Bỏ qua nội dung

Ánh đèn không tắt

Chương 22: Hắc Kính Giải Trí

Chương 22: Hắc Kính Giải Trí

Tôi nhìn dòng chữ “mười ba triệu sáu trăm nghìn” trên màn hình, cảm giác đầu ngón tay vừa chạm vào một lớp kính lạnh. Ba năm qua Tinh Diệu dùng tên tôi kiếm tiền, đến khi bẫy bị lộ, họ lại lấy chính khoản tiền đó đặt lên vai tôi như một món nợ. Nếu không phải ô chữ ký trống kia còn nằm ngay trước mắt, có lẽ ngay cả tôi cũng sẽ có một khoảnh khắc tự hỏi: có phải mình thật sự đã từng ký thứ gì đó mà bản thân quên mất hay không.

Đó mới là phần đáng sợ nhất của những chiếc hợp đồng bẩn. Chúng không chỉ lấy tiền. Chúng lấy luôn quyền tin vào trí nhớ của một người.

Tô Mạn không lập tức trả lời email. Cô kéo bản scan TY-IMG-0317 sang màn hình phụ, chụp lại toàn bộ phần chân trang, dấu đỏ, thông tin người gửi và thời gian nhận thư, sau đó gọi trợ lý vào. “Lập biên bản lưu trữ điện tử. Gửi yêu cầu bảo toàn bản gốc hợp đồng, phụ lục, hóa đơn, sao kê nhận tiền, email phê duyệt nội bộ và bản ghi trao đổi với Lan Chi. Không dùng từ nghi ngờ giả mạo, chỉ dùng ‘yêu cầu xuất trình căn cứ ủy quyền hợp lệ’.”

Trợ lý gật đầu rất nhanh. Cánh cửa khép lại, phòng họp lại chỉ còn tiếng điều hòa chạy đều và ánh sáng trắng lạnh trên mặt bàn. Tôi hỏi: “Không phản hồi ngay sao?”

“Phản hồi ngay để họ biết chúng ta đã nhìn thấy lỗ hổng chữ ký à?” Tô Mạn ngước mắt khỏi màn hình. “Cô Lạc, khi một con thú tự bước vào bẫy, việc đầu tiên không phải là vỗ tay. Việc đầu tiên là khóa cửa.”

Tôi im lặng vài giây, rồi bật cười rất khẽ. Không phải vì buồn cười, mà vì câu nói ấy khiến cổ họng đang căng của tôi có chỗ thở. Đời trước, tôi luôn bị ép trả lời ngay. Công ty hỏi vì sao cô vào khách sạn, tôi phải trả lời. Dư luận hỏi cô có xấu hổ không, tôi phải trả lời. Kỷ Tu Dương hỏi cô có thể vì anh mà im lặng không, tôi cũng phải trả lời. Tôi từng tưởng im lặng là bị tước mất quyền nói. Đến đời này, tôi mới học được rằng có những lúc không nói không phải nhẫn nhục, mà là giữ cho đối phương tiếp tục tưởng mình chưa bị nhìn thấu.

Tô Mạn bắt đầu soạn bản yêu cầu pháp lý. Câu chữ của cô rất sạch, sạch đến mức lạnh. Không có lời mắng, không có cảm xúc, chỉ có từng mốc thời gian, từng căn cứ, từng yêu cầu đối chiếu. Tôi ngồi bên cạnh, rà lại danh sách hoạt động thương mại lần cuối. Lan Chi, nền tảng đọc sách, livestream đoàn phim, poster mùa hè, hội nghị gọi vốn. Những cái tên từng lướt qua đời tôi như lịch trình nhỏ nhặt, bây giờ đứng thành hàng trước mắt, mỗi cái tên đều mang một cái móc sắt.

Điện thoại của tôi rung lên lần đầu tiên lúc Tô Mạn đang gõ đến dòng “đề nghị Tinh Diệu Entertainment cung cấp tài liệu trong vòng ba ngày làm việc”. Là Bảo Lâm gọi. Tôi vừa bấm nghe, giọng cô ấy đã vọt qua loa, thấp nhưng gấp đến mức như vừa chạy một quãng dài.

“Tinh Miên, cô đang ở văn phòng luật sư đúng không? Đừng mở Weibo bằng tài khoản chính. Hắc Kính Giải Trí vừa lên bài.”

Tay tôi khựng lại trên mép laptop. Cái tên ấy giống một con côn trùng đen rơi thẳng xuống tờ giấy trắng.

Hắc Kính Giải Trí.

Đời trước, trước khi tôi bị đóng đinh hoàn toàn bằng hai chữ “dơ bẩn”, tài khoản này từng đăng một bài nửa thật nửa giả. Không gọi thẳng tên tôi, chỉ viết “nữ diễn viên họ L”, “bạn trai ảnh đế bị cắm sừng”, “đổi vai bằng khách sạn”. Dưới bài có ba tấm ảnh mờ, một đoạn video cắt mất đầu đuôi và vài câu “nghe người trong ngành nói”. Chỉ vậy thôi. Một ngọn lửa không cần tuyên bố mình là lửa. Chỉ cần được ném vào đống rơm đúng lúc.

