Chương 26 - Chương 26: Kẻ muốn phá hợp đồng
Chương 26: Kẻ muốn phá hợp đồng
“Tôi không biết tốt với ai khác.”
Câu nói ấy theo An Nhiên ra khỏi thang máy, mỏng như hơi lạnh phả lên nền bê tông tầng hầm, nhưng lại mắc sâu trong ngực cô. Cô không quay đầu. Nếu quay lại, cô sợ mình sẽ thấy vẻ mặt của Minh Dương, rồi phát hiện mình vẫn còn đủ mềm lòng để đau thay anh. Chiếc nhẫn trên tay lạnh, cổ tay âm ỉ sưng, còn trong túi hồ sơ Khánh Vy cầm là những mảnh giấy có thể kéo cái chết của mẹ cô ra khỏi lớp bụi mười lăm năm. Không có chỗ cho một câu nói khiến người ta muốn tin.
Khánh Vy mở cửa xe trước, đặt túi tài liệu vào ghế sau rồi nhìn hai người như nhìn hai bên của một vụ kiện sắp mất kiểm soát. “Từ giờ đến khi gặp ông Lưu, không ai tự ý đưa thêm tài liệu cho người khác, không ai gọi điện riêng để thương lượng, không ai nói câu kiểu ‘tôi làm vậy vì muốn tốt cho cô’ nữa.” Minh Dương không phản bác, chỉ đưa chìa khóa cho tài xế rồi ngồi vào ghế phụ. An Nhiên ngồi sau với Khánh Vy, giữ một khoảng cách vừa đủ lịch sự, vừa đủ lạnh.
Xe rời tầng hầm khi trời còn xám sau mưa. Trên kính, nước đọng kéo thành những vệt dài. An Nhiên nhớ mái hiên Mộc Miên ướt nước, nhớ tiếng Minh Dương gọi tên cô dưới tán ô rách, rồi ép mình nhìn xuống tập hồ sơ. Có những thứ càng ấm càng dễ làm người ta quên vết bỏng cũ. Cô không cho phép mình quên lần nữa.
Ảnh Hòa Bình mở cửa sớm hơn thường lệ. Ông Lưu đứng sau quầy, áo len xám sờn ở cổ tay, đôi mắt thâm vì mất ngủ. Khi thấy Minh Dương đi cùng An Nhiên và Khánh Vy, ông không hỏi chuyện riêng, chỉ kéo rèm xuống một nửa rồi mời cả ba vào phòng rửa ảnh phía sau. Mùi hóa chất cũ và giấy ảnh làm An Nhiên bất giác siết tay. Quá khứ, một khi đã bị gọi dậy, thường không bước ra một mình.
Khánh Vy đặt máy ghi âm lên bàn, mở laptop và nói rõ từng bước. “Hôm nay chúng ta lập biên bản tiếp nhận bản sao các tài liệu liên quan đến mảnh ảnh, USB ghi âm và ghi chú trong hồ sơ mẹ anh Tạ. Mọi thứ chỉ là tài liệu phục vụ đối chiếu ban đầu, chưa kết luận giá trị chứng cứ. Ông Lưu, chú xác nhận giúp cháu thời điểm chú nhận giữ ảnh và nguồn gốc phòng tối này.” Giọng cô đều và tỉnh táo. Ông Lưu gật đầu, lấy từ ngăn kéo ra một phong bì giấy dầu đã dán lại bằng băng keo trong. Bên ngoài có chữ viết tay cũ: “Mộc Miên – không giao cho người họ Lâm nếu đi một mình.”
An Nhiên nhìn dòng chữ ấy rất lâu. “Người họ Lâm” trong câu đó không thể là mẹ cô. Cổ họng cô nghẹn lại, nhưng cô không chạm vào phong bì. Tất cả phải có trình tự. Minh Dương đứng ở mép bàn, lặng lẽ đặt thêm tờ giấy anh lấy từ két lên cạnh danh sách vật chứng. Anh không đẩy về phía An Nhiên, cũng không giải thích trước. Lần này, anh chờ Khánh Vy ghi xong mã số tài liệu rồi mới mở phong bì nhựa trong suốt.
