Chương 39: Anh đứng về phía em
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 39: Anh đứng về phía em
Tin Lâm Chí Thành đang hướng về bến xe phía nam khiến căn phòng sau Tiệm May Mộc Miên như bị kéo căng đến tận mép rách. Mưa ngoài hiên rơi mỏng nhưng lạnh, từng giọt chảy qua mái tôn che tạm rồi rơi xuống chiếc chậu nhôm cũ. An Nhiên đứng bên bàn cắt, trước mặt là áo cưới dang dở của mẹ, bên cạnh là túi niêm phong chứa bản di chúc thật. Một nửa cô muốn lao ra khỏi cửa, nửa còn lại biết chỉ cần mình hấp tấp, thứ mẹ cô giữ bằng từng đường kim có thể lại bị người khác kéo xuống bùn.
Khánh Vy giữ cổ tay cô. “Mày không đi một mình, càng không được cầm bản chính chạy ra bến xe. Việc đầu tiên là bảo toàn chứng cứ.” Cô dán thêm nhãn thời gian lên túi niêm phong. “Tao sẽ mang bản chính về văn phòng, lập biên bản tiếp nhận trong đêm, lưu bản scan lên hệ thống. Nếu Lâm Chí Thành bỏ trốn, camera, lịch sử rút tiền, vé xe đều là dấu hiệu bất lợi.” An Nhiên nhìn những tờ giấy vàng ố trong túi trong suốt. “Tao chỉ sợ chậm thêm một lần, ông ta lại biến mất giống những trang giấy năm đó.” Khánh Vy nói chậm: “Lần này có video, người làm chứng, biên bản. Ông ta không dễ xóa sạch dấu vết nữa.”
Minh Dương đứng gần cửa, từ đầu đến cuối không chạm vào tài liệu. Khi Trần Hạo quay vào, anh chỉ hỏi người theo dõi còn giữ khoảng cách an toàn không. Trần Hạo gật đầu, rồi đưa thêm một tin khiến không khí trong phòng nặng xuống: Tạ gia vừa triệu tập cuộc họp khẩn ở quỹ. Tạ Quang Hưng yêu cầu Minh Dương có mặt ngay, Hoàng Bách cũng ở đó. Lý do đưa ra rất gọn: chuyện Mộc Miên đang ảnh hưởng đến danh tiếng Quỹ Phục Hưng Đô Thị, mọi tài liệu liên quan cần bàn giao để hội đồng “xử lý nội bộ”.
Khánh Vy bật cười lạnh. “Tài sản của thân chủ tôi, di chúc của bà ngoại An Nhiên, thư của mẹ cô ấy, từ bao giờ biến thành tài liệu nội bộ của Tạ gia?” Không ai trả lời. Chính sự vô lý ấy lại cho thấy họ thật sự hoảng. An Nhiên nhìn Minh Dương. Nếu là trước đây, có lẽ anh sẽ tự đi đối đầu rồi quay về đưa cho cô một kết quả đã được quyết định sẵn. Nhưng lần này anh chỉ nhìn cô, như đang chờ cô chọn. Cô không muốn dựa vào anh, càng không muốn bước vào căn phòng từng dùng xuất thân của cô làm trò đàm phán. Nhưng nếu Tạ gia định nói về nhà cô, cô không thể vắng mặt. “Tôi sẽ đi.” Minh Dương hơi cau mày, nhưng không ngăn.
Trước khi rời tiệm, Minh Dương sắp xếp rất nhanh: Trần Hạo đưa Khánh Vy đến văn phòng, người của anh ở lại giữ Mộc Miên nhưng không cho bất kỳ ai vào nếu không có An Nhiên hoặc Khánh Vy đồng ý, nhóm theo Lâm Chí Thành chỉ ghi nhận từ xa. Sau đó anh nhìn An Nhiên. “Cô ngồi xe của tôi đến quỹ. Tôi sẽ không thay cô trả lời.” Câu ấy không phải lời hứa lớn lao, chỉ là một đường chỉ nhỏ luồn qua đúng mép vải đã rách. An Nhiên không đáp, nhưng cũng không từ chối. Khi bước qua mái hiên ướt mưa, cô ngoái lại nhìn áo cưới phủ vải trắng và chiếc máy may nằm im trong căn tiệm cũ.
