Chương 24: Một Câu Không Phủ Nhận
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 24: Một Câu Không Phủ Nhận
“Không phát câu phủ nhận. Chưa phải lúc.”
Giọng Hạ Trầm Chu rơi xuống rất thấp, nhưng tôi vẫn nghe rõ từng chữ. Chưa phải lúc. Bốn chữ ấy không sắc như lời mắng, không lạnh như một câu phủi sạch quan hệ, nhưng nó giống một bàn tay vô hình ấn xuống nơi vết thương cũ chưa từng đóng vảy. Đời trước, rất nhiều người cũng từng nói với tôi như vậy. Đợi công ty xử lý. Đợi dư luận hạ nhiệt. Đợi bằng chứng rõ hơn. Đợi đến khi mọi người quên đi. Sau đó họ thật sự quên đi, chỉ có tôi bị bỏ lại trong đoạn video bị cắt, trong những bình luận không tên, trong cái chết được người đời tóm tắt bằng hai chữ đáng đời.
Trên màn hình lớn trong phòng họp, hot search mới vừa leo lên vị trí thứ bảy, rồi thứ sáu. #HạTrầmChuKhôngPhủNhận#. Dòng chữ sáng trắng trên nền đen, lạnh và sạch, giống một tấm biển chỉ đường dẫn thẳng vào một vụ hành hình khác. Bên dưới, bình luận đổi hướng rất nhanh. Có người nói thông cáo pháp lý của Kính Hải quá khôn, chỉ bác bỏ giao dịch ngầm mà không dám bác bỏ quan hệ riêng. Có người nói tôi và Hạ Trầm Chu đang dùng luật sư để né câu hỏi đời tư.
Tôi nhìn những chữ ấy rất lâu, lâu đến mức mắt bắt đầu đau. “Vậy lúc nào mới là lúc?”
Đầu dây bên kia im một giây. Trong khoảng lặng ấy, tôi như nghe thấy tiếng giấy bị lật rất khẽ, tiếng cửa phòng họp xa xăm và tiếng người bị buộc phải quyết định dưới ánh nhìn của cả một công ty. Tôi hiểu anh không thể tùy tiện nói một câu rồi phủi tay rời khỏi chiến trường. Chính vì hiểu, cơn đau trong ngực tôi mới càng khó gọi tên.
“Trước sáu giờ, tôi cần xác nhận hai thứ.” Anh nói. “Một là log truy cập màn hình giám sát của Vân Lam trong khoảng thời gian ảnh bị cắt ra. Hai là đường chuyển file từ tài khoản gửi ảnh đến Hắc Kính. Nếu phát phủ nhận bây giờ, Hắc Kính sẽ đẩy tiếp ảnh mới, còn chúng ta lại bị ép giải thích từng khung hình. Tôi không muốn cô bị kéo vào trò hỏi đáp vô tận đó.”
“Tôi hỏi không phải vì chiến thuật.” Tôi ngắt lời anh. Giọng tôi bình tĩnh đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ. “Tôi hỏi vì anh đang dùng một chữ ‘đợi’ rất giống những người từng nói với tôi trước đây.”
Tô Mạn ngẩng mắt lên. Bảo Lâm ở đầu dây nhóm không nói nữa. Trong phòng họp bỗng yên tĩnh, chỉ còn tiếng điều hòa thổi qua khe trần và tiếng hot search tự làm mới từng lần. Tôi biết mình nói quá nhiều, cũng biết có những câu không nên đặt lên người Hạ Trầm Chu chỉ vì anh đứng gần vết thương đó. Nhưng con người không phải hồ sơ pháp lý; cảm xúc không dừng lại chỉ vì trách nhiệm đã được phân định rõ ràng.
“Họ từng bảo tôi đợi.” Tôi nói tiếp, từng chữ rất nhẹ. “Kỷ Tu Dương bảo tôi đợi anh ta tìm thời điểm công khai. Tinh Diệu bảo tôi đợi công ty đưa phương án tốt nhất. Nhan Sơ bảo tôi đợi cô ta giải thích. Người nhà tôi cũng bảo tôi đợi mọi chuyện qua đi. Cuối cùng, người cần nói thì im lặng, người cần giải thích thì biến mất, người cần đưa bằng chứng thì chỉ đưa cho tôi một câu xin lỗi quá muộn.”
Tôi không nói hai chữ đời trước. Tôi chỉ đứng trước tấm kính mờ của phòng họp, nhìn bóng mình bị ánh đèn kéo thành một đường mỏng, giống như chỉ cần có ai đó dùng ngón tay chạm vào, nó sẽ gãy.
