Chương 44 - Chương 44: Người phá mái hiên
Chương 44: Người phá mái hiên
Tin Tạ Quang Hưng yêu cầu phong tỏa hồ sơ cũ của khu Mộc Miên đến khi tiếng còi xe cấp cứu còn chưa tan hết khỏi tầng hầm Tạ thị. Trần Hạo cầm điện thoại, sắc mặt nghiêm lại trong ánh đèn trắng lạnh. Không ai nói ngay câu nào. Một mệnh lệnh được đưa ra từ giường bệnh nghe qua có vẻ chỉ là phản ứng bảo vệ nội bộ, nhưng trong tình thế này, nó giống một bàn tay vội vàng đậy nắp chiếc hộp vừa bị mở hé. An Nhiên đứng cạnh cửa kính, nhìn bóng mình nhòe trên nền mưa. Đêm nay, cô đã nghe Minh Dương từ bỏ chiếc ghế từng trói anh vào Tạ gia, cũng đã tận mắt thấy hồ sơ rơi xuống sàn với tên Tạ Quang Hưng nằm ở dòng xác nhận cuối cùng. Cô không còn quyền mệt nữa.
Minh Dương quay sang Trần Hạo. “Toàn bộ bản sao đã giao ra ngoài có xác nhận thời gian chưa?” Giọng anh rất thấp, không còn vẻ ra lệnh quen thuộc của một người điều hành quỹ, mà giống người đang tự nhắc mình không được dùng quyền lực cũ để giành lại quyền kiểm soát. Trần Hạo gật đầu. “Đã có biên bản nhận của bên kiểm toán, luật sư Khánh Vy và bộ phận giám sát dự án. Nhưng kho hồ sơ gốc nội bộ có thể bị khóa quyền truy cập trong vài phút nữa.” Khánh Vy kéo túi hồ sơ lại gần, lập tức mở máy tính bảng. “Tôi sẽ gửi yêu cầu bảo toàn chứng cứ ngay. Dù Tạ gia phong tỏa nội bộ, họ không thể tùy tiện tiêu hủy hoặc chỉnh sửa dữ liệu khi đã phát sinh tranh chấp công khai.”
Hoàng Bách từ cuối hành lang bước tới đúng lúc ấy. Áo vest của anh ta vẫn chỉnh tề đến mức khó chịu, chỉ có phần cổ áo hơi lệch, như sự bình tĩnh đã bị đêm nay kéo xước một đường. Anh ta nhìn Minh Dương trước, rồi mới nhìn sang An Nhiên. “Chủ tịch đang cấp cứu, các người còn muốn nhân lúc này lục hồ sơ Tạ gia sao? Minh Dương, anh từ bỏ ghế rồi mà vẫn quen ra lệnh nhỉ.” Minh Dương không đáp ngay. An Nhiên nhìn thấy bàn tay anh hơi siết lại, nhưng anh chỉ đứng thẳng, để câu nói ấy rơi xuống giữa họ như một mảnh kính vỡ.
Khánh Vy là người cười trước, nụ cười lạnh và sắc. “Anh Tạ, phong tỏa chứng cứ trong lúc tranh chấp không khiến người ta trông trong sạch hơn đâu.” Hoàng Bách nghiêng mắt nhìn cô. “Luật sư Phạm nên cẩn thận. Người phá mái hiên của Tiệm May Mộc Miên chưa chắc là người của Tạ gia. Nếu muốn tìm thủ phạm, cô Lâm có lẽ nên hỏi người cậu tốt bụng của mình trước.” Hai chữ “người cậu” như một mũi kim đâm vào phần ký ức chưa kịp đóng vảy của An Nhiên. Lâm Chí Thành đã nói dối, đã trốn tránh, đã đẩy nhiều thứ về phía cha cô, nhưng nghe Hoàng Bách gọi tên ông ta vào đúng lúc này, cô chỉ thấy một cảm giác rất rõ: anh ta đang muốn cô nhìn sai hướng.
An Nhiên bước lên nửa bước. “Anh biết chuyện người phá mái hiên từ đâu?” Hoàng Bách mỉm cười. “Cả thành phố đều biết mái hiên tiệm cô sập trong mưa, cô Lâm. Đừng nhìn ai cũng như kẻ thù.” Câu trả lời quá trơn tru. Trơn đến mức không chạm vào câu hỏi. An Nhiên không nói thêm, chỉ quay sang Minh Dương. Lần này cô không cần anh chắn trước mặt mình, cũng không cần anh thay cô đáp trả. Cô chỉ cần người đứng cạnh cô đủ tỉnh táo để hiểu rằng một người vô can sẽ không nhắc đến Lâm Chí Thành trước cả khi bị hỏi.
