Bỏ qua nội dung

Ánh hào quang của riêng em

Chương 24 - Chương 24: Thỏa Thuận Mới

Chương 24: Thỏa Thuận Mới

“Tốt. Vậy nghĩa là chúng ta chạm đúng chỗ đau rồi.”

Câu nói ấy vừa rơi xuống, tôi mới nhận ra cổ họng mình khô đến mức đau. Trong phòng chỉ còn tiếng quạt tản nhiệt của máy chủ mini và tiếng điện thoại của Thẩm Ngật rung thêm một lần nữa trên mặt bàn. Email cảnh cáo pháp lý nằm đó, lạnh lẽo như một tờ giấy niêm phong đặt lên miệng người sống. Dư Hạ định vươn tay lấy điện thoại của Thẩm Ngật, nhưng tôi giữ cổ tay cô ấy lại. “Đừng chạm vào.”

Dư Hạ khựng lại, lập tức hiểu. “Bảo toàn thiết bị gốc?”

“Ừ.” Tôi nhìn Thẩm Ngật. “Anh không mở thêm file đính kèm, không trả lời, không chuyển tiếp bằng cách thường. Chụp màn hình màn khóa trước, sau đó để đội pháp chứng trích xuất header email và lập biên bản. Từ giờ trở đi, thứ này không còn là một lời đe dọa nữa. Nó là chứng cứ cho thấy có người đang cố bịt miệng nhân chứng.”

Thẩm Ngật nhìn tôi. Trong mắt anh có một thứ rất giống tội lỗi, nhưng đêm nay tôi không có sức để an ủi ai bằng những lời mềm. Tôi chỉ có thể đưa ra quy trình. Có lúc, quy trình là thứ duy nhất giúp người ta không bị cơn sợ nuốt mất. Anh đặt điện thoại xuống, giọng thấp đến gần như không nghe rõ. “Nếu họ kiện tôi, Tự Quang sẽ bị kéo vào.”

“Tự Quang đã ở trong bão rồi.” Tôi nói. “Nhưng tôi sẽ không để anh thành vật tế thần thứ hai chỉ vì anh nói ra một phần sự thật. Hứa thị dùng cách đó một lần với tôi là đủ rồi.”

Cửa phòng họp mở ra đúng lúc ấy. Lục Hoài Cẩn bước vào cùng hai người mặc vest tối màu, một người xách túi thiết bị, một người cầm cặp tài liệu mỏng. Anh không đi thẳng đến cạnh tôi, cũng không nhìn điện thoại của Thẩm Ngật trước khi được cho phép. Anh đứng cách bàn họp nửa bước, ánh mắt lướt qua sắc mặt từng người rồi dừng lại ở tôi. “Tôi đưa đội pháp chứng dữ liệu và luật sư độc lập đến. Họ ký thỏa thuận chỉ làm nhân chứng kỹ thuật. Mọi quyết định công bố vẫn thuộc về Tự Quang.”

Dư Hạ liếc tôi, vẻ mặt như muốn nói: người ta cứu hỏa giữa đêm mà cậu vẫn nhớ hóa đơn. Lục Hoài Cẩn lại không có chút bất ngờ nào. “Tự Quang trả phần dịch vụ phát sinh cho Tự Quang. Cảnh Hành trả phần lưu chứng liên quan đến kênh và tài khoản chính thức của Cảnh Hành. Nếu cần dùng chung báo cáo, hai bên ký biên bản chia sẻ chứng cứ.”

Tôi gật đầu. “Được. Nghe giống hợp tác, không giống ban ơn.”

Khóe môi anh động rất nhẹ. “Tôi đang học.”

Dư Hạ thở ra một tiếng khoa trương. “Tổng tài nhà người ta đưa hoa, Lục tổng đưa đội pháp chứng và hóa đơn chia tỷ lệ. Lãng mạn đến mức luật sư muốn tăng ca không lương.”

Tôi suýt bật cười, nhưng cảm giác ấy chỉ lướt qua rất nhanh. Sau khi luật sư kiểm tra email cảnh cáo, căn phòng quay về nhịp làm việc lạnh và chặt. Điện thoại của Thẩm Ngật được đặt vào túi chống tĩnh điện tạm thời, email được trích xuất header, bản phát lại livestream được lưu thành ba bản. Dư Hạ lập ba thư mục riêng: TQ-S001, livestream, Hứa thị cũ. Cô ấy gõ tên thư mục cuối cùng xong thì ngẩng đầu nhìn tôi. “Không trộn nữa.”