Đầu dây bên kia rất lâu không có tiếng trả lời. Sau đó Hạ Trầm Chu nói: “Tôi không phải họ.”
“Tôi biết.” Tôi đáp nhanh hơn cả chính mình dự đoán. “Nhưng vết thương không phân biệt giỏi như lý trí.”
Câu đó rơi xuống, nặng hơn mọi lời chất vấn trước đó. Hạ Trầm Chu không phản bác, cũng không dùng giọng lạnh quen thuộc để kéo cuộc nói chuyện về chiến thuật. Chính sự im lặng ấy lại khiến tôi càng khó chịu. Nếu anh cãi lại, tôi có thể dùng lý lẽ đáp trả. Nhưng anh chỉ im lặng, như một người thật sự nghe thấy điều tôi không muốn thừa nhận.
Tô Mạn cuối cùng lên tiếng. “Về pháp lý, quyết định không phủ nhận quan hệ riêng là đúng. Chúng ta không nên để Hắc Kính đặt đề thi rồi ngoan ngoãn nộp bài. Nhưng về cảm xúc, tôi không có tư cách bảo cô Lạc phải chấp nhận.”
Cô xoay màn hình sang phía tôi. Một email mới từ đội pháp lý Kính Hải vừa được chuyển đến. Trong đó có một bảng thời gian bổ sung: tài khoản mồi đầu tiên nhận ảnh lúc 10 giờ 47 phút, Hắc Kính đăng bài lúc 11 giờ 03 phút, ba blogger lớn cùng dùng một mẫu câu gần như giống nhau trong vòng bảy phút. Bên dưới bảng là một dòng ghi chú: tài khoản gửi ảnh từng dùng IP đăng nhập liên quan đến khu văn phòng cho thuê ngắn hạn ở phía đông Minh Hải, nơi một studio truyền thông nhỏ đăng ký hoạt động. Tên studio chưa đủ để công khai, nhưng đủ để yêu cầu nền tảng bảo toàn dữ liệu.
“Chưa đủ đánh.” Tô Mạn nói rất thẳng. “Nhưng đủ chứng minh phía anh Hạ không chỉ ngồi chờ.”
Tôi nhìn bảng số liệu ấy. Những ô vuông sạch sẽ, những mốc giờ lạnh lẽo, từng hàng từng hàng xếp lại thành một con đường. Hóa ra anh thật sự đang đợi bằng chứng. Hóa ra sự im lặng này có lý do. Nhưng một lý do đúng không nhất thiết có thể lập tức làm dịu một ký ức sai. Tôi đặt điện thoại xuống mặt bàn, bật loa ngoài.
“Hạ Trầm Chu, anh có biết điều khiến tôi sợ nhất là gì không?”
Anh đáp rất thấp: “Cô nói đi.”
“Tôi sợ một ngày nào đó, mọi quyết định quan trọng đều được đưa ra nhân danh tốt cho tôi, nhưng tôi lại là người cuối cùng biết.” Tôi nhìn email trên màn hình. “Anh có dữ liệu monitoring từ trước. Anh biết Hắc Kính có mô thức khuếch đại từ trước. Anh biết có khả năng ảnh xuất phát từ hệ thống giám sát từ trước. Nhưng tôi chỉ biết sau khi tên anh bị đẩy lên hot search.”
“Dữ liệu chưa đủ.”
“Vậy nên anh chọn không nói?”
“Không.” Lần này anh trả lời rất nhanh. “Tôi chọn chưa dùng nó để ép cô quyết định. Nhưng việc không nói rõ với cô là lỗi của tôi.”
Tôi hơi khựng lại. Một câu nhận lỗi quá thẳng đôi khi còn khiến người ta khó tiếp tục nổi giận. Nhưng tôi vẫn không thấy nhẹ đi. Có lẽ vì thứ tôi muốn không chỉ là một lời nhận lỗi. Tôi muốn trong khoảnh khắc hot search đầu tiên leo lên, mình không phải một mình suy đoán xem người đàn ông ở đầu kia đang chuẩn bị bảo vệ tôi hay chuẩn bị rút khỏi tôi.
Bảo Lâm bỗng lên tiếng trong nhóm, giọng cô căng cứng: “Dưới lầu có thêm phóng viên. Tôi vừa nhận tin từ lễ tân tòa nhà, có người hỏi cô Lạc có đang ở đây không. Họ còn nói nếu cô rời đi cùng xe của Kính Hải thì sẽ có ảnh xác nhận.”
