Chương 42 - Chương 42: Lần này để em nói
Chương 42: Lần này để em nói
Buổi sáng sau đêm mưa, Tiệm May Mộc Miên không còn bị những ống kính vây kín trước cửa, nhưng cảm giác bị nhìn chằm chằm vẫn bám trên từng ô kính ẩm. An Nhiên ngồi bên bàn cắt, trước mặt là bản hợp đồng gốc đã được niêm phong trong túi trong suốt, bản di chúc thật được đặt riêng trong hộp chống ẩm và một xấp giấy Khánh Vy vừa in ra từ bản quét. Mọi thứ đều có dấu thời gian, số trang, ghi chú che thông tin cá nhân và phần đánh dấu ở phụ lục A. Cô nhìn chúng rất lâu, không phải vì chưa hiểu, mà vì hiểu quá rõ: tối nay, cô không chỉ phải nói về một cuộc hôn nhân giả, cô phải nói thay cả những thứ đã bị người khác cắt mất trong nhiều năm.
Khánh Vy đứng đối diện, dùng bút gạch những câu có thể bị người dẫn chương trình xoáy sâu. “Câu hỏi đầu tiên chắc chắn là có thừa nhận hôn nhân hợp đồng hay không. Đừng vòng vo, đừng phủ nhận. Mình không thắng bằng cách làm câu chuyện đẹp hơn sự thật.” An Nhiên gật đầu. Nếu cô nói không, cô sẽ tự biến mình thành người giống những kẻ đã cắt phụ lục khỏi bản hợp đồng. Minh Dương đứng ở mép cửa sau, không bước vào giữa bàn, cũng không tự ý cầm tài liệu. Trên tay anh là một ly nước ấm. Anh đặt nó ở góc bàn, gần cô nhưng không chen vào xấp giấy Khánh Vy đang sắp xếp. “Tối nay anh sẽ ngồi cạnh em. Người dẫn hỏi gì liên quan đến anh, anh sẽ trả lời. Nhưng phần Mộc Miên, phần mẹ em, phần vì sao em phải giữ nơi này… anh sẽ không nói thay.”
An Nhiên chạm tay vào thành ly. Nhiệt ấm thấm qua đầu ngón tay khiến cô nhận ra cả đêm qua mình đã lạnh đến mức nào. Cô ngẩng lên nhìn Minh Dương. Trong khoảnh khắc ấy, thứ cô cần không phải một lời hứa lớn hơn, mà là anh giữ đúng khoảng cách đã học được sau tất cả tổn thương. Cô nói rất khẽ: “Lần này để em nói.” Cả căn tiệm như yên đi trong một nhịp. Minh Dương nhìn cô bằng đôi mắt tối hơn bình thường. Anh không cười, không kéo gần khoảng cách, càng không hỏi cô có biết mình vừa xưng hô thế nào không. Anh chỉ gật đầu. “Được. Anh nghe em.”
Chiều xuống trong mùi vải cũ và hơi ẩm. Khánh Vy cùng Trần Hạo đưa tài liệu đến trường quay trước, kiểm tra lại các phần cần che và những điều khoản riêng tư không liên quan đến tranh chấp. An Nhiên thay một chiếc áo sơ mi màu trắng ngà, bên ngoài khoác áo len mỏng mẹ cô từng rất thích kiểu vải ấy vì “nhìn sạch, nhưng không lạnh”. Cô không đeo nhiều trang sức, chỉ buộc tóc thấp và mang theo một mảnh vải nhỏ được cắt từ phần dư của chiếc áo cưới dang dở. Mảnh vải nằm trong lòng bàn tay cô suốt quãng đường đến trường quay, mềm và cũ. Minh Dương ngồi bên cạnh, không hỏi cô có sợ không.
Trường quay sáng đến mức khiến người ta khó tin bên ngoài vẫn đang mưa lất phất. Người dẫn chương trình là một phụ nữ ngoài bốn mươi, dáng ngồi thẳng, giọng không quá mềm cũng không cố sắc bén. Bà xem lại danh mục tài liệu một lần nữa rồi quay sang An Nhiên. “Cô Lâm, đây là phát sóng trực tiếp. Tôi sẽ không đặt câu hỏi ngoài đề cương đã trao đổi, nhưng phản ứng của khán giả có thể thay đổi thứ tự. Cô có quyền dừng nếu thấy câu hỏi xâm phạm đời tư quá mức.” An Nhiên nhìn chiếc ghế đối diện màn hình lớn, nơi chỉ vài phút nữa bình luận trực tuyến sẽ chạy ngang ở góc dưới. Cô đáp: “Tôi không đến để dừng giữa chừng.”
