Bỏ qua nội dung

Mạt Thế: Từ Zombie Trở Về Làm Người

Chương 44: Dao hợp kim

Chương 44: Dao hợp kim.

Lối kỹ thuật dưới sàn hẹp hơn Hứa Mạn tưởng. Mép kim loại cào qua vai cô khi cô trượt xuống, hơi lạnh từ bên dưới lập tức chui qua cổ áo, đâm vào phổi như một nắm kim nhỏ. Đội trưởng đã xuống trước, một tay giữ súng, một tay đỡ người bị thương được đội viên trẻ chuyền xuống. Đội viên già theo sau, miệng vẫn cắn chặt cuộn băng, bàn tay đầy máu nhưng không buông vết ép trên bụng người kia. Lưu Triết là người xuống gần cuối. Ông ta run đến mức mũi giày đạp trượt hai lần trên bậc thang gỉ, nếu không phải Hứa Mạn túm cổ áo kéo lại, ông ta đã ngã thẳng lên người bị thương.

Tần Mặc xuống sau cùng. Bàn tay trúng thuốc ức chế của anh cứng lại như bị phủ một lớp băng đen. Những đường gân dưới da lúc nổi lúc chìm, mỗi lần co giật đều khiến móng tay anh cào vào thành ống dẫn, để lại tiếng rít khô khốc. Hứa Mạn đứng bên dưới ngẩng lên nhìn anh. Cô không nói “xuống đây” như ra lệnh, cũng không gọi tên anh thêm lần nữa. Cô chỉ đưa tay không bị dấu H-M kéo đau lên, giữ khoảng cách đủ để anh thấy nhưng không buộc phải nắm. “Đừng dùng tay đó. Tay còn lại.” Tần Mặc nhìn cô một nhịp, rồi dùng cánh tay lành móc vào thang, chậm rãi thả mình xuống. Ngay khi chân anh chạm nền, nắp sàn phía trên rung mạnh. Một tiếng va kim loại vang xuống, tiếp theo là tiếng lưỡi cắt đang cắn vào tấm chắn khẩn cấp trong phòng quan sát.

“Không quá ba phút.” Đội trưởng nói. Ông kéo một đoạn ray đứt từ dưới nền chèn ngang miệng nắp. “Đội săn có dụng cụ cắt kính gia cố. Chúng ta không thể ở đây.” Kho lạnh nằm sau lối kỹ thuật chỉ cách họ vài bước, nhưng cánh cửa trượt đầu tiên đã kẹt nửa chừng. Lớp sương trắng rò ra từ khe cửa, dưới ánh đèn dự phòng xanh lét, từng hạt băng bám trên ray trông như muối rắc lên xương. Lưu Triết thở dốc, lật tấm che trên tường, ấn liên tiếp ba công tắc. Cửa không mở thêm, chỉ phát ra một tiếng báo lỗi khàn khàn. Ông ta nuốt nước bọt: “Ray cấp mô bị đông. Phải mở bằng tay ở bên trong kho. Có tủ dụng cụ tách mẫu, trong đó có dao hợp kim. Nếu lấy được dao, có thể cắt dây khóa phụ của cửa thoát phía đông.”

“Dao?” Đội viên trẻ bật hỏi, giọng căng lên. Trong căn phòng này, mọi thứ có cạnh sắc đều khiến người ta nghĩ đến máu trước khi nghĩ đến đường sống. Lưu Triết lắc đầu thật nhanh. “Không phải dao chiến đấu. Dao hợp kim dùng để tách mô đông, cắt đai cố định mẫu và dây cáp bọc nhựa. Nó đủ cứng để cắt khóa phụ, nhưng tủ nằm ở khu giữa, cạnh dãy treo mẫu.” Nói đến hai chữ “treo mẫu”, cổ họng ông ta nghẹn lại. Tần Mặc quay đầu nhìn ông. Chỉ một cái nhìn thôi cũng làm Lưu Triết im bặt.

Hứa Mạn bước qua khe cửa trước. Vòng đỏ H-M dưới chân cô không biến mất, nhưng khi chạm nền kho lạnh, nó bị lưới kim loại và lớp băng phản quang bẻ thành nhiều mảnh. Một quầng sáng đứt đoạn trượt quanh mắt cá chân cô, lúc hiện ở bên trái, lúc dính lên thành tủ thép bên phải, như tín hiệu bị căn phòng này nhai vụn. Đội trưởng nhận ra ngay. Ông thấp giọng: “Đi sát dãy tủ. Đừng để vòng sáng nằm trên nền trống.” Hứa Mạn gật đầu. Cô không chắc như vậy có đủ che mắt đội săn hay không, nhưng ít nhất đường ngắm phía trên sẽ không còn sạch như trong phòng quan sát.

