Chương 23: Nhà Đầu Tư Trong Tin Đồn
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 23: Nhà Đầu Tư Trong Tin Đồn
Tên Hạ Trầm Chu nằm trên hot search, sáng đến chói mắt.
Tôi từng nghĩ mình đã quen với cảm giác bị kéo ra giữa quảng trường để người lạ tùy ý chỉ trỏ. Nhưng khi ba chữ Hạ Trầm Chu xuất hiện cạnh tên tôi, cái lạnh trong lồng ngực lại khác hẳn. Nếu bùn chỉ văng lên người tôi, tôi có thể đứng yên chờ nó khô lại rồi gỡ xuống từng mảng. Lần này, bọn họ ném bùn vào một người vốn không cần bước vào vũng lầy này.
Bài bổ sung của Hắc Kính Giải Trí leo nhanh hơn bài đầu tiên. Tiêu đề được sửa đi sửa lại trong vòng mười mấy phút, mỗi lần đều cắt bớt lớp ám chỉ để đổi thành một mũi dao rõ hơn. Từ “ông chủ H” thành “Hạ Trầm Chu”, từ “ô lớn trong giới đầu tư” thành “Quỹ đầu tư Kính Hải”, từ “nghi vấn giúp đỡ” thành “giao dịch ngầm”. Lương Hách vẫn dùng cách bẩn cũ: không cần khẳng định, chỉ cần đặt câu hỏi ở vị trí đủ hiểm để người đọc tự trả lời bằng phần ác ý nhất trong mình.
Bảo Lâm gửi liên tiếp ảnh chụp màn hình vào nhóm tạm do Tô Mạn lập. Bình luận đầu tiên đã đổi hướng. Có người không còn hỏi hợp đồng Tinh Diệu có chữ ký hay không, mà hỏi Kính Hải từng đầu tư vào dự án nào có tôi. Có người lục danh sách phim Hạ Trầm Chu rót vốn, có người hỏi vì sao Tô Mạn nhận hồ sơ đúng lúc. Chỉ cần hỏi đủ nhiều, họ sẽ tưởng mình đang truy tìm sự thật, dù thực chất chỉ đang thay đối tượng bị đóng đinh từ một người sang hai người.
Tô Mạn không đổi sắc mặt. Cô lưu bài bổ sung, chụp thời gian đăng, rồi phóng to tấm ảnh hành lang khách sạn Vân Lam. Trong ảnh, tôi đứng hơi nghiêng người, bóng vai Hạ Trầm Chu bị cắt ở mép khung, ánh đèn hành lang rơi xuống giữa hai người thành một vệt sáng mỏng. Khi Tô Mạn kéo độ sáng lên, cạnh dưới bên trái lộ ra một đoạn biển chỉ dẫn thang bộ bị cắt mất nửa chữ.
“Ảnh này không phải paparazzi chụp từ xa.” Cô nói.
Tôi nhìn sang. “Vì sao?”
“Góc quá cao, đường mép bị nén, ánh sáng phẳng. Giống ảnh trích từ màn hình giám sát hơn là ảnh máy ảnh.” Tô Mạn lấy bút khoanh lại phần biển chỉ dẫn. “Nếu là hành lang Vân Lam, camera nội bộ hoặc màn hình phòng an ninh mới có góc này. Người chụp lén ngoài đời không đứng được ở vị trí đó.”
Tim tôi đập chậm đi một nhịp. Đời trước, tôi từng mải nhìn đoạn video bị cắt mà quên mất một điều: người có thể cắt video không nhất thiết là người cầm máy. Có những bàn tay chỉ cần ngồi trong phòng an ninh, chọn một khung hình, rồi đưa nó cho kẻ chuyên biến khung hình thành bản án.
“Có nghĩa là Vân Lam lại xuất hiện.” Tôi nói.
“Có nghĩa là nguồn ảnh có thể liên quan đến cùng hệ thống từng xử lý video khách sạn.” Tô Mạn sửa lại rất nhanh. “Chúng ta chưa có chứng cứ để nói thẳng tên khách sạn, nhưng có đủ căn cứ yêu cầu Hắc Kính bảo toàn file gốc, metadata, thời gian nhận ảnh và tài khoản gửi ảnh.”
Bảo Lâm ở đầu dây bên kia hít mạnh một hơi. “Tôi đang theo dõi. Kính Hải cũng bị đào rồi. Có blogger nói quỹ của Hạ Trầm Chu dùng phim ảnh để rửa danh tiếng cho nghệ sĩ có vấn đề. Một số tài khoản đầu tư bắt đầu nhắc đến dự án mới của Kính Hải. Chuyện này không chỉ là bẩn showbiz nữa.”
