Bỏ qua nội dung

Giao Ước Dưới Mái Hiên Xưa

Chương 25 - Chương 25: Đừng tốt với tôi nữa

Chương 25: Đừng tốt với tôi nữa

An Nhiên trở về phòng gần như không gây ra tiếng động. Cốc nước trong tay đã lạnh buốt, nhưng cô vẫn giữ nó rất lâu, đến khi đầu ngón tay tê đi mới nhận ra mình chưa uống ngụm nào. Sau cánh cửa khép hờ ngoài hành lang, tiếng khóa két đã ngừng, căn hộ lại chìm vào sự yên tĩnh quá sạch sẽ của Minh Dương: đèn không quá sáng, đồ vật luôn đặt đúng vị trí, mọi lối đi đều rộng rãi như chưa từng có thứ gì bị bỏ quên. Vậy mà trong ngực cô, mọi thứ lại rối đến mức không tìm được đường thở. Đêm nay anh đã đọc cho cô nghe lá thư mẹ anh để lại. Cũng chính đêm nay, anh tách riêng một tờ giấy nhắc đến vụ tai nạn của mẹ cô và cất nó vào két sắt.

Cô đặt cốc nước lên bàn, nhìn chiếc nhẫn cưới hợp đồng trên tay mình. Dưới ánh đèn đầu giường, vòng kim loại mỏng sáng lên lạnh lẽo, như một lời nhắc rằng giữa cô và Minh Dương luôn có một bản giấy đứng giữa. Trước đây, chiếc nhẫn chỉ là đạo cụ. Cô có thể đeo khi cần diễn trước Tạ gia, tháo ra khi về phòng, thậm chí quên mất cảm giác nó chạm vào da. Nhưng sau những ngày ở Mộc Miên, sau mái hiên dột, sau chiếc ô rách và lời anh gọi tên cô không kèm họ, thứ đạo cụ ấy bắt đầu nặng theo một cách nguy hiểm.

Nhận ra điều đó còn đáng sợ hơn nhìn thấy dòng chữ “Vụ tai nạn…” trên tờ giấy cũ. Nếu cô còn ghét anh hoàn toàn, mọi chuyện sẽ dễ hơn. Cô có thể đập cửa hỏi thẳng, có thể mắng anh là kẻ dối trá, có thể lấy hết đồ của mình rời khỏi căn hộ trước khi trời sáng. Nhưng cô lại không làm được ngay. Một phần trong cô vẫn nhớ cách anh đứng lệch một bước trong con hẻm mưa, không kéo cô chạy, không ra lệnh, chỉ nói lý do và để cô tự chọn. Một phần khác, sắc hơn và lạnh hơn, nhắc cô rằng người từng làm cô thấy an toàn nhất cũng có thể là người giữ chìa khóa của nỗi đau lớn nhất.

Đêm đó An Nhiên không ngủ. Cô ngồi bên mép giường, mở điện thoại đọc lại tin nhắn của Khánh Vy, rồi xóa đi mấy dòng đã gõ. Cô muốn nói với bạn mình rằng Minh Dương có một tờ giấy về vụ tai nạn, muốn hỏi có nên ép anh mở két ngay không, nhưng mỗi lần ngón tay chạm vào màn hình, cô lại nhớ ánh mắt thận trọng của ông Lưu. Chứng cứ dùng sai cách có thể trở thành con dao quay ngược. Cô hiểu điều ấy, và ghét việc mình hiểu.

Gần năm giờ, trời ngoài cửa kính nhạt dần. Cơn mưa đã ngừng, nhưng nước vẫn rơi tí tách từ mép ban công xuống nền bê tông bên dưới. An Nhiên tháo nhẫn, đặt lên chiếc bàn nhỏ cạnh sofa phòng khách. Cô không đặt trong hộp, cũng không giấu vào túi như một hành động bỏ trốn. Cô chỉ đặt nó ở đó, ngay chính giữa mặt bàn, bên cạnh tập hồ sơ Mộc Miên đã được bọc lại bằng túi chống ẩm. Cô chưa rời đi. Sáng nay còn phải gặp Khánh Vy, còn phải quay lại Ảnh Hòa Bình với quy trình chứng thực. Nhưng cô cần một khoảng cách rõ ràng hơn giữa trái tim mình và người đàn ông đang đứng bên kia hành lang.

