Bỏ qua nội dung

Ánh hào quang của riêng em

Chương 26 - Chương 26: Khi Tổng Tài Biết Ghen Một Cách Lịch Sự

Chương 26: Khi Tổng Tài Biết Ghen Một Cách Lịch Sự

Tôi lên đến văn phòng Tự Quang lúc mưa ngoài cửa kính vẫn còn lấm tấm. Bữa tối không nói về lợi nhuận kết thúc chưa đầy một tiếng, điện thoại tôi đã rung thêm lần nữa. Email từ phòng lab nằm ngay đầu hộp thư: “Đề nghị bổ sung bảng đối chiếu mã niêm phong mẫu lưu TQ-S001 trước tám giờ sáng mai để hoàn tất xác nhận chuỗi lưu mẫu.” Thế giới đã rất lịch sự nhắc tôi rằng khủng hoảng không biết ăn tráng miệng.

Đèn khu làm việc vẫn sáng. Tống Dư Hạ ngồi trong phòng họp nhỏ, trước mặt là hai màn hình đầy ảnh chụp bình luận và biểu đồ hot search. Thấy tôi đẩy cửa bước vào, cô ấy thở dài. “Tôi tưởng cậu đi ăn tối, không phải đi bắt ngoại tình với phòng lab.” Tôi đặt laptop xuống. “Lab cần hồ sơ trước tám giờ.” Dư Hạ chống cằm. “Cậu có thể cho trái tim mình nghỉ năm phút trước khi bắt nó làm bảng đối chiếu không?” Tôi mở máy. “Trái tim tôi không nằm trong danh mục hồ sơ pháp chứng.” “Đúng rồi, nên nó mới là bộ phận không ai bảo hành được.”

Thẩm Ngật đến sau đó mười lăm phút, trên tay ôm một tập hồ sơ niêm phong và hộp đựng mẫu dự phòng. Áo khoác của anh ướt một bên vai, nhưng giọng vẫn trầm và đều. “Lab không nghi ngờ mẫu. Họ cần đối chiếu lại ảnh mã niêm phong vì bản scan phản quang, một số ký tự nhìn giống bị sửa.” Anh đặt hồ sơ lên bàn. “Nếu chuỗi lưu mẫu bị đối phương bắt lỗi, kết quả kiểm nghiệm dù sạch cũng sẽ bị nói là không đáng tin.” Tôi hiểu. Trong khủng hoảng thương hiệu, một dấu phẩy lệch vị trí cũng có thể bị người ta mài thành dao. Sản phẩm tốt chưa đủ, bằng chứng cũng phải sạch đến mức không ai bấu vào được.

Chúng tôi bắt đầu so từng lớp dữ liệu: phiếu giữ mẫu tại nhà máy, biên bản niêm phong sau livestream, ảnh chụp mã TQ-S001, email xác nhận của phòng lab, và bản ghi nhiệt độ tủ lưu mẫu. Đến gần mười một giờ, Dư Hạ đưa cho tôi một cốc nước ấm. “Uống đi. Cậu nhìn mã lô như nhìn kẻ thù giết cha.” Tôi nhận lấy. “Nó từng gần như giết tên của mẹ tôi.” Căn phòng yên đi một nhịp. Thẩm Ngật cúi mắt xuống bảng đối chiếu, đầu bút dừng trên ô ghi chú về nguồn nguyên liệu năm xưa.

Điện thoại tôi sáng lên đúng lúc không khí nặng xuống. Lục Hoài Cẩn nhắn: “Cô đã về nhà chưa?” Tôi trả lời thật: “Chưa. Tôi đang ở phòng R&D. Lab cần bổ sung hồ sơ mẫu lưu.” Anh không gọi ngay, cũng không gửi một chuỗi câu hỏi dài như bảng đánh giá rủi ro. Gần một phút sau, anh chỉ nhắn: “Có cần tôi làm gì không?” Tôi trả lời: “Tạm thời không. Nếu cần xác nhận từ Cảnh Hành, tôi sẽ gửi email chính thức.” Tin nhắn hồi lại rất nhanh: “Được. Đừng uống cà phê.” Dư Hạ ở đối diện lập tức nheo mắt. “Cười gì đó?” “Không có gì.” “Không có gì mà mặt cậu như vừa được cấp vốn không pha loãng cổ phần?”

Mười một giờ bốn mươi, chuông cửa nội bộ vang lên. Dư Hạ nhìn màn hình camera rồi quay đầu bằng vẻ mặt trang trọng. “Hứa tổng, bên dưới có một kiện hàng cao một mét tám tám, mặc áo khoác đen, nhãn vận chuyển ghi Lục tổng.” Cửa kính mở ra, Lục Hoài Cẩn bước vào với một túi giấy lớn. Anh nhìn căn phòng trước, nhìn tôi sau, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên Thẩm Ngật đang đứng cạnh tôi trước cùng một màn hình. Khoảnh khắc ấy rất ngắn, nhưng tôi vẫn thấy ánh mắt anh khựng lại, như một con dao mỏng chạm vào mép ly rồi lập tức được đặt xuống rất nhẹ.