“Ừ.” Tôi nói. “Sản phẩm hiện tại đi theo kiểm nghiệm hiện tại. Vụ Hứa thị đi theo hồ sơ cũ. Ai muốn kéo hai thứ vào một nồi lẩu độc hại thì cứ kéo, chúng ta không tự nhảy vào nồi.”

Đến gần ba giờ sáng, bản báo cáo niêm phong sơ bộ được in ra. Tôi ký tên vào phần đại diện Tự Quang, chữ ký hơi lệch vì ngón tay tê cứng. Lục Hoài Cẩn không ký thay tôi. Anh chỉ đặt bút ở phía bên kia, ký vào phần đại diện Cảnh Hành với tư cách bên lưu chứng liên quan. Hai chữ ký nằm trên cùng một trang giấy, cách nhau một khoảng trắng rất rõ ràng.

Sáng hôm sau, tôi ngủ được chưa đầy ba tiếng thì bị tiếng chuông điện thoại của Dư Hạ gọi dậy. Giọng cô ấy khàn như vừa uống cả bình cát. “Tin tốt, tin xấu, và tin rất khó chịu. Cậu muốn nghe cái nào trước?”

Tôi ngồi dậy, đầu đau âm ỉ. “Tin khó chịu. Đời tôi gần đây ưu tiên món chính trước món tráng miệng.”

“Hot search vẫn treo. Bên Kỷ Mạn Dao đang thả bài kiểu ‘Tự Quang né tránh trách nhiệm bằng cách đào mộ Hứa thị’. Nhưng tin tốt là tỷ lệ yêu cầu hoàn tiền thấp hơn dự đoán, khoảng bảy phần trăm đơn thử nghiệm. Tin rất khó chịu là số người đăng ký chờ mua TQ-S001 tăng hơn mười ba nghìn sau livestream, trong đó một nửa nói muốn chờ kết quả kiểm nghiệm rồi quyết định.” Dư Hạ dừng một nhịp. “Nói cách khác, chúng ta chưa được tha thứ. Chúng ta chỉ được nhiều người nhìn hơn.”

Tôi nhắm mắt vài giây. Thương hiệu không thể sống bằng cách trốn trong bóng tối. “Vậy để họ nhìn,” tôi nói. “Nhìn kiểm nghiệm, nhìn quy trình, nhìn chúng ta giữ lời.”

Buổi chiều, tôi đến phòng họp tạm của Tự Quang với mắt còn hơi sưng. Trên bàn đã có một bản thỏa thuận mới do Cảnh Hành gửi sang, mỏng hơn bản điều khoản đầu tư cũ rất nhiều. Tôi vừa mở trang đầu đã thấy Dư Hạ đứng sau lưng hít một tiếng. “Không có quyền phủ quyết sản phẩm?”

“Không có.” Lục Hoài Cẩn ngồi đối diện tôi, bình thản như thể việc anh gạch đi thứ từng là ranh giới sống còn của Cảnh Hành chỉ là sửa một lỗi đánh máy. “Cảnh Hành giữ quyền dừng phân phối nếu kiểm nghiệm độc lập không đạt hoặc phát sinh rủi ro an toàn. Nhưng công thức, định giá, nhãn hiệu, truyền thông và lịch phát triển sản phẩm thuộc quyền quyết định của Tự Quang.”

Tôi lật sang trang tiếp theo. “Không độc quyền toàn kênh?”

“Chỉ ưu tiên thử nghiệm trong chín mươi ngày tại các điểm bán đã chọn, sau khi TQ-S001 có kết quả kiểm nghiệm đạt chuẩn. Tự Quang vẫn có quyền bán qua kênh riêng và cộng đồng khách hàng của cô.”

“Không được tự ý phát ngôn thay Tự Quang.”

“Mọi thông cáo chung phải có chữ ký duyệt của hai bên.” Anh nhìn tôi. “Nếu Cảnh Hành muốn hỗ trợ xử lý khủng hoảng ngoài phạm vi hợp đồng, phải gửi thông báo bằng văn bản trước. Cô có quyền từ chối.”

Tôi đặt bản thỏa thuận xuống. Nhà đầu tư không bỗng dưng biến thành thiên thần chỉ sau một đêm; Cảnh Hành vẫn cần kiểm soát rủi ro và lợi nhuận. Nhưng lần này, điều kiện được đặt trên bàn, không giấu sau câu “vì tốt cho cô”.