Tờ giấy không dài. Chỉ là một trang ghi chú đã ố vàng, mép giấy có dấu gấp cũ, chữ viết của mẹ Minh Dương nghiêng nhẹ về bên phải. Khánh Vy đọc thầm trước, sau đó mới đọc thành tiếng phần có thể ghi nhận: “Ngày mười bảy tháng tám, tai nạn ở đường Nguyễn Trãi không khớp lời khai ban đầu. Người mang hồ sơ đến gặp tôi là chị Lâm, trên người có bản photo giấy thế chấp và đơn tố cáo…” Cô dừng lại ở đó, vì dòng sau bị nhòe mực, chỉ còn vài chữ rời rạc: “xe màu đen”, “Tạ”, “không đưa cho Chí Thành”.
An Nhiên nghe rõ tiếng mưa còn đọng trên mái tôn rơi xuống máng nước bên ngoài, từng giọt như đếm lại những năm cô đã sống trong một câu chuyện bị người khác viết thay. Mẹ cô không chỉ gặp tai nạn. Mẹ cô đang đi đâu đó, mang theo giấy tờ, đơn tố cáo và một cơ hội cuối cùng để giữ Mộc Miên. An Nhiên tự nhắc mình không được suy diễn quá nhanh, nhưng lý trí không thể ngăn bàn tay cô lạnh đi. Minh Dương thấy vậy, hơi động vai như muốn bước tới, rồi dừng lại. Lần này anh nhớ lời cô. Đừng tốt với tôi nữa.
Khánh Vy lưu ảnh chụp từng trang, yêu cầu ông Lưu ký xác nhận thời điểm cung cấp bản sao. Minh Dương cũng ký vào phần bàn giao tài liệu từ két cá nhân. Khi đến lượt An Nhiên, cô cầm bút một lúc mới viết được tên mình. Lâm An Nhiên. Ba chữ ấy nằm dưới những dòng mô tả khô khan, nhưng với cô lại giống một lời xác nhận rằng từ hôm nay, chuyện của mẹ không còn chỉ là ký ức. Nó đã có hình dạng. Có ngày tháng. Có người cần phải trả lời.
Điện thoại của Minh Dương rung lên ngay khi Khánh Vy vừa đóng file biên bản. Anh nhìn màn hình, sắc mặt không đổi, nhưng An Nhiên nhận ra ngón tay anh dừng lại nửa giây trước khi bấm nghe. Giọng trợ lý lọt ra rất nhỏ trong căn phòng yên tĩnh: “Anh Dương, có người gửi tập tin nặc danh cho ba thành viên hội đồng quỹ và phòng thư ký nhà chính. Nội dung là nghi vấn hôn nhân của anh với cô Lâm. Họ có ảnh camera hành lang chung cư, lịch ra vào hai phòng ngủ riêng trong tháng đầu và ghi chú dịch vụ dọn phòng ghi hai phòng sử dụng thường xuyên. Bên truyền thông chưa đăng rộng, nhưng đã có tài khoản úp mở rồi.”
Không khí trong phòng tối như bị rút hết oxy. Khánh Vy lập tức ngẩng đầu. Ông Lưu hoang mang nhìn về phía cửa. An Nhiên không bất ngờ như cô tưởng. Từ lúc Minh Dương nhắc Hoàng Bách có thể lợi dụng hình ảnh hai người xa cách, cô đã biết đòn này sẽ đến. Chỉ là cô không nghĩ hắn chọn đúng lúc tờ giấy về tai nạn vừa được đưa ra ánh sáng. Rõ ràng đây không phải phản ứng bốc đồng. Hoàng Bách có người theo dõi lịch ra vào, có nguồn trong tòa nhà hoặc hệ thống dịch vụ, và biết đánh vào tính hợp pháp của cuộc hôn nhân.
Minh Dương cúp máy. “Tôi sẽ cho người chặn tin trước khi nó lan ra.” “Anh định chặn bằng cách nào?” cô hỏi. “Gửi thư cảnh cáo, yêu cầu gỡ nội dung xâm phạm đời tư, đồng thời truy nguồn rò rỉ dữ liệu tòa nhà.” “Còn tôi thì sao?” Minh Dương khựng lại. An Nhiên nhìn anh, không tránh ánh mắt ấy. “Anh lại sắp xếp mọi thứ để tôi đứng sau lưng anh à? Nếu họ đang đánh vào hôn nhân của chúng ta, dù nó bắt đầu bằng hợp đồng, thì tôi cũng là một nửa của thứ họ muốn phá. Tôi có quyền biết kế hoạch trước khi anh hành động.”
