Bỏ qua nội dung

Huyen Menh

Chương 73: Lửa Trong Lòng Bàn Tay - Đêm Tạ Gia Đổ Máu

Chương 73: Lửa Trong Lòng Bàn Tay – Đêm Tạ Gia Đổ Máu

Mảnh vải tang thêu tên Tạ Tĩnh Chu treo lặng trước cửa thứ ba, cũ đến mức sợi bạc đã xỉn màu, nhưng mỗi nét kim vẫn sắc như vừa cắt ra từ xương. Mộc Tịch Nhan đứng trước cửa, một tay đặt trên bụng, tay còn lại nắm nửa đoạn ngân châm gãy. Hơi lạnh từ Hàn Hà Ấn vẫn truyền từng đợt vào thai nhi, khiến nhịp tim vốn yếu của Tạ Huyền khi chậm khi gấp, như một ngọn đèn bị gió lùa mà chưa chịu tắt. Hắn cố giữ ý thức tỉnh táo, không để cơn đau biến thành tiếng rên vô nghĩa. Cửa thứ ba không giống Khố Tiền Thất hay Sinh Môn Ám Hà. Hai cửa trước ép lựa chọn bằng lợi ích và sinh tử. Cánh cửa này ép họ nghe một sự thật bị chôn, mà trong Đăng Đạo, sự thật thường không chỉ để biết. Nó là lưỡi dao buộc người nghe phải trả giá.

Lão nhân cầm đèn bước tới trước mảnh vải tang. Ánh lửa trong tay ông rất nhỏ, vàng nhạt, nhưng khi soi lên chữ Tạ Tĩnh Chu, mặt cửa đen lập tức nổi lên vô số vết nứt mảnh. Ông không giục Mộc Tịch Nhan đi vào, chỉ nói: ‘Đây là Vấn Cựu Môn. Người qua cửa phải nghe lời người chết, nhưng không được tin hết lời người chết.’ Mộc Tịch Nhan khàn giọng hỏi: ‘Tạ Tĩnh Chu là Bạch Tĩnh Chu?’ Lão nhân nhìn ngọn đèn, đáp rất chậm: ‘Là tên hắn từng được trao. Cũng là tên Tạ gia đã tự tay gạch khỏi bài vị.’ Tạ Huyền nghe tới đó liền hiểu, bí mật này không chỉ liên quan thù riêng. Một kẻ bị xóa tên mà vẫn nắm rõ Đăng Đạo, khách lệnh, tang lệnh và cơ quan Tạ gia, nhất định từng đứng rất gần lõi quyền lực của Tạ thị.

Mảnh vải tang bỗng bay lên, nhẹ như có người ở phía sau thở một hơi. Mộc Tịch Nhan không lùi. Nàng dùng đầu ngân châm chạm vào mép vải, không dùng máu, cũng không dùng sinh tức, chỉ để chút linh văn còn sót làm điểm neo. Tạ Huyền lập tức mở Quan Linh Tâm Nhãn một khe cực mỏng. Cơn đau từ Mệnh Đài đẩy bóng tối tràn lên, nhưng trước khi tầm nhìn sụp xuống, hắn thấy trên mảnh vải không chỉ có tên Tạ Tĩnh Chu. Dưới lớp chỉ bạc còn giấu một hàng chữ nhỏ gần như bị đốt cháy: Người giữ đèn thứ chín, không được nhập từ đường. Hắn chưa kịp phân tích hết ý nghĩa, cửa thứ ba đã nuốt họ vào một tàn ảnh lạnh như tro.

Trước mắt họ là sân sau Tạ gia nhiều năm trước. Tuyết rơi rất mỏng, mái hiên treo tám chiếc đèn đồng, riêng góc cuối cùng để trống. Một thiếu niên áo trắng quỳ dưới bậc đá, hai bàn tay đặt trên một chiếc đèn đồng thứ chín. Lửa trong đèn không cháy trên tim đèn, mà cháy ngay trong lòng bàn tay hắn. Da thịt không bị thiêu rụi, chỉ hằn một vệt đỏ sâu, như một lời thề được đóng dấu bằng đau đớn. Tạ Trường Nghi trẻ hơn rất nhiều đứng trước mặt thiếu niên, ánh mắt phức tạp. ‘Tĩnh Chu,’ ông nói, ‘từ hôm nay, ngươi giữ chiếc đèn này. Nếu có ngày Tạ gia mở Đăng Đạo, ngươi chỉ cần soi đường, không được tự ý phán sinh tử.’ Thiếu niên ngẩng đầu. Khuôn mặt ấy chưa có vẻ lạnh lẽo khó đoán của Bạch Tĩnh Chu sau này, nhưng khóe mắt đã có một đường bình tĩnh quá tuổi. Hắn hỏi: ‘Nếu người trong nhà tự đẩy người trong nhà vào tử môn thì sao?’ Tạ Trường Nghi không trả lời ngay. Chính khoảng im lặng ấy khiến Tạ Huyền thấy sống lưng lạnh hơn cả Hàn Hà Ấn.

