyết trên mu bàn tay sáng lên. Nó không đánh ta. Nó chỉ chỉ vào Lục Thừa Viễn.
Một giọng nói mỏng như tiếng giấy cháy vang lên sát tai ta, nhưng rõ đến mức cả từ đường đều nghe thấy. “Giữ khóa, mở cửa.”
Lục Thừa Viễn tái mặt. Hắn lùi một bước theo bản năng. “Không… ta không phải…”
“Giữ khóa,” bóng không mặt lặp lại. “Lục Thừa Viễn, mở cửa.”
Khoang đá im phăng phắc. Chính nó đã gọi tên. Không phải gọi ta là chìa khóa, không phải gọi Lục gia, không phải gọi một chức vị mơ hồ. Nó gọi Lục Thừa Viễn là người giữ khóa. Dưới Cửa Câm, Lục Sùng bật ho dữ dội, nhưng trong tiếng ho ấy có một nhịp cười khản đặc như người rốt cuộc nghe được then chốt. Ta lập tức chụp lấy mảnh đồng bài dưới đất, ép mặt khuyết của nó lên sợi linh khí nối từ hốc đèn trái sang bóng không mặt. Tạ Vân Chi đồng thời rút một châm khỏi cổ tay đứa trẻ, búng thẳng vào đoạn dây xám trên không. Châm không cắt dây, nhưng làm dây run lên. Đủ rồi.
“Bây giờ!” ta quát. “A Mộc, khóa tay hắn. Thanh Hành, đừng để mảnh khóa chạm đèn!”
Lục Thừa Viễn phản ứng nhanh hơn ta tưởng. Hắn biết mình vừa bị bán. Cơn sợ biến thành hung tính, hắn xoay cổ tay, dùng chính mảnh kim loại cong cắt vào lòng bàn tay mình. Máu phun ra, nhưng hắn không đưa máu tới hốc đèn phải. Hắn hất máu về phía Cửa Câm. Một bước sai lệch của ta ép bóng gọi tên hắn, nhưng một bước sai lệch của hắn cũng đủ làm cơ quan nhận nhầm phương hướng. Máu rơi xuống mép khe đá, không nhiều, vậy mà Cửa Câm lập tức rung mạnh.
Ta lao tới chặn, nhưng đầu gối khuỵu xuống vì cơn choáng tràn lên quá nhanh. A Mộc đạp nghiêng cổ tay Lục Thừa Viễn, Lục Thanh Hành dùng kiếm gỗ gạt mảnh khóa khỏi hốc đèn, còn Tạ Vân Chi kéo đứa trẻ ôm sát vào lòng để tránh luồng khí đen phụt lên. Tất cả đều kịp, nhưng không kịp hết. Khe Cửa Câm mở lệch thêm một đoạn bằng hai ngón tay. Từ dưới đó, không chỉ bàn tay Lục Sùng thò ra. Một sợi tóc đen ướt lạnh cũng bò lên theo mép đá, quấn quanh cổ tay ta nhanh như rắn.
Trong khoảnh khắc ấy, ta nghe thấy một tiếng tim đập. Không phải tim ta. Không phải tim đứa trẻ. Tiếng tim ấy rất nhỏ, rất non, như phát ra từ một thân thể chưa từng nhìn thấy ánh sáng. Luồng linh khí thứ hai dưới Cửa Câm bỗng sáng lên trong cảm giác của ta, không còn giống người ngủ lâu vừa tỉnh, mà giống một đứa trẻ trong bóng tối đang mở mắt nhìn thẳng vào ta.
Đứa trẻ bị bịt mắt bật khóc không thành tiếng. Nó túm lấy tay áo Tạ Vân Chi, môi run đến bật máu. “Dưới cửa… không chỉ có Lục Sùng.”
Ta cố kéo cổ tay khỏi sợi tóc đen, nhưng càng kéo, nó càng siết. Bóng không mặt sau lưng ta đã lùi về phía màn đen, đường viền tro trên thân nó rơi lả tả xuống nền. Trước khi biến mất hẳn, nó lại phát ra giọng giấy cháy kia, lần này không gọi Lục Thừa Viễn nữa, cũng không gọi ta là chìa khóa. Nó nói một cái tên rất khẽ, khẽ đến mức nếu Cửa Câm không vừa mở lệch, ta có lẽ đã bỏ qua.
“Tạ Huyền.”
Cả người ta cứng lại. Cái tên ấy không thuộc về từ đường Lục gia, không thuộc về Lục Hoài Tranh, càng không nên xuất hiện trong miệng một bóng không mặt mang văn bạc nửa trăng khuyết. Dưới khe đá, tiếng tim non nớt đập thêm một nhịp. Đứa trẻ che mắt quay đầu về phía ta, giọng nhỏ đến gần như tan trong khí lạnh. “Nó không nhìn ngươi nữa. Nó nhìn người chưa sinh ra.”