Điện thoại Khánh Vy rung lên. Cô nhìn màn hình, vẻ mặt lập tức đổi khác. “Tiệm ảnh Vân Sinh trong hẻm Mộc Miên vừa trả lời tin nhắn của tôi. Lần trước tôi nhờ họ kiểm tra camera đối diện hôm mái hiên sập, họ nói đầu ghi cũ bị khóa mật khẩu vì chủ tiệm nằm viện. Con trai ông ấy vừa về, tìm được mật khẩu trong sổ bảo hành. Dữ liệu không lưu trên mạng, nhưng ổ cứng vẫn còn.” An Nhiên nghe đến tên tiệm ảnh, tim chợt thắt lại. Vân Sinh nằm đối diện Mộc Miên từ thời mẹ cô còn sống, bảng hiệu cũ phai màu, cửa kính luôn dán những tấm ảnh cưới đã ngả vàng. Cô từng nghĩ nơi ấy chỉ còn là một chứng nhân im lặng của con hẻm, không ngờ nó có thể giữ lại đêm mưa mà cô tưởng đã nuốt mất tất cả.
Họ rời Tạ thị ngay sau đó. Trên đường về hẻm, thành phố gần sáng mà vẫn ướt lạnh. An Nhiên ngồi ở ghế sau, hai tay ôm túi hồ sơ, mắt không rời khỏi những vệt đèn kéo dài trên kính xe. Minh Dương ngồi bên cạnh cô, khoảng cách giữa hai người không xa, cũng không quá gần. Có một lúc xe xóc nhẹ qua đoạn đường ngập, vai cô nghiêng về phía anh. Anh đưa tay đỡ hờ sau lưng ghế, không chạm vào cô nếu cô chưa cần. Chính sự kìm lại ấy khiến cổ họng An Nhiên nghẹn hơn bất cứ lời an ủi nào. Cô khẽ nói: “Em tự đi được.” Minh Dương nhìn cô, giọng trầm xuống. “Anh biết. Anh chỉ đi cùng em.”
Câu ấy rất nhẹ, nhưng trong khoảnh khắc mưa vỗ lên cửa kính, An Nhiên bỗng thấy đêm dài bớt lạnh. Không phải vì những chuyện cũ đã được vá xong. Một đường kim dù chắc đến đâu cũng không thể khiến tấm vải trở lại như chưa từng rách. Nhưng ít nhất lần này, người từng giấu cô không kéo cô ra sau lưng nữa. Anh đi bên cạnh, để cô tự nhìn, tự nghe, tự quyết định mình sẽ đau vì sự thật nào.
Tiệm ảnh Vân Sinh mở cửa bằng một tiếng then sắt khô khốc. Người con trai của chủ tiệm là một người đàn ông ngoài ba mươi, mắt thâm vì vừa chăm cha ở bệnh viện về. Anh ta đặt chiếc đầu ghi bụi phủ lên bàn, bên cạnh là ổ cứng tháo rời được bọc trong khăn lau ống kính. “Camera này lắp sau vụ mất trộm năm ngoái, hướng thẳng ra mái hiên bên cô Lâm. Bình thường chỉ lưu mười lăm ngày, nhưng hôm đó mưa lớn làm hệ thống tự ngắt, file cuối cùng chưa bị ghi đè. Tôi không chắc xem được không.” Trần Hạo nhận ổ cứng bằng cả hai tay, cẩn thận như đang nhận một mảnh xương nhỏ của quá khứ. “Chỉ cần còn dữ liệu, tôi sẽ thử.”
Họ ngồi ngay trong gian tiệm ảnh cũ để mở video. Màn hình laptop sáng lên giữa mùi giấy ảnh, mùi gỗ ẩm và hương mưa còn bám trong không khí. Những hình ảnh đầu tiên rất nhiễu. Con hẻm tối, mái hiên Mộc Miên nghiêng dưới cơn mưa nặng hạt, bóng đèn vàng trước cửa chập chờn như sắp tắt. An Nhiên nhìn thấy chính căn tiệm của mình trong một góc nhìn xa lạ: nhỏ bé, cũ kỹ, kiên nhẫn chịu đựng giữa những bức tường bị thành phố bỏ quên. Rồi một chiếc xe tải nhỏ lùi vào đầu hẻm. Trên thân xe có dòng chữ của một công ty bảo trì công trình, bị nước mưa làm nhòe nhưng vẫn đủ thấy hai chữ “An Tuệ”.
