Bỏ qua nội dung

Huyen Menh

Chương 72: Tàn Ảnh Của Quá Khứ - Đêm Tạ Gia Đổ Máu

Mảnh bài vị nhỏ bằng móng tay trôi trên mặt nước đen, ba chữ Tạ Trường Nghi đỏ như vừa được viết bằng máu sống. Mộc Tịch Nhan không lập tức đưa tay bắt lấy. Nàng đã kiệt sức đến mức mỗi lần hít vào, lồng ngực đều run rất nhẹ, nhưng ánh mắt vẫn tỉnh. Một dòng sông xuất hiện trong Đăng Đạo, lại mang bài vị người còn chưa chết, chắc chắn không phải để người đi qua thuận tay vớt một mạng. Tạ Huyền cũng hiểu điều đó. Ý thức hắn chìm nổi trong cơn lạnh sau khi bị rút ba năm tiên thiên sinh tức, nhưng câu nói của lão nhân cầm đèn vẫn đập vào hắn từng chữ: nếu muốn mẹ ngươi sống qua Sinh Môn Ám Hà, hãy quyết định có cứu ông ta hay không.

Không phải cứu hay không cứu. Là cứu bằng gì. Tạ Huyền ép Quan Linh Tâm Nhãn mở ra một đường rất mỏng. Trước mắt hắn, mặt nước không còn là nước, mà là vô số sợi nhân quả đan chồng lên nhau. Một sợi nối bài vị với Tạ Trường Nghi trong tổ đường. Một sợi nối với mảnh khách lệnh Bạch Tĩnh Chu vừa ném vào Huyết Dẫn Trận. Sợi thứ ba mảnh hơn, bám vào bụng Mộc Tịch Nhan như một lưỡi câu chìm dưới băng. Nếu nàng tự tay dùng máu Mộc thị kéo bài vị lên, khách lệnh sẽ mượn hành động cứu chủ để chen vào Sinh Môn. Nếu nàng mặc kệ, Ám Hà sẽ ghi nàng là kẻ bỏ gia chủ lúc cửa nhà đổ máu, rồi dùng danh nghĩa Tạ gia cắt lối sống của mẹ con nàng.

Bẫy này tinh hơn Khố Tiền Thất. Cửa trước ép tình mẫu tử thành khế. Cửa này ép đạo nghĩa thành dây trói. Mộc Tịch Nhan cúi nhìn mặt nước, giọng khàn đi: ‘Huyền nhi, con thấy gì?’ Tạ Huyền mất một lúc mới gom được ý niệm. ‘Đừng dùng máu của nương. Cũng đừng để bài vị chìm. Bạch Tĩnh Chu cần một hành động cứu chủ có sinh tức sống. Chúng ta cho hắn một hành động cứu chứng.’ Mộc Tịch Nhan nhíu mày. Nàng hiểu con mình không nói vì thương hại Tạ Trường Nghi. Gia chủ Tạ thị còn một hơi đồng nghĩa còn một người biết đêm nay ai mở cửa, ai bị ép, ai phản. Một người chết có thể bị viết lại thành tội nhân. Một người còn thở, dù chỉ thở trong khe cửa, vẫn là chứng cứ.

Lão nhân cầm đèn đứng bên bờ đối diện. Ánh đèn trong tay ông không soi sáng mặt, chỉ soi ra những nếp nhăn cũ trên áo vải, như thể chính ông cũng là một mảnh tàn ảnh bị Đăng Đạo giữ lại. ‘Người mang cốt,’ ông nói chậm rãi, ‘Sinh Môn không nghe lý lẽ. Nó chỉ nghe giá.’ Tạ Huyền lạnh đến mức ý thức gần như nứt ra. Hắn không còn mệnh tức dư thừa, không còn cảm cốt, không thể tiếp tục lấy tương lai ra ném từng mảng lớn. Nhưng hắn vẫn còn một thứ không thuộc về Mộc Tịch Nhan: quyền nhận một vết ấn. Không phải trả mạng, không phải tăng sức mạnh, mà là nhận hậu quả của việc kéo một người từ mép chết về. Hắn truyền ý niệm: ‘Con nhận Hàn Hà Ấn. Đổi lấy một hơi của Tạ Trường Nghi được giữ lại ngoài tay Bạch Tĩnh Chu.’