“Thẩm công trình sư, vất vả rồi.” Lục Hoài Cẩn lên tiếng trước, giọng bình tĩnh đến mức gần như có thể đóng dấu lên văn bản. “Tống giám đốc, tôi mang cháo và trà gừng. Không biết mọi người còn ở đây, nên mua hơi nhiều.” Dư Hạ mở túi giấy, nhìn ba phần cháo, ba ly trà và một hộp bánh mềm. “Lục tổng, anh ghen một cách có đạo đức nghề nghiệp thật đấy. Người bình thường ghen thì phá không khí, anh ghen còn đảm bảo cả nhóm không tụt đường huyết.” Thẩm Ngật ho nhẹ. Tôi cúi đầu uống nước để che nụ cười. Lục Hoài Cẩn không đổi sắc. “Làm việc khuya khi đường huyết thấp dễ sai số liệu.” Dư Hạ vỗ tay rất khẽ. “Hóa ra không phải ghen, là quản trị chất lượng.”

Nếu là trước đây, có lẽ tôi sẽ thấy sự xuất hiện của anh giống một dạng kiểm soát mềm. Nhưng tối nay anh không bước đến sau lưng tôi để nhìn màn hình, không hỏi vì sao Thẩm Ngật ở lại, càng không dùng giọng tổng tài để sắp xếp lại căn phòng. Anh đặt túi đồ ăn lên bàn phụ, lùi nửa bước và hỏi: “Tôi có làm phiền không?” Một người quen dùng quyền quyết định lại đang học cách xin phép trước khi bước vào vùng của người khác. Tôi nhìn anh. “Không. Nhưng nếu anh định biến phòng R&D thành phòng họp Cảnh Hành, tôi sẽ mời anh ra ngoài.” “Tôi chỉ ở đây với tư cách người giao cháo,” anh nói. “Nếu cần tư cách đối tác, cô gửi email cho tôi.”

Cao trào nhỏ của đêm đó đến lúc phòng lab phản hồi lần hai. Họ chấp nhận ảnh niêm phong bổ sung nhưng yêu cầu thêm xác nhận thời điểm mẫu TQ-S001 từng được đưa vào khu thử nghiệm của Cảnh Hành trước buổi livestream, vì có người ám chỉ mẫu đã bị tráo sau khi vào kênh thử nghiệm. Dư Hạ chửi rất khẽ một câu không phù hợp để đưa vào thông cáo. Thẩm Ngật nhìn tôi. “Nếu thiếu mốc này, truyền thông sẽ tấn công vào khoảng thời gian mẫu nằm ngoài kho Tự Quang.” Tôi quay sang Lục Hoài Cẩn. Anh không tỏ vẻ đã chờ sẵn khoảnh khắc được cứu tôi, chỉ nói: “Cô gửi email chính thức đến bộ phận vận hành kênh thử nghiệm Cảnh Hành, CC pháp chế hai bên và Dư Hạ. Tôi sẽ yêu cầu họ trả lời bằng tài khoản công ty, kèm log nhận mẫu và camera kho nếu còn trong hạn lưu.”

Tôi nhìn anh. “Anh có thể gửi thẳng cho tôi nhanh hơn.” “Có thể.” Anh đáp rất thẳng. “Nhưng nhanh hơn không đồng nghĩa sạch hơn. Tối qua cô bảo tôi thử không nói về kiểm soát. Tôi nghĩ cách tốt nhất là để mọi thứ đi qua đường mà sau này cô có thể dùng, không phải đường mà người khác gọi là ân tình của tôi.” Căn phòng lại yên xuống, như khi một người vừa đặt đúng mảnh ghép vào chỗ từng bị nứt. Tôi quay lại bàn, mở email mới, từng dòng chữ gõ xuống bỗng nhẹ hơn rất nhiều. Dư Hạ đứng sau lưng tôi, lẩm bẩm: “Tôi rút lại một nửa câu cà khịa. Tổng tài biết ghen lịch sự có vẻ cũng có ích cho xã hội.”

