Chương 45 - Chương 45: Cha trở về
Chương 45: Cha trở về
Câu nói cuối cùng bị kéo ra khỏi tiếng sấm khiến cả tiệm ảnh Vân Sinh im lặng rất lâu. Trên màn hình, đường sóng âm vẫn nhấp nhô như một vết khâu run rẩy, nhưng giọng nói kia đã không còn là một mảnh nghi ngờ mơ hồ. Sau khi mái hiên sập, công bố hợp đồng. Để cô ta không còn chỗ nào mà quay về. An Nhiên nhìn dòng phụ đề Trần Hạo vừa đánh dấu, cảm giác lạnh nhất không nằm ở cơn mưa ngoài cửa, mà nằm ở cách một người có thể tính toán nỗi đau của cô như tính thứ tự trong một bản kế hoạch. Mái hiên, hợp đồng, truyền thông, danh dự, tất cả được đặt cạnh nhau quá gọn gàng, quá có chủ đích, như thể cô không phải một con người, mà chỉ là chiếc đinh cần nhổ khỏi mảnh đất cũ.
Khánh Vy là người tỉnh lại trước. Cô đóng màn hình phụ đề, giọng thấp nhưng dứt khoát. “Không ai được gửi đoạn này cho báo chí. Tôi sẽ lập biên bản niêm phong bản gốc, sao lưu hai bản có xác nhận thời gian, rồi chuyển yêu cầu giám định chính thức. Nếu vội công bố, Hoàng Bách sẽ nói chúng ta cắt ghép để trả thù.” Trần Hạo gật đầu, lập tức rút ổ cứng ra khỏi máy và đặt vào túi chống sốc. Minh Dương đứng bên cạnh An Nhiên, không hỏi cô có chịu nổi không, cũng không thay cô trả lời. Anh chỉ nhìn Khánh Vy. “Cô cần tôi ký với tư cách người giao bản ghi cuộc họp, tôi sẽ ký ngay. Những gì liên quan đến Tạ gia, tôi không né.”
An Nhiên nghe được câu ấy, nhưng không quay sang anh. Có những lời trước kia nếu anh nói sớm hơn, có lẽ cô đã bớt đau rất nhiều. Bây giờ chúng vẫn có ý nghĩa, nhưng ý nghĩa ấy không đủ để xóa sạch những đêm cô đứng một mình dưới mái hiên đổ sập, tin rằng người bên cạnh cũng đang giấu một con dao sau lưng. Cô đặt tay lên mặt bàn gỗ cũ của tiệm ảnh, nhìn những vệt trầy do năm tháng để lại. “Hoàng Bách muốn tất cả nhìn vào Lâm Chí Thành,” cô nói, từng chữ chậm đến mức giống như phải kéo qua một lớp vải ướt. “Vậy việc tiếp theo không phải là hỏi Hoàng Bách. Việc tiếp theo là tìm xem vì sao Lâm Chí Thành đủ quan trọng để bị đẩy ra làm lá chắn.”
Khánh Vy nhìn cô rất lâu, sau đó lấy trong túi hồ sơ ra một tập giấy mỏng. “Tôi vốn định đợi em nghỉ một lát mới nói. Bệnh viện tỉnh vừa phản hồi thư xác minh của chúng ta từ hồ sơ chương trước. Người từng nằm điều trị ở đó dưới tên cha em đã xuất viện từ chiều qua. Người bảo lãnh xuất viện để lại một địa chỉ tạm trú cũ gần bến xe phía nam, nhưng khi tôi nhờ đồng nghiệp kiểm tra, chủ nhà nói ông ấy đã đi ngay trong đêm. Ông ấy để lại câu nhắn duy nhất: nếu Lâm Chí Thành bị gọi tên, hãy tìm ông ấy ở Mộc Miên.” Không khí trong căn tiệm ảnh vừa lắng xuống lại bị kéo căng. An Nhiên không lập tức hiểu câu ấy, hoặc đúng hơn, cô hiểu quá nhanh nên bản năng tự vệ lập tức đóng sầm lại.