Tôi tưởng đời này sau khi lịch trình bị tung ra, sau khi Nhan Sơ nói sai giờ, sau khi Kỷ Tu Dương lộ hợp đồng hình tượng, Lương Hách sẽ chậm tay hơn. Nhưng hóa ra, những kẻ kiếm tiền bằng máu người không sợ sự thật đến gần. Chúng chỉ sợ sự thật không đủ ồn để bị tiếng bẩn đè xuống.

Tô Mạn lập tức xoay máy tính sang chế độ ghi màn hình. “Đừng dùng tài khoản của cô. Tôi xem.”

Bài của Hắc Kính được ghim ở đầu trang, đăng chưa đầy mười phút nhưng lượt chia sẻ đã nhảy nhanh như đồng hồ đếm ngược. Tiêu đề không nêu tên, nhưng từng chữ đều được mài để người qua đường tự điền tên tôi vào chỗ trống: “Nữ diễn viên L vừa thoát scandal khách sạn đã ôm chân nhà đầu tư? Hợp đồng không ký không có nghĩa là sạch.”

Tôi đọc hết dòng ấy, trong dạ dày trào lên một cảm giác khó chịu rất quen. Không phải sợ. Là ghê tởm.

Bài viết mở đầu bằng giọng cợt nhả: nói rằng trong giới này không ai vô tội, có người bị công ty đòi tiền bồi thường liền quay sang tìm “ô lớn” chống lưng, có người ngoài mặt nói kiện hợp đồng, sau lưng lại vào ra quỹ đầu tư tư nhân. Tiếp theo là mấy ảnh chụp lén. Một tấm tôi đứng ở hành lang khách sạn Vân Lam, góc ảnh bị cắt đến mức chỉ thấy bóng vai đàn ông ở mép khung. Một tấm tôi bước vào tòa nhà Kính Hải hôm gặp Tô Mạn lần đầu, nhưng chú thích lại viết: “đêm khuya gặp nhà đầu tư”. Một tấm khác là ảnh Hạ Trầm Chu cúi đầu nói chuyện với tôi ngoài bãi xe, ánh sáng bị kéo tối, khoảng cách bị phóng đại thành một thứ mập mờ rẻ tiền.

Dòng cuối cùng của bài viết như một nhát bút bẩn quệt qua toàn bộ hồ sơ trên bàn: “Nếu thật sự trong sạch, vì sao ông chủ H lại giúp cô ta tìm luật sư, tìm dữ liệu, tìm đường rút khỏi hợp đồng? Trong showbiz này, không có bữa trưa nào miễn phí.”

Tôi nhìn chữ “ông chủ H” rất lâu. Trong mắt tôi, màn hình dần chồng lên một màn hình khác của đời trước. Cũng là nền trắng, chữ đen, biểu tượng chia sẻ đỏ rực. Cũng là những câu bỏ lửng để người đọc tự tưởng tượng phần dơ bẩn nhất. Cũng là cách họ biến một phụ nữ từ người đang yêu cầu công bằng thành một thân thể bị đem ra định giá. Khi không thể trả lời câu hỏi hợp đồng có chữ ký hay không, họ chuyển câu hỏi thành: cô ta có sạch hay không.

Tô Mạn tắt tiếng thông báo, nhưng các bình luận vẫn liên tục nhảy lên ở góc màn hình. Có người hỏi Hạ Trầm Chu là ai. Có người lục tên Kính Hải. Có người mỉa mai tôi “đúng là không khóc nữa vì đã tìm được chỗ dựa mới”. Cũng có người nghi ngờ bài này ra quá đúng lúc, nhưng tiếng nghi ngờ rất nhanh bị những câu đùa bẩn kéo chìm xuống.

Bảo Lâm vẫn chưa cúp máy. Giọng cô ấy run vì tức: “Tôi đã cho người lưu link gốc, chụp comment đầu tiên và danh sách tài khoản khuếch đại. Nhưng bọn này chạy nhanh quá. Mấy blogger giải trí đã bắt đầu dùng cùng một mẫu câu rồi. ‘Hợp đồng không ký không có nghĩa là không nhận lợi ích’, ‘nhà đầu tư sạch hay không chờ xem’, ‘nữ diễn viên L có quý nhân’… Cùng một khung bài, chỉ đổi giọng văn.”

“Đó là đơn đặt hàng.” Tô Mạn nói.

Tôi nhìn cô. “Cô chắc?”

“Tài khoản tự phát sẽ mắng loạn. Đơn đặt hàng thì biết mục tiêu.” Cô chỉ vào tiêu đề, rồi chỉ xuống thời gian đăng. “Mục tiêu của bài này không phải chứng minh cô được bao nuôi. Mục tiêu là đẩy công chúng rời khỏi câu hỏi pháp lý: vì sao Tinh Diệu dùng một phụ lục không có chữ ký nghệ sĩ để đòi thêm mười ba triệu sáu trăm nghìn. Tin bẩn càng thấp, càng dễ hút người xem. Một hợp đồng không chữ ký cần đọc. Một câu chuyện nam nữ thì chỉ cần tưởng tượng.”