Bên trong kho lạnh, mùi không tanh nồng như phòng mồi giả. Nó khô hơn, lạnh hơn, và vì thế đáng sợ hơn. Hai bên lối đi là những dãy tủ cao chạm trần, cửa kính mờ phủ sương, bên trong treo các túi mô đông và khung cố định hình người đã bị tháo một nửa. Trên vài nhãn cũ, chữ viết đã phai, chỉ còn những ký hiệu như “Bổ sung protein”, “Nguồn phụ”, “Không dùng mồi sống” bị gạch đè nhiều lần bằng mực đỏ. Tần Mặc đi ngang qua chúng rất chậm. Cơn đói trong người anh không bùng lên dữ dội như khi ngửi máu tươi, nhưng nó không biến mất. Nó trở thành một thứ tiếng cào nhỏ, dai dẳng, vừa từ bụng, vừa từ ký ức. Anh không nhìn người bị thương. Anh nhìn những tủ đông, nhìn các nhãn đỏ, rồi ép mình quay về phía Hứa Mạn.

Người bị thương lại rên lên. Đội viên già lập tức quỳ xuống, kéo thêm băng quấn quanh bụng anh ta, nhưng máu đã thấm qua lớp vải cũ, nhỏ thành từng giọt đậm trên nền băng. Hứa Mạn thấy Tần Mặc khựng lại. Anh không lao tới. Anh chỉ đưa cánh tay bị nhiễm thuốc ép vào ngực, giống như muốn dùng cơn đau chặn đường đi của bản năng. Đội viên trẻ nhìn thấy động tác ấy, nòng súng trong tay cậu hạ xuống một chút rồi lại nâng lên, không phải nhắm vào Tần Mặc, mà nhắm về phía miệng nắp phía sau. Niềm tin trong tình thế này không đến bằng lời, nó đến bằng từng nhịp không bóp cò.

“Tủ dụng cụ ở kia.” Lưu Triết chỉ tay về phía một khung thép màu xám nằm giữa hai dãy treo mẫu. Cửa tủ bị khóa bằng then cơ và một lớp băng dày. Đội trưởng nổ một phát súng vào bản lề. Viên đạn chỉ làm lớp băng vỡ ra một mảng nhỏ, bản lề vẫn trơ trơ. “Tiết kiệm đạn.” Hứa Mạn nói khẽ. Cô cúi xuống nhặt một thanh móc treo rơi dưới nền, dùng đầu cong gạt băng khỏi khe khóa. Cổ tay H-M đau buốt mỗi khi cô dùng lực, quầng đỏ dưới chân lại loang ra một đoạn, khiến cô lập tức né sát vào tủ thép. Phía trên lối kỹ thuật, tiếng cắt đột ngột ngừng lại. Sự im lặng ấy còn tệ hơn tiếng ồn.

Một vật tròn rơi xuống từ miệng nắp, lăn qua đoạn ray bị chèn và dừng ở đầu lối vào kho lạnh. Đội trưởng quát: “Núp!” Vật đó không nổ. Nó bật ra bốn chân nhỏ, phóng một đường sáng đỏ mảnh quét qua nền. Đó là một đầu dò đường ngắm. Ánh đỏ sượt qua khe cửa, chạm vào một mảnh vòng H-M phản trên tủ, lập tức đổi hướng. Một mũi tên từ phía trên bắn xuống ngay sau đó, xuyên qua miệng nắp, cắm phập vào cánh cửa tủ đông cách Hứa Mạn chưa đầy nửa cánh tay. Nếu cô đứng ngoài nền trống, mũi tên ấy đã cắm vào lưng cô.

Tần Mặc động trước tất cả. Anh không lao lên miệng nắp. Anh nhấc một khung cố định rỗng, ném mạnh vào đầu dò. Khung thép đập xuống nền, nghiền nát bốn chân máy, nhưng tín hiệu đỏ chưa tắt hẳn. Nó giật giật vài cái, rồi chiếu thẳng vào người bị thương đang nằm sau lưng đội viên già. Đội săn đã học rất nhanh. Chúng không cần nhìn thấy S-17, chỉ cần tìm thứ khiến S-17 phải chọn. Đội viên trẻ bắn hai phát vào đầu dò. Lần này kim loại vỡ tung, ánh đỏ tắt phụt, nhưng từ miệng nắp phía sau đã vang lên tiếng kéo dây cung cơ khí quen thuộc.