Lần này Minh Dương im lặng không phải vì dựng tường, mà vì đang nuốt xuống phản xạ cũ. Rất lâu sau, anh đặt điện thoại lên bàn, màn hình hướng về phía cô. “Được. Cô quyết định cùng tôi. Việc pháp lý để Khánh Vy xem trước. Việc truyền thông, cô muốn xuất hiện hay không, cô nói trước.” Câu ấy chưa đủ để vá lại niềm tin, nhưng ít nhất lần này anh đã không cầm kim khâu miệng vết rách khi chưa hỏi người đang chảy máu.
Khánh Vy kéo laptop về phía mình, mắt lướt nhanh trên những ảnh chụp trợ lý gửi đến. “Đòn này chưa phải công bố hợp đồng, chỉ là nghi vấn. Hoàng Bách đang thử phản ứng của anh và Tạ gia. Ảnh camera hành lang chỉ chứng minh hai người giữ khoảng cách, còn lịch ngủ riêng là dữ liệu đời tư, có thể phản công bằng hướng xâm phạm thông tin cá nhân. Nhưng nếu Tạ gia yêu cầu kiểm tra trực diện, hai người sẽ bị ép diễn nặng hơn.” Cô nói đến đó thì nhìn An Nhiên, giọng thấp xuống. “Và tớ biết lúc này cậu không muốn diễn thân mật với anh ta.”
An Nhiên nhìn chiếc nhẫn trên tay. Sáng nay, cô đeo nó lại vì một lý do thực tế. Bây giờ, lý do ấy đã biến thành dây siết. Cô ghét cảm giác bị Hoàng Bách dồn vào thế phải chứng minh mình là vợ của người đàn ông cô vừa quyết định không tin. “Không ai được dùng chuyện mẹ tôi để kéo tôi khỏi ván cờ này,” cô nói chậm rãi. “Cũng không ai được dùng hôn nhân giả để bịt miệng tôi. Nếu phải diễn, tôi diễn. Nhưng mọi bước phải được nói rõ trước.”
Minh Dương nhìn cô rất lâu, ánh mắt trầm xuống. “Tôi hiểu.” Anh chỉ nói ba chữ, không thêm câu hứa dễ nghe nào. An Nhiên lại thấy điều đó đỡ khó chịu hơn. Cô cần hành động có thể kiểm chứng, cần biên bản, cần ghi âm, cần mỗi quyết định không còn bị khóa trong két sắt của riêng anh.
Điện thoại của anh rung lần nữa. Lần này là cuộc gọi video từ Tạ gia, tên Dương Tố Lan hiện trên màn hình như một vệt mực đậm. Minh Dương không bắt máy ngay, đưa mắt hỏi An Nhiên. Hành động nhỏ ấy khiến cô hơi sững, rồi cô gật đầu. Anh bật loa, không bật camera. Giọng Dương Tố Lan vang ra, mềm mại đến mức từng chữ đều có cạnh: “Minh Dương, nhà chính đã nhận được vài thứ không hay. Cậu biết quy định của quỹ rõ hơn ai hết. Một cuộc hôn nhân chỉ có trên giấy sẽ khiến tất cả những gì cậu đang giữ bị đặt lại câu hỏi.”
Minh Dương đáp rất đều: “Người gửi tài liệu đang xâm phạm đời tư của tôi và vợ tôi. Tôi sẽ xử lý.” Bên kia im lặng nửa giây, như thể chữ “vợ” làm bà ta không hài lòng. Rồi Dương Tố Lan cười khẽ. “Vậy thì tốt. Tối nay đưa An Nhiên về nhà chính. Ông cụ muốn gặp hai đứa. Hoàng Bách cũng sẽ có mặt để đối chất chuyện kẻ nào đứng sau mấy tài liệu này.” Bà ta ngừng một nhịp, giọng vẫn nhẹ nhưng áp lực đổ xuống rõ ràng hơn. “Và vì bên ngoài đã đồn hai đứa sống như người lạ, từ tối nay cứ ở lại nhà chính vài ngày. Vợ chồng thật chắc không có gì bất tiện.”
An Nhiên nhìn màn hình điện thoại tối đen trên bàn. Trong tiếng mưa lất phất ngoài hiên tiệm ảnh, cô bỗng thấy chiếc nhẫn trên tay mình không còn là đạo cụ nữa, mà là một sợi dây bị nhiều người cùng kéo về nhiều phía. Một đầu là Hoàng Bách, một đầu là Tạ gia, một đầu là tờ giấy nhòe mực về cái chết của mẹ cô, và đầu còn lại nằm trong lòng bàn tay Minh Dương, người vừa học cách hỏi cô trước khi siết chặt.
