Bỏ qua nội dung

Ánh hào quang của riêng em

Chương 25 - Chương 25: Một Bữa Tối Không Nói Về Lợi Nhuận

Chương 25: Một Bữa Tối Không Nói Về Lợi Nhuận

Tin nhắn của Lục Hoài Cẩn nằm trong điện thoại tôi suốt cả buổi chiều hôm sau: “Bảy giờ. Tôi đón cô dưới văn phòng. Hôm nay không nói về lợi nhuận.” Tôi nhìn dòng chữ ấy giữa email pháp chứng, lịch xác nhận mẫu lưu và bảng theo dõi hoàn tiền. Lý trí tôi biết TQ-S001 vẫn chưa có kết quả kiểm nghiệm, hot search chỉ mới tụt nhẹ, thư cảnh cáo pháp lý của Thẩm Ngật vẫn còn đó. Nhưng có một phần rất nhỏ trong tôi vẫn bị câu “không nói về lợi nhuận” làm cho mềm đi, như thể sau nhiều ngày đứng dưới mưa, cuối cùng có người đưa tới một ly nước ấm.

Dư Hạ chống cằm nhìn tôi khóa màn hình. “Cậu nhìn tin nhắn đó lâu hơn nhìn tỷ lệ hoàn tiền sáng nay. Tôi nên lập phương án khủng hoảng cảm xúc không?” Tôi đặt điện thoại úp xuống. “Dấu hiệu cậu cần ngủ thêm hai tiếng.” Cô ấy liếc áo khoác của tôi. “Tối nay mặc bộ ‘đi đàm phán’ hay bộ ‘không thừa nhận hẹn hò nhưng chọn son kỹ hơn bình thường’?” Tôi nói: “Tối nay không đàm phán.” Dư Hạ vỗ tay rất khẽ. “Tôi ghi nhận. Sau hai mươi bốn chương, Hứa Chiêu Ninh cuối cùng cũng nói một câu không thể đưa vào biên bản họp.”

Tôi tưởng mình sẽ không căng thẳng. Tôi đã từng đứng trước cổ đông, livestream và truyền thông bẩn, vậy mà đến sáu giờ bốn mươi, tay tôi vẫn khựng lại trước gương. Đối mặt với công việc luôn dễ hơn đối mặt với một người bắt đầu bước vào vùng mềm nhất của mình. Cuối cùng, tôi chọn áo len màu kem, khoác blazer sẫm, buộc tóc thấp. Dư Hạ nhìn tôi đi ra, nghiêm túc kết luận: “Đẹp. Đủ để ăn cơm, không đủ để ký hợp đồng. Rất đúng brief.”

Lục Hoài Cẩn đợi dưới tòa nhà lúc đúng bảy giờ. Anh nhìn sắc mặt tôi trước khi mở cửa, rồi hỏi: “Hôm nay cô ăn gì chưa?” Tôi suýt bật cười. “Lục tổng, câu mở đầu này giống kiểm tra tình trạng tài sản trước khi đưa vào sử dụng hơn là lời hứa không nói về lợi nhuận.” Anh im lặng nửa nhịp, sau đó đổi cách nói rất nghiêm túc: “Chiêu Ninh, cô có đói không?” Câu sau mềm hơn câu trước nhiều. Tôi nhìn anh, bỗng không nỡ cà khịa tiếp. “Có.” Khóe môi anh khẽ động. “Tốt. Nhà hàng không xa, cũng không phải nơi có thể thuận tiện chuyển thành phòng họp.”

Nhà hàng anh chọn nằm trong một con hẻm yên tĩnh phía sau khu phố thương mại cũ, bên ngoài treo biển gỗ nhỏ, không có bảng hiệu sáng choang hay phòng riêng xa hoa. Qua cửa kính là vài bàn khách ngồi rải rác, tiếng bát đũa va nhẹ và mùi canh nóng rất thật. Anh dẫn tôi đến bàn sát cửa sổ, nơi có thể nhìn thấy một cây ngô đồng đã rụng gần hết lá. Trên bàn không có hoa, không có nến, chỉ có hai ly nước ấm và thực đơn đã gạch vài món ít cay.

