Bỏ qua nội dung

Giao Ước Dưới Mái Hiên Xưa

Chương 40 - Chương 40: Hợp đồng bị công bố

Chương 40: Hợp đồng bị công bố

Minh Dương nói sẽ đưa An Nhiên về Mộc Miên, nhưng hai người còn chưa xuống đến bãi xe thì màn hình điện thoại của Trần Hạo đã sáng lên liên tục. Tiếng mưa đập vào lớp kính hành lang cao và lạnh, kéo bóng hai người thành hai vệt dài trên nền đá. An Nhiên vẫn cầm điện thoại của Minh Dương, trong đó còn lưu tin nhắn về Lâm Chí Thành và người đội mũ đen ở bãi xe phía nam. Cô đã nghĩ đêm nay chỉ còn một việc cần làm: quay về tiệm, lấy bản hợp đồng của mình, đối chiếu lại những chi tiết cũ, rồi lần theo người vừa giúp cậu cô biến mất. Nhưng khi Trần Hạo dừng lại trước cửa thang máy, sắc mặt anh ta thay đổi rất nhanh.

“Anh Minh,” Trần Hạo hạ giọng, nhưng sự căng thẳng vẫn lộ rõ, “hợp đồng bị tung lên mạng rồi.” Anh ta đưa máy tới. Trên màn hình là một bài đăng ẩn danh đang tăng lượt chia sẻ từng giây, tiêu đề được viết rất gọn và rất độc: Người thừa kế Tạ gia dùng hôn nhân hợp đồng để lừa hội đồng, cô gái tiệm may đổi đời bằng một chữ ký. Bên dưới là ảnh chụp từng trang hợp đồng. Chữ ký của Lâm An Nhiên nằm cạnh chữ ký của Tạ Minh Dương, rõ đến mức không thể tự lừa mình rằng đó chỉ là tin đồn vô căn cứ.

An Nhiên nhìn trang đầu tiên rất lâu. Cô nhớ đêm mưa năm ấy, nhớ mái hiên cũ còn chưa sập, nhớ bàn tay mình lạnh đến tê khi cầm bút ký vào tờ giấy mà cô từng nghĩ chỉ là một cuộc giao dịch. Một năm hôn nhân. Phối hợp xuất hiện trước Tạ gia. Không can thiệp đời tư. Không yêu cầu nghĩa vụ tình cảm. Những điều khoản lạnh lẽo ấy bị đặt dưới ánh đèn của mạng xã hội, trở thành thứ để người khác mổ xẻ và cười cợt. Nhưng thứ khiến máu trong người cô lạnh đi không phải là hợp đồng bị công bố. Đó là phần đã biến mất.

“Thiếu phụ lục.” Minh Dương nói trước khi cô lên tiếng. Giọng anh rất thấp, không giận dữ ồn ào, nhưng bàn tay đang cầm điện thoại đã siết chặt. “Bản này bị cắt.” An Nhiên kéo xuống thêm vài trang, thấy phần cam kết tài chính, phần giữ bí mật, phần trách nhiệm xuất hiện trước gia đình anh, nhưng không thấy phụ lục ký cùng ngày, nơi Minh Dương cam kết sau khi điều kiện thừa kế ổn định sẽ bàn giao toàn bộ giấy tờ Tiệm May Mộc Miên, phối hợp xác minh quyền sở hữu và không dùng căn nhà làm điều kiện ép buộc cô thêm lần nào nữa. Thiếu phụ lục ấy, toàn bộ câu chuyện bị bẻ thành một hình dạng khác. Cô không còn là người dùng hôn nhân để đổi lại quyền kiểm tra một căn nhà vốn thuộc về mình, mà trở thành một cô gái nhận lợi ích từ một cuộc hôn nhân giả rồi bất ngờ tìm ra di chúc đúng lúc.

Điện thoại của An Nhiên rung lên. Là Khánh Vy. Vừa bắt máy, cô đã nghe tiếng lật giấy rất nhanh ở đầu dây bên kia. “Đừng trả lời bất kỳ ai, đừng xóa bài, đừng bình luận, đừng để người của Tạ gia kéo hai người vào một thông cáo vội vàng. Tao đang lưu toàn bộ bài đăng, tài khoản chia sẻ đầu tiên và thời gian phát tán. Bản công bố thiếu phụ lục trả nhà, đúng không?” An Nhiên nhìn màn hình. “Ừ. Thiếu phần quan trọng nhất.” Khánh Vy chửi rất khẽ, rồi lập tức lấy lại giọng luật sư. “Vậy mục tiêu của họ không chỉ là chứng minh hôn nhân giả. Họ muốn biến di chúc thật thành một âm mưu tiếp theo của mày.”