Tôi cụp mắt. Kéo Hạ Trầm Chu vào không chỉ để làm nhục tôi. Nếu anh phủi sạch quan hệ, tôi sẽ trở lại thế cô độc. Nếu anh không phủ nhận, Kính Hải sẽ bị kéo vào nghi vấn lợi ích, cổ đông và đối tác sẽ buộc anh chọn câu trả lời an toàn nhất. Một cái bẫy hai đầu: dây thòng lọng đặt trên cổ tôi, nhưng đầu còn lại buộc vào danh tiếng của anh.
Điện thoại của tôi rung lên. Trên màn hình là tên Hạ Trầm Chu. Tôi nhìn nó hai giây, không lập tức nghe máy. Mới mấy phút trước, tôi còn có thể bình tĩnh nói hãy kiện, hãy bảo toàn bằng chứng. Vậy mà lúc thấy cuộc gọi này, đầu ngón tay tôi lại lạnh đi. Tôi không sợ anh trách, tôi sợ anh nói một câu hợp lý: chuyện này đến đây là đủ rồi, cô Lạc.
Đời trước, anh chưa từng nói câu ấy. Anh thậm chí không xuất hiện. Nhưng đôi khi im lặng còn giống một lời từ chối hơn cả lời từ chối.
Tô Mạn nhìn tôi. “Nghe đi.”
Tôi bấm nghe. Đầu bên kia không có tiếng ồn, chỉ có giọng anh rất thấp, như vừa bước ra khỏi một phòng họp kín. “Cô đang ở chỗ Tô Mạn?”
“Ừ.”
“Đừng rời khỏi đó. Dưới tòa nhà có người chụp ảnh.”
Tôi nhìn ra cửa kính mờ của phòng họp. Bên ngoài vẫn yên tĩnh, nhưng chỉ một câu nói của anh đã khiến những vệt sáng trên kính trở nên giống ống kính. Tôi hỏi: “Anh biết rồi?”
“Biết.”
“Vậy anh nên phủ nhận trước.” Tôi nghe giọng mình bình tĩnh đến mức xa lạ. “Nói rõ giữa chúng ta không có giao dịch riêng, việc tôi gặp Tô Mạn là quyết định pháp lý cá nhân, Kính Hải không liên quan đến tranh chấp của tôi với Tinh Diệu. Câu đó càng sớm càng tốt.”
Đầu bên kia im lặng một nhịp. Chỉ một nhịp thôi, nhưng đủ dài để móng tay tôi bấm sâu vào lòng bàn tay.
“Hạ Trầm Chu.” Tôi nói tiếp. “Bọn họ đang muốn kéo anh xuống nước. Anh không cần vì tôi mà chịu chuyện này.”
“Cô cho rằng phủ nhận theo câu hỏi của Hắc Kính là cách thoát ra?” Giọng anh vẫn trầm, không tức giận, nhưng lạnh hơn vừa rồi. “Họ hỏi có giao dịch ngầm không, tôi trả lời không. Ngày mai họ tung ảnh cô vào Kính Hải, tôi lại giải thích đó là gặp công việc. Ngày kia họ tung ảnh bãi xe, tôi lại giải thích đó là nói chuyện tình cờ. Cô muốn tôi đi theo nhịp của Lương Hách?”
Tôi nghẹn lại. Anh nói đúng. Nhưng cái đúng ấy đâm vào một chỗ rất cũ. Đời trước cũng có người bảo tôi đợi công ty xử lý, đợi bằng chứng rõ hơn. Tôi đã đợi. Đợi đến khi tên mình bị bôi đen khắp nơi, đợi đến khi cả sự thật cũng trở nên quá muộn.
“Đợi cũng có thể giết người.” Tôi nói rất khẽ.
Lần này, đầu bên kia im thật lâu. Tô Mạn không nói gì. Bảo Lâm cũng không chen vào. Trong phòng họp chỉ còn tiếng điều hòa và tiếng thông báo bị tắt âm rung lên liên tục trên mặt bàn. Tôi không nhìn màn hình nữa, nhưng tôi biết ngoài kia những con số vẫn đang tăng, từng con số giống một nhát gõ vào mặt kính.
Cuối cùng, Hạ Trầm Chu nói: “Tôi biết.”
Hai chữ ấy quá ngắn, không đủ an ủi ai. Nhưng cơn lạnh trong cổ họng tôi vẫn khựng lại một chút. Giọng anh không giống người định bỏ tôi lại. Nó giống một người từng nhìn thấy hậu quả của sự chậm trễ.