Mộc Tịch Nhan lập tức siết chặt tay. ‘Không.’ Lần này tiếng nàng nhỏ hơn lần trước, nhưng cứng như kim ghim vào đá. Tạ Huyền không tranh bằng cảm xúc. Hắn để nàng nhìn thấy những sợi nhân quả qua một tia Quan Linh Tâm Nhãn mượn tạm. Chỉ một tia thôi cũng khiến hắn đau đến tối mắt, nhưng đủ để nàng thấy: nếu không chọn giá này, mọi lối còn lại đều đẩy nàng thành vật tế hoặc đẩy Tạ Trường Nghi thành cửa mở cho địch. Mộc Tịch Nhan im lặng. Im lặng ấy dài hơn một nhịp thở, cũng nặng hơn một tiếng khóc. Cuối cùng nàng lấy nửa đoạn ngân châm gãy còn kẹt trong tay áo, dùng đầu châm rạch nhẹ lên bài vị, không để máu mình rơi xuống, chỉ để linh văn trên châm chạm vào tên Tạ Trường Nghi.

Mặt nước lập tức nổi sóng. Những bài vị nhỏ khác lật lên từng mảnh, không có tên rõ ràng, chỉ có từng cảnh vỡ vụn: một tổ đường cháy dở, một thiếu niên áo trắng quỳ trước bậc đá, Tạ Trường Nghi thời trẻ đặt một ngọn đèn đồng vào tay hắn; rồi cũng thiếu niên ấy đứng ngoài cửa cấm, nửa khuôn mặt bị bóng tuyết che khuất, môi mấp máy câu gì đó không thành tiếng. Mộc Tịch Nhan nhìn thoáng qua đã biến sắc. Tạ Huyền chưa từng thấy Bạch Tĩnh Chu trẻ tuổi, nhưng khí tức lạnh và thói quen nghiêng đầu kia không thể nhận sai. Thì ra Bạch Tĩnh Chu không chỉ biết Đăng Đạo từ bên ngoài. Hắn từng bước vào bóng của Tạ gia, từng được trao đèn, từng hiểu cách cửa này phân biệt chủ, khách và kẻ phản môn.

Từ phía tổ đường, một lực kéo thô bạo bỗng xuyên qua dòng nước. Hai ngón tay máu của Bạch Tĩnh Chu hiện ra trong bóng sông, lần này không vồ Mộc Tịch Nhan mà kẹp thẳng lấy bài vị Tạ Trường Nghi. Hắn không cần gia chủ sống. Hắn cần một hơi cuối cùng bị bóp tắt đúng trong Sinh Môn, để khách lệnh méo mó biến thành tang lệnh và mở thêm một khe sâu hơn. Mộc Tịch Nhan xoay cổ tay, nửa đoạn ngân châm ghim vào chữ Nghi trên bài vị. Châm gãy quá ngắn, linh lực quá ít, nàng lại không dám dùng Mộc Linh Táng Sinh. Bài vị rung bần bật, từng vết nứt bò qua mặt gỗ như mạng nhện.