Tôi nhìn dấu bút trên thực đơn. “Anh chọn trước?” “Tôi hỏi Dư Hạ cô gần đây uống quá nhiều cà phê, dạ dày có thể không chịu được đồ cay.” Tôi ngẩng đầu. “Anh hỏi Dư Hạ?” “Cô ấy gửi cho tôi một danh sách dài, trong đó có ba dòng mắng tôi.” Tôi không cần đoán cũng biết ba dòng ấy đại khái là không được đưa tôi đến nơi có truyền thông, không được gọi rượu mạnh, không được biến bữa tối thành buổi định giá thương hiệu. Anh nói tiếp: “Cô ấy còn nói cô sẽ giả vờ không đói nếu món ăn đến quá muộn. Vì vậy tôi gọi trước canh nóng.”

Sau khi Hứa thị sụp đổ, tôi đã quen với việc người khác hỏi tôi có kế hoạch gì, có bằng chứng gì, có đủ tiền không. Rất ít người hỏi tôi có đói không. Càng ít người hỏi xong lại thật sự chuẩn bị một bát canh nóng. Tôi cầm ly nước, hơi ấm truyền vào lòng bàn tay, bỗng thấy một phần phòng bị trong mình mềm ra rất khẽ. “Lục Hoài Cẩn, anh quan tâm kiểu này rất dễ khiến người ta hiểu lầm.” Anh nhìn tôi, giọng thấp: “Tôi không muốn cô hiểu lầm. Tôi muốn cô hiểu đúng.” May mà đúng lúc đó phục vụ mang canh lên. Nếu chậm thêm vài giây, có lẽ tôi đã phải dùng cả bảng kiểm nghiệm độc lập để che mặt.

Chúng tôi thật sự không nói về lợi nhuận trong mười phút đầu. Anh hỏi tôi hồi nhỏ có hay đến nhà hàng như thế này không. Tôi nói không nhiều, mẹ tôi bận phòng nghiên cứu hơn bận bếp, nhưng mỗi lần thử xong một mẫu kem mới, bà sẽ đưa tôi đi ăn một bát mì ở quán nhỏ gần Hứa thị cũ. “Bà nói phòng thí nghiệm cần sạch, nhưng con người không thể sống chỉ bằng mùi cồn sát khuẩn.” Hơi nóng bốc lên từ bát canh, kéo theo bóng dáng Diêu Thanh Lam mặc áo blouse trắng trong trí nhớ tôi. “Mẹ tôi không thích từ hoàn mỹ. Bà nói phụ nữ đã bị ép phải hoàn mỹ quá lâu rồi. Mỹ phẩm tốt không nên bán nỗi sợ của họ.”

Lục Hoài Cẩn đặt đũa xuống rất nhẹ. “Triết lý của Tự Quang đến từ bà ấy?” “Một nửa.” Tôi cười nhạt. “Một nửa còn lại đến từ việc tôi bị thế giới này dạy cho biết nỗi sợ bị bán đắt đến mức nào.” Anh không chen lời, chỉ im lặng nghe. Tôi nói tiếp: “Hồi nhỏ mẹ thường cho tôi chạm một chút mẫu thử lên mu bàn tay, hỏi tôi cảm thấy gì. Tôi luôn nói mịn, thơm, mát. Bà bảo cảm giác đầu tiên không đủ, phải chờ da trả lời. Sau này tôi mới hiểu, con người cũng vậy. Một người đối xử tốt với mình lúc đầu không khó. Khó là sau khi lợi ích và rủi ro xuất hiện, người đó còn giữ được nguyên tắc không.”

Ánh mắt anh trầm xuống. “Vì vậy cô sợ tin nhầm người.” Tôi xoay ly nước trong tay. “Tôi sợ hơn là tin đúng người nhưng sai cách. Tôi sợ một ngày nào đó, mọi thứ tôi làm ra lại bị nói là nhờ ánh sáng của người khác. Gia đình, đàn ông, vốn, may mắn. Tôi đã mất tên mình một lần rồi. Tôi không muốn lấy lại nó bằng cách đứng dưới tên anh.” Đêm nay, câu đó không phải cái gai tôi giơ ra để đâm anh, mà là một vết thương tôi đặt lên bàn để anh biết chỗ nào không nên chạm mạnh.