“Em không gặp.” Giọng cô rất nhẹ, nhẹ đến mức gần như không có sức nặng, nhưng tất cả mọi người đều nghe ra đó không phải một câu bốc đồng. Minh Dương nhìn nghiêng gương mặt cô. Dưới ánh sáng nhợt nhạt của buổi sớm, An Nhiên trông bình tĩnh đến mức khiến người ta đau lòng. Cô đã chịu quá nhiều lời giải thích đến muộn: người cậu bất đắc dĩ, người chồng hợp đồng giấu sự thật, Tạ gia với những hồ sơ bị phong tỏa. Một người cha biến mất mười lăm năm, dù mang theo bao nhiêu chứng cứ, cũng không thể chỉ vì xuất hiện đúng lúc mà được đặt lại vào vị trí cũ trong đời cô.
Minh Dương không khuyên cô nên nghe, cũng không nói cô đừng cố chấp. Anh chỉ bước đến gần hơn nửa bước, giữ một khoảng cách đủ để cô có thể lùi lại nếu muốn. “Nếu em không muốn gặp, anh sẽ đi cùng Khánh Vy. Em có thể chỉ đọc biên bản sau.” An Nhiên quay đầu nhìn anh. Cô biết anh đang học cách không quyết định thay cô, từng việc nhỏ một, vụng về nhưng rõ ràng. Chính điều ấy khiến sự tức giận trong cô không bùng lên được, chỉ còn một nỗi mỏi mệt nghẹn ở cổ. “Em sẽ đi,” cô nói. “Nhưng anh đừng chắn trước mặt em. Em không muốn nhìn cha mình qua lưng bất kỳ ai nữa.” Minh Dương đáp rất khẽ: “Anh biết.”
Họ rời tiệm ảnh khi trời vừa sáng hẳn. Mưa đã nhỏ hơn, chỉ còn những hạt lất phất rơi xuống con hẻm Mộc Miên, làm mặt gạch cũ ánh lên màu xám bạc. Tiệm May Mộc Miên ở phía đối diện vẫn đóng cửa, giàn giáo chống tạm dựng dưới mái hiên như một bộ nẹp thô cứng đặt lên vết thương chưa liền. An Nhiên đứng dưới mái che của tiệm ảnh, nhìn cánh cửa gỗ từng mở ra mỗi buổi sáng trong ký ức. Cô nhớ mẹ cúi người vẩy nước trước thềm, nhớ tiếng máy may đạp chân đều đều, nhớ người đàn ông từng bế cô ngồi lên bàn cắt vải rồi bảo cô đừng nghịch kim. Ký ức ấy xa đến mức cô từng tưởng mình tự bịa ra để đỡ hận.
Một chiếc taxi cũ dừng ở đầu hẻm. Người bước xuống là một người đàn ông gầy, mặc áo khoác sẫm màu đã bạc ở khuỷu tay. Ông cầm một túi vải cũ trước ngực như cầm thứ gì dễ vỡ, mái tóc lẫn nhiều sợi bạc dính mưa, dáng đi hơi khập khiễng. Không ai cần giới thiệu ngay. Có những gương mặt bị thời gian gặm mòn đến khó nhận ra, nhưng vẫn để lại vài đường nét mà máu thịt không cho phép người ta lầm lẫn. Sống mũi, đôi mắt, cả cách ông khựng lại khi nhìn về phía tiệm may, tất cả khiến An Nhiên thấy tim mình rơi xuống một khoảng trống không đáy.
Người đàn ông dừng lại cách cô vài bước. Ông nhìn cô rất lâu, đôi môi khô nứt run lên nhưng không phát ra tiếng. An Nhiên từng nghĩ nếu có ngày gặp lại cha, cô sẽ hỏi ông vì sao bỏ mẹ con cô, vì sao để cô lớn lên trong lời đồn rằng cha cô ký nợ rồi trốn, vì sao đến cả đám tang mẹ ông cũng không ở bên. Nhưng khi người ấy thật sự đứng trước mặt, cô phát hiện mọi câu hỏi đều bị nén thành một câu lạnh lẽo. “Ông đến để làm gì?” Người đàn ông nhắm mắt, như thể đã chuẩn bị mười lăm năm cho câu hỏi ấy mà vẫn không đủ sức nghe. “Cha không đến để xin con tha. Cha đến để làm chứng.”