Phòng họp của Quỹ Phục Hưng Đô Thị sáng quá mức cần thiết, khác hẳn ánh đèn vàng ở Mộc Miên. Khi An Nhiên bước vào cùng Minh Dương, những ánh mắt trong phòng lập tức đổ về phía cô. Tạ Quang Hưng ngồi ở đầu bàn, Dương Tố Lan bên cạnh, Hoàng Bách đứng sau ghế với vẻ lịch thiệp giả tạo. Tạ Quang Hưng đặt tập tài liệu xuống bàn. “Minh Dương, chuyện của một tiệm may nhỏ đã kéo dài đủ lâu rồi. Cậu tự ý điều người bảo vệ hiện trường, can thiệp dự án, bây giờ còn để người ngoài mang cái gọi là di chúc xuất hiện giữa lúc hội đồng xem xét quyền điều hành của cậu. Cậu định biến quỹ gia tộc thành công cụ giải quyết tình cảm cá nhân sao?”
Hai chữ “người ngoài” rơi xuống rất nhẹ, nhưng sắc như kim. Minh Dương đặt tay lên lưng ghế trước mặt. “Mộc Miên không phải chuyện tình cảm cá nhân. Đó là tài sản đang có tranh chấp, có dấu hiệu giấy tờ bị tráo và liên quan đến một dự án do người của quỹ từng thúc đẩy.” Dương Tố Lan nhíu mày. “Cậu đang cáo buộc gia đình mình vì một cô gái vừa bước vào Tạ gia chưa bao lâu?” Hoàng Bách cười nhạt. “Bằng chứng xuất hiện quá đúng lúc đôi khi lại là thứ dễ bị nghi ngờ nhất. Cậu ruột cô Lâm vừa mất tích, ngay sau đó một bản di chúc được tìm thấy trong áo cưới cũ. Câu chuyện này cảm động thật, nhưng hội đồng không vận hành bằng nước mắt.”
Bàn tay An Nhiên lạnh đi. Cô đã chuẩn bị cho việc bị nghi ngờ, nhưng nghe người khác biến lá thư cuối cùng của mẹ thành một câu chuyện để mỉa mai, ngực cô vẫn đau đến nghẹt. Đúng lúc ấy, Khánh Vy bước vào, đặt hồ sơ lên bàn. “Bản chính đã được niêm phong tại văn phòng luật, có video mở phong thư liên tục, có người làm chứng, hình ảnh tình trạng sáp niêm và số chứng thực công chứng cũ. Sáng mai chúng tôi sẽ đề nghị trích lục và giám định. Trước khi có kết luận chuyên môn, mọi ám chỉ rằng thân chủ tôi dựng chứng cứ đều có thể được ghi nhận.”
Không khí im xuống vài giây, nhưng Hoàng Bách không dễ dừng lại. Anh ta nhìn Minh Dương, khóe môi nhếch lên. “Vấn đề của hội đồng là anh. Anh đang dùng nguồn lực của quỹ để phục vụ một người mà quan hệ với anh vốn đã… không chắc phù hợp với tiêu chuẩn minh bạch của Tạ gia.” An Nhiên biết Hoàng Bách đang nhắc đến hợp đồng hôn nhân. Tạ Quang Hưng đẩy một văn bản sang trước mặt Minh Dương. “Ký quyết định tạm đình chỉ mọi can thiệp liên quan đến Mộc Miên, giao quyền xử lý dự án khu hẻm cũ cho Hoàng Bách trong thời gian rà soát. Nếu cậu còn muốn giữ vị trí hiện tại, đừng để một người ngoài kéo cậu xuống.”
Minh Dương nhìn văn bản rất lâu. An Nhiên không nhìn anh, nhưng nghe rõ nhịp tim mình dội lên trong lồng ngực. Cô sợ anh ký, không phải vì cô cần quyền lực của anh, mà vì một phần rất nhỏ trong cô vừa dám tin rằng lần này anh sẽ không đứng ở phía bên kia. Cuối cùng, Minh Dương đẩy văn bản trở lại giữa bàn. “Tôi chấp nhận hội đồng rà soát nguồn lực của quỹ và tạm thời rút khỏi các quyết định có xung đột lợi ích. Nhưng tôi không ký văn bản giao Mộc Miên cho Hoàng Bách xử lý. Tôi càng không giao chứng cứ của An Nhiên cho bất kỳ người nào thuộc Tạ gia. Từ giờ, mọi tài liệu liên quan đến Mộc Miên phải làm việc qua luật sư của cô ấy và cơ quan có thẩm quyền.”
Tạ Quang Hưng đập tay xuống bàn. “Cậu biết mình đang nói gì không?” Minh Dương không lùi. “Tôi biết.” Dương Tố Lan cười khẽ, nhưng mắt đã lạnh. “Vậy là cậu chọn cô ta?” Lần này, Minh Dương quay sang nhìn An Nhiên. “Tôi đứng về phía Lâm An Nhiên.” Giọng anh thấp nhưng rành mạch. “Không phải vì cô ấy là vợ tôi trên giấy tờ, cũng không phải vì tôi muốn dùng chuyện này để đấu với Tạ gia. Tôi đứng về phía cô ấy vì căn nhà đó vốn thuộc về cô ấy, vì mẹ cô ấy đã chết trên đường bảo vệ sự thật.” Anh dừng lại, bàn tay siết chặt trên mép bàn. “Và vì lần này, không ai được lấy nhà của em nữa.”
