Bỏ qua nội dung

Giao Ước Dưới Mái Hiên Xưa

Chương 43 - Chương 43: Từ bỏ ghế thừa kế

Chương 43: Từ bỏ ghế thừa kế

Tin nóng vẫn chạy khi An Nhiên rời khỏi trường quay. Ngoài cửa kính, cơn mưa đêm đã ngớt, chỉ còn lại những vệt nước loang trên mặt đường và ánh đèn thành phố vỡ thành từng mảnh nhỏ dưới bánh xe. Cụm từ “Ai đã cắt mất phụ lục A?” leo lên bảng tìm kiếm nhanh đến mức tổ sản xuất cũng phải ngoái nhìn. Những người trước đó nhìn cô bằng ánh mắt dè chừng giờ không còn vội tránh mặt, nhưng An Nhiên không vì thế mà thấy nhẹ nhõm. Chỉ cần một bàn tay đủ mạnh giật ngược, tất cả vẫn có thể rối thành nút thắt.

Trần Hạo đi bên cạnh Minh Dương, điện thoại sáng liên tục. Anh đưa màn hình cho Minh Dương xem. Cuộc họp khẩn của hội đồng gia tộc và ban điều hành Quỹ Phục Hưng Đô Thị được dời lên ngay trong đêm. Nội dung rất ngắn: yêu cầu Tạ Minh Dương có mặt để giải trình về cuộc phỏng vấn, về phụ lục A, và về khả năng anh đã “làm tổn hại lợi ích chung của Tạ gia”. Khánh Vy đọc xong thì cười lạnh. “Lợi ích chung của họ nghĩa là anh ấy phải im lặng để họ tiện cắt tiếp vài trang nữa.” Không ai phản bác. Sau đêm nay, câu hỏi không còn là An Nhiên có xứng đáng giữ Mộc Miên hay không, mà là ai đã sợ bản hợp đồng đầy đủ đến mức phải cắt bỏ phần quan trọng nhất.

Minh Dương tắt màn hình, quay sang An Nhiên. Ánh đèn hành lang phủ lên gương mặt anh một lớp lạnh mỏng, nhưng giọng anh lại thấp và rõ hơn nhiều so với những lần anh từng né tránh. “Anh phải về Tạ gia một chuyến.” Anh dừng một nhịp, như cân nhắc từng chữ để không biến lựa chọn của mình thành mệnh lệnh với cô. “Em không cần đi cùng. Chuyện này liên quan đến chiếc ghế anh từng cố giữ, cũng là hậu quả của những thứ anh từng giấu em.” An Nhiên nhìn anh rất lâu. Chính vì mệt, cô càng không muốn bị đặt ở ngoài một cánh cửa khác rồi chờ người ta kể lại sự thật theo cách có lợi cho họ. “Em không đến để anh bảo vệ,” cô nói. “Em đến để nghe tận tai họ định gọi sự thật là gì.”

Tòa nhà Tạ thị vào nửa đêm im lặng đến mức tiếng thang máy đi lên cũng như một sợi chỉ kim loại kéo qua không khí. An Nhiên từng đến nơi này trong tư cách người vợ hợp đồng phải học cách đứng đúng chỗ và im lặng đúng lúc. Đêm nay, cô bước vào cùng Minh Dương mà không cần diễn thân mật, cũng không cần giả vờ mình thuộc về thế giới kính sáng, đá lạnh và những chiếc ghế da nặng mùi quyền lực.

Phòng họp lớn đã có người chờ sẵn. Tạ Quang Hưng ngồi ở ghế chủ vị, sắc mặt xám hơn thường ngày nhưng ánh mắt vẫn nặng như một con dấu đóng xuống giấy tờ. Dương Tố Lan đứng cạnh cửa sổ, vẻ tao nhã bị lớp tức giận che phủ thành lạnh lẽo. Tạ Hoàng Bách ngồi chếch bên phải, khóe miệng vẫn cong như cũ, nhưng ngón tay gõ lên mặt bàn nhanh hơn bình thường. Khi nhìn thấy An Nhiên, Dương Tố Lan nói ngay: “Đây là cuộc họp nội bộ Tạ gia. Cô Lâm hình như không có tư cách tham dự.” Minh Dương đặt tập hồ sơ xuống bàn. “Người bị phát tán hợp đồng bị cắt là cô ấy. Cô ấy có quyền nghe các người định giải thích thế nào về phụ lục A.”

