Bỏ qua nội dung

Ánh hào quang của riêng em

Chương 31 - Chương 31: Chúng Ta Tạm Dừng Đi

Tôi rời hầm xe bằng thang bộ thay vì quay lại thang máy. Cầu thang thoát hiểm của Cảnh Hành lạnh, sạch và sáng đến mức không có chỗ cho người ta yếu lòng. Mỗi bước chân vang lên giữa hai vách tường trắng giống như một lời nhắc nhở khô khan: cô vừa đi ra khỏi chiếc xe đó, vậy thì đừng quay đầu chỉ vì trong lòng còn đau.

Tôi không quay đầu thật. Nhưng khi cửa thoát hiểm đóng lại sau lưng, tôi vẫn đứng yên vài giây, tay đặt trên tập tài liệu, cảm giác đầu ngón tay mình lạnh hơn cả tay vịn kim loại. Một cái ôm không đủ. Tôi đã nói câu ấy với Lục Hoài Cẩn, nói rất bình tĩnh, rất có lý. Nhưng người bình tĩnh không có nghĩa là không muốn khóc. Chỉ là tôi đã quen với việc chọn nơi thích hợp để gục xuống, mà tối nay, không nơi nào thích hợp cả.

Lúc tôi về đến Tự Quang, đèn phòng họp nhỏ vẫn sáng. Tống Dư Hạ ngồi trên bàn dài, một tay cầm laptop, một tay cầm ly cà phê đã nguội, vẻ mặt giống một người vừa chuẩn bị xong ba phương án chiến đấu và hai phương án chửi người văn minh. Thấy tôi bước vào, cô ấy không hỏi tôi có ổn không nữa. Có lẽ sau nhiều năm làm bạn, Dư Hạ cuối cùng cũng hiểu câu hỏi đó trong một số tình huống chẳng khác nào hỏi người bị ngã từ tầng mười xuống có thấy gió mát không.

“Tớ đã khóa toàn bộ phản hồi cá nhân của nhân viên rồi,” cô ấy nói. “Ai muốn thể hiện khí phách trên mạng xã hội sẽ được tớ cho thể hiện luôn đơn nghỉ việc.”

Tôi kéo ghế ngồi xuống, đặt tập tài liệu lên bàn. “Tốt. Gọi Thẩm Ngật vào nhóm họp nội bộ, luật sư tham gia online. Tối nay chúng ta ra quyết định.”

Dư Hạ nhìn tôi hai giây. Lần này cô ấy không cà khịa. “Về Cảnh Hành?”

“Về chúng ta.” Tôi mở laptop. Màn hình sáng lên, phản chiếu một gương mặt tái đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ. “Cảnh Hành chỉ là một phần trong đó.”

Mười một giờ bốn mươi, Thẩm Ngật xuất hiện trên màn hình cuộc gọi, tóc vẫn còn ướt, hẳn vừa từ phòng lab phụ trợ về. Luật sư của tôi cũng đăng nhập, sau lưng là giá sách tối màu và chiếc đèn bàn duy nhất còn thức cùng ông. Chúng tôi bắt đầu bằng các mục rất cụ thể: bài Vân Tín, hồ sơ bệnh án bị cắt ghép, ảnh riêng tư, nguồn rò rỉ thông tin Lục Hoài Cẩn từng dự thính HX-2019, và trạng thái kiểm nghiệm TQ-S001 vẫn chưa có kết quả cuối cùng. Tôi đọc từng đầu việc bằng giọng đều đều, như thể người vừa rời khỏi một cái ôm đau đớn không liên quan gì đến người đang chủ trì cuộc họp này.

Đúng lúc đó, hộp thư của luật sư nhận được một email chuyển tiếp từ pháp chế Cảnh Hành. Tiêu đề rất đúng chuẩn doanh nghiệp: Danh mục tài liệu sơ bộ liên quan đến xử lý rủi ro truyền thông Vân Tín và hồ sơ HX-2019. Tôi nhìn dòng chữ ấy, lòng bàn tay vô thức siết lại. Lâm Triệt làm việc nhanh hơn tôi dự đoán. Hoặc nói đúng hơn, Lục Hoài Cẩn đã yêu cầu họ làm nhanh. Người đàn ông đó luôn biết cách sửa một việc sai bằng tốc độ khiến người khác không kịp nổi giận thêm. Đáng tiếc, có những thứ không thể đuổi kịp bằng hiệu suất.

