Chương 66: Lời Nói Dối Được Thờ Phụng - Đêm Tạ Gia Đổ Máu
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 66: Lời Nói Dối Được Thờ Phụng – Đêm Tạ Gia Đổ Máu
Dấu chân nhỏ bằng tro đứng quay ngược trên bậc thang, đầu mũi chân hướng thẳng về phía Mộc Tịch Nhan, như một đứa trẻ vô hình vừa đi trước họ rất lâu rồi bỗng dừng lại chờ. Sau lưng nàng, hành lang nôi đá vẫn vang tiếng gõ dồn dập. Trước mặt nàng, bậc thang hẹp chui xuống sâu hơn vào lòng đất, lạnh, tối, và sạch đến đáng sợ, không có máu Tạ gia thấm qua vách, cũng không có kim quang của Mắt Thần rơi tới. Càng sạch, Tạ Huyền càng không yên tâm. Nơi bị trận pháp cổ cố ý lau sạch dấu vết thường không phải lối thoát, mà là chỗ dùng để giấu một lời nói dối đã tồn tại quá lâu.
Mộc Tịch Nhan cúi xuống nhìn dòng chữ trên vách đá: người giữ khóa thứ nhất dẫn đường, nhưng không bao giờ dẫn miễn phí. Nàng không đọc thành tiếng. Đó là phản ứng đúng. Ở hành lang vừa rồi, một chữ đáp sai đã có thể biến thành thừa nhận, một hơi thở cũng có thể thành neo. Nàng chỉ đặt tay lên bụng, dùng đầu ngón tay còn rớm máu vẽ một vòng rất nhỏ trên lớp áo, để Tỏa Mệnh Hoa Ấn co lại thêm một tầng, che dấu nửa trăng trong Mệnh Đài của Tạ Huyền. Cái giá lập tức hiện lên trên sắc mặt nàng. Môi nàng trắng đi, vai khẽ run, nhưng bước chân vẫn không lùi.
‘Nương, đừng đi theo đúng dấu chân,’ Tạ Huyền truyền ý niệm qua sợi chỉ đỏ. Cơn đau trong Mệnh Đài chưa hề giảm. Mảnh đá mang tên lệch đã bị để lại làm neo, nhưng cảm giác bị thứ gì đó nhớ đường về vẫn bám sát sau lưng hắn như hơi lạnh. ‘Nó quay ngược về phía chúng ta, nghĩa là hướng nó cho thấy không nhất định là hướng nó đi. Nhìn khe giữa các dấu tro.’ Mộc Tịch Nhan nghe xong liền dừng nửa nhịp. Nàng không hỏi vì sao. Nàng cúi mắt quan sát, quả nhiên thấy mỗi dấu chân tro đều nằm ngay trên một nét khắc rất mờ trong đá. Những nét ấy bị thời gian mài gần mất, nhưng nếu nối lại sẽ thành hai chữ: tội huyết.
Tội huyết. Hai chữ ấy không phải được khắc một lần. Chúng lặp lại trên từng bậc, từng bậc, dày đặc đến mức giống như có người sợ kẻ đi qua quên mất mình nên bị gọi như thế. Tạ Huyền nhìn những nét khắc bằng cảm giác linh khí mờ nhòe của Quan Linh Tâm Nhãn, rồi lạnh người. Đây không phải chỉ là lời nguyền rủa. Mỗi chữ đều mang một điểm móc linh văn, nối lên phía trên bằng những sợi vàng mảnh. Mắt Thần không soi được vào đoạn thang này, nhưng bản án của Mắt Thần đã được chôn sẵn ở đây từ trước. Ai giẫm lên chữ tội, chính là tự bước vào sổ tội. Mộc Tịch Nhan liền men theo phần đá trống, vạt áo quệt sát vách.
Phía trên mặt đất, Tạ phủ đã không còn giống một phủ đệ. Tổ đường vỡ nửa mái, tuyết cháy rơi lên bài vị tổ tiên, khói và máu quấn vào nhau thành một lớp sương đỏ nhạt. Ba trưởng lão đã gục trước mệnh bài hóa tro, thân thể vẫn giữ tư thế quỳ một gối như còn canh cửa. Tạ Trường Nghi đứng giữa đống gạch nát, tay cầm gia chủ ấn đã rạn đến mức ánh đỏ chỉ còn mỏng như tàn lửa. Tư Lễ ty vây quanh ông thành vòng cung. Bạch Tĩnh Chu bước qua xác một cột đá đổ, pháp lệnh trong tay mở ra, giọng lạnh và đều: ‘Tạ thị trộm Thiên Mệnh Cốt, cấu kết cấm khóa, nuôi tội huyết ngoài mệnh. Theo lệnh Đại Tư Mệnh, diệt tộc để yên Cửu Vực.’