Hai chữ làm chứng kéo tất cả trở lại hiện tại. Khánh Vy lập tức bước lên, giọng vẫn giữ phép tắc nghề nghiệp nhưng ánh mắt không giấu được cảnh giác. “Ông mang theo gì?” Người đàn ông đặt túi vải lên chiếc bàn gỗ kê tạm dưới mái che, mở khóa bằng bàn tay run rẩy. Bên trong là một hộp thiếc cũ, vài phong thư ố vàng được buộc bằng sợi chỉ đỏ đã phai màu, một tập giấy nhận nợ có dấu lăn tay, và một cuốn sổ nhỏ bìa xanh thấm ẩm ở mép. Trên tờ đầu tiên, tên Lâm Chí Thành xuất hiện không phải ở vị trí người bị hại, mà ở dòng người nhận tiền tạm ứng từ dự án khảo sát Mộc Miên năm ấy. Ngay bên dưới là chữ ký của một người phụ trách pháp lý thuộc công ty vệ tinh của Tạ gia, kèm dấu xác nhận đã thanh toán ngoài hồ sơ chính thức.
Trần Hạo cúi xuống chụp từng trang bằng máy chuyên dụng. Khánh Vy chỉ nhìn qua vài dòng, sắc mặt đã đổi. “Đây là hồ sơ nợ năm xưa?” Người đàn ông gật đầu. “Bản sao có công chứng của khoản nợ họ ép tôi nhận. Bản gốc đã bị lấy đi khi tôi rời thành phố, nhưng người công chứng cũ thương tình giữ lại một bản phụ. Tôi mất nhiều năm mới lấy được.” Giọng ông khàn, mỗi câu như đi qua một đoạn đường dài. “Món nợ đó không phải dùng để cứu Mộc Miên. Mộc Miên khi ấy chưa từng cần thế chấp. Người cần tiền là Chí Thành. Người bị bắt ký thay là tôi. Còn người họ muốn bịt miệng là mẹ con bé.”
An Nhiên đứng bất động. Mưa bám trên vai áo cô, lạnh dần qua lớp vải, nhưng cô không cảm thấy. Mẹ con bé. Cách ông gọi mẹ cô và gọi cô trong cùng một hơi thở khiến lồng ngực cô nhói lên. Cô đã quen nghe người khác nhắc chuyện năm xưa bằng giọng lợi ích, bằng điều khoản, bằng hồ sơ và trách nhiệm. Nhưng trước mặt cô lúc này là một người đàn ông già đi quá nhanh, mang theo hộp thiếc cũ và những tờ giấy mà ông có lẽ đã sống cùng như sống cùng tội lỗi. Điều ấy không khiến cô mềm lòng ngay. Nó chỉ khiến nỗi hận trong cô bỗng mất đi hình dạng chắc chắn, trở nên lộn xộn và đau hơn.
“Ông nói bị ép, vậy mười lăm năm qua ông ở đâu?” An Nhiên hỏi. Lần này giọng cô không còn nhẹ nữa. “Mẹ mất, tôi ở tang lễ một mình. Tiệm bị khóa, tôi ở một mình. Người ta nói cha tôi ký nợ rồi trốn, tôi cũng ở một mình. Nếu ông thật sự không bỏ rơi tôi, vì sao ông để tôi tin điều đó lâu như vậy?” Người đàn ông siết mép bàn đến trắng cả khớp ngón. Ông không biện minh ngay, càng không dùng bệnh tật hay khổ sở để ép cô thương. Một lúc sau, ông chỉ đẩy những phong thư buộc chỉ đỏ về phía Khánh Vy. “Tôi đã gửi thư. Gửi rất nhiều. Nhưng những lá đầu tiên không đến được tay con bé. Những lá sau thì tôi không còn được phép ghi địa chỉ Mộc Miên nữa.”
Khánh Vy định tháo sợi chỉ, nhưng An Nhiên đưa tay chặn lại. Cô không biết mình đang sợ điều gì hơn: sợ trong đó thật sự có những lá thư chưa từng đến, hay sợ tất cả chỉ là một cách khác để một người lớn tự tha thứ cho mình. Minh Dương nhìn bàn tay cô đặt trên tập thư, ánh mắt trầm xuống. Anh không chạm vào cô, nhưng đặt chiếc khăn khô bên cạnh, giống như trước đó anh đã đặt khăn giấy cạnh tay cô khi cô xem video mái hiên. Những hành động nhỏ lặp lại không đủ vá một vết rách lớn, nhưng ít nhất chúng không làm vết rách rộng thêm.