Hai mươi ba phút sau, bộ phận vận hành Cảnh Hành trả lời bằng email chính thức. Log nhận mẫu, ảnh camera kho và mã nhân viên bàn giao đều khớp với phiếu của Tự Quang. Không có phép màu nào xảy ra. Chỉ có những người thức khuya, những quy trình bị kiểm tra đến mỏi mắt, và một chút tôn trọng đúng lúc để bằng chứng không bị biến thành ân huệ. Khi tôi gửi gói bổ sung cuối cùng cho lab, đồng hồ đã chỉ 00:37. Thẩm Ngật tháo kính, day nhẹ sống mũi. “Ngày mai lab sẽ đối chiếu mẫu lưu trực tiếp. Nếu không có vấn đề bất thường, TQ-S001 ít nhất sẽ qua được cửa kiểm nghiệm độc lập.” “Ít nhất,” tôi lặp lại. Một thương hiệu sống sót nhiều khi bắt đầu từ những chữ rất nhỏ.

Dư Hạ thu laptop, ôm phần cháo còn lại như ôm chiến lợi phẩm. “Tôi về trước. Hai vị nam sĩ có thể tiếp tục lịch sự, nhưng xin đừng lịch sự đến mức để Hứa tổng của chúng ta đứng ngủ trong thang máy.” Trước khi đi, cô còn chỉ Thẩm Ngật. “Mai đến đúng giờ, đừng để bí mật kỹ thuật của anh làm tôi rụng tóc thêm.” Thẩm Ngật nhìn cô ấy, vẻ mặt hơi cứng lại trong nửa giây. Tôi bắt được khoảnh khắc đó, nhưng anh rất nhanh đã cúi xuống sắp hồ sơ. Khi chỉ còn ba người, anh đưa tập hồ sơ mẫu cho tôi. “Chiêu Ninh, có những chỗ hở không phải do cô để lại.” Tôi chưa kịp hỏi, anh đã thu mắt lại. “Mai nói. Đêm nay cô nên nghỉ.”

Xuống đến sảnh, mưa lại nặng hạt. Lục Hoài Cẩn mở ô nhưng không lập tức kéo tôi vào dưới tán. Anh đưa cán ô về phía tôi. “Cô muốn tự cầm hay để tôi cầm?” Tôi nhìn bàn tay anh, bỗng thấy buồn cười. “Lục tổng, anh đang biến quyền lựa chọn thành một môn nghệ thuật biểu diễn à?” “Tôi đang luyện tập.” Tôi bước vào dưới ô. “Tạm được. Nhưng phần ghen vừa rồi hơi lộ.” Anh nghiêng mặt nhìn tôi. “Nếu tôi nói không ghen, cô sẽ tin không?” “Không.” “Vậy tôi đổi cách nói.” Anh giữ ô cao hơn về phía tôi, vai mình ướt một mảng. “Tôi có ghen. Nhưng Thẩm Ngật đang giúp cô. Tôi không có quyền biến sự giúp đỡ của anh ta thành vấn đề của tôi.”

Câu nói đó rơi xuống giữa tiếng mưa, không ồn ào nhưng đủ khiến tôi yên lặng. Tôi từng sợ tình yêu sẽ đến dưới dạng một bàn tay che lên mắt mình. Nhưng đêm nay, người đàn ông đi cạnh tôi không lấy ô làm cái lồng. Anh chỉ giữ nó đủ rộng để tôi bước tiếp, còn hướng đi vẫn để tôi tự nhìn. Khi xe dừng trước khu nhà của tôi, anh quay sang hỏi: “Tôi đưa cô đến cửa hay cô tự lên?” Tôi nhìn mưa ngoài kính, rồi nhìn anh. “Đưa đến cửa đi. Dù sao anh cũng đã luyện tập cả tối, nên để bài kiểm tra có điểm kết thúc.” Khóe môi anh khẽ động. “Rất vinh hạnh, cô Hứa.”

Chúng tôi đi qua đoạn sân nhỏ dưới một chiếc ô. Đến cửa tòa nhà, tôi vừa định trả ô thì điện thoại rung. Tin nhắn của Thẩm Ngật hiện lên: “Chiêu Ninh, ngày mai sau khi lab đối chiếu xong, tôi cần nói với cô chuyện về bản thỏa thuận bảo mật năm đó.” Tôi đứng khựng lại. Toàn bộ hơi ấm từ cháo nóng, từ chiếc ô nghiêng về phía tôi như bị một ngón tay lạnh chạm nhẹ. Lục Hoài Cẩn nhìn sắc mặt tôi. “Tin xấu?” Tôi siết điện thoại, nghe tiếng mưa gõ lên tán ô đều đều như tiếng đếm ngược. “Chưa biết,” tôi nói. “Nhưng có lẽ là một vết thương cũ chuẩn bị mở miệng.” Anh không hỏi thêm. Anh chỉ giữ ô đứng yên cho đến khi tôi bước vào trong. Đêm nay, anh học được cách ghen mà không kiểm soát. Còn tôi, dường như sắp phải học cách nghe một sự thật mà mình từng nghĩ sẽ không bao giờ có đủ can đảm để hỏi.