Chương 27 - Chương 27: Im Lặng Cũng Là Một Vết Thương
Chương 27: Im Lặng Cũng Là Một Vết Thương
Sáng hôm sau, tôi đến phòng lab trước giờ hẹn mười lăm phút. Mưa đã tạnh, nhưng đường phố Thượng Hải vẫn còn ướt như vừa lau qua bằng một lớp thủy tinh mỏng. Tôi ngủ chưa đầy ba tiếng, mắt khô, cổ họng đắng, trong túi xách là toàn bộ bản sao hồ sơ chuỗi lưu mẫu TQ-S001 đã được niêm phong lại trong bìa cứng. Có những ngày người ta không cần cà phê để tỉnh. Chỉ cần biết một sai sót nhỏ cũng đủ biến mọi nỗ lực thành trò cười, cơ thể tự khắc sẽ quên cách buồn ngủ.
Tống Dư Hạ đi cạnh tôi, tay cầm điện thoại, tai nghe bluetooth cắm một bên. “Hot search chưa lên lại, nhưng tài khoản bẩn bắt đầu đổi hướng rồi. Không nói sản phẩm có vấn đề nữa, chuyển sang nghi mẫu lưu được Cảnh Hành chống lưng.” Cô ấy ngẩng đầu nhìn tôi. “Rất sáng tạo. Bọn họ đúng là không có đạo đức nhưng có KPI.” Tôi kéo khóa túi hồ sơ. “Vậy mình cho họ thêm ít việc. Mọi thứ hôm nay đi qua lab, email chính thức và pháp chế. Không ai được tặng cho họ một câu chuyện ân tình để bẻ lái.”
Dư Hạ nhìn tôi một lúc, giọng dịu xuống. “Cậu ổn không?” Tôi muốn đáp theo thói quen rằng ổn, nhưng chữ đó mắc lại sau răng. Đêm qua tin nhắn của Thẩm Ngật giống một chiếc kim rất mảnh, không làm tôi chảy máu ngay, nhưng cứ cắm ở đó, mỗi lần hít thở đều nhắc tôi nhớ rằng có một đoạn quá khứ vẫn chưa được khử trùng. “Không hẳn,” tôi nói. “Nhưng hôm nay không phải ngày để gục.” Dư Hạ không cà khịa nữa. Cô ấy chỉ đưa cho tôi một viên kẹo bạc hà. “Vậy ít nhất đừng gục vì hạ đường huyết. Lục tổng không có mặt ở đây để quản trị chất lượng cho cậu đâu.”
Phòng lab tiếp nhận mẫu bằng thái độ lạnh như quy trình. Nhân viên kiểm nghiệm kiểm tra mã niêm phong, ảnh đối chiếu, mã nhân viên bàn giao của Cảnh Hành và biên bản tủ lưu mẫu của Tự Quang. Từng lớp giấy được đặt lên bàn, từng chữ ký được soi dưới ánh đèn trắng. Tôi đứng sau vạch chờ, hai tay khoanh trước ngực, nhìn họ mở hộp mẫu như nhìn một ca phẫu thuật không gây mê. Không ai ở đây quan tâm tôi đã mất gì, sợ gì, hay đã thức mấy đêm. Điều đó lại khiến tôi yên tâm. Bằng chứng tốt nhất vốn không cần thương hại người đưa nó đến.
Gần mười giờ, trưởng nhóm lab thông báo kết quả đối chiếu ban đầu. Mã niêm phong khớp, trọng lượng mẫu khớp, hình ảnh camera kho Cảnh Hành khớp với thời gian nhận mẫu. Ngoại quan không có dấu hiệu bị mở lại. Phần kiểm nghiệm thành phần và kích ứng vẫn cần thời gian chạy phổ đồ, nhưng chuỗi lưu mẫu tạm thời được chấp nhận. Tôi nghe câu ấy, vai mới chậm rãi thả xuống một chút. Không phải thắng. Chỉ là hôm nay chúng tôi chưa bị đẩy khỏi bàn cờ.
Thẩm Ngật đứng ở cuối hành lang, áo sơ mi xám nhạt, trên tay cầm một túi hồ sơ màu nâu. Anh không bước tới ngay. Từ xa nhìn lại, vẻ trầm lặng của anh vẫn giống những năm đại học: người có thể ngồi cả buổi trong phòng thí nghiệm chỉ để chờ một dung dịch đổi màu đúng một độ. Nhưng hôm nay, sự im lặng ấy không còn là kiên nhẫn. Nó giống một món nợ.
