Bỏ qua nội dung

Ánh hào quang của riêng em

Chương 23 - Chương 23: Mã Lô Bị Thay

Chương 23: Mã Lô Bị Thay

“Không thể nào… mã này đáng lẽ không được xuất hiện.”

Câu nói của Thẩm Ngật rất nhỏ, nhưng trong căn phòng im đến mức một tiếng gõ bàn phím cũng có thể khiến người ta giật mình, nó vẫn đập thẳng vào tai tôi. Trên màn hình, bình luận đã không còn là dòng nước đục ngầu nữa, mà giống một ổ kiến vừa bị chọc vỡ. RL-B1907. Nguồn B. Diêu Thanh Lam. Hứa thị. Tự Quang. Những chữ ấy bị xáo trộn, ghép lại, xé ra, rồi lại ghép thành hàng trăm kết luận vội vã. Tôi nhìn thấy có người reo lên như vừa bắt được bằng chứng mẹ tôi giết chết Hứa thị, có người hỏi vì sao Thẩm Ngật hoảng, cũng có người bắt đầu đòi Tự Quang công bố toàn bộ hồ sơ trong vòng năm phút. Năm phút. Có những người thật sự nghĩ một sự thật bị chôn suốt nhiều năm có thể được đào lên, rửa sạch bùn và đặt ngay ngắn trên bàn chỉ trong thời gian họ pha một cốc cà phê.

Tay tôi lạnh đến mất cảm giác, nhưng ngón trỏ vẫn đặt yên trên mép bàn. Tôi không được quay đầu nhìn Thẩm Ngật thêm lần nữa. Một phản ứng sai của tôi sẽ biến sự hoảng loạn của anh thành bằng chứng cho đám đông. Tôi hít vào, chậm đến mức lồng ngực đau âm ỉ, rồi nhìn thẳng vào camera. “Tôi đã thấy mã lô RL-B1907 đang được nhắc đến. Tôi cũng thấy có tài khoản cố tình nối nó với tài liệu Hứa thị năm đó và sản phẩm TQ-S001 của Tự Quang.” Giọng tôi khàn, nhưng không vỡ. “Tôi nói lại một lần cuối trong livestream này: bất kỳ mã lô nào, dù thuộc quá khứ hay hiện tại, đều phải được kiểm chứng bằng hồ sơ gốc, chuỗi thay đổi, mẫu lưu, biên bản nhà máy và kết quả kiểm nghiệm. Một dòng trích rời khỏi phụ lục không đủ để kết tội ai. Nhưng nó đủ để chúng tôi lưu chứng cứ và yêu cầu điều tra đến cùng.”

Dư Hạ gần như lập tức hiểu ý tôi. Cô ấy không cắt màn hình, không hoảng hốt xóa bình luận, chỉ chuyển sang giao diện kết thúc đã chuẩn bị sẵn: kênh phản hồi người dùng, thời hạn cập nhật kiểm nghiệm, email pháp lý của Tự Quang, và dòng chữ rất rõ: mọi tài liệu lan truyền sẽ được lưu trữ nguyên trạng để đối chiếu. Tôi nghe tiếng cô ấy gõ phím như mưa rơi nhanh trên mái tôn. Ở góc màn hình phụ, tài khoản chính thức của Cảnh Hành lại xuất hiện: “Cảnh Hành đã lưu lại toàn bộ phiên livestream và chuỗi bình luận liên quan đến mã lô theo quy trình chứng cứ điện tử.” Lục Hoài Cẩn vẫn không bước vào khung hình. Anh chỉ đặt một tấm kính trong suốt giữa tôi và đám đông, đủ để người ta thấy tôi vẫn đứng đó, không được ai bế ra khỏi cơn bão.

“Livestream hôm nay dừng tại đây.” Tôi nói. “Tự Quang sẽ không tranh cãi bằng cảm xúc. Chúng tôi sẽ cập nhật kết quả kiểm nghiệm TQ-S001 đúng thời hạn đã công bố. Riêng các tài liệu liên quan đến Hứa thị, tôi sẽ chỉ phản hồi khi có đủ cơ sở pháp lý và bản đầy đủ có thể kiểm chứng. Tôi không trốn nữa, nhưng tôi cũng không để bất kỳ ai dùng sự vội vàng của công chúng để thay thế sự thật.” Tôi dừng một nhịp, nhìn chấm đỏ nhỏ xíu trước mặt. Lần đầu tiên trong cả buổi tối, tôi không thấy nó giống mắt súng. Nó giống một dấu chấm hết tạm thời. “Cảm ơn những người đã hỏi bằng lý trí. Và với những người đang chờ tôi sụp xuống, xin lỗi, hôm nay chưa tiện.”