Minh Dương xuất hiện lúc sáu giờ rưỡi. Anh đã thay áo sơ mi mới, tóc còn hơi ẩm, dưới mắt có vệt mệt mỏi nhạt mà nếu không nhìn kỹ sẽ bỏ qua. Trên tay anh là một túi giấy từ hiệu thuốc dưới tầng và hai ly cà phê nóng. Anh nhìn chiếc nhẫn trên bàn trước, rồi nhìn An Nhiên. Không có câu hỏi trách móc. Không có vẻ bị xúc phạm. Chỉ có một khoảng im rất ngắn, giống như anh đã nhìn thấy điều mình lo sợ nhưng vẫn chưa có quyền gọi tên. “Cổ tay cô sưng hơn hôm qua,” anh nói. “Tôi mua thuốc bôi. Nếu cô không muốn dùng đồ tôi mua, lát nữa bảo Vy chọn lại cũng được.”

An Nhiên nhìn túi giấy, rồi nhìn ly cà phê anh đẩy về phía mình. Nắp ly còn đọng hơi nước, trên thân giấy là dòng ghi chú rất nhỏ: ít đường. Anh nhớ cả chuyện cô không uống ngọt vào buổi sáng. Chỉ một chi tiết vụn vặt như vậy cũng khiến cổ họng cô nghẹn lại, không phải vì cảm động, mà vì giận chính mình đã dễ dàng bị những thứ nhỏ nhặt làm lung lay. Cô không cầm ly. “Anh không cần làm mấy việc này.” Minh Dương rút tay về, giọng vẫn thấp. “Tôi biết cô không cần. Nhưng cổ tay cô đau là thật.” “Cái gì của tôi là thật, anh cũng biết rõ vậy sao?”

Ánh mắt Minh Dương khựng lại. Anh không né đi, nhưng bàn tay đặt trên túi thuốc hơi siết. “Cô đã thấy.” Đó không phải câu hỏi. An Nhiên cười rất nhạt. “Tôi thấy anh cất một tờ giấy có chữ vụ tai nạn vào két. Tôi cũng thấy anh khóa lại trước khi tôi kịp hỏi. Đêm qua anh nói mình không có lý do nào đủ sạch để biến im lặng thành đúng. Vậy sáng nay anh định dùng lý do gì?” Không gian phòng khách bỗng lạnh đi dù máy điều hòa chưa bật. Minh Dương đứng yên, và sự yên lặng của anh lần này không còn giống cẩn trọng. Nó giống một bức tường vừa dựng lại đúng vị trí cũ.

“Tờ giấy đó là một bản ghi chú trong hồ sơ của mẹ tôi,” anh nói sau một lúc. “Nó nhắc đến vụ tai nạn năm ấy, nhưng không đủ để kết luận bất cứ điều gì. Nếu đưa cho cô ngay, cô sẽ bị kéo vào một hướng điều tra có thể sai.” “Anh lại quyết định thay tôi.” “Tôi đang cố tránh việc cô bị người khác dẫn vào bẫy.” “Không.” An Nhiên cắt ngang, giọng không lớn nhưng rất rõ. “Anh đang cố giữ cho mọi thứ nằm trong tay anh đến khi anh thấy đủ an toàn. Có thể anh nghĩ vậy là tốt. Có thể người khác cũng sẽ nói anh chu đáo, có trách nhiệm. Nhưng tôi không cần thêm một người đàn ông đứng trước cửa đời tôi, nói rằng bên ngoài nguy hiểm nên tôi phải chờ.” Câu cuối cùng làm Minh Dương cụp mắt xuống. Cô biết mình đã chạm vào nỗi sợ sâu nhất của anh, nhưng cô cũng đang đau. Đau không khiến lời nói của cô đúng hết, chỉ khiến cô không thể tiếp tục giả vờ rằng mình vẫn đứng vững.

Minh Dương bước đến gần một nửa bước rồi dừng lại, như nhớ ra mọi khoảng cách trong căn hộ này đều cần được cô cho phép. “Tôi có thể mở két cho cô xem,” anh nói. “Ngay bây giờ.” An Nhiên nhìn anh. Nếu anh nói câu ấy đêm qua, có lẽ cô sẽ bớt lạnh. Nhưng sự thật đến sau khi bị phát hiện luôn mang theo một cái bóng. Cô lắc đầu. “Không phải bây giờ. Tôi sẽ xem khi có Khánh Vy, khi có cách ghi nhận rõ ràng, khi nó không còn là món đồ anh đưa ra vì bị tôi bắt gặp.” Minh Dương im lặng. Trong đáy mắt anh có gì đó chìm xuống rất sâu, nhưng anh không phản bác.

