Bỏ qua nội dung

Huyen Menh

Chương 65: Đổi Mạng Lấy Đường Đi - Đêm Tạ Gia Đổ Máu

Tiếng gõ đầu tiên vang lên từ chiếc nôi gần nhất bên trái. Rất nhẹ, rất chậm, giống một đứa trẻ còn chưa học được cách dùng sức đang thử xem lớp đá quanh mình có chịu trả lời hay không. Nhưng ngay sau đó, tiếng thứ hai, thứ ba, thứ tư nối nhau dậy khắp hành lang. Mộc Tịch Nhan đứng giữa những chiếc nôi cổ, sắc mặt trắng đến gần như hòa vào ánh kim còn sót lại của Mắt Thần. Nàng không lùi nữa, bởi sau lưng là vách đá lạnh, trước mặt là nôi khắc tên con, hai bên là những thứ vốn nên im lặng vĩnh viễn đang lần lượt tỉnh lại.

Tạ Huyền ép ý thức bám vào Mệnh Đài. Cơn đau từ dấu nửa trăng vẫn còn đó, từng nhịp như có móc sắt kéo qua xương chưa thành hình. Hắn không cho phép mình ngất. Ở nơi này, mất ý thức đồng nghĩa với việc để người khác viết thay lựa chọn của mình. Hắn nghe tiếng gõ, đếm khoảng cách, phân biệt âm nặng nhẹ. Không phải tất cả nôi đá đều gõ cùng một nhịp. Những chiếc đã mờ tên gõ loạn, như bị đánh thức bởi biến cố. Chỉ có chiếc nôi thứ chín phía cuối hành lang gõ đều, ba ngắn một dài, lặp lại không sai nửa nhịp.

Ba ngắn một dài. Đó không phải tiếng cầu cứu. Đó là tín hiệu.

Giọng trong bóng tối im lặng quá lâu. Sự im lặng ấy làm Tạ Huyền càng chắc mình vừa chạm vào thứ nó không muốn hắn thấy. Người giữ khóa thứ nhất không nhất thiết là kẻ canh cửa cho hắn, cũng có thể là cái giá đầu tiên của trạng thái treo khóa. Một cánh cửa đã bị treo thì cần người giữ cho nó không rơi xuống. Nếu không ai giữ, khóa sẽ tự khép lại, và người bị kẹp ở giữa chính là hắn cùng Mộc Tịch Nhan.

“Nương,” Tạ Huyền truyền ý niệm qua sợi chỉ đỏ, từng chữ đều bị máu nóng và linh áp ép méo, “đừng đến gần chiếc đang gõ đều. Nó muốn dẫn đường, nhưng đường này chắc chắn không miễn phí.” Mộc Tịch Nhan khẽ gật. Bàn tay nàng đặt lên bụng, ngón tay run nhưng ánh mắt đã ổn định trở lại. Nàng sợ, nhưng không để nỗi sợ cầm tay mình. Đó là điều Tạ Huyền luôn cảm nhận được ở nàng: mềm như nước, nhưng khi nước bị ép đến cùng, nó biết tìm khe đá để chảy qua.

Phía trên, tổ đường Tạ gia lại nổ vang. Mắt Thần không còn nhìn thấy Thai Mệnh thứ chín, liền đổi cách. Kim quang không chui thẳng xuống địa cung nữa mà tản ra như lưới, phủ lên từng viên gạch, từng mảnh máu, từng hơi thở còn sót trong phủ. Tư Lễ ty bắt đầu tiến vào nội viện. Tiếng giáp đạp qua tuyết cháy nghe rất rõ, lạnh và đều như nhịp đọc án. Bạch Tĩnh Chu đứng dưới vầng sáng, tay áo trắng không dính bụi, nhưng bàn tay cầm pháp lệnh đã siết chặt. Mắt Thần mất dấu là chuyện chưa từng xảy ra trong hồ sơ Thần Điện. Hắn không hoảng, chỉ lập tức hiểu mệnh lệnh của Đại Tư Mệnh đã chuyển từ bắt giữ sang xóa chứng cứ.

Tạ Trường Nghi cũng hiểu điều đó. Ông nhìn ba trưởng lão đã quỳ một gối bên cạnh. Tóc họ bạc đi trong thời gian một nén hương, da thịt khô lại vì tổ mạch ăn ngược, nhưng tay vẫn đặt trên mệnh bài vỡ. Một vị trưởng lão khàn giọng: “Gia chủ, không còn giữ được phủ.” Tạ Trường Nghi lau máu bên khóe miệng, ánh mắt rơi xuống vết nứt dẫn vào địa cung. “Không cần giữ phủ. Giữ đường.” Ba chữ ấy vừa ra, ba vị trưởng lão đều im lặng. Sau đó, họ cùng cúi đầu rất sâu, không phải trước Mắt Thần, mà trước bài vị cháy đen của tổ tiên Tạ gia.