Luật sư mở file danh mục. Ban đầu chỉ là các mục quen thuộc: công văn yêu cầu nền tảng giữ bài, lịch sử trao đổi với bộ phận quảng cáo từ khóa, bản ghi nhận bài viết dùng tư liệu chưa xác minh. Nhưng đến phụ lục thứ bảy, căn phòng yên xuống. Dòng tiêu đề hiện ra trên màn hình chia sẻ rất nhỏ, vậy mà tôi vẫn đọc được từng chữ: Bản ghi nhớ rủi ro nguyên liệu – dự án HX-2019.

Tôi không nói gì. Luật sư phóng lớn văn bản. Trong cột nhận xét kỹ thuật, có một dòng được đánh dấu vàng từ năm đó: Nhà cung ứng nguồn B có thay đổi bất thường trong chứng nhận lô, đề nghị yêu cầu Hứa thị cung cấp mẫu kiểm nghiệm bổ sung trước khi triển khai hỗ trợ kênh quý III. Bên dưới là phần kết luận của nhóm thẩm định Cảnh Hành: Rủi ro chưa đủ trọng yếu để ảnh hưởng tiến độ hợp tác, chuyển theo dõi sau.

Chuyển theo dõi sau. Bốn chữ sạch sẽ đến mức không dính một hạt bụi. Nhưng tôi nhìn nó, lại như nhìn thấy cả một dây chuyền sản xuất tối om, những mã lô bị sửa, báo cáo bị nhét xuống đáy ngăn kéo, mẹ tôi nằm trong bệnh viện vẫn cố ghi chú “không dùng nguồn B”, còn tôi sau đó bị đẩy ra trước ống kính để nhận lỗi cho một thứ vốn đã có người nhìn thấy từ trước.

Dư Hạ thấp giọng chửi một câu rất nhỏ. Thẩm Ngật im lặng đến mức ô cửa cuộc gọi giống như bị đông lại. Luật sư không vội kết luận, chỉ nói: “Hứa tổng, tài liệu này chưa chứng minh Cảnh Hành gây ra khủng hoảng Hứa thị. Nó chỉ chứng minh đội thẩm định của họ từng ghi nhận một cảnh báo và không nâng cấp xử lý.”

“Tôi biết.” Tôi nghe giọng mình vang lên, khàn hơn vừa rồi. “Nhưng đối với tôi, thế là đủ để tạm dừng.”

Dư Hạ nhìn tôi. “Tạm dừng hợp tác?”

Tôi mở một văn bản mới. Con trỏ nhấp nháy trên nền trắng, giống như một vết thương nhỏ đang đòi được gọi đúng tên. “Tạm dừng mọi hợp tác đặc quyền giữa Tự Quang và Cảnh Hành: kênh trưng bày ưu tiên, kế hoạch đồng truyền thông, quyền tiếp cận hồ sơ nội bộ không bắt buộc theo hợp đồng, mọi hỗ trợ xử lý khủng hoảng không thông qua luật sư. Những hạng mục đang chịu ràng buộc pháp lý thì giữ nguyên nghĩa vụ tối thiểu, nhưng chuyển toàn bộ trao đổi sang cơ chế văn bản.”

“Cậu biết điều này nghĩa là gì không?” Dư Hạ hỏi. “Nếu bỏ kênh ưu tiên của Cảnh Hành lúc này, dòng tiền tháng sau sẽ xấu đến mức kế toán nhìn thấy có thể muốn đi tu.”

“Biết.” Tôi gõ từng chữ một. “Nhưng nếu tiếp tục nhận ưu tiên trong khi bài Vân Tín đang cố chứng minh chúng ta sống nhờ Cảnh Hành, mọi bằng chứng kiểm nghiệm sau này cũng sẽ bị bẻ thành chống lưng. Tự Quang có thể nghèo, nhưng không thể mập mờ.”

Dư Hạ cắn môi. Một lúc sau, cô ấy kéo ghế ngồi xuống bên cạnh tôi, mở bảng dòng tiền. “Được. Nghèo thì nghèo có kế hoạch. Tớ ghét bi kịch, nhưng nếu đã bi kịch, ít nhất phải có file Excel.”