Tạ Huyền biết mình chỉ có một lần. Hắn buông phần phòng bị quanh Mệnh Đài, để Sinh Môn Ám Hà chạm vào mình. Lạnh. Không phải lạnh của nước, mà là lạnh của những người bị bỏ lại trong đêm, những lời chưa kịp nói, những tội danh chưa kịp cãi. Hàn Hà Ấn đâm vào Mệnh Đài hắn như một mũi đinh băng. Trong khoảnh khắc đó, tiếng tim thai vốn đã yếu của hắn chậm đi nửa nhịp. Mộc Tịch Nhan tái mặt, nhưng bàn tay nàng không run. Nàng hiểu nếu lúc này giật lại, cái giá đã nhận sẽ thành vết thương vô ích. Nàng bấm nửa đoạn châm xuống, nói từng chữ: ‘Giữ chứng, không mở cửa. Cứu hơi, không nhận tang.’

Ám Hà đáp lại bằng một tiếng ù trầm. Bài vị Tạ Trường Nghi chìm xuống một tấc rồi nổi lên trở lại, nhưng màu máu trên ba chữ đã nhạt đi. Ở tổ đường xa xăm, Tạ Trường Nghi đang bị ép quỳ bỗng hít vào một hơi rách nát. Hơi ấy không đủ để ông đứng dậy, không đủ để ông thắng Bạch Tĩnh Chu, nhưng đủ để ông chưa chết và đủ để gia chủ ấn bị xé nửa còn lại khóa trong mi tâm ông thay vì rơi vào tay địch. Bóng hai ngón tay máu trên mặt nước bị Hàn Hà Ấn cắt ngang, phát ra tiếng nứt sắc. Bạch Tĩnh Chu ở phía trên khẽ bật cười, nhưng tiếng cười lần này không còn bình thản hoàn toàn. ‘Được,’ hắn nói, âm thanh theo nước chảy xuống như lưỡi dao mỏng. ‘Vậy ta xem các ngươi giữ được chứng nhân đến bao giờ.’

Dòng nước đen rẽ ra. Một con đường đá ướt hiện dưới chân Mộc Tịch Nhan, hẹp đến mức nàng chỉ có thể đi nghiêng người, bên cạnh là những bài vị không tên dập dềnh va vào nhau. Nàng ôm bụng bước lên, mỗi bước đều kéo theo hơi lạnh từ Hàn Hà Ấn truyền vào thai nhi. Tạ Huyền không kêu. Hắn còn đủ tỉnh để đếm nhịp nước, đủ tỉnh để nhận ra Sinh Môn không tặng đường sống, nó chỉ chấp nhận giao dịch công bằng hơn một chút so với những cái bẫy trước. Mộc Tịch Nhan đi được bảy bước thì dừng lại. Trước mặt nàng, lão nhân cầm đèn đã đặt ngọn đèn xuống mặt nước. Ánh lửa soi lên đáy sông một cảnh cuối cùng: Bạch Tĩnh Chu thời trẻ đứng dưới mái hiên Tạ gia, sau lưng là một nữ tử không thấy mặt, tay cầm chiếc đèn đồng thứ chín.

Tạ Huyền cố nhìn rõ hơn, nhưng Hàn Hà Ấn đột ngột đau buốt, ép tầm mắt hắn tối sầm. Lão nhân cầm đèn cúi xuống nhặt ngọn đèn của mình lên. Lần đầu tiên, giọng ông không còn giống cơ quan vô tình của Đăng Đạo, mà có một chút mỏi mệt rất người. ‘Tạ Trường Nghi còn sống một hơi. Nhưng người biết vì sao Bạch Tĩnh Chu phản Tạ gia không phải ông ta.’ Mộc Tịch Nhan ngẩng đầu. ‘Là ai?’ Lão nhân nhìn về cuối dòng Ám Hà, nơi bóng tối dựng lên thành một cánh cửa thấp. Trên cửa treo một mảnh vải tang cũ, đã phai màu nhưng vẫn còn chữ thêu bằng chỉ bạc: Tạ Tĩnh Chu. ‘Là người đã bị Tạ gia xóa tên khỏi bài vị,’ ông nói. ‘Nếu muốn qua cửa thứ ba, các ngươi phải nghe đoạn quá khứ mà cả Tạ gia đều chọn chôn xuống.’