Lục Hoài Cẩn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi lá ngô đồng khô bị gió cuốn qua mặt đường. Một lúc sau, anh nói: “Mẹ tôi từng nói với tôi một câu gần giống vậy.” Tôi ngẩng lên. Anh rất hiếm khi chủ động nhắc đến gia đình Lục. Mỗi lần cái tên ấy xuất hiện, anh đều đóng lại một phần biểu cảm, như người ta đóng cửa sổ trước cơn gió độc. Nhưng đêm nay, có lẽ vì chúng tôi đã hứa không nói về lợi nhuận, anh buộc phải đối diện với những thứ còn khó hơn lợi nhuận. “Bà nói, đừng để người khác gọi cuộc đời mình là một cuộc hôn nhân có lợi.”

Tôi không hỏi ngay. Với vài vết thương, câu hỏi nhanh quá sẽ giống dao. Anh tự rót thêm nước cho tôi, động tác chậm hơn thường ngày. “Mẹ tôi không sinh ra trong Lục gia. Bà được gả vào đó vì hai nhà cần một bản thỏa thuận dài hơn hợp đồng và khó hủy hơn hợp đồng. Trong những bữa cơm gia đình, người ta nói về cổ phần, dự án, người nên gặp, nơi nên cười. Không ai hỏi bà thích ăn món gì. Sau này tôi học được một điều rất tệ: nếu mình đủ mạnh để kiểm soát mọi biến số, người mình quan tâm sẽ không bị đặt lên bàn cân nữa.”

Tôi nhìn anh qua làn hơi nóng còn sót lại. “Nhưng biến số cũng có thể là người sống.” “Tôi biết.” Anh nói rất khẽ. “Tôi đang học lại.” Bốn chữ ấy không nặng, nhưng khiến cổ họng tôi nghẹn hơn cả khi nhắc đến mẹ. Một người như Lục Hoài Cẩn, quen dùng rủi ro để định nghĩa thế giới, lại nói mình đang học lại trước mặt tôi. Không phải lời xin lỗi lớn lao, không phải tuyên ngôn yêu đương. Chỉ là một vết nứt nhỏ trên lớp vỏ lạnh, đủ để ánh sáng từ bên trong lọt ra. Tôi cố kéo giọng mình trở lại bình thường. “Vậy tối nay anh học được gì?” “Không nên hỏi Dư Hạ quá nhiều nếu không muốn bị chèn thêm phụ lục đạo đức.” Tôi bật cười thật sự, nhỏ nhưng rõ.

Bữa tối trôi qua chậm hơn tôi tưởng. Chúng tôi nói về những chuyện không thể đưa vào báo cáo: hồi nhỏ tôi từng trốn dưới bàn phòng nghiên cứu để nghe mẹ và kỹ sư cãi nhau về tỷ lệ dầu; anh từng học piano ba tháng rồi bỏ vì trong nhà Lục, cả sở thích cũng bị biến thành bài biểu diễn cho khách; anh không ăn hành sống nhưng chưa từng nói trong các bữa tiệc vì “không đáng để làm chậm nhịp bàn ăn”. Tôi nhìn đĩa hành được anh im lặng gạt sang một bên, bỗng thấy buồn cười và xót xa cùng lúc.

Khi món tráng miệng được mang lên, điện thoại tôi rung. Tin nhắn của Dư Hạ hiện ra: “Không phá bữa tối. Chỉ báo là hot search tụt hai bậc, lab xác nhận sáng mai đối chiếu mẫu lưu. Ăn đi. Đừng trả lời.” Lục Hoài Cẩn thấy tôi mỉm cười, hỏi: “Tin tốt?” “Tin không quá xấu.” Tôi đặt điện thoại úp xuống. “Và tôi được lệnh không trả lời.” Anh gật đầu. “Lệnh hợp lý.” Tôi liếc anh. “Anh đang khen giám đốc truyền thông của tôi hay tiếc vì không nghĩ ra trước?” “Cả hai.”