Minh Dương không giành điện thoại, cũng không thay cô trả lời. Anh chỉ đứng bên cạnh, nghe đầy đủ, sau đó nhìn Trần Hạo. “Lập tức truy nguồn file đầu tiên. Kiểm tra tất cả người từng tiếp cận bản sao lưu trong kho hồ sơ Tạ gia, lịch in, lịch scan, quyền tải xuống và camera phòng lưu trữ trong bảy mươi hai giờ gần nhất. Không dùng tài khoản cá nhân đi phản bác. Chỉ thu thập chứng cứ.” Trần Hạo gật đầu rồi gọi đi ngay. An Nhiên nghe những chỉ thị ấy, bất giác nhớ đến rất nhiều lần trước đây Minh Dương cũng xử lý mọi thứ nhanh như vậy, chỉ khác là khi đó cô luôn bị để ở bên ngoài kết quả. Lần này, anh đứng ngay cạnh cô, nói đủ lớn để cô nghe, như một cách vụng về để chứng minh anh không còn giấu cô sau lưng mình nữa.

Tin thứ hai đến sau đó chưa đầy năm phút. Hội đồng Tạ gia ra thông báo nội bộ về việc tạm đình chỉ quyền tham gia của Minh Dương trong các quyết định liên quan đến Quỹ Phục Hưng Đô Thị, lý do là cần rà soát tính minh bạch của cuộc hôn nhân và điều kiện thừa kế. Một dòng trong thông báo viết rất rõ: trong thời gian rà soát, Tạ Hoàng Bách tạm phụ trách nhóm dự án khu hẻm cũ và các tài sản có tranh chấp liên quan. An Nhiên đọc đến đó, đầu ngón tay tê đi. Hoàng Bách đã không đợi đến sáng. Cuộc họp vừa kết thúc, hợp đồng đã bị tung ra, quyền của Minh Dương bị treo, còn Mộc Miên bị đẩy lại vào tay người muốn nuốt nó nhất.

“Là vì anh từ chối ký văn bản lúc nãy?” cô hỏi. Minh Dương nhìn màn mưa bên ngoài thang máy. “Không. Văn bản lúc nãy chỉ là bước cuối để ép anh tự giao quyền. Nếu anh không ký, họ dùng hợp đồng. Nếu anh ký, họ dùng văn bản đó để hợp thức hóa việc lấy Mộc Miên khỏi tay em.” Anh quay sang cô, ánh mắt trầm xuống. “Anh đã biết hợp đồng có thể bị dùng để đánh anh. Anh sai vì trước đây nghĩ chỉ cần mình chịu hậu quả là đủ.” An Nhiên muốn nói rằng cô không cần anh trả giá thay cô, nhưng câu nói nghẹn lại ở cổ. Bởi người đang bị kéo xuống không chỉ là Minh Dương, mà còn là sự thật mà mẹ cô đã giấu trong từng lớp vải.

Trên đường về Mộc Miên, thành phố trôi qua sau cửa kính xe như một dải nước đục. Những bình luận ác ý liên tục nhảy lên dưới bài đăng: vợ giả, đào mỏ, dùng người chết để đòi nhà, diễn giỏi hơn cả người thừa kế. An Nhiên tắt màn hình, nhưng những chữ ấy vẫn như bám vào da. Cô từng bị Tạ gia nhìn bằng ánh mắt khinh thường, từng bị người ta gọi là người ngoài ngay trước mặt, nhưng sự tàn nhẫn của đám đông lại có hình dạng khác. Nó không cần biết cô là ai, không cần đọc đủ một bản hợp đồng, càng không cần hỏi vì sao một phụ lục bị cắt khỏi văn bản. Nó chỉ cần một nửa sự thật, rồi biến nửa còn lại thành tiếng cười.

Khánh Vy gọi lại khi xe vừa rẽ khỏi đường lớn. “Bản hợp đồng của mày đang ở đâu?” An Nhiên đáp rất nhanh: “Trong hộp thiếc dưới ngăn dưới cùng của bàn cắt ở Mộc Miên. Tao mang về sau khi rời căn hộ.” Khánh Vy thở ra. “Tốt. Đừng để ai khác chạm vào trước khi tao tới. Nếu bản của mày còn nguyên phụ lục, chúng ta có thể chứng minh bài công bố là bản trích xuất có chủ đích. Nhưng nghe tao nói rõ: hợp đồng là thật, nên phản ứng sai một câu cũng đủ để họ nói mày chối tội.” An Nhiên nhìn sang Minh Dương. Anh cũng đang nghe. Cô chậm rãi nói: “Tao không định chối. Tao chỉ không để họ lấy một nửa bản hợp đồng để chôn nửa sự thật còn lại.”

Minh Dương đặt điện thoại xuống, giọng nhẹ hơn khi nói với cô. “Anh đi cùng em lấy bản gốc.” An Nhiên quay đầu nhìn anh. Trong khoang xe tối, ánh đèn đường lướt qua sườn mặt anh từng vệt ngắn, khiến vẻ lạnh lùng quen thuộc có gì đó mệt mỏi hơn, thật hơn. “Anh có thể đi cùng,” cô nói, từng chữ rõ ràng, “nhưng không được trả lời thay tôi trước truyền thông, cũng không được kéo tôi đi như thể tôi là người cần che giấu.” Minh Dương gật đầu gần như ngay lập tức. “Ừ. Anh chỉ đứng cạnh em.” Chữ “em” lại rơi xuống giữa họ, không còn bất ngờ như ở phòng họp nhưng vẫn làm tim An Nhiên khẽ lệch đi một nhịp. Cô không sửa. Không phải vì đã quên đau, mà vì ngay lúc này, cô không còn sức dùng khoảng cách để tự chứng minh mình vẫn an toàn.