Tôi cụp mắt nhìn hai màn hình đặt cạnh nhau. Bên trái là phụ lục trống chữ ký. Bên phải là ảnh chụp lén tôi và Hạ Trầm Chu. Một bên là bằng chứng. Một bên là bùn. Người ta không cần bùn đúng. Chỉ cần bùn đủ nhiều để phủ lên bằng chứng.

Tôi hỏi Bảo Lâm: “Bài đầu tiên ai chuyển?”

“Để tôi xem lại.” Đầu bên kia vang lên tiếng gõ phím dồn dập. Vài giây sau, cô ấy nói chậm hơn: “Một tài khoản nhỏ tên ‘Gió Trong Hậu Trường’ đăng ám chỉ trước Hắc Kính bốn phút, nhưng không có ảnh. Hắc Kính lên bài sau, có ảnh và khung phân tích. Sau đó bảy blogger lớn cùng đẩy trong vòng sáu phút. Tốc độ này không phải hóng drama.”

Tôi nghe cái tên tài khoản nhỏ ấy, đầu ngón tay vô thức siết lại. Đời trước, “Gió Trong Hậu Trường” cũng từng là tài khoản đầu tiên thả câu “cô ta không sạch như mọi người tưởng”. Khi đó tôi không biết nó quan trọng. Tôi chỉ nhìn Hắc Kính, nhìn blogger lớn, nhìn cơn sóng đã thành hình. Tôi không biết trước khi sóng đập xuống mặt, luôn có một hòn đá nhỏ được ném đi để thử độ sâu.

“Lưu tài khoản đó.” Tôi nói.

Tô Mạn nhìn tôi một thoáng. Có lẽ cô nghe ra giọng tôi khác đi. Không phải vì tôi biết trước tương lai. Mà vì có vài vết thương, dù được chôn thêm một đời, khi bị chạm vào vẫn phát ra âm thanh rất cũ.

“Cô định phản hồi thế nào?” Tô Mạn hỏi.

Tôi nhìn bài viết của Hắc Kính thêm lần nữa. Nếu là đời trước, tôi sẽ muốn đăng ngay một câu: tôi không có. Tôi không được bao nuôi, không đổi thân thể lấy tài nguyên, không phản bội ai, không bẩn như các người nói. Nhưng chính câu “tôi không có” ấy từng bị họ biến thành một màn biểu diễn tuyệt vọng. Càng phủ nhận, họ càng bảo tôi chột dạ. Càng giải thích, họ càng cắt từng câu ra làm trò cười.

Lần này, tôi không muốn tự ném mình vào chiếc lồng ấy nữa.

“Không phản hồi chuyện nam nữ.” Tôi nói. “Gửi văn bản yêu cầu Hắc Kính bảo toàn nguồn ảnh, thời gian nhận ảnh và người cung cấp. Đồng thời công chứng bài viết, bình luận đầu tiên, danh sách tài khoản khuếch đại. Nếu họ nói tôi được ai đó giúp, vậy để họ chứng minh lợi ích trao đổi nằm ở đâu. Còn tôi chỉ trả lời một việc: hợp đồng không có chữ ký thì không thể dùng làm căn cứ buộc tôi bồi thường.”

Tô Mạn nhìn tôi hai giây, rồi khóe môi hơi nhấc lên. “Rất tốt. Cô bắt đầu giống nguyên đơn rồi.”

Tôi không biết đó có được xem là lời khen hay không. Nhưng ít nhất, nó khiến nhịp tim tôi chậm lại.

Đúng lúc ấy, điện thoại trên bàn sáng lên. Không phải của tôi. Là điện thoại công việc của Tô Mạn. Một tin nhắn mới hiện trên màn hình khóa, người gửi là trợ lý pháp lý của cô: “Cô Tô, Hắc Kính vừa đăng bổ sung. Bài mới đã gắn thẳng tên Quỹ đầu tư Kính Hải và nhắc đến Hạ Trầm Chu.”

Phòng họp yên xuống trong một nhịp thở.

Tô Mạn mở bài bổ sung. Lần này Hắc Kính không còn dùng “ông chủ H”. Bọn họ đặt tên anh vào tiêu đề như đặt một mồi lửa lên bàn: “Hạ Trầm Chu chống lưng Lạc Tinh Miên: đầu tư sạch hay giao dịch ngầm?”

Tôi nhìn ba chữ Hạ Trầm Chu xuất hiện trên dòng hot search đang leo lên, cổ họng bỗng khô đi.

Đời trước, anh từng im lặng đến mức tôi hận anh. Đời này, khi sự im lặng còn chưa kịp được giải thích, anh đã bị kéo thẳng vào vũng bùn của tôi.