Không khí trong phòng lập tức căng lại. Tạ Quang Hưng nhìn con trai, từng chữ ép ra rất chậm. “Con có biết một cuộc phỏng vấn tối nay làm mất bao nhiêu giá trị thị trường không?” Minh Dương kéo ghế cho An Nhiên rồi mới ngồi xuống. “Con biết,” anh đáp. “Con cũng biết mười lăm năm trước, để giữ một dự án không bị lật lại, có người đã khiến một tiệm may nhỏ mất giấy tờ, một người phụ nữ chết trên đường đi nộp đơn tố cáo, và đến hôm nay vẫn muốn dùng một bản hợp đồng bị cắt để bịt miệng con gái bà ấy.”

Dương Tố Lan tái mặt trước khi kịp che đi. Hoàng Bách bật cười, nhưng tiếng cười khô và gượng. “Minh Dương, anh đang nói như thể Tạ gia là tội phạm. Chỉ vì một người phụ nữ và một căn tiệm cũ, anh định kéo cả nhà xuống nước à?” Minh Dương nhìn anh ta. “Nếu một căn tiệm cũ đủ để kéo cả nhà xuống nước, vấn đề không nằm ở căn tiệm.” Câu ấy khiến ngón tay Hoàng Bách ngừng gõ. An Nhiên ngồi bên cạnh, lưng thẳng nhưng hai bàn tay trên gối vẫn hơi lạnh. Cô không thấy hả hê. Cô chỉ thấy đau âm ỉ, vì để nói được câu này, anh phải tự tay cắt đứt thứ từng là lý do cuộc hôn nhân ấy bắt đầu.

Tạ Quang Hưng đập tay xuống bàn. “Đủ rồi. Việc cần làm bây giờ là ra thông cáo. Nói rằng phụ lục A bị hiểu sai bối cảnh, hợp đồng là chuyện riêng của hai vợ chồng, Tạ gia sẽ xử lý nội bộ. Con vẫn còn cơ hội giữ vị trí nếu con biết dừng đúng lúc.” Dừng đúng lúc. An Nhiên nghe bốn chữ ấy mà cổ họng như bị kim châm. Mẹ cô có lẽ cũng từng bị người ta bảo dừng đúng lúc trước khi vụ tai nạn xảy ra. Bà ngoại cô có lẽ cũng từng bị bảo đừng cố giữ một căn nhà nhỏ trước dự án lớn. Còn cô, suốt nhiều năm, đã lớn lên trong phần đời mà người khác gọi là “xử lý nội bộ”.

Minh Dương mở tập hồ sơ trước mặt. Bên trong không phải bản hợp đồng hôn nhân, mà là những tờ giấy đã được đánh số, đóng dấu sao lưu và kẹp biên bản giao nhận. “Không có thông cáo nào gọi phụ lục A là hiểu sai bối cảnh. Tối nay, bộ hồ sơ này đã được gửi cho kiểm toán độc lập, luật sư đại diện của An Nhiên và bộ phận giám sát dự án. Bản ở đây chỉ là bản đối chiếu.” Anh đặt trang đầu tiên xoay về phía Tạ Quang Hưng. “Nhật ký truy cập cho thấy bản quét hợp đồng gốc bị tải xuống từ tài khoản thuộc khối đầu tư bất động sản trước khi bài đăng đầu tiên xuất hiện. Phụ lục A không mất trong hệ thống. Nó chỉ biến mất ở bản được đưa ra ngoài.”

Hoàng Bách đứng bật dậy. “Anh ám chỉ tôi?” Minh Dương không đổi sắc mặt. “Tôi nói hệ thống ghi lại như vậy. Người nào dùng tài khoản đó, người nào phê duyệt quyền truy cập ngoài giờ, người nào trả tiền cho nhóm truyền thông trung gian, kiểm toán và cơ quan điều tra sẽ hỏi. Từ hôm nay, tôi không còn dùng vị trí điều hành quỹ để xử lý những tài liệu này nữa.” Anh lấy ra một văn bản cuối cùng, ký tên ngay trước mặt tất cả. “Tôi rút khỏi vị trí điều hành Quỹ Phục Hưng Đô Thị và từ bỏ tư cách người kế thừa được đề cử trong các dự án liên quan đến khu Mộc Miên. Nếu điều kiện để ngồi trên chiếc ghế đó là im lặng trước sự thật, chiếc ghế ấy tôi không cần nữa.”