Dư Hạ bấm kết thúc trước khi câu cuối của tôi kịp bị đám đông cắn nát. Màn hình tối đi. Căn phòng lập tức rơi vào một kiểu yên tĩnh rất lạ, như sau khi tiếng còi báo cháy ngừng lại, người ta mới nghe thấy tai mình ù đến mức nào. Tôi tháo micro, đặt xuống bàn. Cổ họng đau rát. Lưng áo tôi ướt mồ hôi, còn lòng bàn tay thì lạnh như vừa nhúng vào nước đá. Dư Hạ không ôm tôi, cũng không nói những câu kiểu “cậu ổn không” vô dụng. Cô ấy kéo ghế ngồi xuống trước máy phụ, mở ba cửa sổ lưu trữ cùng lúc. “Tôi đang tải bản phát lại, chụp toàn bộ bình luận có mã RL-B1907, lưu link nguồn và hash file nghi vấn. Ai hôm nay muốn làm biên kịch cho sự thật thì cứ viết, chị đây sẽ lưu cả bản nháp.”

Tôi bật cười rất khẽ, nhưng tiếng cười nghẹn lại giữa cổ. “Cậu đừng tự gọi mình là chị trước mặt tôi. Chúng ta bằng tuổi.”

“Trong khủng hoảng truyền thông, ai tỉnh hơn là chị.” Dư Hạ không ngẩng đầu. “Hiện tại tôi là chị của cả phòng, bao gồm cả ông kỹ sư đứng đằng kia đang trắng mặt như kem chống nắng nâng tông quá tay.”

Thẩm Ngật không phản bác. Anh đứng bên cạnh bàn, một tay chống lên mặt gỗ, các khớp ngón tay căng đến trắng bệch. Tôi nhìn anh. Không phải bằng ánh mắt cần một lời xin lỗi, mà bằng ánh mắt cần một câu trả lời. “Nói đi.”

Anh ngẩng đầu rất chậm. “RL-B1907 là mã đánh giá của một nguồn nguyên liệu thay thế. Năm đó Hứa thị có hai nguồn cung cho hoạt chất phục hồi chính. Nguồn A là nguồn mẹ cô chọn, ổn định, đắt hơn, hồ sơ tạp chất sạch. Nguồn B rẻ hơn gần ba mươi phần trăm, nhưng lô RL-B1907 từng có cảnh báo về độ ổn định khi phối cùng hệ nhũ hóa cũ. Nó chỉ được phép dùng trong thử nghiệm nội bộ, không được đưa vào sản xuất thương mại.”

Tôi nghe từng chữ rơi xuống như kim loại lạnh. “Mẹ tôi biết cảnh báo đó không?”

“Biết.” Thẩm Ngật khép mắt một giây. “Bà ấy đã ghi chú không dùng Nguồn B trong bản đánh giá công thức. Release form có chữ ký của bà ấy, nếu là bản đầy đủ, phải đi kèm phụ lục nguyên liệu Nguồn A. Chữ ký đó phê duyệt công thức với Nguồn A, không phải phê duyệt việc thay sang RL-B1907.”

Tôi bám tay vào mép bàn. Trong một khoảnh khắc, hình ảnh mẹ tôi trong ký ức không còn đứng trong phòng thí nghiệm sáng sạch, tay áo blouse được xắn lên gọn gàng. Bà đứng giữa một căn phòng đầy giấy tờ bị cắt xén, chữ ký bị nhấc khỏi bối cảnh, lòng tốt bị biến thành hung khí quay ngược lại đâm vào chính tên bà. Tôi từng nghĩ đau nhất là nhìn người ta mắng mẹ mình. Hóa ra còn một loại đau khác: nhận ra có thể bà đã cố chặn thứ đó lại, nhưng bàn tay của bà bị người khác dùng làm con dấu cho tội lỗi của họ.

“Ai có quyền đổi phụ lục sau khi release form được ký?” Tôi hỏi. Giọng tôi bình tĩnh đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ. “R&D không thể tự đổi nguồn nguyên liệu đã phê duyệt. Nhà máy càng không thể tự đổi nếu không có change order từ phía Hứa thị.”

Thẩm Ngật nhìn tôi. Sự im lặng của anh kéo dài vừa đủ để tôi hiểu câu trả lời nằm ở nơi anh không muốn đặt tên. Cuối cùng anh nói: “Quy trình khi đó cần chữ ký xác nhận của bộ phận vận hành và người phụ trách kiểm soát chi phí. Trên hệ thống cũ, đề xuất thay thế nguồn nguyên liệu được đánh dấu là ‘đề xuất nội bộ vì tối ưu giá thành’. Người đẩy nó lên không phải mẹ cô.”

