Chương 41 - Chương 41: Người vợ giả trong mắt thiên hạ
Chương 41: Người vợ giả trong mắt thiên hạ
Ổ khóa của Tiệm May Mộc Miên kêu lên một tiếng khô khốc trong tiếng mưa. An Nhiên đẩy cửa vào trước, hơi lạnh của căn tiệm cũ lập tức tràn ra, mang theo mùi vải ẩm, mùi gỗ lâu ngày và mùi bụi rất nhẹ còn mắc trong những kệ chỉ chưa kịp dọn. Phía sau cô, ánh đèn máy quay vẫn nhấp nháy qua lớp kính, khiến những chiếc bóng ngoài mái hiên lay động như một đám người không có mặt mũi rõ ràng. Minh Dương đi sau nửa bước, khép cửa lại nhưng không khóa. Anh để Trần Hạo và bảo vệ đứng ở ngoài giữ khoảng cách, không đẩy ai, không giằng điện thoại của ai, chỉ ngăn những ống kính chen qua ngưỡng cửa đã bị mưa làm ướt. An Nhiên nghe thấy tiếng người gọi tên mình, tiếng câu hỏi va vào nhau, tiếng ai đó cười khi nhắc đến hai chữ “vợ giả”. Cô không quay đầu. Nếu quay lại ngay lúc này, cô sợ mình sẽ nhìn thấy không phải dư luận, mà là cả thế giới đang đứng bên ngoài căn tiệm của mẹ cô để chờ cô cúi đầu.
Bàn cắt nằm ở giữa phòng, trên mặt bàn còn phủ một tấm vải trắng để tránh bụi. Khi An Nhiên kéo tấm vải xuống, vài hạt nước trên tay cô rơi lên mặt gỗ cũ, loang thành những vệt nhỏ. Nơi này từng là chỗ mẹ cô đặt cuốn sổ đo áo, chiếc thước dây, hộp kim và những mảnh vải thừa được gấp ngay ngắn. Bây giờ, cùng một mặt bàn ấy lại phải cất một bản hợp đồng hôn nhân giả, thứ đã kéo cô vào Tạ gia, kéo Minh Dương vào đời cô, rồi kéo cả mái hiên này ra trước ánh nhìn độc địa của người ngoài. An Nhiên cúi xuống, mở ngăn dưới cùng. Chiếc hộp thiếc vẫn ở đó, cũ kỹ, mép hộp tróc sơn, bên trên còn dán mảnh giấy nhỏ mẹ cô từng viết chữ “kim dự phòng”. Cô đưa tay chạm vào nó, đầu ngón tay lạnh đến mức gần như mất cảm giác.
“Để anh gọi người lập tức phong tỏa khu vực trước tiệm.” Minh Dương nói phía sau cô. Giọng anh vẫn được nén xuống, nhưng An Nhiên nghe ra sự căng trong từng chữ. “Bọn họ đang livestream bên ngoài cửa riêng của em. Chỉ cần một người cố tình xông vào, bản gốc sẽ có nguy cơ bị nói là đã bị tráo.” Anh dừng rất ngắn, như sợ câu sau của mình lại vượt qua ranh giới mà cô đã đặt. “Anh sẽ không trả lời thay em. Nhưng anh không thể để họ dẫm lên nơi này.” An Nhiên mở nắp hộp, không nhìn anh ngay. Bên trong là một túi hồ sơ màu nâu, mép giấy hơi cong, dây buộc vẫn còn nguyên nút thắt cô đã cột sau ngày rời khỏi căn hộ. Cô im lặng vài giây rồi mới nói: “Anh có thể bảo vệ cửa. Nhưng đừng biến chuyện này thành cảnh Tạ Minh Dương dùng người chặn truyền thông để giấu vợ hợp đồng.” Cô ngẩng lên, ánh mắt mệt mà rõ. “Tôi không muốn trốn trong chính căn tiệm của mẹ mình.”