Cửa phòng họp bị gõ hai tiếng. Trợ lý của Tô Mạn bước vào, đặt một tập tài liệu mỏng lên bàn. “Cô Tô, phía Kính Hải gửi bản sao lưu monitoring. Họ nói đã theo dõi nhóm tài khoản khuếch đại Hắc Kính từ trước vì liên quan đến một dự án bị tung tin hồi tháng trước. Dữ liệu chưa đủ công khai, nhưng có thể đối chiếu giờ đăng.”
Tô Mạn mở tập tài liệu. Tôi nhìn thấy một bảng thời gian rất khô: tài khoản nhỏ đăng mồi, Hắc Kính đăng bài, blogger lớn chuyển tiếp, tài khoản marketing đẩy từ khóa. Những cái tên nằm thành hàng, sạch sẽ và vô cảm.
“Anh gửi cái này?” Tôi hỏi vào điện thoại.
“Ừ.”
“Vì sao trước đó không nói?”
“Vì dữ liệu chỉ chứng minh mô thức, chưa chứng minh được người thuê.” Anh dừng lại một chút. “Tôi không muốn cô tưởng tôi dùng vài bảng số liệu để thay cô quyết định thời điểm lên tiếng.”
Tôi nắm điện thoại, nhất thời không biết nên nói gì. Một người không phủ nhận scandal ngay lập tức, lại cố tránh việc thay tôi quyết định. Nhưng tổn thương cũ không biến mất chỉ vì một hành động đúng. Nó chỉ lùi lại nửa bước, đứng trong bóng tối, tiếp tục nhìn tôi bằng đôi mắt ướt mưa của đời trước.
Tô Mạn đọc rất nhanh, rồi nói: “Tôi đề nghị hai bên ra văn bản riêng. Phía cô: chỉ nhắc tranh chấp hợp đồng, yêu cầu bảo toàn nguồn ảnh và tài liệu. Phía Kính Hải: truy cứu hành vi bịa đặt giao dịch ngầm, yêu cầu Hắc Kính cung cấp căn cứ cáo buộc. Không nói đời tư, không dùng từ phủ nhận quan hệ nam nữ, không tự mở thêm chiến trường.”
Bảo Lâm lập tức phản đối: “Nhưng nếu không phủ nhận, bọn họ sẽ nói mặc nhận.”
“Bọn họ vốn sẽ nói vậy.” Tô Mạn ngẩng đầu. “Nếu phủ nhận, họ sẽ nói chột dạ. Nếu im lặng, họ sẽ nói mặc nhận. Nếu kiện, họ sẽ nói lấy tiền đè người. Truyền thông bẩn không chờ câu trả lời đúng, họ chỉ chờ câu trả lời có thể cắt ra dùng. Vậy nên chúng ta không trả lời câu hỏi của họ. Chúng ta bắt họ trả lời câu hỏi của pháp lý.”
Nửa giờ sau, văn bản của Tô Mạn được gửi đi. Từng chữ như dao mỏng: yêu cầu Hắc Kính bảo toàn bài viết gốc, ảnh gốc, metadata, thông tin người gửi, thời gian nhận tài liệu; khẳng định tranh chấp giữa tôi và Tinh Diệu sẽ được xử lý bằng hồ sơ hợp đồng, không tiếp nhận việc dùng tin đồn đời tư để thay thế chứng cứ pháp lý. Không có chữ “trong sạch”. Không có chữ “bao nuôi”.
Cùng lúc đó, tài khoản chính thức của Kính Hải cũng đăng thông cáo. Họ bác bỏ nghi vấn “giao dịch ngầm” bằng ngôn ngữ pháp lý, yêu cầu Hắc Kính xuất trình căn cứ và công bố việc đã ủy quyền luật sư bảo toàn chứng cứ. Văn bản rất sạch. Sạch đến mức khó bám vào.
Nhưng nó không có câu mà đám đông muốn nghe nhất.
Không có “Hạ Trầm Chu và Lạc Tinh Miên không có quan hệ riêng”.
Mười phút sau, một hot search mới leo lên.
#HạTrầmChuKhôngPhủNhận#
Tôi nhìn dòng chữ ấy, cảm giác như có ai đặt một chiếc chìa khóa cũ vào ổ khóa trong lồng ngực. Một âm thanh rất nhỏ vang lên. Cạch. Đời trước mở ra một khe hẹp.
Điện thoại vẫn chưa ngắt. Hạ Trầm Chu ở đầu bên kia nói rất thấp: “Không phát câu phủ nhận. Chưa phải lúc.”
Tôi nhìn tên anh bị đẩy lên cao hơn tên tôi trên bảng hot search, bỗng nhận ra điều đáng sợ nhất của tin đồn không phải là nó bẩn. Mà là nó ép mỗi người phải chọn một tư thế để bị hiểu lầm.
