Chương 22 - Chương 22: Người diễn đau hơn người xem
Chương 22: Người diễn đau hơn người xem
“Anh diễn giỏi thật.”
Câu nói của An Nhiên rơi xuống dưới mái hiên còn ướt mưa, không lớn, không gắt, nhưng sắc đến mức khiến khoảng không giữa hai người như bị một mũi kim kéo căng. Minh Dương không lập tức đáp. Anh đứng yên, bàn tay vẫn đặt trong túi áo, nơi vừa nãy anh giấu đi nhịp run rất nhỏ sau nụ hôn trước ống kính.
An Nhiên tưởng anh sẽ nói đó là cách duy nhất. Tưởng anh sẽ nhắc tới Tạ Hoàng Bách, tới quyền điều hành quỹ, tới những bài báo có thể bị viết bẩn hơn nếu anh không phản ứng đủ mạnh. Những lý do ấy đều đúng, và chính vì đúng nên chúng càng khiến cô khó chịu. Nhưng Minh Dương chỉ nhìn cô rất lâu, rồi nói khẽ: “Tôi xin lỗi. Không phải xin lỗi vì đã hôn cô trước ống kính. Tôi xin lỗi vì đã đặt cô vào một lựa chọn gần như không còn đường lui.”
Câu trả lời ấy không đủ để xóa cảm giác môi mình bị tiếng máy ảnh nuốt mất. Nhưng ít nhất, anh không lấy câu “tôi đã hỏi trước” để khóa miệng cô thêm lần nữa. An Nhiên siết phong bì ảnh trong tay. “Anh biết vậy mà vẫn làm.”
“Ừ.” Minh Dương đáp rất nhanh, như thể chữ đó đã mắc sẵn trong cổ anh từ lúc rời khỏi quán. “Tôi biết.”
Khánh Vy quay lại đúng lúc ấy. Cô đứng cách họ vài bước, điện thoại vẫn áp bên tai, ánh mắt lướt qua mặt An Nhiên rồi dừng ở Minh Dương lâu hơn bình thường. Có lẽ chỉ cần nhìn không khí, cô cũng đoán được giữa hai người vừa có một cuộc va chạm không tiếng động. “Xe ở đầu hẻm,” cô nói. “Phóng viên vẫn còn ngoài phố chính. Đi lối sau, đừng để bọn họ chụp thêm cảnh nào nữa.”
Họ rời mái hiên bằng con hẻm nhỏ sau quán. Minh Dương đi sau An Nhiên nửa bước, giữ khoảng cách vừa đủ để không chạm vào cô. Sự kiềm chế ấy hôm nay chỉ làm cô nhớ lại bàn tay anh đặt sau lưng mình, vừa đủ gần để đóng vai vợ chồng, vừa đủ lỏng để không bị gọi là ép buộc.
Trên xe, Khánh Vy mở lại một đoạn ghi âm rất ngắn. Giọng Lâm Chí Thành vang lên rè rè qua loa điện thoại: “Đừng bới tủ cũ nữa, An Nhiên. Có những thứ mẹ cháu giấu đi là vì không muốn cháu nhìn thấy.” Khánh Vy tua lại đúng chỗ ấy hai lần rồi tắt máy. “Câu này đủ để chứng minh ông ta biết trong tiệm có thứ bị giấu. Chưa đủ làm bằng chứng pháp lý, nhưng đủ để định hướng câu hỏi lần sau. Vấn đề là sau hôm nay, ông ta sẽ đề phòng hơn.”
An Nhiên nhìn dòng nước trượt dài trên cửa kính. “Ông Lưu thì sao?”
“Ông ấy nhắn lại rồi.” Khánh Vy liếc sang Minh Dương, sau một nhịp vẫn nói tiếp. “Bảy giờ mười tối nay, ở kho lưu trữ cũ phía sau Ảnh Hòa Bình. Ông ấy yêu cầu An Nhiên phải có mặt. Mang bản sao ảnh, không mang bản gốc, và không để Lâm Chí Thành biết lịch hẹn.”
Minh Dương hơi nghiêng đầu. “Ông ấy có nói lý do không?”
“Có.” Khánh Vy nhìn An Nhiên. “Ông ấy nói người muốn tìm nửa còn lại của tấm ảnh không chỉ có chúng ta.”
Câu ấy khiến trong xe lạnh xuống. Sau cuộc gặp sáng nay, đáp án đã không còn là một cái tên đơn giản. Lâm Chí Thành biết về “tủ cũ”, Tạ Hoàng Bách biết cách đưa truyền thông đến đúng nơi, còn ông Lưu Văn Kính đang giữ một cuốn sổ hẹn cũ mà nhiều người muốn bịt lại.