Minh Dương nhìn cô rất lâu. Ánh đèn vàng của Mộc Miên rơi lên vai anh, làm vẻ lạnh lùng thường ngày dịu đi thành một thứ im lặng nặng nề. Anh không phản bác. Anh chỉ lấy một đôi găng tay mỏng trong hộp dụng cụ phục dựng mà An Nhiên vẫn để ở góc bàn, đưa cho cô. “Vậy em tự mở. Anh quay lại quá trình lấy hồ sơ, chỉ quay tay và hộp, không quay mặt em. Trần Hạo sẽ ghi nhận thời gian. Khánh Vy đến thì niêm phong lại.” Cách anh nói rất chậm, từng bước một, như đặt quyền quyết định trở lại đúng tay cô. An Nhiên nhận đôi găng tay. Lần đầu tiên trong đêm đó, cơn nghẹn trong ngực cô lùi xuống một chút, không phải vì cô đã tin anh hoàn toàn, mà vì anh đã hiểu rằng bảo vệ không phải là đẩy cô ra sau lưng.
Bản hợp đồng nằm trong túi hồ sơ, đầy đủ hơn rất nhiều so với những ảnh chụp đang bị lan truyền ngoài kia. Các trang đầu vẫn lạnh lẽo như cô nhớ: thời hạn một năm, nghĩa vụ xuất hiện trước Tạ gia, cam kết không can thiệp đời tư, không yêu cầu tình cảm. Nhưng phía sau phần chính là phụ lục A được ghim bằng kẹp giấy riêng, có chữ ký của cô, chữ ký của Minh Dương và dấu xác nhận ngày lập văn bản. Điều khoản về Tiệm May Mộc Miên nằm ở trang thứ hai của phụ lục: sau khi điều kiện thừa kế của Minh Dương được xác lập hoặc khi tranh chấp nhà đất bước vào quy trình xác minh pháp lý, anh phải bàn giao toàn bộ giấy tờ liên quan, phối hợp làm rõ quyền sở hữu và không dùng căn nhà như điều kiện ép buộc An Nhiên tiếp tục quan hệ hôn nhân. An Nhiên nhìn dòng chữ ấy, bỗng nhớ cảm giác đêm ký hợp đồng. Khi đó, cô đã nghĩ mình bị ép vào một giao dịch không có đường lùi. Nhưng ít nhất trong giao dịch lạnh lẽo ấy, cô vẫn buộc người đàn ông trước mặt thừa nhận một điều: Mộc Miên không phải món quà anh ban xuống, mà là thứ cô có quyền đòi lại.
Điện thoại Minh Dương đặt trên bàn đang quay. Ở bên ngoài, câu hỏi càng lúc càng dồn dập hơn. Một giọng nữ trẻ cố ý đọc thật to từ màn hình livestream: “Có bình luận nói mẹ cô Lâm may áo cưới không xong, con gái lại may được một cuộc hôn nhân giả rất vừa người. Cô Lâm có muốn phản hồi không?” Không khí trong tiệm như bị cắt đứt. An Nhiên đang cầm trang phụ lục chợt khựng lại, còn Minh Dương quay phắt về phía cửa. Mặt anh lạnh xuống trong khoảnh khắc, thứ lạnh không còn là kiềm chế của người thừa kế, mà là cơn giận thật sự của một người vừa nghe kẻ khác lôi người đã khuất ra để giẫm lên. Anh bước tới một bước. “Trần Hạo.” Chỉ hai chữ, nhưng Trần Hạo ở bên ngoài đã lập tức nhìn vào, chờ lệnh.