Tàn ảnh đổi cảnh. Một nữ tử không thấy rõ mặt đứng bên giếng cũ, bụng hơi nhô lên dưới áo choàng trắng. Nàng đặt tay lên ngọn đèn thứ chín, giọng nhẹ đến mức gần như tan trong tuyết: ‘Đèn này không phải để soi người sống. Nó dùng để nhận ra ai bị Tạ gia bỏ lại.’ Tạ Tĩnh Chu đứng sau nàng, lòng bàn tay vẫn đang cháy lửa. Hắn gọi nàng là ‘tiểu cô’, âm sắc kính trọng mà đau đớn. Nữ tử cười rất khẽ, sau đó ho một tiếng, vệt máu thấm qua khăn tay. ‘Nếu có ngày tên ta bị xóa, ngươi đừng thay ta kêu oan. Giữ đèn, nhớ đường, chờ người thật sự cần đi qua.’ Tạ Huyền muốn nhìn rõ mặt nữ tử, nhưng tàn ảnh như cố ý né khỏi Quan Linh Tâm Nhãn. Chỉ có chiếc vòng gỗ trên cổ tay nàng hiện lên rất rõ, cùng một linh văn mộc hệ mảnh như rễ non, giống với một nhánh trong Tỏa Mệnh Hoa Ấn của Mộc Tịch Nhan.

Mộc Tịch Nhan cũng nhận ra điều đó. Sắc mặt nàng trắng đi, không phải vì sợ, mà vì một mảnh ký ức xa lạ đang bị ép ghép vào những bí mật nàng từng biết. ‘Đó là người Mộc thị?’ nàng hỏi. Lão nhân cầm đèn không đáp. Tàn ảnh lại rung mạnh, sân tuyết biến thành tổ đường đỏ lửa. Tạ Tĩnh Chu ôm chiếc đèn thứ chín xông qua khói, sau lưng là tiếng người quát hắn phản môn. Một cánh cửa đá mở hé, bên trong có tiếng trẻ sơ sinh khóc rất yếu, rồi lập tức bị tiếng chuông đồng đè xuống. Tạ Trường Nghi khi ấy đã bị thương, một tay chống lên bàn thờ, một tay giữ gia chủ ấn. Ông quát: ‘Không được mở cửa! Đó không phải người Tạ gia nữa!’ Tạ Tĩnh Chu đứng giữa khói lửa, lòng bàn tay cháy đến phát sáng. Hắn nhìn Tạ Trường Nghi, từng chữ như nhặt từ tro: ‘Vậy ai mới được xem là người Tạ gia? Người còn tên trên bài vị, hay người được các ngươi cần thì nhận, không cần thì xóa?’

Ngay khoảnh khắc câu nói ấy vang lên, mảnh khách lệnh của Bạch Tĩnh Chu từ bên ngoài Đăng Đạo bỗng chen vào tàn ảnh. Mặt lửa méo đi, biến ký ức thành một chiếc bẫy sống. Những bóng người trong tổ đường đồng loạt quay đầu nhìn Mộc Tịch Nhan, miệng họ mở ra cùng một câu: ‘Người Mộc thị mang thai dị cốt, nên nhận tội thay người cũ.’ Tạ Huyền lập tức hiểu. Bạch Tĩnh Chu không chỉ muốn họ biết quá khứ. Hắn muốn dùng quá khứ đó ép Mộc Tịch Nhan đứng vào vị trí nữ tử bị xóa tên năm xưa, khiến Đăng Đạo ghi nàng là kẻ kế thừa món nợ cũ. Nếu nàng phản kháng bằng Mộc thị huyết mạch, tang lệnh sẽ có cớ nối hai đời thành một tội. Nếu nàng nhận, cửa thứ ba sẽ lấy thai nhi làm vật chứng.

‘Đừng trả lời theo câu hỏi của hắn,’ Tạ Huyền truyền ý niệm, mỗi chữ đều như kéo qua băng. ‘Cửa này không hỏi nương có tội hay không. Nó hỏi nương có chịu để người khác đặt tên cho mình hay không.’ Mộc Tịch Nhan khép mắt một thoáng. Khi mở ra, đáy mắt nàng đã không còn dao động. Nàng đưa nửa đoạn ngân châm lên, không đâm vào bóng người, cũng không xé mảnh vải tang, mà ghim thẳng xuống nền tổ đường trong tàn ảnh. ‘Ta không nhận tội thay người chết, cũng không xóa nợ của người sống,’ nàng nói. Giọng nàng rất khàn, nhưng từng chữ đứng vững giữa lửa. ‘Ta là Mộc Tịch Nhan. Đứa trẻ trong bụng ta là Tạ Huyền. Nếu Tạ gia nợ ai, để người còn sống nói rõ. Nếu Mộc thị nợ ai, cũng để chứng cứ mở miệng. Đừng dùng một mảnh vải tang bắt con ta mang tên của người khác.’