Câu ấy rơi xuống tổ đường, rõ ràng, sạch sẽ, đường hoàng đến mức gần như thiêng liêng. Những người Tư Lễ ty phía sau đồng loạt cúi đầu, như đang nghe một bản tế văn. Tạ Trường Nghi nhìn họ, bỗng bật cười rất khẽ. Tiếng cười ấy không lớn, thậm chí đứt quãng vì máu trong cổ họng, nhưng lại làm Bạch Tĩnh Chu nhíu mày. ‘Một lời nói dối được đặt trên pháp đàn đủ lâu,’ ông nói, ‘cuối cùng cũng được các ngươi thờ như thiên mệnh.’ Bạch Tĩnh Chu đáp: ‘Gia chủ Tạ thị, sắp chết rồi còn muốn bôi nhọ Thần Điện?’ Tạ Trường Nghi nâng mắt. ‘Ta bôi nhọ một thứ cần dùng trẻ chưa sinh làm chứng cứ sao?’
Dưới lòng đất, bậc thang đột nhiên rung lên. Những chữ tội huyết trên đá sáng một đường vàng nhạt. Tạ Huyền lập tức cảm thấy sợi móc linh văn kéo về phía Mộc Tịch Nhan. Không phải vì nàng giẫm sai, mà vì phía trên có người đang đọc bản án, khiến lời nói dối dưới đất được tiếp thêm lực. Hắn hiểu ngay cơ chế này: pháp chỉ phía trên là miệng, bậc thang phía dưới là tai. Khi lời kết tội được tuyên đủ trọn vẹn, mọi huyết mạch Tạ gia đang đi qua nơi này đều bị ép nghe và bị ép nhận. Dấu chân tro không miễn phí: cái giá đầu tiên là bước qua lời nói dối mà không để nó gọi tên mình.
‘Không nghe,’ Tạ Huyền nói. ‘Nương, phong thính huyệt, chỉ nghe con.’ Mộc Tịch Nhan không do dự, hai ngón tay điểm nhanh sau tai. Máu rỉ xuống cổ nàng, nhưng tiếng pháp chỉ từ phía trên lập tức bị cắt thành tiếng ù xa. Cùng lúc đó, Tạ Huyền ép ý niệm của mình thành nhịp gõ ngắn, thay thế âm thanh bên ngoài. Một, dừng. Hai, dừng. Ba, đổi bước. Hắn không còn đủ sức nói dài, chỉ có thể biến phân tích thành tiết tấu. Mộc Tịch Nhan theo nhịp ấy đi qua bảy bậc liên tiếp, mỗi lần mũi giày lướt sát chữ tội đều khiến Tỏa Mệnh Hoa Ấn run lên như lá sắp rụng.
Đến bậc thứ tám, dấu chân tro biến mất. Trước mặt nàng hiện ra một khoảng nền đá tròn, giữa nền đặt một bệ thờ nhỏ không có tượng, chỉ có một tấm ngọc bài úp xuống. Trên vách sau bệ thờ khắc chi chít cùng một câu: Tạ thị phụng mệnh giữ cốt, đời đời không được nói thật. Tạ Huyền nhìn câu ấy, ý thức chợt lạnh. Đây không giống lời buộc tội của Thần Điện. Đây giống lời thề của chính Tạ gia. Một lời thề cũ bị lật ngược thành tội danh mới. Nếu Tạ gia từng nhận nhiệm vụ giữ cốt, vậy lời vu trộm cốt của Thần Điện không phải bịa từ hư không; nó lấy một nửa sự thật làm xương, rồi khoác lên đó da của tội ác. Loại nói dối này khó phá nhất, vì người nghe luôn có thể sờ thấy một phần thật bên trong nó.
Mộc Tịch Nhan cũng nhìn thấy dòng chữ. Bàn tay nàng đặt trên bụng chậm rãi siết lại. Tạ Huyền cảm nhận được một vết đau khác trong nàng, không phải từ thương thế mà từ ký ức. ‘Nương biết câu này?’ hắn hỏi. Rất lâu sau, Mộc Tịch Nhan mới dùng ý niệm đáp lại, giọng khàn như vừa nuốt qua cát: ‘Ta từng thấy nửa câu sau. Không phải ở Tạ gia. Ở Mộc thị.’ Tạ Huyền chưa kịp hỏi tiếp, tấm ngọc bài trên bệ thờ tự lật lên. Mặt ngọc không khắc thần danh, chỉ khắc một hàng chữ nhỏ: muốn qua Sinh Môn, để người mẹ nói ra lời nói dối nàng từng thờ phụng.