Khánh Vy đưa họ về căn hộ của Minh Dương trước, vì bên ngoài tiệm may có thể đã bị theo dõi. Vừa vào nhà, An Nhiên đặt phong bì ảnh lên bàn trà rồi đứng cạnh cửa sổ, không tháo áo khoác. Nơi này vẫn sạch sẽ, ngăn nắp và lạnh như lần đầu cô chuyển đến; hôm nay, sự lạnh ấy nằm cả trong khoảng cách giữa cô và người đàn ông vừa công khai hôn cô.
Khánh Vy không ở lại lâu. Cô nói phải gửi văn bản yêu cầu gỡ hình ảnh ghi trong không gian riêng, đồng thời nhờ người kiểm tra nguồn tin của nhóm phóng viên. Trước khi đi, cô dặn An Nhiên gọi nếu có chuyện, rồi đóng cửa lại, để trong phòng một khoảng yên tĩnh nặng đến mức tiếng mưa ngoài ban công cũng nghe rõ hơn.
An Nhiên định nói chuyện ông Lưu trước, nhưng ánh mắt cô lại chạm vào khung ảnh úp trên kệ sách. Cô từng thấy nó vào đêm đầu tiên ở căn hộ này. Khi ấy, cô chỉ nghĩ Minh Dương là người kỳ lạ đến mức ảnh gia đình cũng không muốn nhìn. Bây giờ, sau khi biết mẹ anh có thể liên quan đến mẹ mình, khung ảnh úp xuống ấy bỗng giống một cánh cửa đóng kín hơn là một món đồ bị bỏ quên.
Minh Dương nhận ra hướng nhìn của cô. Anh bước tới kệ sách, cầm khung ảnh lên. Đầu ngón tay anh lướt qua lớp kính phủ bụi rất mỏng. “Cô từng hỏi vì sao tôi úp nó xuống,” anh nói.
“Lúc đó anh không trả lời.”
“Vì tôi chưa từng trả lời được cho chính mình.” Anh đặt khung ảnh lên bàn, vẫn chưa lật lại. “Bức ảnh này được chụp trong một buổi tiệc của Tạ gia. Mẹ tôi mặc một chiếc váy màu xám bạc. Trên báo hôm sau, người ta viết bà là người phụ nữ may mắn, có chồng thành đạt, có con trai thừa kế, có một cuộc hôn nhân khiến nhiều người ngưỡng mộ.”
An Nhiên không chen vào. Trong giọng Minh Dương không có vẻ kể khổ. Chính sự khô khốc ấy làm câu chuyện nghe đau hơn.
“Tối đó, trước khi bước ra sảnh, bà đã biết Tạ gia chuẩn bị đẩy bà ra khỏi nhà.” Minh Dương nói tiếp. “Biết người đàn ông đứng cạnh mình đã ký một thỏa thuận khác. Biết sau buổi tiệc, mọi thứ sẽ được sắp xếp để bà trở thành người tự nguyện rời đi. Nhưng trước ống kính, bà vẫn phải cười. Vì nếu bà không cười, người ta sẽ nói bà không biết điều, phá hoại danh dự gia đình, làm ảnh hưởng đến tôi.”
An Nhiên bỗng thấy cổ họng mình nghẹn lại. Cô chưa muốn tha thứ cho anh chỉ vì anh có một vết thương tương tự. Nhưng câu chuyện ấy chạm vào cảm giác bị đặt trước máy quay sáng nay của cô quá chính xác. Người ngoài chỉ cần một hình ảnh để viết thành câu chuyện họ muốn. Còn người trong khung hình, dù đau đến đâu, vẫn phải giữ nét mặt vừa đủ để không bị biến thành lỗi sai.
“Mẹ anh nói gì?” cô hỏi, giọng nhỏ hơn dự định.
Minh Dương lật khung ảnh lại. Trong ảnh là một người phụ nữ có gương mặt thanh nhã, nụ cười rất nhạt, đôi mắt lại mệt đến mức An Nhiên chỉ nhìn một lần đã muốn dời mắt. Minh Dương nhìn phản chiếu của mình trên mặt kính. “Bà nói, người xem chỉ nhớ cảnh diễn tròn hay không. Người diễn mới biết chỗ nào trong người mình đã rách.”