Chúng tôi rời nhà hàng khi ngoài trời bắt đầu có mưa bụi. Lục Hoài Cẩn đi bên cạnh tôi, khoảng cách vừa phải, không chạm vào nhưng cũng không xa. Tôi gần như muốn hỏi liệu mẹ anh còn ở Lục gia không, liệu bà có từng thoát khỏi những bữa cơm cổ phần ấy không, liệu anh có bao giờ thấy mình giống những người mà anh ghét không. Nhưng tôi nuốt câu hỏi xuống. Tối nay chúng tôi đã bước đủ xa. Có những cánh cửa chỉ nên hé, không nên đẩy mạnh khi người trong phòng còn đang đứng sát mép vỡ.

Đến bên xe, điện thoại Lục Hoài Cẩn sáng lên. Anh nhìn màn hình, sắc mặt thay đổi rất ít, nhưng tôi đứng đủ gần để thấy ngón tay anh khựng lại. Trên màn hình hiện ba chữ: Lục Thiệu Xuyên. Cuộc gọi tắt rất nhanh, thay bằng một tin nhắn trên thanh thông báo: “Anh họ, nhà chính hỏi anh định vì Tự Quang mà chống lại người nhà đến mức nào.” Tôi không cố ý đọc, nhưng chữ đã rơi vào mắt như một mảnh kính. Lục Hoài Cẩn không vội giấu điện thoại. Anh chỉ tắt màn hình, cất vào túi áo, rồi nhìn tôi. “Xin lỗi. Có vẻ người nhà tôi không biết giữ phép lịch sự với bữa tối.”

Tôi nghe ra sự lạnh lẽo trong giọng anh, nhưng dưới lớp lạnh ấy là mệt mỏi, chán ghét và nỗi đau của một người lớn lên trong căn nhà nơi tình thân luôn đi kèm điều kiện phụ. Tôi không hỏi Lục Thiệu Xuyên là ai. Không phải vì tôi không muốn biết, mà vì tôi biết anh chưa sẵn sàng đặt gia đình Lục lên bàn ăn của chúng tôi như tôi đã đặt mẹ mình lên đó. Tôi chỉ nói: “Bữa tối chưa nói về lợi nhuận. Vậy vẫn tính là giữ lời.” Ánh mắt vốn căng lên vì tin nhắn kia của anh chậm rãi dịu xuống. “Còn lần sau?” “Lần sau,” tôi mở cửa xe, giọng nhẹ hơn gió mưa ngoài phố, “anh có thể thử không nói về kiểm soát.” Anh đứng rất yên. Rồi anh đáp: “Được.”

Trên đường về, tôi nhìn những giọt mưa nhỏ trượt trên cửa kính, nghĩ đến mẹ tôi, đến mẹ anh, đến những người phụ nữ từng bị đặt trong các câu chuyện người khác viết sẵn. Khi xe dừng trước tòa nhà Tự Quang, anh không xuống xe thay tôi mở cửa ngay. Anh chỉ hỏi: “Cô muốn tự lên hay muốn tôi đưa đến cửa?” Một quyền lựa chọn rất nhỏ, nhưng khiến mắt tôi hơi cay. “Tôi tự lên.” Anh gật đầu, không miễn cưỡng, chỉ mở khóa cửa xe. Tôi bước xuống, đi được vài bước thì quay lại. Qua lớp kính mờ mưa, tôi thấy Lục Hoài Cẩn vẫn ngồi đó, mắt nhìn xuống chiếc điện thoại vừa sáng lên lần nữa. Lần này anh không bắt máy. Ánh đèn từ màn hình hắt lên nửa khuôn mặt anh, làm vẻ lạnh lùng quen thuộc trở nên mỏng manh hơn rất nhiều. Lần đầu tiên, tôi nhận ra người đàn ông luôn nói về rủi ro ấy, bản thân cũng đang đứng trên một vết nứt mà gia đình Lục để lại. Và đáng sợ hơn, vết nứt đó bắt đầu có liên quan đến tôi.