Dư Hạ liếc thấy anh, lập tức thu điện thoại. “Tôi qua khu tiếp khách gọi pháp chế. Có chuyện gì thì gọi tôi, đừng tự làm nữ chính phim bi kịch một mình.” Tôi gật đầu. Khi cô ấy đi khuất, Thẩm Ngật mới bước đến. Anh đặt túi hồ sơ lên băng ghế chờ giữa chúng tôi, như đặt một vật dễ vỡ. “Chiêu Ninh, tôi không biết bắt đầu thế nào.” Tôi nhìn túi hồ sơ. “Bắt đầu bằng sự thật. Phần xin lỗi để sau, nếu còn cần thiết.”
Anh im lặng vài giây rồi mở túi. Bên trong là một bản thỏa thuận bảo mật đã ố vàng ở mép giấy, một bản sao báo cáo kiểm nghiệm cũ, vài ảnh chụp màn hình email và một USB được dán nhãn bằng chữ viết tay rất nhỏ: HX-2019. Tôi nhìn dãy ký tự ấy, ngón tay lạnh đi. Hứa thị năm đó cũng có một mã dự án bắt đầu bằng hai chữ HX. Tôi từng ký hàng trăm văn bản có ký hiệu như vậy, từng tin mỗi mã hồ sơ đều dẫn đến một sản phẩm sạch sẽ được đưa ra thị trường. Sau này tôi mới biết, có những con số không ghi lại quy trình, mà ghi lại tội lỗi.
“Trước khi khủng hoảng nổ ra, tôi là kỹ sư hợp đồng ở trung tâm kiểm nghiệm hợp tác của Hứa thị,” Thẩm Ngật nói rất chậm. “Tôi phụ trách một phần dữ liệu ổn định và đối chiếu nguyên liệu của lô HZ-B17. Công thức gốc của cô không sai. Vấn đề nằm ở nguyên liệu thay thế từ nguồn B. Tạp chất vượt ngưỡng khuyến nghị, chỉ số kích ứng trong thử nghiệm vá áp bì cũng xấu hơn mẫu chuẩn. Báo cáo đầu tiên đề nghị giữ lô, không xuất hàng.”
Tôi nghe tiếng mình hỏi, bình tĩnh đến xa lạ. “Vậy báo cáo tôi nhận được là gì?” “Bản đã bị thay.” Anh cúi mắt. “Kết luận bị sửa thành đạt yêu cầu. Phần phụ lục về nguồn B bị rút khỏi bộ hồ sơ trình lên phòng chiến lược sản phẩm. Khi tôi phát hiện, tôi tìm trưởng dự án. Hai ngày sau, luật sư của Hứa thị gọi tôi đến, đưa thỏa thuận bảo mật bổ sung. Nếu tôi tiết lộ bất kỳ dữ liệu nào liên quan đến HZ-B17, họ sẽ kiện tôi làm lộ bí mật thương mại, đòi bồi thường tám triệu tệ và gửi thông báo đến toàn bộ trung tâm kiểm nghiệm trong ngành.”
Tám triệu tệ. Một con số đủ lớn để nghiền một người trẻ mới vào nghề thành bụi. Nhưng khi con số ấy rơi xuống giữa chúng tôi, tôi không thấy nhẹ nhõm hơn. Nỗi đau không vận hành như bảng cân đối kế toán. Không phải vì người khác cũng có lý do đau, phần đau của mình sẽ tự động được hoàn trả. Tôi nhìn bản thỏa thuận trước mặt, chữ ký của Thẩm Ngật nằm ở cuối trang, ngay dưới con dấu pháp vụ Hứa thị cũ. “Anh ký.”
“Ừ.” Anh không né. “Tôi ký.”
“Rồi anh im lặng.”
“Ừ.”
Hai chữ thừa nhận ấy ngắn đến tàn nhẫn. Tôi từng ghét những người nói quá nhiều để che lấp sự thật. Hôm nay tôi phát hiện, người nói quá ít cũng có thể khiến vết thương sâu như vậy. Tôi nhớ những ngày mình bị báo chí chặn ở cửa công ty, nhớ mẹ bị kéo tên lên mạng xã hội, nhớ Hứa Thừa Viễn đặt bản nhận lỗi trước mặt tôi bằng giọng trưởng bối nhân từ. Trong tất cả những âm thanh đó, có một khoảng trống mang tên Thẩm Ngật. Anh không ném đá. Nhưng anh cũng không đưa tay.
“Tôi từng đến tìm cô,” anh nói, giọng khàn đi. “Ngày họp báo xin lỗi, tôi đứng ở tầng một. Tôi thấy cô bị kéo vào thang máy sau khi phóng viên ùa tới. Hứa Thừa Viễn nói cô đã biết chuyện nguyên liệu, rằng cô đồng ý nhận trách nhiệm để giữ phần cuối cùng của Hứa thị. Tôi không tin hoàn toàn, nhưng tôi đã chọn phần dễ tin hơn, vì nó khiến tôi bớt hèn.” Anh ngẩng lên nhìn tôi. “Sau đó tôi giữ lại bản sao này. Không phải để chứng minh mình trong sạch. Chỉ là mỗi lần muốn ném đi, tôi lại nghĩ nếu một ngày cô cần, ít nhất thế giới này vẫn còn một mảnh giấy không nói dối.”