“Vì sao sửa?” Tôi hỏi.

Lục Hoài Cẩn không né mắt tôi. “Vì điều khoản cũ chạm vào thứ cô không bán.”

Tim tôi như bị ai gõ nhẹ một cái. Không đau, nhưng rõ. Tôi cúi xuống, dùng ngòi bút gõ lên mép giấy để giấu đi một khoảnh khắc mềm lòng rất không đúng lúc. “Lục tổng, câu này nếu đem đi làm slogan tuyển nhà đầu tư, chắc nhiều founder sẽ khóc.”

“Tôi không định dùng với người khác.”

Câu ấy quá thẳng, đến mức Dư Hạ ở cạnh cửa cũng cúi đầu giả vờ xem điện thoại. Tôi kéo lại lý trí. “Tôi không ký ngay. Luật sư của Tự Quang sẽ rà soát từng dòng, nhất là dữ liệu người dùng, mẫu lưu, báo cáo kiểm nghiệm và chứng cứ Hứa thị cũ.”

“Đúng.” Anh nói. “Cô nên làm vậy.”

Tôi ngẩng đầu. “Cảnh Hành có hồ sơ cũ của Hứa thị không?”

Ánh mắt Lục Hoài Cẩn dừng lại trong một khoảng rất ngắn. Ngắn đến mức nếu tôi mệt hơn một chút, có lẽ đã bỏ qua. Nhưng tôi không bỏ qua. Anh nói: “Có thể có một phần trong kho lưu trữ thẩm định cũ. Tôi sẽ kiểm tra theo quy trình nội bộ. Khi có cơ sở, tôi sẽ nói.”

“Khi có cơ sở?” Tôi lặp lại.

“Tôi không muốn dùng một phỏng đoán để kéo cô vào một cơn bão khác.” Anh dừng một nhịp. “Nhưng tôi cũng sẽ không giấu nếu nó liên quan đến cô.”

Tôi không biết mình nên tin câu đó bao nhiêu phần. Nhưng ít nhất, lần này anh không nói “cô không cần biết”. Anh nói “khi có cơ sở”. Giữa hai câu ấy là một khoảng cách nhỏ, giống một cánh cửa chưa khóa.

Cuối buổi, chúng tôi chỉ ký biên bản tiếp nhận dự thảo và lịch làm việc ba bên: Tự Quang, Cảnh Hành, phòng kiểm nghiệm độc lập. Không ảnh truyền thông, không thông cáo chung. Chỉ có lịch trình rõ ràng: ngày mai xác nhận mẫu lưu, ba ngày nữa nhận báo cáo thử nghiệm giai đoạn đầu, bảy ngày nữa cập nhật công khai lần thứ nhất.

Khi mọi người rời phòng, Lục Hoài Cẩn vẫn đứng lại. Anh nhìn cốc cà phê nguội lạnh trước mặt tôi, rồi hỏi: “Tối mai cô có thời gian không?”

Tôi cảnh giác gần như theo bản năng. “Họp tiếp?”

“Không.”

“Bàn điều khoản?”

“Không.”

“Nói về lợi nhuận, kênh bán, kiểm nghiệm, pháp chứng, hot search hoặc bất cứ thứ gì có thể khiến Dư Hạ lập thêm một bảng Excel?”

Lần này, khóe môi anh thật sự cong lên. “Không.”

Tôi nhìn anh. Sau hai mươi bốn giờ bị kéo qua livestream, mã lô, thư cảnh cáo, biên bản niêm phong và bản thỏa thuận mới, lời mời ấy nghe hoang đường như một chiếc ô giấy đặt giữa bão. Nhưng có lẽ con người không thể sống chỉ bằng cách chống đỡ. Có lúc, người ta cũng cần một bữa cơm không nhằm chứng minh điều gì. Tôi cầm bản dự thảo lên, gõ nhẹ vào mép bàn. “Được. Một bữa tối.”

Ánh mắt Lục Hoài Cẩn dịu xuống rất khẽ. “Bảy giờ. Tôi gửi địa chỉ cho cô.”

Tôi bước ra khỏi phòng họp, điện thoại rung lên vì tin nhắn mới của anh: “Ngày mai, không nói về lợi nhuận.” Ngoài cửa kính, ánh chiều rơi xuống logo Tự Quang còn chưa kịp lau sạch dấu tay sau đêm hỗn loạn. Nó không rực rỡ, chỉ sáng rất mỏng. Nhưng lần này, tôi không còn đứng trước nó một mình.