Dưới địa cung, nôi đá thứ chín phía cuối hành lang bỗng ngừng gõ. Trên thành nôi không có tên, chỉ có một vệt lõm dài như từng bị người ta dùng móng tay cào qua vô số năm. Từ vệt lõm ấy, một giọng nói rất nhỏ vang lên. Không già, không trẻ, cũng không giống giọng bí ẩn ban nãy. Nó khô rỗng như tro: “Khóa đã treo. Muốn qua, để một mệnh giữ cửa.” Mộc Tịch Nhan siết chặt bụng. Tạ Huyền lập tức lạnh cả ý thức. Đây mới là cái bẫy thật sự. Nếu Mộc Tịch Nhan dùng mạng mình giữ cửa, hắn sống cũng chỉ trở thành đứa trẻ được sinh ra bằng cái chết của mẹ. Nếu hắn thừa nhận mình nhận đường ấy, quy tắc sẽ ghi hắn là kẻ mở khóa bằng hiến tế thân mẫu.

“Không được đáp,” hắn nói ngay. “Nương, đừng nói một chữ nào.” Mộc Tịch Nhan cắn môi đến bật máu. Nàng biết. Nàng quá biết. Mộc Linh Táng Sinh nằm trong huyết mạch Mộc thị vốn là cấm thuật đổi mạng cứu người, và chính vì biết nó tồn tại, nôi đá mới đặt câu ấy trước mặt nàng. Nó không cần giết nàng bằng sức. Nó chỉ cần buộc nàng làm một người mẹ tự chọn chết vì con, rồi biến tình thương ấy thành dây trói cột lên mệnh của Tạ Huyền cả đời.

Nhưng phía trên, Tạ Trường Nghi đã giơ gia chủ ấn lên lần cuối. Ấn vỡ, ánh đỏ không còn tròn nữa, chỉ như một mảnh than sắp tắt. Ông không nhìn Tư Lễ ty đang đến gần, cũng không nhìn Bạch Tĩnh Chu. Ông nói với ba trưởng lão: “Đường địa cung không nhận người ngoài. Nếu không có huyết mạch Tạ gia giữ cửa, Tịch Nhan không ra được.” Một trưởng lão bật cười, tiếng cười rách nát mà nhẹ nhõm: “Vậy tốt. Chết trước hậu bối một bước, không mất mặt.”

Ba người đồng thời ấn bàn tay vào mệnh bài. Máu của họ không bắn ra, mà bị mệnh bài hút sạch thành từng đường đỏ mảnh. Huyết Tông Trận vốn đã đến giới hạn bỗng đảo chiều. Nó không còn chống Mắt Thần từ bên ngoài, mà chui xuống tổ mạch, men theo những đường máu cũ của Tạ gia để tìm địa cung. Cả hành lang dưới lòng đất rung lên. Những chiếc nôi đá đang gõ loạn đồng loạt im bặt, như bị một bàn tay vô hình giữ lại. Chỉ còn nôi thứ chín mở ra một khe tối.

Tạ Huyền cảm thấy có ba hơi thở xa lạ chạm vào rìa Mệnh Đài mình. Không xâm nhập, không cưỡng ép, chỉ đứng đó như ba bóng người chắn trước cửa. Hắn chưa từng gặp họ, nhưng huyết mạch trong thân thể chưa sinh này nhận ra sự gần gũi rất mỏng. Tạ gia. Hai chữ ấy trước đêm nay với hắn chỉ là một họ, một thân phận nguy hiểm, một nơi bị truy sát. Nhưng ở khoảnh khắc ba hơi thở kia cháy lên để mua một khe đường, nó bỗng nặng như một món nợ không thể viết bằng lời.

“Đi!” Tiếng Tạ Trường Nghi xuyên qua gia chủ ấn vỡ, rơi thẳng vào địa cung. Không phải ra lệnh cho Mộc Tịch Nhan, càng không phải ra lệnh cho đứa cháu chưa chào đời. Đó là lời tiễn. Mộc Tịch Nhan nhắm mắt một nhịp, rồi mở ra. Nàng không nói cảm ơn. Có những ân tình nếu nói thành lời sẽ quá nhẹ. Nàng dùng phần linh lực còn lại ép Tỏa Mệnh Hoa Ấn cuộn vào bụng, che kín dấu nửa trăng đang nứt của Tạ Huyền, rồi lao về khe tối cạnh nôi thứ chín.