Tôi bật cười rất khẽ. Tiếng cười ấy không vui, cũng không sắc, chỉ khô như giấy bị cháy cạnh. “Anh biết điều tàn nhẫn nhất là gì không? Là anh giữ một mảnh giấy không nói dối, còn tôi phải sống nhiều năm như một người nói dối.” Sắc mặt Thẩm Ngật trắng đi. Tôi không dừng lại. “Tôi hiểu anh sợ. Tôi hiểu một người hai mươi mấy tuổi không thể dễ dàng chống lại pháp vụ Hứa thị, tiền bồi thường và cả cái ngành mà anh mới bước vào. Nhưng hiểu không có nghĩa là vết thương biến mất. Thẩm Ngật, im lặng cũng là một lựa chọn. Và lựa chọn đó đã để tôi đứng một mình.”
Anh nhắm mắt một khoảnh khắc. Khi mở ra, trong mắt không có lời biện hộ. “Tôi biết. Tôi không xin cô tha thứ hôm nay. Tôi chỉ muốn cô có thứ đáng lẽ phải thuộc về cô từ rất lâu.” Anh đẩy bản báo cáo về phía tôi. “Bản này chưa đủ để công khai ngay. Nó cần luật sư xác minh nguồn, cần đối chiếu với hồ sơ lưu của trung tâm kiểm nghiệm và cần chứng minh chuỗi dữ liệu không bị chỉnh sửa. Nhưng nó có thể là đầu mối để yêu cầu mở lại hồ sơ Hứa thị.”
Tôi nhìn những trang giấy trước mặt. Trên đó có mã lô, chỉ số, chữ ký kiểm nghiệm, thời gian lưu mẫu. Không có câu nào ghi tên mẹ tôi vô tội. Không có dòng nào xin lỗi tôi. Nhưng từng con số lạnh lẽo ấy lại giống những viên gạch đầu tiên để xây một lối ra khỏi đống đổ nát. Tôi đưa tay cầm lấy bản sao, ngón tay vẫn run. “Tôi sẽ nhận nó như chứng cứ,” tôi nói. “Không nhận nó như lời chuộc lỗi.”
Thẩm Ngật gật đầu. “Được.”
Tôi gọi Dư Hạ quay lại. Cô ấy vừa nhìn sắc mặt tôi đã không hỏi câu thừa. Tôi đưa hồ sơ cho cô ấy. “Scan ngay, lưu vào kho bằng chứng nội bộ, phân quyền riêng. Gửi danh sách tài liệu cho luật sư, không gửi file gốc qua email thường. USB niêm phong, lập biên bản bàn giao.” Dư Hạ nhận túi hồ sơ bằng hai tay, môi mím lại. “Rõ. Lần này, ai muốn lấy quá khứ ra cắt cổ cậu, ít nhất phải tự cầm dao để lại vân tay.”
Điện thoại tôi rung. Tin nhắn của Lục Hoài Cẩn hiện lên: “Lab thế nào?” Tôi nhìn màn hình rất lâu. Nếu là đêm qua, câu hỏi ấy có thể khiến tôi thấy ấm. Lúc này, giữa những trang giấy cũ và chữ ký của Thẩm Ngật, tôi bỗng không biết nên đặt anh ở đâu trong sự thật vừa hé ra. Tôi chỉ trả lời: “Chuỗi lưu mẫu TQ-S001 tạm thời được chấp nhận. Hồ sơ cũ của Hứa thị có tiến triển. Tôi cần thời gian xem.” Anh không hỏi thêm ngay. Một lát sau, anh nhắn lại: “Được. Khi cô cần trao đổi chính thức, tôi ở đây.”
Tôi tắt màn hình, cúi xuống lật tiếp bản sao báo cáo. Ở cuối phụ lục phân phối cảnh báo rủi ro, ngoài tên Hứa thị, trung tâm kiểm nghiệm và nhà cung ứng nguồn B, còn có một dòng ghi đơn vị nhận bản tóm tắt thẩm định thương vụ. Mực in hơi nhòe, nhưng bốn chữ ấy vẫn rõ đến mức mắt tôi đau.
Cảnh Hành Tư Bản.
Hành lang lab rất yên, yên đến mức tôi nghe được tiếng máy phân tích chạy phía sau lớp kính. Tôi nhìn dòng chữ đó, bàn tay đang đặt trên hồ sơ chậm rãi siết lại. Hóa ra có những vết thương không chỉ đến từ người từng im lặng bên cạnh mình. Có những vết thương còn nằm trong tay người đang học cách bước đến.