Đèn đỏ bật lên. Trong một giây trước khi người dẫn mở lời, An Nhiên nghe thấy tiếng mưa năm mười hai tuổi, tiếng mẹ cô đặt thước dây lên bàn, tiếng kim xuyên qua lớp vải dày rồi kéo sợi chỉ qua, chậm mà chắc. Khi người dẫn giới thiệu chủ đề “hôn nhân hợp đồng, tranh chấp tài sản và bản hợp đồng bị công bố một phần”, An Nhiên nhìn thẳng vào ống kính, để những người đang chờ cô né tránh thấy cô không quay đi.
“Câu hỏi đầu tiên, cô Lâm,” người dẫn nói, “bản hợp đồng hôn nhân đang lan truyền trên mạng có phải là thật không?”
“Là thật.” Giọng An Nhiên hơi khàn, nhưng không run. “Cuộc hôn nhân giữa tôi và Tạ Minh Dương ban đầu là một hợp đồng. Tôi không phủ nhận điều đó, vì phủ nhận một sự thật chỉ khiến những sự thật khác bị nghi ngờ theo.” Trên màn hình phụ, những dòng bình luận chạy nhanh hơn, có mỉa mai, có chửi rủa, có người bảo cô cuối cùng cũng nhận. An Nhiên để chúng trôi qua mắt mình như mưa trên kính. “Nhưng bản hợp đồng được công bố trên mạng không đầy đủ. Nó thiếu phụ lục A, phần ghi rõ Tiệm May Mộc Miên không được dùng làm điều kiện ép buộc tôi tiếp tục hôn nhân, đồng thời yêu cầu bên giữ giấy tờ phải phối hợp xác minh quyền sở hữu theo quy trình pháp lý. Nói cách khác, phần bị cắt đi chính là phần chứng minh tôi không bán bản thân để đổi lấy một căn nhà.”
“Nhưng cô vẫn ký vì căn nhà. Có khán giả cho rằng dù phụ lục tồn tại, bản chất vẫn là một cuộc đổi chác.”
An Nhiên im lặng vài giây. “Tôi ký vì lúc đó tôi không còn lựa chọn tốt hơn,” cô nói. “Tôi không biến điều đó thành cao thượng. Tôi cũng không nói mình chưa từng tuyệt vọng. Nhưng Tiệm May Mộc Miên không phải món đồ tôi xin từ Tạ gia. Theo bản di chúc đang được giám định và theo các tài liệu chúng tôi đã nộp, căn tiệm vốn được bà ngoại để lại cho tôi. Việc tôi từng ký một hợp đồng hôn nhân không làm mất quyền được yêu cầu trả lại thứ thuộc về mình. Một người rơi vào thế yếu không có nghĩa là mọi thứ người đó cố giữ đều trở thành lòng tham.”
Màn hình lớn chuyển sang bản so sánh hai tài liệu. Người dẫn không đọc những điều khoản riêng tư, chỉ chỉ ra số trang, vị trí kẹp giấy, dấu niêm phong và phần phụ lục bị thiếu. Có lúc người dẫn quay sang anh, hỏi: “Tạ tiên sinh, ông có thừa nhận mình là người đề nghị cuộc hôn nhân này không?” Minh Dương nhìn thẳng vào ống kính. “Có. Tôi là người đề nghị. Tôi cũng là người sai khi từng nghĩ chỉ cần mình nắm đủ chứng cứ thì có thể giữ cô ấy ngoài phần nguy hiểm nhất. Sự im lặng của tôi đã làm cô ấy tổn thương.” Anh dừng lại đúng lúc, không kéo câu chuyện về phía mình. “Nhưng hôm nay, lý do cô ấy giữ Mộc Miên nên do cô ấy nói.”
Người dẫn quay lại với An Nhiên. “Vậy vì sao cô nhất định phải giữ Tiệm May Mộc Miên? Nếu bỏ nó đi, cô có thể tránh rất nhiều chuyện.”