Chữ “em” rơi xuống giữa phòng họp, nhẹ hơn tiếng đập bàn của Tạ Quang Hưng rất nhiều, nhưng lại khiến An Nhiên đứng sững. Minh Dương cũng như vừa nhận ra mình đã nói gì. An Nhiên có thể sửa lại ngay, có thể nhắc anh rằng họ chưa thân đến mức ấy, rằng một câu đứng về phía cô không xóa được những lần anh giấu cô. Nhưng khi nhìn thấy Hoàng Bách sa sầm mặt và Dương Tố Lan mím môi vì câu nói ấy không chỉ là tình cảm mà còn là tuyên bố chọn phe, cô bỗng không muốn trả nó lại cho anh trước mặt những người này.
Cô bước lên nửa bước, đặt bản sao biên bản tiếp nhận chứng cứ xuống bàn. “Tôi không cần ai biến mình thành lý do tranh quyền.” Giọng cô còn khàn vì đêm mưa và lá thư của mẹ, nhưng không run. “Tôi chỉ yêu cầu các ông bà dừng mọi hành động can thiệp vào Mộc Miên cho đến khi cơ quan có thẩm quyền xác minh di chúc, hồ sơ thế chấp và chuỗi chuyển nhượng. Nếu hội đồng muốn minh bạch, tôi sẵn sàng minh bạch đến cùng.” Cô nhìn Hoàng Bách. “Còn nếu ai muốn dùng chuyện riêng để ép tôi im, cứ thử.” Minh Dương đứng cạnh cô, không chen vào. Sự im lặng của anh là lùi lại đúng một bước để cô được đứng trước sự thật của mình.
Cuộc họp kết thúc trong bầu không khí gần như vỡ nứt. Tạ Quang Hưng tuyên bố hội đồng sẽ mở phiên rà soát riêng, Dương Tố Lan rời đi trước với vẻ mặt lạnh băng, còn Hoàng Bách đứng lại vài giây. Ánh mắt anh ta lướt qua An Nhiên rồi dừng trên Minh Dương. “Anh chọn đứng về phía cô ấy rất hay.” Anh ta nói nhỏ, đủ để họ nghe. “Chỉ mong khi mọi người biết cuộc hôn nhân này bắt đầu như thế nào, cô Lâm vẫn thấy lựa chọn đó đáng cảm động.”
Điện thoại Minh Dương rung lên. Trần Hạo gửi tin nhắn: người theo dõi đã mất dấu Lâm Chí Thành ở bãi xe sau bến, camera đoạn đó hỏng đúng lúc, nhưng trước khi biến mất ông ta đã gặp một người đội mũ đen, tay cầm cặp tài liệu cũ. Minh Dương đưa màn hình cho An Nhiên xem mà không giấu. Cô nhìn dòng chữ, đáy lòng vừa lạnh vừa rõ ràng. Lâm Chí Thành không chỉ đang bỏ trốn. Ông ta còn có thứ gì đó muốn giao ra hoặc đổi lấy đường thoát.
Khi họ bước ra hành lang, mưa vẫn đập vào lớp kính cao của tòa nhà. Minh Dương dừng bên cạnh cô, giọng thấp hơn khi không còn người ngoài. “Vừa rồi tôi…” Anh ngừng lại, như không biết phải xin lỗi vì điều gì trước: vì đã gọi cô là em, vì đã để cô đứng trong căn phòng ấy, hay vì đến hôm nay mới biết cách đứng cùng phía mà không giành mất tiếng nói của cô. Cuối cùng anh chỉ nói: “Anh đưa em về Mộc Miên.”
An Nhiên quay đầu nhìn anh. Cách xưng hô ấy lại xuất hiện, không ồn ào, không ép buộc, chỉ lặng lẽ đặt giữa tiếng mưa và ánh đèn hành lang. Cô vẫn đau, vẫn sợ tin lại, vẫn nhớ rất rõ đêm mình tháo nhẫn trả anh dưới mái hiên sập. Nhưng lần này, cô không sửa. Cô chỉ kéo chặt áo khoác, nhìn xuống màn hình còn hiện tin nhắn về Lâm Chí Thành rồi nói: “Về thôi. Tôi cần biết người đội mũ đen đó là ai.” Minh Dương gật đầu, bước chậm hơn nửa nhịp để cô đi trước. Lần đầu tiên, An Nhiên để cách xưng hô ấy rơi xuống giữa hai người mà không nhặt lên trả lại.