“Lấy dao.” Đội trưởng nói. Ông quỳ một gối, giữ súng chĩa về lối kỹ thuật. Lưu Triết run rẩy mò trong túi áo, lấy ra một chìa khóa cũ cong queo. “Tôi không chắc còn mở được.” Ông ta cắm vào ổ, xoay nửa vòng thì chìa mắc lại. Băng trong ổ khóa cứng như đá. Hứa Mạn giật lấy thanh móc, định cạy thêm, nhưng Tần Mặc đã đưa tay lành tới giữ cạnh tủ. Cánh tay bị thuốc của anh vẫn run, nhưng vai và lưng căng lên thành một đường thẳng. Anh không phá tủ bằng sức bừa bãi. Anh nhìn khe khóa, nhìn vị trí then cơ, rồi dùng vai đẩy lệch cả cánh cửa về một bên đúng lúc Hứa Mạn xoay chìa lần thứ hai. Then khóa bật ra với một tiếng gãy khô.

Trong tủ chỉ có ba ngăn còn nguyên. Hai ngăn trên là dây đai, kẹp lấy mẫu và vài ống lạnh rỗng. Ngăn dưới đặt một con dao dài bằng cẳng tay, lưỡi không sáng bóng mà xám trầm, sống dao dày, mép cắt mảnh đến mức gần như không thấy. Khi Hứa Mạn chạm vào cán, cái lạnh truyền qua găng tay khiến đầu ngón cô tê đi. Trên cán dao có khắc một hàng ký hiệu nhỏ: H-M/01 – quyền dùng đặc biệt. Dưới ký hiệu, có vài vết xước không đều, giống như ai đó từng dùng chính mũi dao khắc vội lên cán trong lúc tay không còn vững. Hứa Mạn lau lớp sương, đọc được ba chữ bị cắt ngang: “đừng… mồi sống.”

Tần Mặc nhìn thấy dòng chữ đó. Đồng tử bạc đục của anh co lại. Trong khoảnh khắc, tiếng lạnh trong kho như lùi xa, chỉ còn tiếng kim loại chạm xuống mặt bàn ở một nơi nào đó rất cũ. Một bàn tay phụ nữ đặt con dao xuống, đẩy ra xa một khay thịt đỏ. Một giọng nói mơ hồ vang lên qua lớp kính: “Không dùng cái này để dạy nó ăn người.” Ký ức đến quá nhanh, cũng rách nát quá nhanh. Tần Mặc gầm khẽ, cánh tay nhiễm thuốc co giật mạnh. Hứa Mạn lập tức giữ con dao thấp xuống, không đưa thẳng về phía anh. “Nhìn tôi, không nhìn dao.” Cô nói. Giọng cô rất thấp, gần như bị hơi lạnh nuốt mất. “Nó là đồ mở đường. Không phải mồi.”

Tần Mặc thở ra một luồng trắng đục. Anh nhìn cô, rồi nhìn người bị thương, nhìn đội trưởng đang chặn lối sau. Cuối cùng, anh đưa tay lành ra. Hứa Mạn đặt cán dao vào tay anh, nhưng không buông ngay. “Anh cầm được không?” Câu hỏi ấy khiến ngón tay Tần Mặc khựng lại. Nó cho anh quyền từ chối, cũng cho anh một thứ khác ngoài bản năng. Anh siết cán dao rất chậm. Lưỡi dao hợp kim nằm trong tay anh không giống vũ khí của thợ săn, mà giống một mảnh ký ức lạnh được trao lại không đúng lúc.

Họ không còn thời gian để hiểu nó. Nắp sàn phía sau bật lên một khe. Một mũi tên có dây móc phóng xuống, ghim vào đoạn ray chèn, kéo căng. Đội săn đang dùng móc kéo vật cản ra. Đội trưởng bắn trả, nhưng góc quá hẹp, đạn chỉ làm tia lửa văng lên. “Cửa phía đông!” Ông quát. Lưu Triết lảo đảo dẫn đường đến cuối kho, nơi một cửa thoát thấp bị khóa bằng hai dây cáp bọc nhựa và một chốt phụ đóng băng. Hứa Mạn cầm đèn pin rọi xuống. Cáp quá dày, dao thường không thể cắt kịp. Tần Mặc bước lên, đặt lưỡi dao hợp kim vào sợi cáp đầu tiên.