Cô mở lòng bàn tay, để lộ mảnh vải cũ mang theo từ tiệm. “Mẹ tôi từng dạy tôi rằng trên đời có những vết rách không nhất thiết phải giấu đi. Chỉ cần khâu cho chắc, để lần sau nó không rách thêm ở cùng một chỗ.” Cô ngẩng lên. “Mộc Miên là nơi bà sống, làm việc, nuôi tôi lớn và để lại những chứng cứ cuối cùng trước khi qua đời. Với người khác, nó có thể chỉ là một căn nhà trong hẻm cũ. Với tôi, nó là nơi duy nhất chứng minh mẹ tôi từng cố bảo vệ tôi bằng tất cả những gì bà có. Khi người ta lấy một bản hợp đồng bị cắt để nói tôi đổi hôn nhân lấy nhà, họ cũng đang cố cắt bỏ phần mẹ tôi đã để lại trong cuộc đời tôi. Tôi không giữ Mộc Miên để bán thảm. Tôi giữ nó vì một người đã chết không thể tự nói rằng mình không hề bỏ cuộc.”
Trong vài giây, trường quay không có tiếng động nào ngoài âm thanh rất nhỏ từ tai nghe của tổ sản xuất. Dòng bình luận bên dưới màn hình vẫn chạy, nhưng tốc độ không còn hung hãn như trước. Một vài câu hỏi khác bắt đầu chen lên: phụ lục A đâu, ai cắt bản hợp đồng, vì sao bài đăng ban đầu không đưa đủ trang, nếu chỉ là đào mỏ thì tại sao lại yêu cầu điều khoản không bị ép hôn. Người dẫn nắm lấy sự chuyển hướng ấy rất nhanh. “Cô có đang ám chỉ người phát tán cố ý cắt tài liệu không?”
“Tôi không buộc tội ai khi chưa có kết luận điều tra.” An Nhiên đáp. “Nhưng tôi có thể đặt một câu hỏi công khai. Nếu bản hợp đồng đủ xấu để hủy hoại tôi, vì sao người phát tán không đăng trọn vẹn nó? Vì sao phần bị thiếu lại đúng là phần liên quan đến Mộc Miên và quyền không bị ép buộc tiếp tục hôn nhân? Người đó không sợ hợp đồng giả. Người đó sợ một bản hợp đồng đầy đủ.” Cô quay mặt về phía ống kính chính. “Tôi không yêu cầu ai thương hại tôi. Tôi chỉ yêu cầu những người đã dùng tên mẹ tôi để làm trò cười nhìn đủ toàn bộ sự thật trước khi phán xét.”
Buổi phát sóng kết thúc muộn hơn dự kiến mười hai phút. Khi đèn đỏ tắt, An Nhiên mới nhận ra lòng bàn tay mình đã ướt mồ hôi, mảnh vải cũ bị cô nắm đến nhăn lại. Minh Dương đưa khăn giấy tới, không chạm vào tay cô nếu cô chưa nhận. An Nhiên cầm lấy, cổ họng đau rát như vừa đi qua một cơn mưa rất dài. Khánh Vy bước tới, ôm cô một cái rất nhanh rồi lập tức buông ra. “Mày làm được rồi,” Khánh Vy nói nhỏ. An Nhiên lắc đầu. “Chưa xong.” Cô biết rõ chưa xong. Người cắt phụ lục vẫn chưa lộ mặt. Tạ gia vẫn còn đó. Hoàng Bách vẫn sẽ không đứng yên nhìn câu chuyện đổi hướng. Nhưng ít nhất, đêm nay cô không còn là cái bóng bị kéo đi trong lời kể của người khác.
Trần Hạo từ ngoài hành lang đi vào, điện thoại vẫn sáng trên tay. Anh nhìn Minh Dương trước, rồi nhìn An Nhiên như xin phép được nói. “Tài khoản phát bản hợp đồng đầu tiên vừa xóa bài trong lúc phát sóng. Nhưng bản lưu và thời gian chỉnh sửa đã được giữ lại.” Khánh Vy lập tức cầm điện thoại xem, ánh mắt sắc lên. Trên bảng tìm kiếm, cụm từ từng khiến An Nhiên bị vây trước tiệm đã bắt đầu tụt xuống. Một dòng mới leo lên rất nhanh, lạnh và thẳng như mũi kim xuyên qua lớp vải dày. An Nhiên nhìn nó, bàn tay siết nhẹ mảnh vải mẹ để lại. Lần đầu tiên sau nhiều ngày bị bôi bẩn, câu hỏi trên mạng không còn là cô có phải vợ giả hay không. Nó chỉ còn là: Ai đã cắt mất phụ lục A?
