Chương 74 - Chương 74: Không Quỳ Trước Số Mệnh - Đêm Tạ Gia Đổ Máu
Giọng nói trong mật thất vang ra không lớn, nhưng từng chữ lại như có bàn tay lạnh chạm thẳng vào Mệnh Đài của Tạ Huyền. Đứa trẻ thứ hai… cuối cùng cũng tới. Cánh cửa thứ ba mở thêm một khe, hơi lạnh trộn mùi máu cũ ùa ra, khiến ngọn đèn trong tay lão nhân chao mạnh. Mộc Tịch Nhan đặt một tay lên bụng, hơi thở đứt quãng, nhưng chân vẫn đứng nguyên trên nền đá nứt. Tạ Huyền cảm thấy Hàn Hà Ấn trong cơ thể mình bỗng co lại, không giống phản phệ, cũng không giống nhận chủ. Nó giống một chiếc khóa lâu ngày nghe thấy tiếng chìa cũ, tự động xoay nửa vòng trong bóng tối.
Mật thất sau cửa không rộng. Chín hõm đèn khoét sâu vào vách đá, tám hõm đã tắt, chỉ còn hõm cuối cùng cháy bằng thứ lửa xanh nhạt. Lửa ấy không nằm trên tim đèn, mà mọc lên từ một bàn tay bị đóng vào đá bằng ba chiếc đinh đồng. Da thịt của bàn tay đã khô đen, nhưng dấu bỏng hình ngọn đèn vẫn rõ đến mức khiến người nhìn đau thay. Trên vách, dòng chữ máu cũ vừa hiện ra còn chưa khô trong mắt họ: Tạ gia không chỉ xóa một người, mà từng xóa một đứa trẻ chưa kịp chào đời. Bên dưới dòng ấy, có thêm một nét chữ thứ hai đang chậm rãi nổi lên, nhưng mỗi khi Tạ Huyền định nhìn rõ, Hàn Hà Ấn lại lạnh buốt như muốn bịt mắt hắn.
‘Đừng nhìn bằng mắt,’ lão nhân cầm đèn nói. Giọng ông khàn hơn trước rất nhiều, như mỗi chữ đều kéo qua vết bỏng trong lòng bàn tay. ‘Vấn Cựu Môn không sợ người nhìn thấy sự thật. Nó chỉ sợ người nhìn thấy quá nhanh rồi tưởng mình đã hiểu hết.’ Mộc Tịch Nhan nghiêng đầu nhìn ông, ánh mắt sắc lại dù sắc mặt đã trắng bệch. ‘Ông là ai?’ Lão nhân im lặng một nhịp, rồi đưa bàn tay cầm đèn ra gần ánh lửa. Dưới lớp da nhăn, vết bỏng hình ngọn đèn hiện lên cùng nhịp với bàn tay bị đóng trên vách. ‘Một người từng được giao giữ cửa sau khi người giữ đèn thứ chín biến mất. Ta không phải Tạ Tĩnh Chu, cũng không đủ tư cách thay hắn nói oan. Ta chỉ biết, hễ cửa này gọi đúng người, nó sẽ bắt người ấy chọn quỳ hay đứng.’
Ngay khi chữ ‘quỳ’ rơi xuống, mật thất rung lên. Áp lực vô hình đè xuống vai Mộc Tịch Nhan, không mạnh như một đòn công kích, nhưng dai dẳng và nhục nhã hơn nhiều. Nó không muốn giết nàng ngay. Nó muốn đầu gối nàng chạm đất trước vách đá, muốn nàng dùng tư thế của kẻ nhận tội để thừa nhận đứa trẻ trong bụng là vật thay thế cho món nợ cũ. Tạ Huyền nghe tiếng xương đầu gối của nàng khẽ vang, lòng lập tức trầm xuống. Hắn không có tay để đỡ mẹ, không có thân thể để đứng chắn trước nàng. Thứ hắn còn lại chỉ là một ý thức đang rét run, một khe Quan Linh Tâm Nhãn mỏng như sợi tóc và Hàn Hà Ấn vừa mới đóng vào sinh mệnh mình.
‘Nương, đừng dùng Mộc Linh Táng Sinh.’ Tạ Huyền truyền ý niệm thật nhanh. ‘Áp lực này không nhằm ép nương chết. Nó muốn nương dùng huyết mạch Mộc thị chống lại, rồi nối nương với nữ tử năm xưa.’ Mộc Tịch Nhan cắn môi đến bật máu. Nàng hiểu, nhưng hiểu không đồng nghĩa thân thể còn chịu nổi. Nửa đoạn ngân châm trong tay nàng run lên, mũi châm cắm xuống nền đá, chống lại lực ép khiến đầu gối nàng chỉ cách mặt đất một tấc. Nàng khàn giọng nói với mật thất: ‘Ta có thể ngã vì thương, nhưng không quỳ thay con ta.’ Câu ấy không vang dội, cũng chẳng khiến cửa đá lập tức vỡ ra. Nó chỉ khiến cái lưng gần như gãy của nàng chậm rãi thẳng lại một chút.