Người đàn ông nhìn thấy tất cả. Ánh mắt ông dừng trên Minh Dương rất ngắn, rồi trở lại với An Nhiên. “Tôi biết con không muốn nghe hôm nay. Vậy đừng nghe tôi. Hãy để luật sư của con kiểm tra giấy. Hãy để người giám định xem chữ ký, xem dấu lăn tay, xem những lần chuyển tiền. Nếu tôi nói dối, con cứ xem tôi như đã chết thêm một lần nữa.” Câu cuối làm An Nhiên khẽ run, nhưng cô vẫn không rút tay khỏi tập thư. “Đừng dùng cái chết để ép tôi,” cô nói. “Tôi đã mất mẹ vì quá nhiều người nghĩ im lặng là bảo vệ. Tôi không muốn nghe thêm ai nói mình biến mất là vì tốt cho tôi.”
Người đàn ông cúi đầu. “Con nói đúng.” Sự thừa nhận ấy đến quá nhanh, quá thấp, không giống một lời xin tha thứ mà giống một người đã tự xử mình từ lâu. Khánh Vy cẩn thận kéo tập giấy nhận nợ ra trước, tránh chạm vào phần thư An Nhiên chưa cho phép mở. Cô chỉ vào một dòng ngày tháng. “Nếu mốc này đúng, khoản nợ được lập ba ngày trước khi mẹ An Nhiên đi nộp đơn tố cáo. Cùng ngày đó có thanh toán từ công ty vệ tinh của Tạ gia cho Lâm Chí Thành. Nghĩa là Lâm Chí Thành không đơn giản bị dựng làm bình phong trong vụ mái hiên. Ông ta đã là mắt xích từ vụ giấy tờ năm xưa.” Trần Hạo bổ sung rất khẽ: “Và nếu Hoàng Bách biết điều này, việc anh ta đẩy ông ta ra trước camera không phải ngẫu nhiên.”
An Nhiên nhìn qua con hẻm. Mái hiên Mộc Miên vẫn đứng đó, yếu ớt trong giàn giáo, như một người vừa nghe lại nguyên nhân mình bị xô ngã. Cô bỗng hiểu vì sao mẹ từng nói có những vết rách phải nhìn rõ mép rách mới vá được đúng đường. Mép rách của nhà cô không bắt đầu từ đêm mưa mái hiên sập. Nó bắt đầu từ khoản nợ giả, từ những chữ ký bị ép, từ những lá thư không đến, từ một người cha đã biến mất và một người cậu luôn đứng ở chỗ đủ gần để khóc cùng cô nhưng đủ xa để giấu dao. Cô không muốn tha thứ. Chưa. Nhưng cô muốn biết. Và đôi khi, biết sự thật cũng là một cách tự kéo mình ra khỏi bàn tay người khác.
“Tôi sẽ để luật sư kiểm tra,” An Nhiên nói. Cách cô dùng hai chữ luật sư thay vì Khánh Vy khiến người đàn ông thoáng nhắm mắt, nhưng ông vẫn gật đầu. Cô quay sang Minh Dương. “Anh đưa toàn bộ bản ghi của Hoàng Bách cho Khánh Vy. Trần Hạo giữ bản sao video. Em muốn mọi thứ được đặt lên bàn bằng chứng, không phải đặt lên cảm xúc của em.” Minh Dương nhìn cô, trong mắt có một thứ vừa đau vừa dịu. “Được. Em quyết thế nào, anh theo thế ấy.” Lần này An Nhiên không tránh ánh mắt anh. Cô chỉ gật nhẹ, rồi quay lại với người đàn ông trước mặt.
Ông mở miệng như muốn nói điều gì, nhưng lại nuốt xuống. Đúng lúc đó, từ trong hộp thiếc cũ rơi ra một mảnh giấy nhỏ đã gấp làm tư. Nó nhẹ đến mức bị gió lùa dưới mái che đẩy về phía chân An Nhiên. Cô cúi xuống nhặt lên. Trên mặt giấy là vài dòng chữ đã nhòe, nét chữ mềm và hơi nghiêng mà cô nhận ra ngay cả khi nhắm mắt. Đó là chữ của mẹ. Chỉ có một câu còn đọc được rõ: Nếu có ngày con bé không tin ai nữa, hãy gọi nó bằng cái tên ở nhà, để nó biết ít nhất có một phần ký ức chưa từng bị bán đi. An Nhiên ngẩng đầu, cổ họng nghẹn cứng. Người đàn ông nhìn cô, nước mưa chảy qua những nếp nhăn trên mặt, giọng vỡ ra trong một tiếng gọi rất khẽ. “Mộc Miên nhỏ, cha về muộn rồi.”