Khánh Vy lập tức chụp lại biển số. Trần Hạo mở song song một bảng dữ liệu khác. “An Tuệ từng là nhà thầu phụ trong vài hạng mục khảo sát của khối đầu tư bất động sản Tạ gia. Hợp đồng không lớn, nhưng người phê duyệt thanh toán ngoài giờ thuộc văn phòng của Tạ Hoàng Bách.” Không khí trong tiệm ảnh trầm xuống. An Nhiên không thấy bất ngờ, chỉ thấy một cơn lạnh chậm rãi chạy dọc sống lưng. Trong video, một người đội mũ đen bước xuống xe, khoác áo mưa, tay cầm túi dụng cụ. Hắn không phá cửa, không vào trong tiệm. Hắn chỉ cúi xuống bên trụ đỡ mái hiên, dùng kìm mở phần ốp gỗ đã mục, rồi thao tác rất nhanh ở chỗ nối kim loại.
Đó không phải một tai nạn. Không phải mưa làm mái hiên yếu đi rồi tự sập xuống như người ta đã nói. Có ai đó đã chọn đúng điểm chịu lực, nới đúng con ốc, cắt đúng sợi dây neo mà người ngoài nhìn vào sẽ tưởng chỉ là một vết hỏng cũ. An Nhiên nhìn bàn tay mình trên mép bàn, những khớp ngón trắng bệch. Đêm mái hiên sập, cô đã đứng dưới mưa và nghĩ nơi cuối cùng mẹ để lại cũng không giữ nổi mình. Hóa ra có người đã tính toán để cô phải tin như thế.
Minh Dương đứng sau lưng cô, không nói một lời. Anh chỉ đặt chiếc khăn giấy bên cạnh tay cô, rồi lùi lại đúng nửa bước. Sự im lặng ấy khiến An Nhiên có thể thở tiếp. Cô không muốn khóc trước đoạn video này. Người phá mái hiên không chỉ phá vài tấm tôn cũ, vài thanh gỗ mục, hay một góc nhà cần sửa. Hắn phá khoảnh khắc cuối cùng cô còn cố tin rằng có những thứ đổ xuống là do thời gian, chứ không phải do con người cố ý.
Video chạy thêm vài phút. Người đội mũ đen hoàn tất việc phá trụ, quay đầu nhìn quanh rồi lấy điện thoại ra. Tiếng mưa quá lớn khiến âm thanh gần như bị nuốt mất, chỉ còn những đoạn đứt quãng. Trần Hạo phóng to khung hình, tua chậm từng giây. Một bóng người khác xuất hiện ở đầu hẻm, đứng rất xa dưới mái che của tiệm tạp hóa. Người đó đưa cho gã áo mưa một phong bì, rồi lập tức quay đi. Gương mặt bị ô che khuất, nhưng dáng lưng hơi còng và chiếc áo khoác cũ khiến An Nhiên nhận ra trước khi lý trí kịp ngăn lại.
“Lâm Chí Thành,” Khánh Vy nói khẽ, không phải kết luận, mà là một lời cảnh báo. An Nhiên nhắm mắt trong một giây. Trái tim cô không còn đủ mềm để vỡ thêm vì người cậu ấy, nhưng vẫn còn đủ ký ức để đau. Minh Dương nhìn màn hình, giọng lạnh đi. “Quá thuận lợi.” Trần Hạo cũng gật đầu. “Nếu muốn giấu Hoàng Bách, họ không cần để người giống Lâm Chí Thành xuất hiện trước camera. Đây giống một cái bẫy được đặt sẵn hơn.” Khánh Vy mở lại tin nhắn của Hoàng Bách trong hành lang Tạ thị, rồi đặt điện thoại xuống bàn. “Anh ta vừa nhắc An Nhiên nên hỏi cậu cô. Nghĩa là anh ta biết trong video sẽ có thứ kéo Lâm Chí Thành vào.”
An Nhiên mở mắt. Lần này, giọng cô rất bình tĩnh. “Tua lại đoạn điện thoại.” Trần Hạo làm theo. Màn hình dừng ở khoảnh khắc người đội mũ đen áp điện thoại sát tai. Anh cắm tai nghe, dùng phần mềm lọc tiếng mưa ngay trên máy. Những dải âm thanh gợn lên thành từng vệt méo mó. Lần đầu chỉ nghe tiếng nước đập vào mái tôn. Lần thứ hai, có một giọng nam rất nhỏ lọt ra giữa tiếng nhiễu. Lần thứ ba, vài chữ rời rạc hiện lên đủ để cả căn tiệm im phăng phắc.