Cả căn phòng rơi vào khoảng lặng nặng nề. Dương Tố Lan nhìn Minh Dương như nhìn một quân cờ bỗng rời khỏi bàn cờ. Hoàng Bách thì trái lại, trong mắt thoáng hiện một thứ ánh sáng rất nhanh, vừa mừng vừa hoảng, như người tưởng mình đã thắng nhưng phát hiện phần thưởng đang đặt trên một chiếc bàn bốc cháy. Tạ Quang Hưng chậm rãi đứng lên. “Con tưởng rời khỏi ghế thừa kế thì con sạch sẽ hơn người khác? Con mang họ Tạ. Mọi thứ con có đều do Tạ gia cho.” Minh Dương cũng đứng dậy, nhưng anh không cao giọng. “Con từng nghĩ như vậy. Nên con mới dùng hôn nhân để giữ quyền điều hành, dùng im lặng để tự cho là bảo vệ người khác. Nhưng mẹ con không chết để con học cách trở thành một Tạ Quang Hưng thứ hai.”

Sắc mặt Tạ Quang Hưng biến đổi trong nháy mắt. Cái tên người mẹ ruột của Minh Dương không được nhắc ra, nhưng căn phòng như vừa có một cánh cửa cũ bị mở bật. An Nhiên nhìn thấy bàn tay ông siết lấy mép bàn, gân xanh nổi rõ. Câu ấy không chỉ phủ nhận ghế thừa kế, mà còn phủ nhận cách Tạ gia đã dùng gia đình, hôn nhân và danh dự làm dây buộc người khác phải cúi đầu. Dương Tố Lan bước lên một bước, giọng mất đi vẻ mềm mại. “Minh Dương, con đang phản bội gia đình mình.” Anh quay sang bà. “Không. Con chỉ không phản bội thêm những người đã chết.”

An Nhiên bỗng thấy mắt mình nóng lên. Không phải vì cô đã quên những ngày anh từng giấu cô, từng quyết định thay cô, từng khiến cô đứng dưới mái hiên sập trong mưa với chiếc nhẫn lạnh buốt trong tay. Những chuyện đó vẫn ở đó, như vết rách dù khâu lại cũng còn đường chỉ. Nhưng lần đầu tiên, cô nhìn thấy Minh Dương không dùng quyền lực để che phía trước cô nữa. Anh đặt quyền lực xuống, để sự thật có thể đi qua cả anh. Đó không phải màn chuộc lỗi để cô phải lập tức tha thứ. Đó là hậu quả thật, và anh tự nhận lấy nó.

Tạ Quang Hưng đột nhiên ho mạnh. Ban đầu chỉ là một tiếng rất khẽ, như ông muốn nuốt cơn giận xuống. Nhưng ngay sau đó, sắc mặt ông trắng bệch, một tay ôm lấy ngực, thân người lảo đảo va vào cạnh bàn. Dương Tố Lan kêu lên, Hoàng Bách lập tức bước tới đỡ, còn mấy thành viên hội đồng hoảng loạn gọi trợ lý. Tập hồ sơ trên bàn bị quệt rơi xuống đất, vài trang giấy trượt đến gần chân An Nhiên. Cô cúi xuống theo phản xạ, nhìn thấy dòng tiêu đề trên một trang đối chiếu cũ: hồ sơ phê duyệt tháo dỡ khu Mộc Miên, người ký xác nhận cuối cùng là Tạ Quang Hưng. Năm tháng trên góc giấy đúng vào thời điểm mẹ cô qua đời.

Xe cấp cứu đến rất nhanh. Tiếng còi xuyên qua đêm mưa còn ẩm, làm cả tòa nhà Tạ thị vốn lạnh lẽo bỗng rối lên như một cuộn chỉ bị giật đứt. Minh Dương đứng ở cửa phòng họp, bàn tay vẫn giữ bản rút khỏi vị trí đã ký, trên đầu ngón tay dính một vệt mực chưa khô. An Nhiên đứng cạnh anh, không nắm tay, cũng không lùi ra xa. Khi băng ca được đẩy vào thang máy, Tạ Quang Hưng hé mắt nhìn về phía họ, môi mấp máy như muốn nói gì đó, nhưng tiếng cửa kim loại đã nuốt mất. Vài phút sau, Trần Hạo nhận cuộc gọi từ bệnh viện liên kết của Tạ gia. Anh quay lại, giọng thấp hẳn. “Chủ tịch Tạ đã nhập viện. Bác sĩ nói ông ấy yêu cầu phong tỏa toàn bộ hồ sơ cũ của khu Mộc Miên ngay lập tức.”