Tiếng cười của Bạch Tĩnh Chu từ ngoài tổ đường truyền vào qua khách lệnh, nhẹ như hắn đã chờ đúng khoảnh khắc này. ‘Không quỳ thì đứng được bao lâu? Tạ Huyền, ngươi không phải người đầu tiên bị mang vào cửa này khi còn chưa ra đời. Đăng Đạo chỉ muốn công bằng.’ Tạ Huyền không đáp ngay. Chính vì vết thương kia là thật, người bị xóa là thật, bàn tay bị đóng lên đá cũng thật, cái bẫy này mới khó tránh hơn một lời giả hoàn toàn.
Hắn buộc mình phân tích trong cơn lạnh. Nếu phủ nhận đứa trẻ đầu tiên, ngọn đèn thứ chín sẽ có lý do nói mẹ con hắn cũng giống những người từng xóa tên người khác. Nhưng nếu thừa nhận theo cách Bạch Tĩnh Chu dẫn dắt, Tạ Huyền sẽ bị ghi thành vật chứng sống thay cho người đã mất. Mấu chốt không nằm ở có nhận sự thật hay không, mà là ai có quyền định nghĩa người còn sống.
Quan Linh Tâm Nhãn mở thêm một khe. Đau đớn lập tức xé qua Mệnh Đài, nhưng lần này Tạ Huyền không nhìn dòng chữ trên vách. Hắn nhìn Hàn Hà Ấn. Trong lớp băng đen ấy có một sợi hoa văn rất mảnh, giống vết nước đóng lại quanh thai tức, nối thẳng về bàn tay bị đóng đinh. Ấn này không chỉ để trấn áp hắn. Nó từng là một phần của cơ quan giữ đứa trẻ đầu tiên không được gọi tên, giữ cho tiếng khóc chưa kịp sinh ra kia chìm dưới Hàn Hà. Vì vậy khi hắn tới, nó mới nhận ra hắn. Không phải vì hắn là vật thay thế đã định, mà vì hắn cũng là một sinh mệnh chưa kịp tự nói tên mình.
‘Ta nhận,’ Tạ Huyền bỗng nói. Ý niệm của hắn yếu đến mức gần như tan trong nhịp tim hỗn loạn của Mộc Tịch Nhan, nhưng từng chữ lại bình tĩnh lạ thường. Khách lệnh ngoài cửa khẽ sáng lên, như Bạch Tĩnh Chu tưởng mình đã thắng. Tạ Huyền tiếp tục: ‘Ta nhận nơi này từng có một đứa trẻ bị xóa. Ta nhận Tạ gia nợ người đó một câu trả lời. Ta nhận người giữ đèn thứ chín từng đau thật, hận thật.’ Hắn dừng một thoáng, để Hàn Hà Ấn lạnh đến mức ý thức gần như tắt phụt, rồi nói nốt: ‘Nhưng ta không nhận mình là đứa trẻ thứ hai của các ngươi. Ta là Tạ Huyền. Ta chưa sinh ra, nhưng ta không phải chỗ trống để số mệnh cũ nhét vào.’
Mật thất im bặt. Áp lực trên vai Mộc Tịch Nhan không giảm, ngược lại nặng thêm trong một nhịp, như cả cánh cửa tức giận vì câu trả lời không đi theo lối nào nó đã chuẩn bị. Đầu gối nàng lại hạ xuống nửa tấc. Lão nhân cầm đèn bỗng đặt cây đèn của mình xuống nền đá, sau đó chậm rãi áp lòng bàn tay có vết bỏng vào mép cửa. ‘Nếu ngươi đã không nhận thay,’ ông nói với Tạ Huyền, ‘vậy phải để người bị xóa tự có chỗ đứng. Không dùng máu của mẹ ngươi, không dùng sinh tức của ngươi. Dùng đúng thứ Bạch Tĩnh Chu đã gọi ra: tên cũ của hắn và lửa chứng ấn.’