Lưỡi dao đi qua lớp nhựa bọc gần như không phát ra tiếng. Cáp đứt phựt, phần bên trong bung ra như gân đen. Nhưng ngay khi anh cắt sợi thứ hai, một mũi tên từ lối sau bay tới, không nhắm vào anh mà nhắm vào đội viên già đang che người bị thương. Đội viên trẻ xoay súng không kịp. Tần Mặc buông chốt cửa, xoay người. Bàn tay bị ức chế của anh không đủ nhanh, nên anh dùng cán dao gạt mũi tên. Đầu ống tiêm vỡ ra giữa không trung, thuốc xám bắn lên cổ tay anh và một vệt nhỏ rơi xuống nền cạnh máu người bị thương. Cơn đói trong mắt anh lập tức bị kéo ngược lên, dữ dội và lẫn lộn hơn trước. Máu tươi, thuốc ức chế, mô đông, dao cũ, giọng nói cũ, tất cả cùng đâm vào đầu anh một lúc.

Hứa Mạn bước lên trước nửa bước, vừa đủ để anh thấy cô, không đủ để chắn mũi tên tiếp theo. “Tần Mặc.” Lần này cô gọi rất khẽ, không phải tiếng kêu hoảng loạn như trong phòng quan sát. “Cắt cửa.” Cô dừng lại một nhịp, rồi sửa lời ngay trước khi hệ thống nào đó có thể biến nó thành mệnh lệnh. “Chúng ta cần anh cắt cửa.” Tần Mặc run đến mức lưỡi dao trong tay rung lên, tiếng ngân rất nhỏ mà sắc. Rồi anh quay lại. Một nhát, chốt phụ rời khỏi thân cửa. Nhát thứ hai, lớp băng bám trên ray bị cắt thành mảng. Đội trưởng và đội viên trẻ lập tức xô cửa. Cửa thoát mở ra một khe tối, hơi lạnh từ bên trong còn sâu hơn kho mô, mang theo mùi bụi lâu ngày và tiếng nước nhỏ giọt.

“Đi!” Đội trưởng kéo người bị thương qua trước. Đội viên già lách theo, tiếp tục ép băng. Lưu Triết gần như bò qua khe cửa, mặt trắng bệch. Hứa Mạn là người cuối cùng trước Tần Mặc. Khi cô bước qua, vòng H-M dưới chân chợt kéo dài thành một đường đỏ mảnh trên nền, chạm vào lớp băng dưới tường cạnh cửa. Lớp băng bị dao hợp kim vừa quét qua nứt ra, để lộ một hàng chữ khắc rất nhỏ trên tấm thép cũ. Nét khắc sâu, méo mó, nhưng từng chữ vẫn còn đó: “Đường số 4. Không theo đội săn. Nghe ba tiếng gõ thì rẽ trái.”

Hứa Mạn đứng sững. Tần Mặc cũng nhìn thấy. Bàn tay cầm dao của anh siết chặt đến mức các khớp ngón trắng bệch dưới màu da chết. Phía sau, nắp sàn bị kéo bật khỏi lối kỹ thuật, tiếng giày nặng của đội săn bắt đầu rơi xuống kho lạnh từng nhịp một. Đội trưởng ở phía trước gọi họ đi tiếp, giọng gấp và khàn. Hứa Mạn đưa tay chạm vào hàng chữ khắc, cảm giác lạnh buốt xuyên qua đầu ngón. Chữ này không mới. Nó đã chờ ở đây từ rất lâu, có lẽ từ trước khi S-17 biết mình là ai.

Từ bóng tối phía sau cửa thoát, đột nhiên vang lên ba tiếng gõ. Không nhanh, không loạn. Cốc. Cốc. Cốc. Giống hệt một tín hiệu đã được dặn lại cho người đến muộn nhiều năm. Tần Mặc nâng dao hợp kim lên, mắt nhìn vào lối tối bên trái. Hứa Mạn nuốt xuống vị lạnh trong cổ họng, nắm chặt thẻ kim loại của đội săn trong túi áo, rồi nói rất khẽ: “Không theo đội săn. Rẽ trái.”