Tô Mạn lập tức đứng dậy, gọi cho trợ lý. “Đóng lối thang máy công cộng, chuẩn bị thẻ đi lối nội bộ. Không để cô Lạc đi qua sảnh chính.”
Đầu dây bên kia, Hạ Trầm Chu nói: “Tôi cho xe đến bãi phía tây. Không gắn biển Kính Hải.”
“Không cần.” Tôi nói.
Phòng họp lại im xuống. Tôi biết hai chữ đó nghe lạnh. Nhưng nếu bây giờ tôi bước lên xe của anh, dù đó là cách an toàn nhất, Hắc Kính sẽ có thêm một khung hình để cắt. Quan trọng hơn, tôi không muốn mình vừa trách anh thay tôi quyết định, ngay sau đó lại trốn vào quyết định của anh. Tôi cần rời khỏi nơi này bằng chân mình, theo phương án pháp lý của Tô Mạn, không phải bằng một chiếc xe có thể bị diễn giải thành câu trả lời thay tôi.
Hạ Trầm Chu không lập tức phản đối. Một lúc sau, anh nói: “Vậy để Tô Mạn sắp xếp. Cô ra khỏi tòa nhà rồi báo một tiếng.”
“Tôi sẽ báo cho Tô Mạn.” Tôi dừng lại, rồi bổ sung, “Không phải vì giận anh. Vì tôi cần tự xác nhận mình vẫn có quyền quyết định.”
“Được.” Anh nói. “Tôi chờ tin từ Tô Mạn.”
Câu “tôi chờ” ấy khác với “cô hãy đợi”. Một bên là anh đặt mình vào vị trí người chờ, một bên là đẩy tôi vào vị trí người bị chờ đợi. Tôi hiểu sự khác biệt rất nhỏ đó. Nhưng hiểu không có nghĩa là đủ sức ở lại. Tôi tắt cuộc gọi trước khi những âm rung mới kịp chen vào giữa chúng tôi.
Tô Mạn đưa cho tôi một chiếc khẩu trang và mũ lưỡi trai màu đen. “Đi lối nhân viên xuống tầng hầm phụ. Trợ lý của tôi sẽ đi trước kiểm tra. Bảo Lâm chờ cô ở xe riêng, không dùng xe Kính Hải. Về đến nơi không đăng gì, không trả lời ai. Tất cả phát ngôn qua tôi.”
Tôi gật đầu. Khi cầm túi lên, tôi nhìn lại màn hình một lần cuối. Hot search đã leo lên vị trí thứ ba. Tên Hạ Trầm Chu và tên tôi bị đặt cạnh nhau, không phải như hai con người, mà như hai từ khóa có thể bị mua bán, cắt ghép, tiêu thụ. Một câu không phủ nhận đã đủ để đám đông dựng nên một mối quan hệ. Nhưng không ai hỏi câu không phủ nhận ấy có thể là bẫy, là chiến thuật, hoặc đơn giản là một người không muốn dùng tôi làm vật hy sinh để tự rửa sạch mình.
Tôi bước ra khỏi phòng họp. Trợ lý của Tô Mạn đi trước, quẹt thẻ mở cánh cửa dẫn vào lối thoát hiểm nội bộ. Phía sau cánh cửa ấy là cầu thang bê tông, không có máy quay truyền thông, không có bình luận, chỉ có tiếng bước chân của tôi vang lên từng nhịp khô khốc.
Điện thoại trong túi áo rung lên một lần. Tôi không lấy ra xem. Có thể là Hạ Trầm Chu, có thể là Bảo Lâm, cũng có thể là một thông báo mới từ nơi đám đông đang phán xử chúng tôi bằng tốc độ của ngón tay. Tôi chỉ kéo thấp vành mũ, đi xuống thêm một tầng.
Tôi biết Hạ Trầm Chu không phủ nhận không có nghĩa là anh bỏ mặc tôi. Nhưng có những vết thương không thể được thuyết phục ngay bằng lý trí. Nó cần thời gian, cần hành động, cần một bằng chứng khác không nằm trong bất kỳ bảng dữ liệu nào.
Còn lúc này, tôi chỉ muốn rời khỏi căn phòng có giọng anh, rời khỏi màn hình có tên anh, rời khỏi một câu “chưa phải lúc” đang đập vào ký ức cũ của tôi như tiếng mưa.
Vì vậy, tôi không quay đầu.
Tôi bỏ đi.