Lần này tôi bật cười rất khẽ. Tiếng cười rơi xuống rồi tắt ngay, nhưng cũng đủ để tôi nhớ mình vẫn còn ở đây, giữa những người không quyết định thay tôi, chỉ đặt thêm dữ liệu lên bàn để tôi tự chọn cái giá phải trả. Thẩm Ngật bổ sung danh sách phòng kiểm nghiệm độc lập có thể thay thế phần đối chiếu của Cảnh Hành. Luật sư chỉnh lại từng câu để thông báo không mang tính công kích, chỉ xác lập ranh giới. Dư Hạ tính phương án thông cáo nội bộ và câu trả lời nếu truyền thông hỏi: Có phải Tự Quang cắt quan hệ vì bất hòa tình cảm với Lục tổng không. Tôi nhìn dòng đó rất lâu, rồi sửa thành: Tự Quang điều chỉnh cơ chế hợp tác để bảo đảm tính độc lập của quy trình kiểm nghiệm và truyền thông.

Không ai trong phòng hỏi câu thật sự nằm dưới câu chữ ấy. Nhưng ai cũng biết. Có một phần của quyết định này không thuộc về hợp đồng. Nó thuộc về niềm tin đã bị kéo căng đến mức chỉ cần thêm một câu giải thích sai chỗ cũng có thể đứt hẳn.

Mười hai giờ ba mươi, Lục Hoài Cẩn đến Tự Quang. Anh không đi thẳng vào như trước, cũng không để thư ký gọi cửa bằng giọng khẩn cấp. Anh đứng ở ngoài khu tiếp khách, sau lớp kính mờ, áo khoác đen phủ một lớp ẩm rất nhạt. Khi Dư Hạ báo anh đang chờ, tôi chỉ nói: “Mời vào phòng họp. Luật sư vẫn ở đây.”

Anh bước vào, ánh mắt lướt qua màn hình đang mở bản thông báo, rồi dừng trên mặt tôi. Tôi thấy trong mắt anh có rất nhiều điều muốn nói. Nhưng cuối cùng, anh chỉ kéo ghế ngồi xuống phía đối diện, đặt một tập hồ sơ lên bàn. “Tôi đã xem bản ghi nhớ HX-2019.”

“Vậy anh biết vì sao tôi không thể tiếp tục như cũ.”

“Biết.” Anh nói. “Năm đó tôi chỉ dự thính một phần cuộc họp, không tham gia kết luận thẩm định. Nhưng tôi đã thấy tên Hứa thị trong danh sách theo dõi sau đó, và tôi không hỏi tiếp.”

Câu thừa nhận ấy rất nhẹ. Nhẹ đến mức nếu đặt trong một biên bản, nó chỉ là một dòng trách nhiệm không trực tiếp. Nhưng đặt giữa tôi và anh, nó giống một cánh cửa cuối cùng khép lại. Tôi không cần anh tự biến mình thành hung thủ để thấy đau. Tôi chỉ cần biết trong một khoảnh khắc rất xa trước đây, khi hệ thống của anh nhìn thấy một vết nứt, không ai đủ coi trọng nó để gõ chuông lớn hơn.

“Có thể dù Cảnh Hành hỏi tiếp, Hứa thị vẫn sụp đổ,” tôi nói. “Có thể chú tôi vẫn che giấu, Kỷ Mạn Dao vẫn cướp thứ không thuộc về cô ta, còn tôi vẫn phải trả giá. Tôi hiểu logic xác suất, Lục Hoài Cẩn. Nhưng mẹ tôi từng để lại ghi chú nguồn B. Thẩm Ngật từng nhìn thấy báo cáo. Cảnh Hành từng có bản ghi nhớ rủi ro. Tất cả những mảnh đó đều tồn tại, chỉ là mỗi người đều chọn im lặng thêm một chút.”

Mặt anh trắng đi. “Chiêu Ninh…”

“Đừng xin lỗi ngay.” Tôi ngắt lời, không cao giọng. “Tôi sợ nhất là anh lại dùng lời xin lỗi để đứng vào vị trí người chịu hết mọi thứ. Việc này không cần một người đàn ông đau khổ thay Cảnh Hành. Nó cần Cảnh Hành trả lời bằng quy trình, trách nhiệm và hồ sơ công khai trong phạm vi pháp lý.”

Anh im lặng vài giây, rồi gật đầu. “Tôi sẽ yêu cầu hội đồng mở rà soát độc lập. Kết quả sẽ gửi cho luật sư của cô trước, không qua kênh riêng của tôi.”

“Không phải vì tôi.” Tôi nhìn anh. “Vì năm đó Cảnh Hành đã nhìn thấy cảnh báo mà vẫn đặt nó vào ô theo dõi sau.”

“Được.”

Một chữ ấy lại vang lên. Trước đây, tôi từng thích sự dứt khoát trong cách anh nói được. Hôm nay tôi chỉ thấy trái tim mình mỏi đến lạ. Có lẽ trưởng thành chính là vậy: không còn vì một người đồng ý với mình mà lập tức quên họ từng khiến mình phải đứng ở rìa vực như thế nào.