Cánh cửa thứ ba chấn động. Những bóng người trong tổ đường bị câu nói ấy đánh tan một nửa, nhưng khách lệnh của Bạch Tĩnh Chu vẫn chưa rút đi. Từ trong khói, bàn tay thiếu niên Tạ Tĩnh Chu vươn ra, lòng bàn tay có ngọn lửa nhỏ đang cháy. Tạ Huyền nhìn ngọn lửa ấy, đột nhiên phát hiện nó không phải linh hỏa bình thường. Nó giống một loại chứng ấn, chỉ cháy khi người giữ đèn tự nguyện nhận phần đau của kẻ bị bỏ lại. Bạch Tĩnh Chu năm đó từng trả giá thật. Cũng chính vì vậy, hận ý của hắn mới không dễ bị bác bỏ bằng hai chữ phản đồ. Tạ Huyền không thích kết luận vội, càng không muốn vì nguy hiểm trước mắt mà phủ sạch quá khứ của đối phương. Nhưng hắn cũng biết một vết thương thật không cho phép người bị thương kéo người vô tội xuống chôn cùng.

Hắn gom chút ý thức cuối cùng, để Hàn Hà Ấn lạnh thêm một nhịp rồi dùng Quan Linh Tâm Nhãn khóa vào ngọn lửa trong lòng bàn tay kia. ‘Đèn thứ chín ghi người bị bỏ lại,’ hắn nói với Mộc Tịch Nhan, ‘vậy hãy để nó ghi đúng. Không ghi nương. Không ghi con. Ghi người đã bị xóa tên.’ Mộc Tịch Nhan lập tức hiểu. Nàng xoay đầu châm, dẫn linh văn còn sót trên nền tổ đường thành một vòng cực nhỏ quanh chữ Tạ Tĩnh Chu trên mảnh vải. Ngọn lửa trong bàn tay thiếu niên bỗng bùng lên, chiếu xuyên qua tàn ảnh. Tiếng cười của Bạch Tĩnh Chu từ bên ngoài truyền vào, lần này lạnh hơn trước: ‘Thông minh. Nhưng ngươi dám để Đăng Đạo gọi tên ta, ngươi có chịu nổi thứ đáp lại không?’

Mảnh vải tang rơi xuống. Cửa thứ ba không mở hẳn, mà hé ra một khe đỏ sẫm. Sau khe cửa, không còn là sân tuyết hay tổ đường cũ, mà là một gian mật thất dưới lòng đất. Trên vách mật thất khắc chín vị trí đặt đèn, tám vị trí đã tắt, riêng vị trí thứ chín vẫn cháy trong một bàn tay người bị đóng đinh lên đá. Mộc Tịch Nhan lùi nửa bước theo bản năng, nhưng lập tức giữ vững. Lão nhân cầm đèn đứng cạnh nàng, ánh mắt lần đầu rơi xuống chính bàn tay mình. Trong lòng bàn tay ông, dưới lớp da nhăn nheo, có một vết bỏng hình ngọn đèn giống hệt tàn ảnh vừa rồi. Tạ Huyền cảm thấy tim thai của mình như bị ai bóp chặt. Lão nhân khẽ nói: ‘Các ngươi đã gọi đúng tên. Bây giờ, người bị xóa tên sẽ nghe thấy.’

Từ mật thất sau cửa, một tiếng bước chân vang lên. Không phải tiếng của Bạch Tĩnh Chu ngoài tổ đường, cũng không phải tiếng cơ quan Đăng Đạo. Đó là tiếng một người đã đứng rất lâu trong bóng tối, cuối cùng quay đầu lại. Ngọn đèn thứ chín phụt sáng, soi lên vách đá một hàng chữ bằng máu cũ: Tạ gia không chỉ xóa một người, mà từng xóa một đứa trẻ chưa kịp chào đời. Tạ Huyền chưa kịp nhìn dòng chữ thứ hai thì Hàn Hà Ấn trong Mệnh Đài bỗng lạnh đến tận xương, như có thứ gì dưới mật thất nhận ra hắn. Cửa thứ ba mở thêm một tấc, và từ bên trong, một giọng nói rất giống Bạch Tĩnh Chu thời trẻ vang lên: ‘Đứa trẻ thứ hai… cuối cùng cũng tới.’