Chuông cửa vang lên ngay lúc ấy. Khánh Vy bước vào với túi tài liệu, áo khoác còn vương hơi ẩm của buổi sáng sau mưa. Cô dừng lại khi thấy chiếc nhẫn trên bàn, rồi nhìn từ An Nhiên sang Minh Dương. Không cần ai giải thích, sắc mặt cô đã trầm xuống. “Có chuyện gì trước khi chúng ta đến gặp ông Lưu à?” An Nhiên kéo lại dây túi hồ sơ, giọng đều đều: “Có một tờ giấy trong hồ sơ mẹ anh ấy. Liên quan đến vụ tai nạn của mẹ tớ. Anh ấy cất riêng.” Khánh Vy không nhìn Minh Dương bằng ánh mắt buộc tội ngay, nhưng vẻ sắc lạnh của một luật sư đã hiện rõ. “Anh Tạ, lần này tôi cần anh hiểu một chuyện. Bất cứ thứ gì liên quan đến cái chết của mẹ An Nhiên, nếu được xử lý như tài sản riêng của anh, sẽ thành vấn đề.” Minh Dương gật đầu. “Tôi hiểu. Tôi sẽ giao để lập biên bản.”

Sự hợp tác quá nhanh ấy không làm An Nhiên nhẹ lòng. Trái lại, nó khiến cô thấy mệt hơn. Anh luôn có thể làm đúng vào khoảnh khắc cần thiết, luôn có thể chỉnh lại tư thế trước khi mọi thứ vỡ hẳn, nhưng những lần đúng ấy không xóa được cảm giác bị để ở ngoài cửa. Khánh Vy mở laptop, lập danh sách vật chứng cần mang tới Ảnh Hòa Bình: bản sao mảnh ảnh, USB ghi âm, ghi chú của ông Lưu, hồ sơ mẹ Minh Dương, tờ giấy nhắc đến vụ tai nạn. Mỗi mục được gõ xuống đều làm căn phòng thêm nặng. An Nhiên nghe tiếng Minh Dương gọi cho trợ lý yêu cầu trích xuất camera tầng hầm và hành lang đêm qua. Tất cả đều hợp lý. Tất cả đều là bảo vệ. Và chính sự hợp lý ấy làm cô muốn lùi xa hơn.

Trước khi ra khỏi căn hộ, Minh Dương cầm chiếc nhẫn trên bàn lên. Anh không đưa lại cho cô ngay, chỉ đặt nó vào lòng bàn tay mở, để cô nhìn thấy rồi tự quyết định. “Cô có thể không đeo,” anh nói. “Nhưng lát nữa ở chỗ ông Lưu có thể có người của bên kia theo dõi. Nếu họ chụp được cảnh chúng ta tách vai quá rõ, Hoàng Bách sẽ dùng nó.” An Nhiên nhìn chiếc nhẫn. Lý do anh đưa ra vẫn đúng, đúng đến mức cô không thể phản bác bằng cảm xúc. Cô cầm lấy, đeo lại bằng động tác chậm rãi, nhưng không để anh chạm vào tay mình. Kim loại lạnh ôm lấy ngón tay, nhắc cô rằng vai diễn này chưa kết thúc, dù lòng cô đã bắt đầu muốn tháo chạy khỏi những điều thật hơn cả hợp đồng.

Trong thang máy, Khánh Vy đứng giữa hai người như một đường kẻ tỉnh táo. Minh Dương nhìn cửa thép phản chiếu gương mặt nhợt nhạt của An Nhiên, rất lâu sau mới nói: “Tôi không mong cô tin ngay. Tôi cũng không xin cô coi việc tôi giấu là đúng.” An Nhiên không quay sang. “Vậy đừng tốt với tôi nữa.” Câu nói ấy rơi xuống thang máy, khô và nhẹ, nhưng làm cả không gian như trống đi. “Khi anh tốt với tôi, tôi sẽ quên mất mình phải đề phòng. Tôi sẽ tưởng mình có quyền tin anh. Tôi sẽ tưởng nếu có chuyện gì đau, anh sẽ nói với tôi trước khi tôi tự nhìn thấy nó qua khe cửa.” Minh Dương không đáp ngay. Cửa thang máy mở ở tầng hầm, hơi lạnh và mùi bê tông ẩm ùa vào. An Nhiên bước ra trước, nhưng giọng anh vang lên sau lưng, thấp đến mức gần như bị tiếng cửa kéo nuốt mất. “Tôi không biết tốt với ai khác.”