Tạ Huyền lập tức hiểu cái giá. Không dùng sinh tức không có nghĩa không trả giá. Muốn dẫn lửa chứng ấn, hắn phải để Hàn Hà Ấn mở một khe, cho cái lạnh vốn đang khóa mình chạm vào ngọn đèn thứ chín. Nếu tính sai, ấn sẽ ăn sâu vào thai mệnh, biến hắn thành chiếc neo mới cho mật thất. Nhưng nếu không làm, Mộc Tịch Nhan sẽ bị ép quỳ, và mọi thứ Bạch Tĩnh Chu muốn sẽ thành văn tự của Đăng Đạo.
‘Nương, dùng ngân châm khoanh chữ Tạ Tĩnh Chu, nhưng đừng viết thêm tên con.’ Tạ Huyền nói. ‘Con sẽ kéo Hàn Hà Ấn giữ lạnh ở mép lửa. Lão nhân làm chứng. Để đèn tự soi người bị xóa, không soi sang con.’ Mộc Tịch Nhan không hỏi lại. Nàng nhấc nửa đoạn ngân châm, cổ tay run đến mức mỗi đường vẽ đều để lại vệt máu mỏng trên nền đá. Nhưng nàng không để máu rơi vào vòng trận. Nàng chỉ dùng phần linh văn còn sót trong châm, từng chút một nối chữ Tạ Tĩnh Chu trên mảnh vải tang với vết bỏng trong lòng bàn tay lão nhân. Tạ Huyền đồng thời mở Hàn Hà Ấn một khe cực nhỏ. Lạnh. Quá lạnh. Ý thức hắn như bị ném xuống đáy sông mùa đông, nghe thấy tiếng ai đó khóc từ rất xa, tiếng khóc yếu đến mức gần như bị chính thế giới phủ nhận.
Ngọn đèn thứ chín bùng lên. Bàn tay bị đóng trên vách co giật một cái, ba chiếc đinh đồng rạn ra những đường nhỏ. Dòng chữ thứ hai cuối cùng hiện rõ: Đứa trẻ không tên không cần người thay mạng, chỉ cần người còn sống đừng gọi nó là tội. Mộc Tịch Nhan nhìn dòng chữ ấy, mắt đỏ lên, nhưng nàng không khóc. Nàng chỉ hít một hơi thật sâu, như nuốt toàn bộ vị máu trong cổ họng xuống, rồi nói: ‘Ta nghe thấy. Ta không gọi ngươi là tội. Con ta cũng không phải tội.’ Câu nói của nàng khiến áp lực đang đè lên đầu gối bỗng nứt ra. Không tan hết, nhưng nứt đủ để nàng chống châm đứng thẳng.
Khách lệnh của Bạch Tĩnh Chu phát ra tiếng rạn sắc lạnh. Ngoài tổ đường, giọng hắn lần đầu mất đi vẻ ung dung tuyệt đối: ‘Các ngươi tưởng như vậy là trả được nợ à?’ Tạ Huyền mệt đến mức không còn sức cười. Hắn chỉ nghĩ, không, bọn họ chẳng trả được nợ thay ai. Nhưng ít nhất trong khoảnh khắc này, họ không để món nợ ấy biến thành dây thòng lọng buộc lên cổ người chưa sinh. Đăng Đạo có thể ghi hận, Bạch Tĩnh Chu có thể tiếp tục tính kế, Tạ gia có thể còn vô số máu cũ chưa rửa. Nhưng Tạ Huyền sẽ không nhận một số mệnh chỉ vì nó được viết bằng chữ máu.
Cửa thứ ba mở thêm một tấc. Sau mật thất không phải đường ra, mà là cầu thang đá đi xuống sâu hơn. Trên bậc đầu tiên đặt một mảnh ngọc đen hình bán nguyệt, bên trong phong một giọt máu đã đông. Lão nhân cầm đèn vừa nhìn thấy nó thì sắc mặt đổi hẳn. ‘Đừng chạm vào. Đó là bàn tính ngọc của người chấp sổ Tạ gia. Nếu nó ở đây, năm đó không chỉ gia chủ biết chuyện đứa trẻ.’
Tạ Huyền cố giữ Quan Linh Tâm Nhãn thêm một hơi cuối cùng. Trong giọt máu phong bên trong mảnh ngọc, hắn thấy một bóng dáng đứng sau rèm tổ đường, tay áo thêu ký hiệu Thần Điện rất nhạt. Tim thai của hắn chậm mất một nhịp. Bạch Tĩnh Chu không phải người duy nhất kéo dây trong chuyện cũ. Ngay lúc hắn định truyền phát hiện ấy cho Mộc Tịch Nhan, cầu thang bên dưới vang lên tiếng hạt ngọc va nhau lách tách, và một giọng già nua chưa từng xuất hiện trong Đăng Đạo chậm rãi nói: ‘Sổ cũ đã mở. Ai dám xóa nợ?’