Dư Hạ ngừng gõ phím. Căn phòng như bị ai rút hết oxy. Tôi không hỏi “có phải Hứa Thừa Viễn không” ngay lập tức, vì cái tên ấy vừa hiện lên trong đầu tôi đã mang theo quá nhiều năm tháng: giọng ông ta gọi tôi là Chiêu Ninh, ánh mắt ông ta ép tôi ký giấy nhận lỗi, câu “vì đại cục gia đình” từng được nói ra mềm mại như một tấm khăn phủ lên lưỡi dao. Tôi nhìn Thẩm Ngật, nói từng chữ: “Tôi cần bằng chứng, không cần ám chỉ.”

Anh gật đầu, như thể đã đoán trước tôi sẽ nói vậy. “Tôi không có toàn bộ hồ sơ. Tôi chỉ từng thấy bản chênh giữa REV-01 và REV-02. REV-01 dùng Nguồn A, có chữ ký của cô Diêu. REV-02 thêm RL-B1907 vào phụ lục, thời gian tạo lập sau chữ ký hơn mười bốn giờ. Trên dòng phê duyệt có mã tài khoản thuộc văn phòng điều hành của Hứa Thừa Viễn. Nhưng file tôi thấy năm đó chỉ là bản trích xuất trong hệ thống kiểm nghiệm, không phải bản gốc pháp lý.”

Mười bốn giờ. Một đêm đủ để sửa một phụ lục. Một đêm đủ để biến một quyết định chuyên môn thành một thỏa hiệp chi phí. Một đêm đủ để khi khủng hoảng nổ ra, người ta cầm release form có chữ ký mẹ tôi đứng trước truyền thông và nói: xem đi, bà ấy đã đồng ý. Tôi thấy buồn nôn, nhưng không phải vì yếu. Cơn buồn nôn ấy đến từ việc một sự bẩn thỉu quá cũ cuối cùng cũng có mùi rõ ràng. Nó không còn là bóng ma nữa. Nó có mã lô, có thời gian sửa, có tài khoản phê duyệt và có một cái tên đang đứng sau màn giấy mỏng.

Điện thoại trên bàn rung lên. Tôi liếc qua, thấy tin nhắn của Lục Hoài Cẩn: “Tôi ở dưới lầu. Có thể gọi đội pháp chứng dữ liệu đến niêm phong bản phát lại và file nguồn. Họ chỉ làm nhân chứng kỹ thuật, không đại diện cô phát ngôn.” Anh dường như biết chính xác ranh giới nào tôi sẽ dựng lên nếu anh bước thêm một bước. Tôi nhìn tin nhắn vài giây, rồi trả lời: “Được. Nhân chứng kỹ thuật. Không thay Tự Quang quyết định.” Chưa đầy mười giây sau, anh đáp: “Tôi biết.” Hai chữ ấy rất ngắn, nhưng trong đêm nay, nó không làm tôi thấy bị kiểm soát. Nó chỉ giống một bàn tay đặt sau lưng, không đẩy, không kéo, chỉ ở đó để tôi biết nếu tôi lùi một bước vì mệt, mình sẽ không rơi thẳng xuống vực.

Dư Hạ đọc lướt qua màn hình của tôi, nhướng mày. “Lục tổng cuối cùng cũng học được câu ít chữ mà không đáng ghét.”

“Cậu đừng khen sớm.” Tôi cất điện thoại đi. “Tổng tài cũng như serum mới, phải patch test dài ngày.”

Dư Hạ quay sang nhìn tôi ba giây, rồi thở phào rất khẽ. “Còn cà khịa được là chưa hỏng hẳn.”

Tôi không đáp. Tôi quay lại với Thẩm Ngật. “Anh còn gì chưa nói không?”

Môi anh mím lại. Ánh mắt anh rơi xuống chiếc điện thoại của mình, nơi màn hình vừa sáng lên vì một email mới. Tôi nhìn thấy rõ đồng tử anh co lại. Không cần anh đưa sang, dòng tiêu đề hiện trên màn hình khóa đã đủ làm nhiệt độ trong phòng hạ xuống thêm một tầng: “Thư cảnh cáo pháp lý về hành vi tiết lộ bí mật thương mại của Hứa thị.” Người gửi là một văn phòng luật sư tôi từng thấy tên trong hồ sơ cũ của chú tôi. Thời gian gửi: hai phút sau khi livestream kết thúc.

Thẩm Ngật cầm điện thoại lên, tay hơi run. Dư Hạ chửi thề một tiếng rất nhỏ. Còn tôi, sau một đêm bị kéo qua hết vết thương này đến vết thương khác, bỗng thấy đầu óc mình tỉnh táo đến đáng sợ. Họ không sợ chúng tôi nói sai. Họ sợ chúng tôi nói đúng. Tôi nhìn dòng tiêu đề lạnh lẽo ấy, rồi nghe chính mình nói: “Tốt. Vậy nghĩa là chúng ta chạm đúng chỗ đau rồi.”