Không khí quanh bệ thờ bỗng nặng xuống. Dấu chân tro lại xuất hiện, lần này in ngay trước bệ, nhỏ và lặng, như đứa trẻ vô hình đang đứng chờ Mộc Tịch Nhan trả lời. Tạ Huyền lập tức hiểu vì sao người giữ khóa thứ nhất dẫn họ tới đây. Nó không đòi mạng ngay, cũng không đòi hơi thở. Nó đòi một câu trả lời có thể xé mở bí mật của Mộc Tịch Nhan, buộc nàng tự thừa nhận trước quy tắc cổ. Nếu nàng nói sai, lời nói dối sẽ ghi vào mệnh của hắn. Nếu nàng nói thật, bí mật nàng giấu bấy lâu sẽ không còn chỉ là chuyện của nàng.
Phía trên, Bạch Tĩnh Chu đã giơ đao lệnh chém xuống. Tạ Trường Nghi dùng gia chủ ấn đỡ một kích, cánh tay lập tức rạn xương, máu bắn lên nửa mặt. Ông lùi đến trước bài vị chính giữa, sau lưng không còn đường. Một đội Tư Lễ ty đang vòng xuống hông tổ đường, rõ ràng muốn tìm vết nứt dẫn vào địa cung. Tạ Trường Nghi nhìn ra ý đồ ấy, bỗng ném gia chủ ấn vào giữa nền. Ấn vỡ toang. Ánh đỏ cuối cùng không đánh Bạch Tĩnh Chu, mà chui xuống tổ mạch, khóa miệng vết nứt thêm một tầng. Cái giá là ông không còn gì để tự bảo vệ mình.
Bạch Tĩnh Chu nhìn ông thật lâu. ‘Đáng sao?’ hắn hỏi lần thứ hai, nhưng giọng lần này thấp hơn. Tạ Trường Nghi thở ra một hơi toàn mùi máu. ‘Ngươi hỏi sai rồi.’ Ông nói. ‘Phải hỏi vì sao Thần Điện sợ một đứa trẻ còn chưa ra đời đến mức phải giết cả nhà nó.’ Lời ấy vừa dứt, đao của Tư Lễ ty đã xuyên qua vai ông, ghim ông vào cột tổ đường nứt. Máu chảy xuống bài vị cháy đen, đỏ đến nhức mắt. Tạ Trường Nghi không kêu. Ông chỉ nghiêng đầu, nhìn về phía vết nứt đã bị khóa kín, như muốn dùng ánh mắt cuối cùng đẩy người dưới đất đi xa thêm một bước.
Trong địa cung, Mộc Tịch Nhan nhắm mắt. Tạ Huyền cảm thấy sợi chỉ đỏ giữa hai mẹ con căng đến mức đau buốt. Hắn muốn ngăn nàng trả lời, nhưng lần này chính hắn cũng biết im lặng không còn là đường sống. Bệ thờ không hỏi hắn. Nó hỏi người từng biết một nửa sự thật mà vẫn phải sống dưới lời nói dối ấy. Mộc Tịch Nhan mở mắt, nhìn tấm ngọc bài, từng chữ rất nhẹ nhưng không run: ‘Lời nói dối ta từng thờ phụng là: chỉ cần giấu đứa trẻ đi, nó sẽ được sống như người thường.’
Tấm ngọc bài im lặng. Sau đó, toàn bộ bệ thờ nứt ra một đường mảnh. Không phải vì câu trả lời hoàn toàn đúng, mà vì nó đủ thật để quy tắc không thể nuốt trọn. Tạ Huyền lạnh cả ý thức. Câu ấy không chỉ nói về đêm nay. Nó nói về quyết định của Mộc Tịch Nhan trước khi hắn tỉnh lại, về phong ấn, về Thiên Mệnh Cốt, về cái giá nàng chưa từng giải thích. Một luồng gió tanh lạnh thổi ra từ sau bệ thờ, mở thành một cánh cửa thấp phủ đầy bụi tro. Trên mép cửa có ba chữ khắc nghiêng: Cấm Sinh Môn.
Dấu chân tro bước vào trước, lần này không quay đầu. Từ trong cửa, giọng khô rỗng của người giữ khóa thứ nhất vang lên, gần hơn bất kỳ lần nào: ‘Nói đúng một nửa, được đi một nửa đường.’ Mộc Tịch Nhan ôm bụng bước tới, sắc mặt trắng như giấy. Tạ Huyền nhìn bóng tối sau Cấm Sinh Môn, lần đầu tiên cảm thấy thứ chờ phía trước không chỉ là truy sát của Thần Điện, mà còn là sự thật chính mẹ hắn đã chôn trong huyết mạch mình. Và ở phía sau, tiếng đao xuyên qua tổ đường lại vang lên một lần nữa.