Phòng khách im xuống. An Nhiên nhớ câu mình vừa nói dưới mái hiên: anh diễn giỏi thật. Hóa ra có những người diễn không phải vì không đau, mà vì từng học cách đau trong im lặng quá lâu. Nhưng hiểu điều đó không khiến vết đau của cô biến mất. “Vậy anh càng phải hiểu cảm giác của tôi sáng nay. Tại sao vẫn chọn cách đó?”
Minh Dương ngẩng lên. Lần này anh không né mắt cô. “Vì tôi sợ.”
An Nhiên hơi khựng lại. Đó không phải câu cô nghĩ sẽ nghe từ Tạ Minh Dương.
“Tôi sợ Hoàng Bách dùng cô để kéo cả tiệm may vào tin đồn. Sợ quyền điều hành quỹ rơi vào tay hắn, rồi mọi quyết định liên quan đến khu nhà cũ sẽ không còn thứ gì chặn lại. Sợ nếu tôi chậm thêm một bước, họ sẽ viết hộ cô một câu chuyện bẩn hơn.” Anh dừng lại, giọng thấp hơn. “Nhưng nỗi sợ của tôi không làm cách tôi chọn trở thành đúng. Tôi đã làm thứ tôi ghét nhất ở Tạ gia: biến một người phụ nữ thành lá chắn cho một cuộc chiến quyền lực.”
Câu cuối cùng khiến An Nhiên không thể lập tức đáp. Cô từng muốn anh nhận lỗi, nhưng khi anh thật sự gọi đúng tên lỗi của mình, cảm giác trong cô lại không nhẹ đi như tưởng tượng. Nó chỉ lặng xuống, để lộ phần mệt mỏi nằm sâu hơn cơn giận.
Minh Dương đặt khung ảnh thẳng lại trên bàn, không úp xuống nữa. “Từ hôm nay, mọi phương án liên quan đến cô, đến hình ảnh của cô, đến tiệm may của mẹ cô, tôi sẽ nói trước. Không còn ba giây. Không còn để cô phải chọn trong tiếng máy ảnh. Cô có quyền từ chối, kể cả khi điều đó khiến tôi mất quyền điều hành quỹ.”
An Nhiên nhìn anh. “Anh nói được vậy vì chuyện đã qua rồi.”
“Không.” Anh đáp. “Tôi nói vậy vì nếu còn lặp lại, tôi sẽ thật sự trở thành người giống cha tôi.”
Điện thoại trên bàn rung lên. Minh Dương nhìn màn hình, sau đó đẩy về phía cô. Tin nhắn từ Khánh Vy hiện ra: “Ông Lưu vừa nhắc lại: chỉ hỏi chuyện tấm ảnh, chưa động vào áo cưới. Và nhớ mang theo bản ghi âm câu ‘tủ cũ’.” Bên dưới còn một dòng ngắn hơn: “Cẩn thận. Người theo dõi chúng ta có thể biết bên trong tiệm còn thứ khác.”
An Nhiên đọc xong, bàn tay đặt trên phong bì ảnh siết lại. Chiếc áo cưới dang dở của mẹ vẫn nằm trong hộp, đoạn kim gãy vẫn mắc trong lớp lót, còn người cậu cô từng gọi là người thân có thể đã biết rõ hơn bất cứ ai rằng trong chiếc tủ gỗ kia có thứ đáng sợ.
Minh Dương không lấy lại điện thoại. Anh chỉ nhìn khung ảnh của mẹ mình, rồi nói: “Tôi chưa kể hết. Không phải vì muốn giấu cô thêm, mà vì có vài thứ tôi chưa dám khẳng định khi chưa gặp ông Lưu. Nhưng phần nào tôi chắc, tôi có thể nói trước. Về mẹ tôi. Về lý do bà để lại những hồ sơ liên quan đến Mộc Miên. Và về việc vì sao tôi từng nghĩ trả giấy tờ cho cô ngay có thể hại cô nhiều hơn giúp cô.”
An Nhiên đáng lẽ phải hỏi ngay. Nhưng khi nhìn người phụ nữ trong khung ảnh, nhìn nụ cười nhạt đến đau và bàn tay Minh Dương vẫn đặt rất yên cạnh mép bàn, cô bỗng không muốn biến câu chuyện của người đã khuất thành một cuộc thẩm vấn. Cô chỉ ngồi đó, rất thẳng, rất lặng.
“Anh nói đi,” cô bảo.
Minh Dương ngẩng lên. Trong khoảnh khắc ấy, An Nhiên nhận ra đây là lần đầu tiên từ khi bước vào cuộc hôn nhân hợp đồng này, cô im lặng trước anh không phải vì không còn gì để phản kháng, mà vì cô thật sự muốn nghe một vết thương khác đang được mở ra trước mặt mình.