Xe còn cách Mộc Miên hai con phố thì điện thoại của cô chủ tiệm nước đầu hẻm gọi tới. Giọng người phụ nữ thấp và gấp: “Nhiên à, cháu đang ở đâu? Trước hẻm có mấy người cầm máy quay, có người hỏi Tiệm May Mộc Miên có phải nơi cô gái ký hôn nhân giả ở không. Chú bảo vệ của cháu không cho họ vào, nhưng họ đứng kín đầu hẻm rồi.” An Nhiên nhắm mắt trong một thoáng. Mộc Miên vốn chỉ là một căn tiệm cũ nằm dưới mái hiên ẩm mưa, nơi mẹ cô từng ngồi vá áo cho hàng xóm và ghi số đo bằng nét chữ nhỏ. Vậy mà bây giờ, người ta tìm đến không phải để hỏi chiếc áo cưới dang dở của mẹ cô, cũng không hỏi bản di chúc đã được niêm phong ra sao. Họ tìm đến vì muốn nhìn tận mắt một câu chuyện bẩn thỉu mà người khác đã dựng sẵn cho cô.

Khi xe dừng ở đầu hẻm, ánh đèn máy quay lập tức quét qua kính xe. Bên ngoài, vài người cầm ô đứng lẫn với những gương mặt lạ, điện thoại giơ cao, ống kính chĩa thẳng về phía bảng hiệu Mộc Miên còn ướt nước mưa. Trần Hạo xuống trước, cùng bảo vệ mở một lối hẹp nhưng không xô đẩy ai. Minh Dương bước ra sau đó, tay cầm ô, nghiêng nửa tán về phía An Nhiên mà không chạm vào cô. Cử chỉ ấy nhỏ đến mức chẳng ai ngoài cô nhận ra, nhưng lại khiến cô nhớ lời anh vừa nói: chỉ đứng cạnh. Không kéo đi, không che mắt, không cướp quyền lên tiếng.

Câu hỏi lập tức dồn tới. “Cô Lâm, cô có thừa nhận mình là vợ hợp đồng của Tạ Minh Dương không?” “Có phải cô dùng cuộc hôn nhân này để đổi lấy Tiệm May Mộc Miên?” “Bản di chúc xuất hiện sau khi hợp đồng bị lộ, cô giải thích thế nào?” Một người khác chen lên, đọc lớn từ điện thoại: “Trong hợp đồng được công bố không có điều khoản nào yêu cầu trả lại căn nhà. Cô Lâm, nếu phụ lục trả nhà thật sự tồn tại, tại sao nó không có trong bản hợp đồng?” An Nhiên nghe câu đó, bàn tay cầm chìa khóa lạnh buốt. Đây mới là nhát dao chính. Không phải họ công bố hợp đồng. Họ công bố một bản hợp đồng thiếu đúng phần có thể chứng minh cô không bán mình để lấy một mái nhà.

Khánh Vy nhắn đến chỉ một dòng: Đừng trả lời trong vòng vây, lấy bản gốc trước. An Nhiên đọc xong, cất điện thoại vào túi áo. Cô ngẩng đầu nhìn những ống kính trước mặt, nhìn bảng hiệu cũ của Mộc Miên rung nhẹ dưới mưa, rồi nói đủ rõ để người đứng gần nghe thấy: “Tôi sẽ trả lời bằng văn bản đầy đủ và bằng chứng đầy đủ. Còn người công bố một nửa hợp đồng thì không có quyền đòi tôi trả lời bằng một nửa sự thật.” Đám người xôn xao, vài ống kính lập tức dí sát hơn. Minh Dương hơi tiến lên nửa bước, nhưng dừng lại đúng lúc khi An Nhiên nghiêng mắt nhìn anh. Anh không nói thay cô. Anh chỉ đặt bàn tay lên mép ô để mưa không tạt vào mặt cô.

An Nhiên bước tới cửa tiệm. Tiếng chìa khóa chạm vào ổ khóa vang rất nhỏ, gần như bị tiếng mưa và tiếng người nuốt mất. Qua lớp kính cũ, cô nhìn thấy bàn cắt, chiếc hộp thiếc nằm trong bóng tối, áo cưới của mẹ vẫn được phủ vải trắng dưới ánh đèn vàng yếu ớt. Chỉ cần mở cánh cửa này, cô có thể lấy ra bản hợp đồng còn nguyên phụ lục. Nhưng phía sau lưng cô, một người đang livestream đã đọc lại tiêu đề mới vừa nhảy lên màn hình: Người vợ giả trong mắt thiên hạ – di chúc, hợp đồng và cuộc đổi chác dưới mái hiên xưa. An Nhiên dừng tay một nhịp. Mái hiên của mẹ từng dùng để che mưa cho người qua đường, bây giờ bị từng ống kính chắn kín lối vào. Trước Tiệm May Mộc Miên, truyền thông đã vây kín mái hiên cũ của mẹ cô.