Tôi đẩy bản thông báo đã chỉnh xong về phía anh. “Từ giờ đến khi kết quả kiểm nghiệm TQ-S001, nguồn rò rỉ Vân Tín và hồ sơ HX-2019 được làm rõ, Tự Quang tạm dừng mọi hợp tác đặc quyền với Cảnh Hành. Những việc bắt buộc theo hợp đồng sẽ do hai bên pháp chế xử lý. Anh không liên hệ riêng để can thiệp vào truyền thông, không dùng quan hệ nền tảng, không mua thời gian, không mua sự im lặng. Nếu muốn cung cấp bằng chứng, gửi cho luật sư.”

Hoài Cẩn nhìn bản thông báo. Đầu ngón tay anh đặt lên mép giấy, nhưng rất lâu không lật sang trang. “Còn chúng ta?”

Tôi đã biết anh sẽ hỏi câu ấy. Vậy mà khi nó thật sự rơi xuống, ngực tôi vẫn đau như bị ai ấn vào một vết bầm chưa tan. Tôi nhìn người đàn ông trước mặt, người từng lạnh lùng gạch đỏ bản kế hoạch của tôi, từng đứng lại khi cả thị trường muốn rút lui, từng dưới mưa nghiêng ô về phía tôi, từng ôm tôi rất nhẹ như sợ chỉ cần mạnh tay hơn sẽ làm tôi vỡ. Tôi không hết thích anh trong một đêm. Đau đớn nhất chính là ở đó.

“Chúng ta cũng tạm dừng đi.” Tôi nói.

Trong phòng họp, tiếng quạt điều hòa bỗng trở nên rõ ràng. Dư Hạ quay mặt đi. Luật sư trên màn hình cúi xuống xem tài liệu, để lại cho chúng tôi một chút thể diện cuối cùng. Hoài Cẩn không hỏi tạm dừng đến bao giờ. Anh thông minh như vậy, hẳn hiểu có những mốc thời gian không thể ghi vào lịch. Nó kết thúc khi người ta học xong bài học cần học, hoặc khi người còn lại không còn muốn chờ nữa.

“Tôi hiểu.” Anh đứng dậy. Giọng anh khàn đi, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh cuối cùng. “Cảnh Hành sẽ thực hiện đúng thông báo của Tự Quang. Còn tôi… sẽ không dùng bất cứ quyền lực nào để yêu cầu cô ở lại.”

Tôi cúi mắt, sợ chỉ cần nhìn anh thêm một giây, mình sẽ vì câu nói đúng đắn muộn màng ấy mà mềm lòng. Nhưng tôi không thể để một câu đúng hôm nay xóa đi tất cả những lần tôi bị đặt vào vùng cần bảo vệ mà không được hỏi ý kiến. Tôi ký tên vào bản thông báo, gửi cho luật sư, rồi bấm nút xác nhận gửi đến pháp chế Cảnh Hành. Âm báo email vang lên rất nhỏ. Nhỏ như một sợi chỉ đứt.

Hoài Cẩn rời phòng họp trước. Anh đi qua khu làm việc trống của Tự Quang, bước chân chậm nhưng không dừng lại. Ngoài lớp kính, tôi thấy anh đứng dưới bảng hiệu nhỏ màu trắng của chúng tôi vài giây. Tự Quang. Hai chữ từng được anh gọi là quá lý tưởng, rồi sau đó lại là thứ anh muốn bảo vệ. Nhưng bảo vệ không đúng cách cũng có thể làm ánh sáng bị phủ bóng.

Điện thoại của Dư Hạ rung lên. Cô ấy nhìn màn hình, sắc mặt lập tức nặng xuống. “Cảnh Hành đã tạm khóa lịch trưng bày ưu tiên theo yêu cầu của mình. Hệ thống dự báo đơn tuần sau vừa rơi.”

Tôi nhìn bảng điều khiển trên laptop. Một vùng số liệu chuyển từ xanh sang đỏ. Rất thật, rất lạnh, rất không có chỗ cho lãng mạn. Lục Hoài Cẩn không giữ tôi lại bằng quyền lực. Còn tôi, lần đầu tiên tự tay cắt đi cánh cửa lớn nhất của Tự Quang. Ngoài cửa kính, bóng anh khuất dần sau hành lang. Trên màn hình, dòng cảnh báo doanh số tiếp tục nhấp nháy: Kênh Cảnh Hành – tạm dừng.