“Đừng.” An Nhiên nói. Giọng cô không cao, nhưng đủ khiến Minh Dương dừng lại. Cô đặt trang phụ lục xuống bàn, dùng đầu ngón tay vuốt phẳng mép giấy cong lên vì cũ. Trong vài giây rất ngắn, cô thấy mình lại trở về tuổi mười hai, đứng dưới mái hiên này, nghe người lớn nói mẹ cô đã chết rồi thì còn giữ tiệm làm gì. Khi đó cô không có gì ngoài chiếc áo chưa may xong và mùi vải cũ trên tay mẹ. Bây giờ cô có bản di chúc, có hợp đồng đầy đủ, có luật sư, có người đang đứng cạnh mình. Nhưng nỗi đau khi mẹ bị biến thành câu đùa vẫn đau hệt như cũ. An Nhiên nuốt xuống cảm giác buồn nôn, chậm rãi quay sang Minh Dương. “Nếu anh ra lệnh ngay bây giờ, ngày mai họ sẽ nói tôi không dám nghe câu hỏi. Họ sẽ nói anh dùng quyền lực bịt miệng những người nhắc đến mẹ tôi.”
“Anh không để họ xúc phạm bà ấy.” Minh Dương nói rất khẽ. Lần này, anh không gọi mẹ cô bằng một cách xa lạ. Không phải “mẹ cô”, cũng không phải “người đã khuất” trong hồ sơ. Chỉ là “bà ấy”, như thể người phụ nữ từng ngồi may dưới mái hiên này xứng đáng được gọi bằng sự kính trọng tối thiểu. An Nhiên nhìn anh, cổ họng lại nghẹn, nhưng cô không để mình mềm đi quá nhanh. “Tôi cũng không để.” Cô cầm điện thoại của mình lên, mở phần ghi âm rồi đặt cạnh hồ sơ. “Nhưng tôi sẽ không trả lời bằng tiếng hét trước cửa tiệm. Tôi sẽ trả lời bằng bản đầy đủ, bằng thời gian phát tán, bằng người đã cắt phụ lục, và bằng lý do vì sao một người đã chết vẫn bị họ sợ đến mức phải bôi bẩn.”
Khánh Vy tới sau đó chưa đầy mười phút, áo khoác ướt một nửa, tóc dính mưa bên thái dương. Cô đi qua lối sau do chú bảo vệ già mở sẵn, trên tay cầm túi tài liệu và một tập túi niêm phong trong suốt. Vừa thấy bản hợp đồng trên bàn, Khánh Vy không nói những câu an ủi thừa thãi. Cô đeo găng, chụp từng trang, ghi lại số trang, thời gian, tình trạng kẹp giấy và vị trí phụ lục. “Bản này đủ để chứng minh bài đăng kia là bản công bố có chọn lọc,” cô nói, mắt vẫn không rời tài liệu. “Nhưng chưa đủ để đảo dư luận ngay. Họ đang đẩy cảm xúc trước, mình phải kéo mọi thứ về sự thật. Mày không được để họ biến mày thành người khóc lóc cầu thương hại.” An Nhiên gật đầu. “Tao biết.” Khánh Vy ngẩng lên nhìn cô, ánh mắt dịu đi một chút khi thấy bàn tay bạn mình vẫn đang run. “Biết là một chuyện. Làm được hay không là chuyện khác.”
Ngoài cửa, đám người bỗng ồn hơn. Trần Hạo gõ nhẹ lên kính, ra hiệu cho Minh Dương nhìn điện thoại. Một đoạn cắt mới vừa được đẩy lên đầu bảng tìm kiếm: An Nhiên trốn trong tiệm, Tạ Minh Dương phong tỏa hiện trường. Kèm theo đó là ảnh chụp bảng hiệu Mộc Miên và bức ảnh cũ của mẹ cô bị ai đó đào lại từ trang tưởng niệm năm xưa. Dòng chú thích khiến mắt An Nhiên tối đi: Mái hiên xưa hay sân khấu mới của một màn đổi chác? Không còn chỉ là cô bị gọi là vợ giả. Họ đã bắt đầu kéo mẹ cô, căn tiệm của mẹ cô và cả chiếc áo cưới dang dở vào cùng một vũng bùn. Minh Dương đứng bên cạnh, bàn tay siết chặt điện thoại đến trắng khớp. Nhưng lần này anh không bước ra nữa. Anh quay sang An Nhiên, đợi cô nói trước.