Giọng tro bụi trong nôi lại vang lên: “Một mệnh giữ cửa chưa đủ. Thai Mệnh treo khóa, phải để lại một hơi thở làm neo.” Khe tối vừa mở lập tức co lại. Tạ Huyền nhìn dòng linh khí trong hành lang bằng cảm giác mờ nhòe của Quan Linh Tâm Nhãn. Không phải thiếu mạng. Nó thiếu neo để xác định người đi qua không phải trốn khỏi quy tắc, mà chuyển sang một điểm treo khác. Nếu để Mộc Tịch Nhan để lại hơi thở, nàng sẽ bị nôi đá lần theo. Nếu để hắn để lại, Mắt Thần có thể bắt lại dấu. Không có lựa chọn sạch.

Trong một khoảnh khắc rất ngắn, Tạ Huyền nghĩ đến việc cắt hẳn dấu nửa trăng. Ý nghĩ ấy vừa sinh ra, Mệnh Đài đã lạnh buốt. Không được. Cắt không nổi, cũng quá sớm. Hắn không có quyền tự hủy chỉ để chứng minh mình không sợ. Sống sót mới là việc khó hơn. Hắn ép ý niệm quay về chiếc nôi khắc tên mình ở phía sau. Trên đó, vệt máu Mộc Tịch Nhan vẫn làm lệch nét cuối. Treo khóa nghĩa là chưa hoàn tất. Vậy neo không nhất thiết phải là hơi thở sống. Có thể là một phần sai lệch đã tồn tại.

“Nương, lấy mảnh đá ở vết nứt tên con,” hắn truyền ý niệm thật nhanh. “Đừng lấy máu. Chỉ lấy đá.” Mộc Tịch Nhan quay người trong nhịp khe tối sắp khép, đầu ngón tay quét qua nôi đá. Một mảnh vụn nhỏ bong ra, lạnh đến mức da nàng lập tức rách. Nàng ném nó vào khe tối. Mảnh đá mang tên bị lệch rơi xuống, tiếng vang không lớn, nhưng toàn bộ hành lang như bị ai kéo lệch khỏi trục cũ. Khe tối mở rộng đúng một người qua.

Cùng lúc đó, trên mặt đất, ba vị trưởng lão gục xuống. Mệnh bài trước tay họ vỡ thành tro. Huyết Tông Trận tắt một nửa, kim quang của Mắt Thần lập tức ép xuống, nghiền nát mái tổ đường còn sót. Tạ Trường Nghi bị đánh lùi ba bước, xương tay cầm gia chủ ấn vang lên tiếng rạn. Bạch Tĩnh Chu lạnh giọng: “Gia chủ Tạ thị, ngươi dùng ba mạng đổi một đường cho tội huyết. Đáng sao?” Tạ Trường Nghi ngẩng đầu, trên mặt toàn máu, nhưng mắt vẫn sáng. “Ngươi hỏi người chết xem.”

Mộc Tịch Nhan ôm bụng lao qua khe tối. Ngay khi vạt áo nàng biến mất khỏi hành lang nôi đá, tiếng gõ phía sau bùng lên dữ dội hơn lúc trước. Giọng bí ẩn ban đầu cuối cùng cũng trở lại, không còn cười: “Tạ Huyền, ngươi để lại tên lệch làm neo. Tốt. Từ hôm nay, đường ngươi đi sẽ luôn có một chiếc nôi nhớ đường về.” Tạ Huyền chưa kịp đáp, bóng tối trước mặt đã mở ra thành một đoạn bậc thang hẹp, mùi tuyết và máu từ phía cuối đường thổi tới. Ở bậc thang đầu tiên, có một dấu chân nhỏ in bằng tro, quay ngược về phía họ, như có ai đó đã đứng chờ từ rất lâu.

Mộc Tịch Nhan dừng lại. Tạ Huyền cũng cảm thấy sợi chỉ đỏ trong ý thức căng lên. Dấu chân kia không thuộc về người trưởng thành. Nó giống dấu chân của một đứa trẻ vừa biết đi. Và bên cạnh dấu chân ấy, trên vách đá ẩm lạnh, một dòng chữ mới chậm rãi hiện ra: người giữ khóa thứ nhất dẫn đường, nhưng không bao giờ dẫn miễn phí.