“…chỉ cần gãy mái… đừng để chết người…”
Khánh Vy ngẩng đầu. Minh Dương nhìn Trần Hạo. Trần Hạo không dừng lại, tiếp tục xử lý đoạn âm thứ hai, nơi người trong điện thoại nói nhanh hơn, thấp hơn, như đã quen ra lệnh mà không cần lớn tiếng. Âm thanh sau khi lọc vẫn khàn và vỡ, nhưng từng chữ sau đó đủ rõ để đâm thẳng vào khoảng lặng.
“Nếu bị hỏi, cứ nói là Lâm Chí Thành thuê.”
An Nhiên không biết mình đã nín thở từ lúc nào. Cái tên Lâm Chí Thành được thả ra như một tấm khiên, còn người cầm khiên lại đứng sau mưa, sau tài khoản, sau hợp đồng bị cắt và sau những bản tin độc ác gọi cô là vợ giả. Minh Dương đưa tay lấy điện thoại của mình, mở một đoạn ghi âm cuộc họp hội đồng trước đó. Anh không phát ngay, chỉ nhìn An Nhiên như hỏi cô có muốn nghe tiếp hay không. An Nhiên nhìn lại anh. “Phát đi.”
Giọng Hoàng Bách trong bản ghi hội đồng vang lên trước, mềm, trơn và kiêu ngạo: “Chỉ vì một người phụ nữ và một căn tiệm cũ, anh định kéo cả nhà xuống nước à?” Trần Hạo đặt hai dải âm thanh cạnh nhau. Phần mềm không thể biến nghi ngờ thành bản án, nhưng những đường sóng giống nhau đến mức Khánh Vy lập tức đứng dậy. “Tôi sẽ yêu cầu giám định âm thanh chính thức. Đoạn này cộng với log thanh toán, biển số xe, nhà thầu An Tuệ và việc Hoàng Bách cố đổ tội cho Lâm Chí Thành là đủ để xin mở rộng điều tra.”
Bên ngoài, trời rạng sáng. Ánh sáng đầu ngày len qua cửa kính tiệm ảnh, rơi lên những tấm ảnh cưới cũ đã phai màu trên tường. An Nhiên đứng lên, đi ra trước cửa. Từ đây nhìn sang, Tiệm May Mộc Miên vẫn im lặng dưới mái hiên đã được chống tạm bằng giàn giáo. Những thanh sắt dựng lên thay cho cột gỗ cũ, xấu xí nhưng chắc chắn, giống một vết thương được băng bó vội để chờ ngày khâu lại. Cô bỗng nhớ câu mẹ từng dạy: có những vết rách phải nhìn rõ mép rách mới vá được đúng đường.
Minh Dương bước đến bên cô, không hỏi cô có ổn không. Anh đã học được rằng có những câu hỏi chỉ làm người khác phải giả vờ ổn. Một lúc sau, An Nhiên nói rất nhỏ: “Em từng nghĩ mái hiên sập vì nó quá cũ. Em còn trách mình đã không sửa nó sớm hơn.” Minh Dương đáp: “Không phải lỗi của em.” Câu ấy đến muộn, nhưng lần này không phải một lời an ủi rỗng. Sau lưng họ là video, log truy cập, dấu thanh toán và một giọng nói đang dần hiện hình từ tiếng mưa. An Nhiên khẽ gật đầu, mắt vẫn nhìn mái hiên bên kia đường. “Vậy thì lần này, em muốn người phá nó phải tự nghe tiếng nó sập xuống trước mặt mình.”
Điện thoại của Khánh Vy rung lên lần nữa. Cô nghe máy, sắc mặt từ căng thẳng chuyển sang nghiêm trọng chỉ trong vài giây. Khi cúp máy, cô nhìn An Nhiên trước, rồi nhìn Minh Dương. “Bên giám định âm thanh nói có thể xử lý khẩn cấp đoạn gốc. Nhưng họ vừa phát hiện trong phần nền còn một câu nữa, bị tiếng sấm che gần hết.” Trần Hạo lập tức nhận file được gửi lại. Âm thanh méo đi, rè như kim cũ cào trên mặt vải, rồi một câu nói thấp và quen thuộc bật ra giữa tiếng mưa.
“Sau khi mái hiên sập, công bố hợp đồng. Để cô ta không còn chỗ nào mà quay về.”