Sự chờ đợi ấy làm An Nhiên đau theo một cách khác. Trước đây, cô từng hận anh vì luôn quyết định thay cô, vì nghĩ rằng chỉ cần kết quả đúng thì cô không cần biết quá trình. Đêm nay, khi anh thật sự đứng lại, cô mới hiểu quyền tự quyết không nhẹ nhàng như cô tưởng. Không có ai chắn trước, mọi câu hỏi đều đâm thẳng vào cô. Không có ai trả lời thay, cô phải tự chọn từng chữ, tự chịu mọi ánh nhìn. Nhưng đó là điều cô đã đòi lại từ Minh Dương, từ Tạ gia, từ cả quá khứ bị bóp méo của mẹ mình. An Nhiên cầm phụ lục A lên, đặt cạnh bản di chúc được bọc trong túi bảo quản. Hai thứ giấy tờ nằm song song dưới ánh đèn vàng: một thứ bắt đầu bằng giao dịch lạnh lẽo, một thứ được giấu trong lớp lót áo cưới của mẹ. Cả hai đều bị người khác cắt xén để kể thành câu chuyện có lợi cho họ. Cô không muốn để ai kể thay nữa.
Khánh Vy nhận một cuộc gọi ngắn ở góc tiệm. Khi quay lại, vẻ mặt cô đã trở nên nghiêm túc hơn. “Có một chương trình phỏng vấn trực tiếp tối mai muốn mày xuất hiện. Không phải dạng giải trí. Người dẫn từng làm nhiều vụ tranh chấp dân sự và sẽ cho bên mình đưa tài liệu đã che thông tin nhạy cảm lên màn hình. Tao có thể yêu cầu họ gửi trước đề cương câu hỏi, nhưng một khi lên sóng trực tiếp, mày không thể rút lại nửa chừng.” Cô nhìn sang Minh Dương rồi nhìn lại An Nhiên. “Họ cũng muốn Minh Dương có mặt. Nhưng quyền nói chính phải là của mày.” Trong tiệm, chỉ còn tiếng mưa rơi trên phần mái hiên chưa kịp sửa hẳn. An Nhiên nhìn ra ngoài. Đám đông vẫn đứng đó, điện thoại vẫn giơ cao, những gương mặt sau lớp kính vẫn háo hức chờ cô sụp xuống hoặc nổi giận. Cô bỗng nhớ câu mẹ từng nói khi vá một vết rách lớn: đừng giấu đường kim, chỉ cần khâu cho chắc để lần sau nó không rách thêm ở cùng một chỗ.
An Nhiên khép hộp thiếc lại. Nút dây trên túi hồ sơ được Khánh Vy buộc lại bằng tem niêm phong mới, còn bản sao chụp đã được lưu vào hai ổ cứng riêng. Cô bước tới cửa, không mở ngay, chỉ đứng dưới ánh đèn vàng nhìn những hạt mưa trượt dài trên kính. Minh Dương dừng bên cạnh cô, giữ đúng khoảng cách đủ gần để nếu có chuyện xảy ra anh có thể đưa tay ra, nhưng cũng đủ xa để không chiếm lấy khung hình của cô. “Em không cần làm việc này một mình,” anh nói. An Nhiên không nhìn anh, nhưng lần này cũng không sửa cách xưng hô. “Tôi biết.” Cô hít vào rất chậm. “Nhưng lần này, người đầu tiên mở miệng phải là tôi.” Rồi cô quay lại nói với Khánh Vy, giọng khàn vì mưa và vì một đêm quá dài, nhưng từng chữ rơi xuống rất chắc. “Nhận lời phỏng vấn đi. Tối mai, tôi sẽ trả lời trực tiếp.”
